Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 10


Đây là lần đầu tiên Phương Trầm đi xem thi đấu quyền anh.


Vốn định đi với Jaymin, nhưng Jaymin nói mình bị tổn thương sâu sắc bởi mấy tấm vé giả rồi, giờ cứ nhắc đến quyền anh là sinh ra phản ứng có điều kiện, thật sự không đi nổi.


Không còn cách nào khác, Phương Trầm chỉ đành đi một mình.


Cậu lục trong tủ quần áo ra một chiếc quần yếm mặc vào, lại đội thêm mũ lưỡi trai, soi soi trước gương, cuối cùng tháo mũ xuống. Tóc hơi xù lên, Phương Trầm bèn vò loạn mấy cái rồi cứ thế ra cửa.


Đến cổng vào, bên ngoài đã treo màn hình khổng lồ và áp phích trận đấu, rất nhiều người đang đứng chụp ảnh phía dưới.


Phương Trầm chờ lúc bớt người cũng lấy điện thoại ra chụp một tấm.


Không biết máy ảnh được đặt ở góc nào, trong hình Sith rũ mắt nhìn xuống, ánh mắt mang theo vẻ cao cao tại thượng, đôi con ngươi màu xám xanh tràn ngập sự băng lãnh và xa cách.


Phương Trầm không nhịn được nghĩ, chẳng lẽ mỗi lần Sith rũ mắt nhìn cậu cũng là dáng vẻ này? Dù sao cậu thấp hơn hắn nhiều lắm.


Cậu vừa theo dòng người tiến vào cửa soát vé, vừa âm thầm thở dài buồn bã, làm sao để cao thêm tí nữa ở cái tuổi này đây.


Tấm vé Sith đưa cho cậu là chỗ rất đẹp, tấm cậu giữa lại vừa hay ngồi gần sát sàn đấu.


Vừa ngồi xuống đã nghe thấy mọi người xung quanh đang bàn tán sôi nổi về trận đấu. Phương Trầm mắc chứng sợ xã hội cấp độ nhẹ, lại chẳng có người quen bên cạnh, thế là không khỏi co rụt người lại.


Bỗng nghe thấy tiếng loa thông báo trận đấu lập tức bắt đầu.


Phương Trầm ngồi thẳng người, chẳng hiểu sao bỗng nhiên căng thẳng.


Hai tuyển thủ cùng lúc xuất hiện, đứng bên cạnh võ đài, bắt đầu đeo bảo vệ răng, găng tay bảo hộ, băng quấn tay và một loạt những thứ khác.


Cậu nghe thấy mọi người xung quanh hô tên của Sith, cũng cố gắng rướn cổ nhìn theo, nhưng thật sự là chiều cao có giới hạn, người phía trước lại chen chúc quá đông, cuối cùng chỉ có thể tức giận ngồi xuống.


Cũng may rất nhanh sau đó, dưới sự chỉ huy của trọng tài, tuyển thủ cùng lúc bước lên võ đài.


Trong tiếng hò reo và la hét chói tai rung trời, cậu thấy Sith đi lên.


Sith mặc áo ba lỗ màu đen được đặt theo số đo riêng và quần đùi, găng tay cũng màu đen. Hắn khẽ xoay cổ tay, mái tóc vàng rủ xuống, càng làm nổi bật ngũ quan lạnh lùng sắc bén.


Phương Trầm hơi ngẩn ra.


Đây là lần đầu tiên cậu được cảm nhận một cách trực quan nhất dáng vẻ của Sith trên võ đài, giống một con sói hoang hung hăng đang hạ thấp mình chuẩn bị vồ ra, thân hình cao lớn toả ra nguy hiểm và sức mạnh hoang dã.


Khoảnh khắc này, Phương Trầm khó mà diễn tả được cảm xúc của mình, chỉ thấy như có một khối bông chặn trong lồng ngực, khiến cậu có một nháy mắt không thở nổi.


Không biết có phải ảo giác hay không, cậu cảm giác hình như Sith vừa liếc mắt về phía này, ánh mắt màu xám xanh dừng lại một giây, rồi lại như không có gì dời đi, khóe môi khẽ nhếch lên một cái.


Tiếng hét xung quanh càng thêm chói tai ầm ĩ.


Phương Trầm l**m môi, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc.


Rất nhanh, hiệp một bắt đầu.


Trước ngày hôm nay, kiến thức của Phương Trầm về quyền anh hoàn toàn bằng không, đến video cũng chưa từng xem, đến khi tận mắt nhìn cú đấm vung ra, cả trái tim cậu như cũng treo lên theo.


Qua mấy hiệp, so với đối thủ thì trạng thái của Sith xem như ổn định hơn, nhưng hắn cũng đã ăn vài cú đấm. Đặc biệt là cú cuối cùng đánh thẳng vào bụng kia, Phương Trầm nhìn thấy rõ ràng, mấy giây đó, cậu thậm chí quên cả thở.



Đến tận hiệp thứ mười.


Sith dùng một cú móc chéo phải KO(*) đối thủ.


(*) knockout - cú đo ván


Khoảnh khắc trọng tài giơ tay Sith lên tuyên bố chiến thắng, Phương Trầm mới ngồi về ghế, còn thở hắt ra một cái. Cậu xoa xoa cánh tay, mới phát hiện người mình vậy mà lạnh toát, trong khi bầu không khí xung quanh đang nóng hừng hực.


Đúng là nhát gan quá đi mất!


Phương Trầm tự chế giễu bản thân!


Xem có một trận đấu thôi mà đã sợ thành như vậy!


Phương Trầm ngồi thêm một lát nữa để bình ổn rồi mới chậm rãi đứng dậy, hòa vào dòng người đi ra ngoài.


Đột nhiên, điện thoại trong túi rung lên, Phương Trầm còn tưởng là Jaymin hoặc ông chủ gọi, ai ngờ mở ra xem, vậy mà lại là Sith.


Một người vừa giành chức vô địch, thậm chí tên hắn còn đang được bàn tán rôm rả xung quanh cậu, vậy mà vào lúc này lại ở sau cánh gà gọi điện cho cậu.


Điện thoại vẫn còn rung, Phương Trầm vội bắt máy, cậu khẽ môi mím, thậm chí không dám gọi thẳng tên hắn.


Cũng may Sith không định tán gẫu với cậu qua điện thoại mà nói thẳng vào chuyện chính, "Tôi đã bảo bọn họ rồi, cậu đi đường VIP vào sau cánh gà đi."


Một dấu chấm hỏi to thật to hiện lên trên cái đầu nho nhỏ của Phương Trầm. Cậu đi hậu trường làm chi?


"Thôi, anh vừa thi đấu xong, cần nghỉ ngơi..."


"Không chúc mừng tôi thắng à?" Sith ngắt lời cậu.


Bước chân Phương Trầm hơi khựng lại, cậu gượng gạo lên tiếng, "Chúc mừng anh."


"Chúc mừng trực tiếp mới có thành ý chứ."


Giọng nói trầm thấp của người đàn ông truyền tới, rơi vào tai Phương Trầm, "Tôi chờ cậu trong phòng nghỉ."


Giữa dòng người hỗn loạn, một cậu thiếu niên mặc quần yếm quay ngược vào lối VIP, tấm vé trong tay dễ dàng thông qua kiểm tra, ở cửa hậu trường, Joey đã chờ sẵn.


"Hey nhóc dễ thương! Tôi ở đây! Đi với tôi nào, Sith bảo tôi ra đón cậu."


Phương Trầm hơi do dự, sau đó vẫn ngoan ngoãn đi qua, bị Joey quàng vai bá cổ kéo đi như là thân thiết lắm, "Sith bảo tôi đón người, tôi đoán ngay là cậu, dù sao thì tôi chưa từng thấy ai có thể khiến cậu ta nhặt rác trên bãi biển cả."


Phương Trầm xấu hổ đến mức cứng đờ một giây, "Hôm bữa anh cũng ở đó sao?"


"Bọn tôi mở tiệc ha ha ha ha ha ha ha ha..." Tiếng cười của Joey bỗng ngừng bặt.


Anh ta thấy Sith đứng ngay cửa phòng nghỉ, tay vòng trước ngực, mặt không biểu cảm nhìn mình.


Trong nháy mắt, sống lưng Joey lạnh toát, vội "vụt" một cái rụt tay lại.


"Tôi đưa người tới rồi, ra xe trước nhé."


Lòng bàn chân Joey như được bôi thêm dầu, "vèo" một cái chuồn mất. Đợi anh ta đi rồi, Sith mới nhìn sang Phương Trầm, ánh mắt lập tức dịu xuống, thấp giọng hỏi, "Lúc thi đấu cậu có cổ vũ cho tôi không?"


"Tất nhiên rồi." Phương Trầm vội gật đầu, "Anh siêu đỉnh."



Lúc thiếu niên gật đầu, trên đỉnh đầu có hai nhúm tóc dựng lên cũng đung đưa theo. Sith nhìn mà chỉ muốn nâng tay giúp cậu ấn xuống, tiện thể xoa xoa cái đầu tóc đen mềm mại ấy.


Chắc chắn chạm vào rất mềm rất thích.


Nhưng Sith vẫn nhịn lại, phủ chiếc áo khoác vắt ở tay lên người cậu, "Sau trận đấu câu lạc bộ tổ chức liên hoan, cậu đi với tôi đi."


"Không cần đâu, tôi không quen bọn họ, các anh cứ đi chơi đi." Phương Trầm không cần suy nghĩ lập tức từ chối.


"Không sao, bọn họ ai cũng mang bạn theo." Sith nghiêm túc nói, "Cậu chỉ cần ngồi cạnh tôi, không cần để ý người khác."


Phương Trầm cắn môi, có hơi do dự.


"Phương Trầm, cậu đến xem tôi thi đấu, tôi rất vui, sao có thể để cậu bụng rỗng mà về được."


Mỗi lần nghe Sith gọi tên mình chuẩn chỉnh như vậy, Phương Trầm lại mềm lòng.


Cậu đắn đo thêm một thoáng, cuối cùng vẫn gật đầu, "Thôi được rồi."


Đi theo Sith ra ngoài hai bước, mới phát hiện từ lúc nào trên người mình đã có thêm chiếc áo khoác rộng thùng thình của người đàn ông, chiếc áo to đến mức vạt áo dài đến tận bắp chân, khiến Phương Trầm giống như trẻ con mặc trộm đồ của người lớn.


Cũng vào lúc này cậu mới để ý thấy Sith đã thay sang một bộ khác, che chắn kín đáo.


Phương Trầm không nhịn được hỏi, "Có đau không?"


Sith "Hửm?" một tiếng.


"Vừa nãy lúc trên sàn đấu ấy, anh bị đánh trúng mà."


Phương Trầm nghĩ, nếu đổi lại là cậu bị trúng nhiều quyền như vậy, không, chỉ cần ăn hai cú thôi, là đã đủ cho cậu xuyên sách một chuyến nữa rồi. Vậy mà Sith chẳng những vẫn biểu hiện như thường mà còn có thể thoải mái đi ăn tối.


Đau thì tất nhiên là đau, Sith cũng là con người bằng xương bằng thịt, nhưng mà khả năng chịu đau của hắn rất cao. Miễn là không phải chấn thương nghiêm trọng thì xuống sàn thả lỏng hoạt động cơ bắp một chút là gần như ổn rồi.


Hắn thản nhiên đáp, "Vẫn ổn."


Phương Trầm "ồ" một tiếng, lại thấy gượng gạo, thế là vụng về bổ sung một cậu, "Vậy cũng nên tránh để bị thương."


Nói xong lại thấy mình đang nói lời vô nghĩa, đã lên võ đài thì làm sao mà kiểm soát được việc có bị thương hay không chứ.


Phương Trầm tức đến mức muốn cắn lưỡi mình luôn.


Sao hễ gặp Sith là cậu lại nói toàn mấy lời vớ vẩn ngốc xít, cứ như não bộ chưa phát triển hoàn chỉnh vậy nhỉ.


Nhưng Sith lại khẽ cười, gật đầu, "Được."


Phương Trầm xấu hổ lúng túng quay đầu đi, vô tình chạm tay vào túi áo khoác, bên trong có thứ gì đó tròn tròn.


Đây là áo của người khác, Phương Trầm tất nhiên không thể thò tay vào kiểm tra, nhưng cậu vẫn không nhịn được tò mò hỏi trong túi áo là thứ gì.


Sith rũ mắt liếc một cái, giọng nói bình thản, "Linh vật, phù hộ tôi thi đấu thuận lợi."


Không ngờ người ngoại quốc cũng mê tín nha!


Phương Trầm thật lòng khen, "Xem ra cũng linh nghiệm đó."


Sith cười cười, không nói gì thêm.



Nếu lúc này Phương Trầm cứ thế thò tay vào, cậu sẽ phát hiện "linh vật" kia thực chất chính là cái đuôi cừu nhỏ hôm nọ Sith cắt từ mông mình xuống.


*


Cửa sau nhà thi đấu có hai chiếc xe thương vụ màu xám bạc đang đậu.


Có lẽ để Phương Trầm bớt ngại, chiếc họ lên chỉ có tài xế và Joey đã chờ đến mức sắp ngủ gật, những người khác thì ngồi chiếc xe còn lại.


Thấy hai người lên xe, Joey lập tức tỉnh táo, ánh mắt liên tục quét sang Phương Trầm, nhưng có Sith bên cạnh nên anh ta cũng không dám nhiều lời.


Cứ nhìn cứ nhìn, Joey càng nhìn càng thấy quen mắt, mà thật sự không nhớ nổi đã từng gặp Phương Trầm ở đâu.


"Nếu mày không cần đôi mắt đó nữa thì tao có thể giúp đấy."


Trong xe vang lên giọng nói lạnh như băng của người đàn ông.


Joey lập tức thu mắt, không nhịn được ai oán, "Sith, mày nhỏ mọn quá đó, lẽ nào nhìn nhóc dễ thương của mày một cái cũng không được?"


Nghe thấy xưng hô của Joey, vành tai Phương Trầm bắt đầu nóng lên.


Người ngoại quốc nói chuyện luôn thân mật quá mức như vậy, cho đến giờ Phương Trầm vẫn chưa hoàn toàn thích ứng.


Nghĩ đến đây, cậu không khỏi ngẩng đầu liếc Sith một cái.


Sith hình như không như vậy.


Hắn đối xử với cậu rất có chừng mực, giữ đúng lễ nghĩa xã giao của Trung Quốc, chưa từng vượt qua giới hạn.


Trong lúc Phương Trầm miên man suy nghĩ, Joey bỗng reo lên, "Nhớ ra rồi!!"


Hai mắt anh ta sáng rực nhìn Phương Trầm: "Tôi từng gặp cậu ở party, cậu là nhóc cừu non đó!"


Phương Trầm tròn mắt, sao cậu không có nhớ... A! Là anh ta! Chính cái gã đang hôn gái còn rủ cậu chơi sâm hôm bữa!


Joey vỗ tay cái đét, "Hóa ra hai người dính với nhau từ hôm party? Sith, mày thế này là không thành thật rồi, bảo sao tối đấy thấy về sớm thế, hoá ra là đi với nhóc dễ thương."


Phương Trầm xấu hổ quay đầu đi.


Không phải dính với nhau!!


Là bị trói vào nhau được không hả!!!


Bàn tay to lớn của người đàn ông nắm lấy cổ Joey, giọng âm u: "Muốn bây giờ tao quẳng mày ra khỏi xe luôn không?"


"Sith! Cái đồ quỷ dữ..."


*


Trong nhà hàng.


Đúng như Sith nói, Phương Trầm ngồi bên cạnh hắn, chỗ bên kia để trống, hoàn toàn không thấy gượng gạo gì cả.


Có lẽ cũng do Sith đã dặn trước, mọi người đều giữ mồm giữ miệng hơn rất nhiều, nhất là khi chạm mắt với Phương Trầm, ai nấy đều cố gắng nở một nụ cười thật là hiền lành.


Phương Trầm thầm thở phào nhẹ nhỗm, cảm giác tình hình không xấu hổ như cậu tưởng.



Cậu cũng không cần trò chuyện với bọn họ, chỉ cần vùi đầu ăn là xong.


Giữa chừng, phục vụ bưng lên một nồi đất nhỏ, vừa mở ra, bên trong là cháo thịt gà với nấm hương thơm ngào ngạt.


Phương Trầm ngơ luôn.


Đây không phải nhà hàng Tây sao?


Sith múc cho cậu một bát, giọng nói tự nhiên, "Bếp trưởng ở đây cũng biết làm mấy món Trung Quốc, tôi gọi thêm đấy, cậu ăn thử xem."


Một bát cháo nóng hổi xuống bụng, Phương Trầm cảm động suýt khóc.


Cậu cảm động đến mức không tiếc lời vuốt mông ngựa, "Sith, anh thật tốt."


Sith nhướn mày, "Thật sao? Vậy tức là cậu đồng ý đi nông trường với tôi?"


"Sao cơ?"


Khoan đã... Nông trường?


Joey không nhịn được xen vào, "Sith có đứng tên mấy cái nông trường, Trầm, chúng ta đi nông trường chơi hai ngày đi!"


Bị Sith nghiêm túc cảnh cáo, anh ta đã không dám gọi "nhóc dễ thương" nữa.


Phương Trầm mơ mơ hồ hồ, theo bản năng nhìn về phía người đàn ông, "Anh là chủ nông trường?"


"Cũng có thể nói như thế."


Sith lại múc cho cậu một bát cháo, xong xuôi mới thờ ơ đáp, "Trong nông trường có rất nhiều động vật, có cả cừu nữa."


"Cậu nhất định sẽ thích."


--- Lời tác giả ---


*Tiểu kịch trường không chịu trách nhiệm*



Đây không phải một người chủ trang trại theo nghĩa truyền thống.


Cậu mỏng manh, nhỏ bé và yếu ớt, làn da trắng nõn, tóc đen nhánh, thoạt nhìn không nên là người sống ở trang trại, mà phải sống trong lâu đài mới đúng.


Nhưng cậu lại cứ thích cầm cây roi da nhỏ, đi xung quanh tuần tra lãnh địa của mình.


"Vì sao hôm qua lại thiếu một chai sữa cừu hả!"


Chủ trang trại yêu kiều hung hăng mà trút giận lên nô lệ, chiếc roi da nhỏ vung lên, trên ngực người đàn ông lập tức xuất hiện thêm một vệt đỏ.


Nhưng nô lệ lại như chẳng cảm giác được gì, ngược lại quỳ một gối xuống đất, giúp chủ nhân buộc lại dây của đôi bốt da.


So với chủ nhân, nô lệ này có vẻ quá cao lớn, quá cường tráng, một tay hắn có thể dễ dàng nắm lấy bắp chân của chủ nhân, từ khe hở của các ngón tay lộ ra phần da thịt trắng nõn mềm mại.


"Xin cho tôi được giải thích thưa chủ nhân, chai sữa đó tối qua ngài đã uống rồi, là tự tay tôi đút cho ngài đó. Chắc khi ấy ngài hơi mơ ngủ nên uống xong ngài còn cắn tôi một cái. Ngài xem, trên ngực tôi vẫn còn dấu răng đây."


"Đương nhiên, thứ này rất đáng yêu."


Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Story Chương 10
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...