Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 7
"Hey! Tiểu Trầm! Cục cưng?"
Jaymin gọi mấy tiếng, Phương Trầm mới hoàn hồn, vội vàng trả vé.
"Ông sao thế?"
Phương Trầm thoáng do dự, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Không có gì."
Có lẽ là cậu nghĩ nhiều thôi.
Sao lại trùng hợp đến mức đó được.
Jaymin chống cằm, cũng chẳng để ý, bắt đầu không nhịn được lại kể về người bạn trai mới quen.
Đầu óc Phương Trầm rối tung rối mù, chỉ để lại một bên tai nghe cậu ta nói.
Hai người lại ngồi một lúc, chuông điện thoại của Jaymin vang lên. Cậu ta nhìn thấy tên người gọi thì khuôn mặt lập tức tươi rói, nhanh chóng bắt máy.
Không biết đầu bên kia nói gì, Jaymin cười càng vui vẻ hơn. Cúp máy xong, cậu ta nhanh chóng xách túi đứng dậy, "Cục cưng, bạn trai tôi tới đón rồi, tôi đi trước đây."
Phương Trầm vội gật đầu, "Ừ, mai gặp."
Nhìn theo Jaymin đi ra ngoài, Phương Trầm do dự, cũng lặng lẽ đứng dậy, đi theo cậu ta đến cửa rồi dừng bước, ngó ra ngoài.
Jaymin nhiệt tình ôm hôn người bạn trai kia.
Chính là người đàn ông "sừng trâu" hôm đó.
Hôm nay anh ta mặc áo ba lỗ màu xám, đưa lưng về phía Phương Trầm, vì đứng dưới cột đèn nên Phương Trầm nhìn rất rõ trên vai anh ta xăm hình một con chim ưng.
Phương Trầm thầm cảm thán trong lòng, sao người nước ngoài có vẻ đều thích xăm mình thế nhỉ, không hiểu sao cậu lại vô thức nghĩ đến Sith, trên người hắn cũng có sao?
Ngẩn ngơ mấy giây, Phương Trầm lắc đầu thật mạnh.
Nghĩ đến anh ta làm gì chứ!
Tuyệt đối không được để đồng tiền làm mờ con mắt!!
Không biết có phải vì lỡ nghĩ thêm mấy giây hay không, buổi tối về ký túc xá cậu thật sự đụng phải Sith.
Người đàn ông mặc sơ mi đen và quần cùng màu, cả người ẩn trong màn đêm. Hắn tựa người vào cửa xe, miệng ngậm điếu thuốc, chỉ có ánh lửa đỏ lập lòe. Hắn hơi cụp mắt như đang nghĩ ngợi gì đó, vẻ mặt thản nhiên hờ hững.
Hắn không phải là võ sĩ quyền anh nổi tiếng, Thần Long trong truyền thuyết khó thấy đuôi sao? Thi thoảng đến trường một lần cũng có thể gây náo động, hai ngày nay rốt cuộc làm sao thế nhỉ? Để cậu gặp tới ba bốn lần rồi.
Phương Trầm lầm bầm trong lòng, rất muốn giả vờ không nhìn thấy, nhưng người đàn ông đã như có cảm ứng, giương mắt nhìn về phía này.
Á! No(*)!
(*) Không!
Chỉ trong một giây, trên mặt thiếu niên bày ra ý cười, nhìn có vẻ rất ngoan, thành thật đi qua chào hỏi, "Sith, trùng hợp ghê, sao anh lại ở đây? Chẳng lẽ anh cũng ở ký túc xá sinh viên?"
Chắc không phải đâu?
Người giàu thì phải biệt thự của mình chứ.
Sith nhìn cậu hai giây, ngừng một lát rồi dập điếu thuốc, "Tôi đến đón bạn."
Phương Trầm gật đầu, "Ồ."
Hai người im lặng một lúc.
Sao mỗi lần nói chuyện với Sith đều rơi vào cảnh gượng gạo thế này.
Ngón chân Phương Trầm vẽ một cái mái nhà.
Lại cố gắng xây một căn nhà.
Trong lòng giằng co có nên chủ động nói tạm biệt hay không, may mà lúc này Sith mở miệng, "Sao về muộn thế?"
Phương Trầm thầm thở phào một hơi, vội tiếp lời, "Tôi đi ăn với bạn, anh ăn chưa?"
Phép lịch sự cơ bản của người Trung Quốc!
Gặp nhau câu đầu tiên phải hỏi đã ăn chưa.
Sith dừng hai giây, đáp, "Chưa."
"..."
Chưa ăn thì đi ăn đi chứ!!
Nói thế người ta biết trả lời làm sao!!!
Phương Trầm kiên trì, "Ờ... tôi có mua gà rán mang ở quán hamburger về, anh có ăn không?"
"Có thể không?" Sith lịch sự hỏi lại.
Không đợi Phương Trầm đáp, hắn đã nhanh chóng nói tiếp, "Cảm ơn."
Phương Trầm nghẹn lời, cực kỳ không nỡ đưa túi đồ trong tay ra, cậu định để dành chỗ gà rán này làm cơm trưa ngày mai.
"Chắc hơi nguội rồi, anh về nhớ hâm nóng lại bằng lò nướng." Phương Trầm l**m môi, "Gà rán của quán đó cũng khá ngon đấy."
"Được."
Ánh mắt của Sith dừng ở môi cậu hai giây, rồi thản nhiên dời đi, "Về tôi sẽ nếm thử."
Dù sao cũng gặp rồi, chi bằng chủ động hỏi thử?
Phương Trầm rối rắm một hồi, nhỏ giọng mở miệng "Thật ngại quá, xin hỏi ở bộ phận hậu cần câu lạc bộ quyền anh của các anh có người nào tên Chuck không?"
Phương Trầm còn dùng tay mô tả, "Cánh tay khá to, nhiều cơ bắp."
Trong màn đêm, đôi mắt xám xanh hơi tối đi.
Người đàn ông khẽ híp mắt, giọng điệu lại bình thản như thường, "Người trong câu lạc bộ khá nhiều, không phải ai tôi cũng quen."
Phương Trầm hỏi xong đã hơi hối hận rồi, cảm giác bản thân quá đường đột. Cậu vỗ đầu mình, lập tức nói, "Xin lỗi, tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, anh không cần để trong lòng đâu."
"Không sao." Giọng người đàn ông vẫn rất khách khí, "Về tôi sẽ giúp cậu hỏi thử, có tin tức báo lại cậu."
Phương Trầm xua tay muốn nói thôi, nhưng Sith lại hất cằm, "Muộn rồi, về nghỉ đi."
Không lâu sau khi cậu rời đi, Joey từ trong ký túc đi ra, mở cửa ngồi vào xe, còn chưa hết kinh ngạc, "Hôm nay mày còn đích thân tới đón tao?"
Mỗi lần câu lạc bộ họp, Sith hoặc là vắng mặt, hoặc là đến muộn, đây là lần đầu tiên hắn vậy mà chủ động nói sẽ đến tận ký túc xá đón Joey.
Nghĩ đến khuynh hướng tình cảm của Sith, Joey lập tức cảnh giác, "Mày biết là tao có bạn gái rồi đấy."
Sith liếc anh ta một cái lạnh lẽo, "Bạn gái? Ý mày là người tuần trước hay hôm qua?"
Joey nghẹn họng, quay đầu, vừa khéo thấy một cái túi giấy, ngạc nhiên kêu lên, "Cái gì đây? Ôi trời đất thánh thần hột vịn lộn ơi, mày mà lại ăn gà rán á?"
Sith quản lý chế độ làm việc nghỉ ngơi và ăn uống của bản thân nghiêm ngặt đến mức khắt khe, bình thường chỉ ăn bữa dinh dưỡng được đầu bếp chuẩn bị riêng, rất hiếm khi ăn đồ ăn ngoài, càng đừng nói là đồ ăn nhiều calo như gà rán.
Bàn tay to lớn của người đàn ông vươn ra, giật lại, giọng lạnh hẳn, "Đừng động vào đồ của tao."
Joey giơ tay đầu hàng, "Ok!"
"Mày có quen Chuck không? Người bên hậu cần ấy."
"Chuck?" Joey gãi đầu, "Không nhớ lắm, mày biết mà, dạo này có vài người mới đến, để tao về hỏi lại đã. Sao thế? Cậu ta có gì đặc biệt à?"
Sith nhếch môi, mang theo lạnh lùng châm biếm.
Hắn châm điếu thuốc khác, rít một hơi rồi mới đáp, "Lắm chuyện."
*
Sáng hôm sau, Phương Trầm nhận được điện thoại của Sith, đúng là câu lạc bộ có một người tên Chuck.
Người đàn ông ngừng hai giây, rồi mới như thuận miệng bổ sung, Chuck không hề có cơ bắp.
"Đại khái chỉ là béo thôi, hoặc do khung xương to."
"Muốn có cơ bắp cần thông qua tập luyện."
Nghe thấy âm thanh phía đối diện, Sith ngừng hai giây rồi hỏi cậu, "Bữa sáng ăn gì thế?"
"Pizza đông lạnh hôm qua mang ở tiệm về đó."
Phương Trầm xoay nút lò nướng, chỉnh nhiệt độ.
Lần này cậu ngậm miệng không hỏi Sith đã ăn sáng chưa.
Sợ hai miếng pizza đông lạnh còn lại này cũng bị cướp mất.
"Chuyện tìm người, cảm ơn anh."
Biết Chuck thật sự là người của câu lạc bộ, Phương Trầm yên tâm hơn nhiều, chắc tấm vé kia không phải giả.
Trong điện thoại im lặng hai giây, Sith bình thản hỏi, "Chuck kia, là bạn cậu à?"
Phương Trầm "vâng" một tiếng, "Anh ta là bạn trai của bạn tôi, tôi sợ cậu ta bị lừa."
Im lặng một lúc, trong điện thoại bỗng truyền đến tiếng cười khẽ.
Phương Trầm mím môi, nhỏ giọng hỏi, "Anh cười cái gì?"
"Không có gì." Sith nói, "Sáng nay tâm trạng tốt."
Có lẽ nhờ cuộc gọi này giúp nghi ngờ được gỡ bỏ, hoặc cũng vì pizza sáng nay ăn ngon mà hôm nay tâm trạng của Phương Trầm rất tốt.
Buổi sáng có tiết học nên trưa cậu mới đến cửa tiệm pizza.
Vừa đến nơi đã bị Jaymin kéo sang một bên.
"Tiểu Trầm, có một cơ hội phát tài, ông muốn làm không?"
Phương Trầm, "..."
Ở Trung Quốc, mấy trò lừa đảo toàn dùng lời dạo đầu thế này.
Cậu cân nhắc, rồi nói, "Tôi vẫn thấy bán sức lao động đổi lấy tiền ổn hơn á."
Jaymin xì một cái, "Ý tưởng vốn dĩ là ông đề ra, ông quên rồi à?"
"???"
"Ông bảo tôi bán tấm vé dư kia còn gì? Tối qua tôi hỏi Chuck, ảnh nói có thể lấy thêm vé, nhưng không miễn phí, phải mua một ngàn đô một tấm vé."
Jaymin giơ hai ngón tay lắc trước mặt cậu, "Bọn mình mua về bán lại, một vé lời hai ngàn đô!"
Nghe thì đúng là lợi nhuận khủng.
Nhưng hôm qua Phương Trầm mới thấy tấm vé kia có vấn đề, hôm nay lại chơi trò mua đi bán lại, sự nghi ngờ trong lòng cậu không khỏi càng phình lớn.
Cậu mím môi, "Nên... ông định mua hả?"
"Cơ hội tốt như thế, đương nhiên là phải mua rồi." Jaymin hơi dừng, lại thở dài, "Nhưng tôi không có đủ tiền, trước mắt chỉ mua được mười tấm thôi."
"Sao hả, chuyện tốt vậy mà tôi vẫn không quên ông đó."
Phương Trầm là kiểu người không dễ tin có bánh từ trên trời rơi xuống, ông trời kia chỉ thích ném quả trứng thúi vào đầu cái đứa xuyên sách là cậu thôi.
Nhưng nếu mặc kệ Jaymin tự đi bán vé thì Phương Trầm lại không yên tâm, luôn cảm giác chuyện này rất bất bình thường.
"Ông biết tôi chẳng móc được đâu ra tiền mà." Phương Trầm xòe tay, "Lần trước bán đồng hồ kiếm được ít, tôi mua ba vé trước vậy."
"Nhưng mà --" Phương Trầm lại nói, "Chúng ta có thể giao dịch trực tiếp không?"
Jaymin gật đầu, "Đương nhiên là được rồi."
Ngay trước mặt Phương Trầm, Jaymin gọi cho bạn trai, đối phương lập tức đồng ý, hẹn mai đợi bọn họ ở quán cà phê.
Cúp máy, Jaymin lắc điện thoại với Phương Trầm, "Bọn mình sắp phát tài rồi."
Màn hình hơi tối đi, Phương Trầm nhìn thấy hình nền, tròng mắt suýt thì rớt ra ngoài, "Ông ông ông... Ông để ảnh nền gì thế?"
"Sao vậy?" Jaymin cúi đầu liếc qua, cười ha ha, "Là ảnh Chuck đó, lần trước làm xong tôi chụp lại, mông ảnh cong đẹp không?"
"..." Phương Trầm chỉ muốn đi rửa mắt ngay lập tức.
Jaymin vẫn còn lẩm bẩm, "Nhưng ảnh không lên sàn đấu đâu, thân hình vẫn kém hơn các võ sĩ khác xíu xiu."
Phương Trầm không nhịn được hỏi thêm một câu, "Đấu quyền anh thì ai cũng có vóc dáng đẹp hả?"
"Cái đó là đương nhiên rồi."
Jaymin lật tìm trong album ảnh, đưa cậu xem, "Đây là ảnh chụp màn hình trận đấu lần trước của Sith, xem cơ bắp này, tỷ lệ cơ thể này..." Chúa ơi, nhìn xem.
Tiếng của Jaymin lải nhải bên tai, Phương Trầm lại chẳng nghe lọt một chữ nào.
Cậu đã hoàn toàn bị bức ảnh này cuốn vào, kinh hoảng đến mức hai mắt cũng trợn to.
Mấy lần gặp Sith, hắn đều ăn mặc chỉnh tề, chỉ thấy thân hình cao lớn, vai rộng eo hẹp. Lần bị hắn bế, cách một lớp sơ mi đúng là cảm nhận được có cơ bắp. Nhưng làm thế nào không ngờ được, khi cởi áo, lộ nửa thân trên, đường cong cơ bắp các thứ lại đẹp đến vậy. Mọi thứ đều rắn chắc, như được điêu khắc bằng dao.
Phương Trầm nhìn chằm chằm ngực hắn khoảng chừng mấy chục giây.
Rốt nuốt nước bọt cái ực.
Nhớ lại hôm đó, trong nhà máy bỏ hoang, cậu hoảng loạn đâm sầm vào ngực Sith, cả khuôn mặt úp vào chỗ cứng rắn kia.
Thì ra chỗ đó... là cơ ngực của Sith?
--- Lời tác giả ---
Đúng rồi bé cưng! Bé úp mặt vào ngực chồng rùi!
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 7
10.0/10 từ 25 lượt.
