Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 6
Phương Trầm sốt ruột đi vòng vòng trong phòng.
Cậu không biết có phải Sith chuyển nhầm tiền hay không, quan trọng là cậu còn chẳng có số của anh ta, muốn tìm người cũng không được.
May mà không quá mấy giây sau, chuông điện thoại đã reo lên.
Cậu lập tức bắt máy, không đợi cậu lên tiếng, người ở đầu dây bên kia đã xin lỗi trước, "Xin lỗi, hôm nay bọn tôi có buổi tập luyện, kết thúc hơi muộn nên giờ mới chuyển tiền được cho cậu."
Có thể nghe ra người ở bên kia giống như vừa mới vận động xong, giọng nói trầm khàn, hơi thở dồn dập, cách đường dây điện thoại truyền tới như sát ở bên tai.
Phương Trầm ngẩn ra hai giây, rồi chợt hoàn hồn, vội nói, "Không sao, nhưng có phải anh chuyển nhầm rồi không? Tôi nhận được một trăm ngàn đô lận."
"Không chuyển nhầm."
Sith vốn còn định chuyển nhiều hơn, nhưng sợ dọa người ta chạy mất.
Trong phòng thay đồ, anh ngồi trên băng ghế, nửa thân trên để trần, mồ hôi theo rãnh các cơ bụng trượt xuống.
"Mai tôi có thể đến tìm cậu không?"
Phương Trầm cảnh giác, "Có chuyện gì vậy?"
"Tặng quà xin lỗi."
"Không cần." Phương Trầm thẳng thừng từ chối, "Anh đã chuyển nhiều tiền lắm rồi."
Tuy vẫn giữ được giọng điệu bình thản, nhưng trong lòng cậu đã nhảy múa vui sướng.
Một trăm ngàn đô đó!!!
Một năm này cậu chẳng cần đi làm thêm cũng được nữa!!
Đúng là nhà giàu, một giọt sương từ đầu ngón tay rơi xuống thôi cũng đủ cho cậu tiêu pha xả láng!
"Cần chứ." Sith rất thạo chuyện đàm phán, giọng điệu của anh không quá cứng rắn, cũng không yếu thế, chỉ hơi thả chậm rãi, nghe như rất chân thành, khiến người nghe vô thức thuận theo.
"Không chỉ làm cậu hoảng sợ, hôm đó còn trói cậu lại, tôi rất áy náy."
Nếu có người nghe được, chắc chắn sẽ kinh ngạc rớt cả cằm, Sith trước nay chưa từng dùng giọng điệu dịu dàng như thế với ai.
Nhưng nói là một chuyện, hành động lại là chuyện khác.
Sith miệng nói xin lỗi, tay lại mở tủ đồ, bên trong đặt một quả cầu nhỏ bằng lông và một chiếc cà vạt nhàu nát.
Đáng tiếc Phương Trầm không thấy được cảnh này.
Cậu thoáng do dự, dù sao Sith cũng là đại gia, vung tay một cái là một trăm ngàn đô, quà tặng chắc chắn cũng không tầm thường.
Ai lại đi từ chối tiền cơ chứ?
"Được rồi. Mai tôi làm việc ở tiệm Pizza trước cổng trường, bảng hiệu màu đỏ, anh biết không?"
"Tôi biết."
"Được." Phương Trầm dừng một giây, cảm thấy quãng lặng này có hơi gượng gạo, "Vậy... mai gặp?"
Sith thấp giọng, "Mai gặp."
Chốt xong một lịch hẹn mà chính cậu cũng chẳng hiểu ra làm sao với người ta, Phương Trầm nhìn chằm chằm màn hình tối dần, cứ cảm thấy có gì đó là lạ.
Có phải Sith quá thân thiện rồi không.
Không giống lời đồn cho lắm.
*
Tuần này lịch học của Phương Trầm không nhiều, buổi sáng hầu như rảnh, cậu bèn đến tiệm Pizza từ sớm.
Jaymin đã có mặt.
Không biết gặp chuyện gì vui, cậu ta cười tươi rói, cầm khăn lông vừa lau bàn vừa ngân nga hát.
Phương Trầm tò mò lại gần, hỏi, "Ông trúng số hả?"
Jaymin mặt mày hớn hở, "Gần như là thế! Cái anh chàng cao to hôm bữa tôi gặp ở party ấy, lực eo rất tốt, ông không biết đâu cả đêm đó tôi..."
Phương Trầm vội đan hai cánh tay thành hình dấu X, "Stop!"
Biết cậu còn chưa thể chấp nhận những chuyện thế này, Jaymin nhún vai, bỏ qua chủ đề kia, lại hào hứng nói tiếp, "Quan trọng nhất đó là, ảnh ở CLB quyền anh WK! Ảnh hứa sẽ cho tôi vé xem trận đấu của Sith!"
Nghe được cái tên "Sith", Phương Trầm bỗng rùng mình một cái.
"À đúng rồi, tiểu Trầm, đồng hồ của ông bán được chưa?"
Phương Trầm chột dạ ho khan một tiếng, "Bán rồi."
Bán một trăm ngàn đô.
Thấy Jaymin còn muốn hỏi thêm, Phương Trầm vội đẩy cậu ta đi, "Được rồi được rồi, không tám nữa, khéo lại bị trừ lương bây giờ."
Bình thường vào buổi trưa là giờ cao điểm Phương Trầm mới đi giao hàng, lúc nào không đi thì sẽ ở lại quán hỗ trợ.
Cậu vừa đi ghi thực đơn được hai bàn thì điện thoại trong túi rung lên.
Người hôm nay tìm cậu cũng chỉ có Sith.
Không hiểu sao Phương Trầm bỗng có cảm giác chột dạ, bèn lén lút đi ra góc khuất mới bắt máy.
"Đang bận sao?" Giọng trầm của người kia vang bên tai, "Tôi ở bên ngoài tiệm, có tiện vào tìm cậu không?"
"Không, tôi ra ngoài tìm anh!"
"Được. Vẫn chiếc xe hôm trước."
Cúp máy, Phương Trầm tháo tạp dề, nhân lúc không ai để ý lặng lẽ chạy ra ngoài.
Xe của Sith đỗ ở bên kia đường, Phương Trầm chạy nhanh tới, mở cửa xe chui vào, ngồi xong thì lập tức đóng cửa, một loạt hành động cực kỳ lưu loát.
Giây tiếp theo, một túi giấy được đưa tới trước mặt.
"Xem như là quà." Sith nói, "Tôi vẫn thấy áy náy vì chuyện ngày đó."
"Anh đã nói xin lỗi nhiều lần lắm rồi."
Phương Trầm ôm túi, ngẩng đầu, "Tôi mở ra xem được không?"
"Cứ tự nhiên."
Túi giấy rất nhẹ, Phương Trầm thử đoán bên trong là gì, không ngờ mở ra lại là mấy tấm vé xem trận đấu.
"Đây là..."
"Có lẽ hơi mạo muội nhưng..." Ánh mắt sâu hun hút của Sith nhìn thẳng vào cậu, "Tôi có thể mời cậu đến xem trận đấu của tôi không?"
"Tôi lấy mấy tấm vé, cậu muốn tặng hoặc bán lại đều được, chỉ mong cậu giữ lại một tấm, đến xem tôi thi đấu."
Phương Trầm nghẹn họng, nhất thời không biết nói gì.
Cậu chưa từng nghĩ quà của Sith lại là cái này, cậu thậm chí có hơi hối hận vì tối qua nóng đầu mà đồng ý vội vàng như thế.
"Cái này..." Phương Trầm do dự mở miệng, cả người như sắp co lại đến nơi, "Có phải quý giá quá rồi không?"
Sith nhìn vào mắt cậu, đáp, "Chỉ là vài tấm vé mà thôi, tôi tiện tay lấy đấy."
Vật đã đưa đến tay, từ chối mãi cũng không lịch sự, Phương Trầm đành nhận lấy, "Cảm ơn, vậy tôi xin nhé."
Hai người hẹn ra đây vốn chỉ để tặng đồ, bây giờ vật đã đến tay, Phương Trầm bỗng chẳng biết phải nói gì tiếp, ôm túi giấy, cả người đều không tự nhiên.
Cũng may là Sith đã nhìn ra, không giữ cậu lại, hắn nhìn đồng hồ, Phương Trầm lập tức nhân cơ hội này nói, "Vậy anh đi làm việc của mình đi, tôi cũng phải về tiệm đây, tạm biệt nhé."
Vừa định mở cửa, bỗng nghe thấy Sith gọi tên mình.
"Phương Trầm."
Lần phát âm này gần như không còn gượng gạo gì nữa.
Phương Trầm ngạc nhiên quay lại, thấy khóe môi Sith hơi nhếch lên, "Lần này thế nào?"
Phương Trầm im lặng hai giây, "Rất tốt."
Cậu rất muốn đề xuất một câu, dù sao Sith cũng không thiếu tiền, chi bằng đi thuê một giáo viên dạy tiếng Trung, đỡ phải cứ đè tên cậu ra mà luyện.
Kỳ cục chết đi được.
Về lại tiệm Pizza, Phương Trầm ôm chặt túi giấy, chạy thẳng vào phòng nghỉ của nhân viên rồi nhét chiếc túi đó vào ba lô.
Dù sao một tấm vé này cũng trị giá ba ngàn đô.
Chín bỏ làm mười, chính là một khoản lớn.
Buổi trưa đi giao hàng xong, Phương Trầm lấy lý do buổi chiều có tiết để xin nghỉ với ông chủ, thực tế là ôm ba lô chạy nhanh về ký túc xá.
Cậu phóng thẳng vào phòng ngủ rồi lấy đống vé ra, xếp từng tấm một lên bàn.
Ba ngàn đô, sáu ngàn đô...
Tổng cộng tám tấm vé!
Hai mắt của nhóc tham tiền đã sáng như sao.
Được rồi, đã đồng ý với Sith sẽ đi xem, vậy thì còn lại bảy tấm, thời gian vừa qua Jaymin giúp đỡ cậu rất nhiều, lại để ra một tấm.
Cho dù là thế, Phương Trầm nhẩm tính, sáu tấm còn lại có thể bán được gần hai mươi ngàn đô.
Nghĩ thôi đã sướng run người rồi.
Cậu ngồi trên ghế đung đưa chân, hí hửng cầm điện thoại chụp hình vé đăng lên mạng.
Mới qua mấy ngày mà tiền đã chảy vào túi nhiều như vậy.
Phương Trầm nằm phịch xuống giường, cầm tấm vé trong tay lăn qua lộn lại mà ngắm nghĩa, Sith nào chứ, rõ ràng là Thần Tài của cậu mà.
Tấm vé trong tay quơ qua quơ lại, Phương Trầm bỗng dừng lại, nheo mắt nhìn kỹ.
Ánh sáng bên ngoài chiếu vào, một góc vé biến thành nửa trong suốt, mơ hồ có thể thấy một dấu chấm đỏ.
Gì đây nhỉ? Dấu hiệu chống làm giả sao?
Phương Trầm nhớ đến lời của người kia, có tên nào đó đang lén bán những tấm vé giả, nếu đã bán đi được, tức là làm y như thật, thế thì dấu hiệu chống làm giả này có bắt chước được không nhỉ?
Đúng lúc này chuông báo của điện thoại vang lên, Phương Trầm lập tức đặt vé sang một bên. Là tin nhắn của Jaymin, nói muốn hẹn cậu buổi tối cùng đi ăn cơm.
Phương Trầm nghĩ nghĩ, nhân dịp này mang vé cho Jaymin luôn, nhất định cậu ta sẽ vui muốn chết, bèn vui vẻ đồng ý.
Hai người đều nghèo rớt, chỉ đủ tiền ăn đồ ăn nhanh, thế là bữa tối hẹn ở một cửa hàng hamburger.
Trong lúc chờ, hai người không hẹn mà cùng lên tiếng, "Tôi có thứ này muốn tặng cho ông!"
Gần như là đồng thanh cùng một lúc.
Hai người đều ngẩn ra.
Jaymin cười lên tiếng, "Tôi lấy được hai tấm vé xem trận đấu quyền anh, bọn mình cùng đi xem đi!"
Cậu ta cầm tấm vé, rất hào phóng mà đập lên bàn.
Sắc mặt Phương Trầm hơi đổi.
Cậu yên lặng lấy vé trong ba lô ra, "Thật ra tôi cũng định tặng ông vé."
Hai người im lặng hai giây, sau đó đều phá lên cười.
Phương Trầm bỏ một thanh khoai tây đã chấm sốt cà chua vào miệng, tò mò hỏi, "Là người lần trước ông nhắc ấy hả?"
"Đúng, chính ảnh." Jaymin nhướn mày, "Ảnh tên là Chuck, tụi này đang hẹn hò."
Phương Trầm khẽ nhíu mày, "Nhưng hai người chỉ mới quen thôi, ông có biết rõ về anh ta không?"
Jaymin hất cằm, "Chỗ đó dùng ngon là được rồi."
"..."
"Ây dà." Jaymin khuyên cậu, "Ông nghĩ thoáng tí đi, làm mấy việc vui vẻ, hưởng thụ cuộc sống, chẳng phải rất tốt sao?"
"Tốt..." Sao?
"Nếu ông muốn, tôi có thể giới thiệu cho ông hai người, nhất định sẽ làm ông sướng ngây ngất." Jaymin làm động tác so chiều dài, "Từng này nè!"
Phương Trầm vội lắc đầu, "Thôi thôi."
Jaymin nuối tiếc nhún vai.
Trong mắt cậu ta, một chàng trai châu Á như Phương Trầm, trắng trẻo nhỏ xinh, chắc chắn rất được chào đón. Chỉ tiếc là nhìn có vẻ nhỏ nên trông như rất mong manh dễ vỡ.
Dù sao đám đàn ông kia đều rất thô lỗ.
"Thế vé của ông được ai cho thế?"
Phương Trầm đang uống coca, nghe Jaymin hỏi vậy thì ho khù khụ, suýt nữa phun cả ra.
Ở đâu ra ấy nhỉ.
Bảo là được Sith Bolbton tặng à.
Chỉ sợ nói ra sẽ bị Jaymin coi là đồ khùng.
Cậu ấp úng, "Thì tôi cũng được một người bạn đưa cho."
Rõ ràng Jaymin đã phát hiện ra bất thường, híp mắt muốn hỏi cung.
Phương Trầm vội đánh trống lảng, "Cái cậu Cha gì kia, là... bên hậu cần phải không? Thế vé này chắc miễn phí nhỉ? Dù sao tôi cũng có, thừa một tấm, ông đem bán đi lấy tiền cũng được."
"Ảnh tên là Chuck!" Jaymin hất cằm, "Cái này là ảnh tặng tôi, bán đi có phải không tốt lắm?"
Phương Trầm vừa bán một lèo sáu tấm vé nghe vậy không khỏi chột dạ, "Không đâu."
"Thôi ông mau cất vé đi, đừng làm rơi mất đấy."
Phương Trầm trả vé, lúc tay dừng giữa không trung, ánh đèn của bàn ăn bên cạnh chiếu tới, cậu thoáng khựng lại.
Jaymin vừa đưa tay ra, Phương Trầm bỗng thu vé về, đưa lên trước mắt chăm chú nhìn.
"Ông làm cái gì thế?"
Phương Trầm không hé răng, lông mày nhíu lại.
Kỳ lạ, sao tấm vé này không giống với vé của Sith đưa? Góc vé gặp ánh sáng không biến thành trong suốt, cũng chẳng có dấu đỏ nào.
Chẳng có lẽ --
Là vé giả?
--- Lời tác giả ---
Ở nhà Phương Trầm không thích đi dép lê, cũng không thích trải thảm, cứ thế để chân trần mà chạy qua chạy lại.
Sith nhắc nhở vài lần mà cậu đều làm như không nghe thấy.
Cho đến tận khi anh lại tóm được cậu đi chân trần.
Đêm đó, Sith hờ hững tính tháng này Phương Trầm đã không đi dép bao nhiêu lần, sau đó phải dùng chân giúp anh từng ấy lần.
Ngày hôm sau, lòng bàn chân của Phương Trầm bị chà đến đỏ rực, đừng nói chân trần, ngay cả giường cũng không dám xuống nữa.
Trị xong thói quen xấu.
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 6
10.0/10 từ 25 lượt.
