Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 11
Mấy ngày nữa là kỳ nghỉ giữa kỳ, sinh viên thường sẽ nhân dịp này đi chơi quanh các khu vực lân cận.
Nhưng kế hoạch ban đầu của Phương Trầm là đi làm thêm.
Vì lương sẽ được tính gấp đôi.
Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại -- đây là nông trường Mỹ đó! Từ trước tới giờ cậu chỉ được thấy trên mạng.
Nhìn ra sự do dự của cậu, Sith bình tĩnh lên tiếng, "Chúng ta có thể ở đó hai ngày, cậu có thích ở nhà gỗ không? Buổi tối chúng ta còn có thể cùng nhau nướng thịt, ban ngày cũng có thể đi hái trái cây hoặc vắt sữa bò."
Phương Trầm l**m l**m môi, đấu tranh một lần cuối cùng, "Nhưng ngày nghỉ tôi còn phải --"
"Từ ngày cậu qua đây vẫn chưa đi chơi một lần nào đúng không?" Sith tiếp lời cậu, chậm rãi dụ dỗ, "Chỉ hai, ba ngày thôi, sẽ không làm lỡ nhiều việc của cậu đâu."
"Huống hồ cậu giúp tôi bắt được kẻ bán vé giả, vẫn chưa cảm ơn cậu tử tế, mời cậu đi chơi một lần này, mong cậu đừng từ chối nữa."
Phương Trầm hoàn toàn bị hạ gục.
Cậu chớp chớp mắt, "Vậy... được rồi!"
Dù sao gần đây cậu cũng đã kiếm được kha khá, có thể cho phép bản thân xa xỉ một lần!
Nghĩ vậy, cậu ngẩng đầu, giọng nói mang theo sự phấn khích chờ mong cuộc đi chơi sắp tới, "Tôi có cần mang theo gì không?"
"Không cần chuẩn bị gì cả." Sith nói, "Tôi sẽ chuẩn bị."
Liên hoan kết thúc, vẫn là Sith đưa Phương Trầm về, ban đầu cậu còn nói không cần, tự mình về được. "Tôi không sợ tối, không cần đưa tôi về đâu. Anh vừa thi đấu xong, mau về nghỉ..."
Lời còn chưa dứt, áo khoác của người đàn ông đã lại phủ lên người cậu.
Dưới lớp áo rộng thùng thình, thiếu niên ngơ ngác ló đầu ra, tay áo dài quá cả một đoạn, rũ xuống chân, được Sith kéo ra ngoài.
Nếu hắn đã nhất định đòi đưa về...
Được thôi!
Phương Trầm dễ dàng thỏa hiệp.
May mắn là nhà hàng cách ký túc xá khá gần, Phương Trầm ngồi tựa vào ghế lái phụ đang hơi buồn ngủ thì xe dừng lại.
Cậu mơ mơ màng màng mở mắt, lẩm bẩm, "Đến rồi à, nhanh ghê..."
Giọng nói của thiếu niên mang theo giọng mũi, mềm mại như đang vô thức làm nũng.
Nhưng bởi vì cậu nói trong vô thức nên dùng tiếng Trung, Sith không nghe hiểu.
Trong lòng người đàn ông bỗng trào lên cảm giác buồn bực, hắn muốn nghe hiểu những lời Phương Trầm nói, nghe hiểu những lời vô nghĩa của cậu, nghe hiểu cả những lời cậu lẩm bẩm trong mơ hay nhỏ giọng than thở.
Hắn khao khát được nắm trọn trong tay, hiểu biết hết về Phương Trầm.
Bên trong xe tối om, Sith làm điều mà hắn muốn làm nhất.
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng sờ đỉnh đầu Phương Trầm, ấn chỏm tóc dựng lên kia xuống.
Hai mắt Phương Trầm hơi mở lớn, thoáng chốc tỉnh táo.
Doạ cậu hết hồn, còn tưởng Sith muốn...
"Về rồi nhớ đi ngủ sớm." Người đàn ông nhìn thẳng vào mắt cậu, "Nghỉ ngơi cho tốt."
"Câu này phải để anh tự nói với mình mới đúng."
Phương Trầm nói nhỏ, "Vừa thi đấu xong càng phải nghỉ ngơi cho tốt mà."
"Được." Người đàn ông khẽ cười, "Tôi cũng sẽ đi ngủ sớm."
Là ai bắt đầu cái chủ đề này vậy trời, ngượng ngập chết đi được!
Ngón chân của Phương Trầm lại không nhịn được bắt đầu xây nhà.
Cậu mím môi, nhỏ giọng nói, "Tôi phải về đây, tạm biệt."
Xuống xe rồi, ban đầu Phương Trầm còn đi chậm rãi, nhưng không hiểu sao cậu lại cứ có cảm giác phía sau vẫn còn ánh mắt của Sith dõi theo mình, ánh mắt như đã biến thành thực thể mà đậu trên người cậu.
Trong khoảnh khắc phân vân có nên quay đầu hay không, cậu chọn cúi đầu chạy thẳng vào ký túc.
Cửa thình lình bật mở, bạn cùng phòng vừa ăn gà rán vừa xem video, nghe tiếng quay đầu nhìn sang, thoáng ngẩn người, "Ông mặc áo của ai thế?"
Sao cơ?
Phương Trầm cúi xuống nhìn người mình.
Σ( ° °ΙΙΙ)
Cậu vậy mà mặc luôn áo khoác của Sith về rồi!!
Sao mà chẳng có cảm giác gì hết!
Lẽ nào lúc nãy Sith cứ nhìn chằm chằm từ phía sau cậu là muốn nhắc chuyện này sao!
Nghĩ vậy, Phương Trầm chạy nhanh đến bên giường, thò đầu nhìn xuống dưới, nhưng bên dưới trống trơn, đã không còn xe của Sith.
Đi mất tiêu rồi.
Phương Trầm rụt đầu lại, chỉ đành nhắn tin cho Sith, "Quên trả áo cho anh rồi."
Người đàn ông trả lời rất nhanh, "Ừm, cậu cứ mặc đi."
"To quá! 0.0, nhìn kỳ cục lắm."
"Không đâu, rất đáng yêu."
Phương Trầm như bị bỏng, hoảng loạn ném điện thoại sang một bên.
Bỗng nhiên, video mà bạn cùng phòng xem vang lên tiếng reo hò, "Xin cho tôi giới thiệu về vị tuyển thủ này, Sith --"
Mí mắt Phương Trầm nhảy lên một cái, "Ông xem gì thế?"
"Trận đấu quyền anh hôm nay của Sith á. Xem chung không?"
"... Thôi, tôi đi ngủ trước."
Phương Trầm nhặt điện thoại lên, lặng lẽ chui vào phòng.
Có lẽ vì thấy Phương Trầm mãi không trả lời, một lúc sau Sith lại nhắn đến.
-- "Sweet dreams."(*)
(*) Mơ đẹp nhé, kiểu thân mật hơn Good night
Tui nghĩ ổng muốn chúc là Have sweet dreams my love :>>>
*
Tuy Sith đã nói là không cần mang gì thêm, nhưng trước ngày xuất phát, Phương Trầm vẫn gói ghém một cái ba lô to.
Xịt đuổi muỗi, kem chống nắng, còn mang theo hai bộ quần áo, tất nhiên là cả chiếc áo khoác của Sith đã được cậu giặt sạch, gấp vuông vắn rồi cho vào ba lô.
Cuối cùng, cậu thậm chí còn vui vẻ chụp một tấm ảnh "chiếc ba lô thuốc nổ" của mình, chẳng mấy khi đăng lên Twitter một dòng trạng thái.
Chú thích: expectation!(*)
(*) mong chờ
Đến tận lúc nằm lên giường rồi mà Phương Trầm vẫn háo hức như hồi tiểu học sắp được đi buổi dã ngoại do trường tổ chức.
Chỉ là lần đó cuối cùng Phương Trầm không đi.
Ngày hôm sau đến trường cậu mới biết viện phúc lợi không đóng tiền cho mình, cậu chẳng thể đi cùng các bạn.
Phương Trầm rất ngoan ngoãn vẫy tay với mọi người, làm như mình không buồn tí nào, vừa hay có thể ở nhà học bài, nhưng thật ra mọi người vừa đi cậu đã khóc, ngồi xổm trên đất mà lau nước mắt.
Lại bị bỏ lại một lần nữa.
Nghĩ tới đây, trong lòng Phương Trầm bỗng thấy bất an, nằm trên giường trở mình hai lần, cuối cùng không nhịn được ngồi dậy, muốn nhắn tin cho Sith.
"Mai anh..."
Xoá đi xoá đi.
Bỏ đi, muộn lắm rồi.
Cứ gõ rồi xóa, cuối cùng Phương Trầm không gửi nổi chữ nào, ngửa mặt nhìn trần nhà ngẩn người, ai ngờ đúng lúc này chuông báo điện thoại vang lên, Phương Trầm giật nảy mình, vội cầm lên xem, còn tưởng mình vừa lỡ tay gửi nhầm cái gì rồi.
Nhưng không phải nha.
Là Sith bỗng nhiên nhắn tới.
[Ngủ sớm đi, mai tôi qua đón cậu.]
Phương Trầm nhìn chằm chằm dòng tin nhắn vài giây, rồi trả lời hắn.
[Được!!! Chúc ngủ ngon!]
Không ai sẽ cứ mãi bị bỏ lại.
Twitter của cậu cũng nhận được một lời đáp.
Saoirse: [Have fun.]
Nguyên một đêm lo nghĩ miên man, kết quả hôm sau Phương Trầm ngủ dậy muộn, bữa sáng cũng chẳng kịp ăn, vội vội vàng vàng rửa mặt rồi vác ba lô chạy xuống tầng.
Sith đứng cạnh xe chờ cậu, tự nhiên mà nhận lấy ba lô của Phương Trầm, lại nhìn mái tóc rối bù của cậu, khoé môi khẽ cong lên.
Phương Trầm lập tức nhận ra, buồn bực ôm đầu, "Tôi dậy muộn quá, không kịp chải tóc."
"Không cần, như thế này cũng rất đáng yêu."
Sith giúp cậu mở cửa xe.
Lại là câu nói này, đây đã là lần thứ hai Sith nói cậu đáng yêu, Phương Trầm vẫn thấy rất là không tự nhiên.
Người khác gọi cậu "nhóc đáng yêu" "cục cưng", Phương Trầm cũng không phản ứng mạnh đến thế, cậu cẩn thận ngẫm nghĩ, có lẽ là vì Sith trước đó luôn rất khách khí lễ độ, một khi vượt qua ranh giới ấy, cậu sẽ nhạy bén cảm nhận được mà trở nên cảnh giác.
Không để Phương Trầm nghĩ nhiều, một túi giấy đưa tới trước mặt cậu.
"Ể?"
"Vẫn chưa ăn sáng đúng không?" Sith nói, "Đầu bếp nhà tôi làm đấy, ăn cũng được."
Đầu bếp ở nhà... đúng là một từ xa lạ.
Phương Trầm nói cảm ơn, mở túi ra, là sandwich vẫn còn nóng hổi, lớp vỏ ngoài xốp giòn, cắn một miếng, bên trong là trứng lòng đào và thịt bò được tẩm ướp đậm đà, hạnh phúc đến mức khiến người ta muốn rơi lệ, trong cốc là nước cam mát lạnh, mùi thơm lừng, hẳn là cam ép tươi.
Cậu cảm thán nói, "Ngày nào anh cũng ăn ngon vậy sao! Hạnh phúc thật đó."
Sith một tay cầm vô lăng, tay kia cầm một hộp nhỏ đưa cho cậu, "Sắp nghỉ hè rồi, nếu cậu muốn thì có thể qua ở với tôi, đầu bếp ở nhà còn nấu được cả món Trung."
Thấy Phương Trầm tròn mắt kinh ngạc, người đàn ông lại bổ sung một câu, "Biệt thự rộng lắm, Joey cũng hay đến đó."
Được rồi!
Là cậu không hiểu người nước ngoài.
Phương Trầm lắc đầu, "Cảm ơn lời mời của anh, nhưng thôi, hè này chắc tôi vẫn ở lại trường tiếp tục đi làm thêm."
Sith không nài ép cậu, mà hất cằm nói, "Mở ra thử."
Phương Trầm mở chiếc hộp trong tay, những quả việt quất to tròn được xếp ngay ngắn. Cậu bỏ một quả vào miệng, ngọt lịm.
"Đây là việt quất ở nông trường, hôm qua mới gửi tới, nếu cậu thích, đến đó rồi có thể hái nhiều chút mang về."
Phương Trầm như rất mừng rỡ giơ quả việt quất lên ngắm nghía, lại ngửa đầu ném vào miệng, "Ngon lắm!"
"Thích là tốt rồi."
Sith nghiêng đầu chăm chú nhìn Phương Trầm, đến khi Phương Trầm quay sang thì lại dời mắt đi, "Muốn hít thở khí trời tí không?"
"Sao cơ?"
Hôm nay Sith lái một chiếc xe thể thao, sau khi đi lên đường quốc lộ, hắn mở mui xe ra, lập tức có gió từ bốn phương tám hướng tràn tới.
Mái tóc của Phương Trầm vốn đã rối nay càng rối tung.
Nhưng lúc này cậu chẳng bận tâm đến chuyện đó.
Hai mắt cậu sáng như sao, ngó nghiêng một hồi vẫn chưa thấy đủ, không nhịn được hỏi, "Tôi đứng lên có được không?"
Sith cười với cậu, "Đương nhiên."
Thiếu niên phấn khích đứng lên, thậm chí còn dang hai tay, như đang đón gió vào lòng.
Đây là con đường quốc lộ từ nội thành đi ra, hai bên đường là những cây cọ to lớn, phía trước uốn lượn không nhìn thấy điểm cuối, bầu trời xanh trong đẹp vô ngần, như có cả thùng sơn lam đổ xuống.
Phương Trầm phấn khích nói, "Sith, tôi cảm giác như đang đóng phim điện ảnh ấy, kiểu phim điện ảnh trên quốc lộ đó!"
Người đàn ông ngước mắt nhìn cậu.
Vì chênh lệch chiều cao, anh thường phải rũ mắt nhìn Phương Trầm, thứ đầu tiên đập vào mắt là xoáy tóc đáng yêu của cậu, sau đó là đôi mắt trong veo sáng như sao, cuối cùng mới đến đôi môi như cánh hoa của cậu thiếu niên, nơi đó căng mọng mềm mại, nhìn có vẻ rất thích hợp để hôn.
Nhưng giờ khắc này, ánh mắt hắn lại hướng lên trên, dừng ở chiếc eo nhỏ lộ ra vì vạt áo bị gió thổi tung, rồi đến cần cổ mỏng manh tinh tế.
Hồi lâu sau, Sith cũng cười, "Đúng là rất giống đang đóng phim."
Nhưng rõ ràng không phải thể loại điện ảnh giống với Phương Trầm nghĩ.
--- Lời tác giả ---
Cừu nhỏ: Sảng khoái! Quốc lộ! Điện ảnh Bắc Mỹ!
Vị nào đó: Trắng quá, mềm quá, vợ anh đáng yêu quá!
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 11
10.0/10 từ 25 lượt.
