Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 12
Đến nông trường mất bốn tiếng lái xe, lúc đầu, để Phương Trầm có thể thoải mái ngắm cảnh bên ngoài nên Sith cố tình giảm tốc độ, kết quả là chẳng được bao lâu, Phương Trầm ban nãy còn hớn hở phấn khích đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.
Lại thêm một lúc nữa, cậu ngoẹo đầu sang một bên, cứ thế ngủ mất.
Nếu không phải đang lái xe, Sith rất muốn xoay đầu cậu lại, để cậu tựa lên vai mình.
Ăn no là ngủ, ngủ dậy cũng vừa lúc đến nơi, Phương Trầm hơi áy náy, đầu tóc rối bù, cố gắng nở nụ cười lấy lòng với Sith, "Anh vất vả rồi, lái xe lâu như vậy."
Sith thoáng nhìn sang bên má hằn vết đỏ vì ngủ, ý vị không rõ mở miệng, "Tôi không mệt."
Hắn giống như luôn có chấp niệm với mái tóc đen của cậu thiếu niên, vươn tay ra giúp cậu vuốt hai cái, tóc mái hơi dài, cọ vào lông mi, ngưa ngứa, khiến Phương Trầm phải chớp chớp mắt.
"Cốc cốc!"
Có người gõ hai cái vào cửa kính xe.
Phương Trầm giật mình, vội ngoảnh đầu sang, ngoài cửa sổ là khuôn mặt to tướng của Joey.
Bọn họ đều đến cả rồi.
Thiếu niên vừa quay đầu, bàn tay Sith rơi vào khoảng không, hắn lạnh lùng liếc Joey một cái, khiến anh ta giật mình rồi ngượng ngùng rụt cổ lại. Nhưng Phương Trầm đã mở cửa xe đi xuống.
"Các anh đến lâu chưa ạ?"
Joey nhìn qua Phương Trầm, liếc về phía sau xem xét vẻ mặt không vui của Sith, sờ đầu cười một tiếng, "Vừa đến thôi."
Phương Trầm ngẩng đầu nhìn nông trường trước mắt, đập vào mắt là một mảng xanh mướt, ngay cổng lớn có một người đàn ông trung niên đội mũ rơm đang đứng, nhiệt tình vẫy tay với bọn họ, "Buổi trưa tốt lành, bữa trưa đã chuẩn bị xong rồi."
"Đây là chú Bor thay Sith trông coi nông trường. Gà nướng của chú ấy ngon siêu đỉnh!"
"Yên tâm! Bữa trưa nay đã chuẩn bị gà nướng." Chú Bor cười híp mắt đáp.
Phương Trầm hơi mất tự nhiên, "Làm phiền chú rồi ạ."
"Không không không, tuyệt đối đừng nói vậy, các cháu đến chơi là chú vui lắm rồi."
Sith đã đi đến, một tay xách ba lô của Phương Trầm, một tay nhẹ nhàng xoa đầu cậu, thấp giọng, "Đừng căng thẳng, đến đây chơi là để thả lỏng mà."
Phương Trầm ngẩng đầu nhìn hắn, khẽ gật đầu.
Xung quanh nông trường có hàng rào gỗ bao quanh, bên trên treo rất nhiều thứ gì đó giống rễ của một loại cỏ không biết tên, chú Bor giải thích những thứ đó để xua đuổi côn trùng.
"Trong phòng của các cháu cũng chuẩn bị sẵn rồi."
Phương Trầm mỉm cười, đôi mắt cong cong, "Chú chu đáo quá."
Chú Bor nhún vai, "Sith gọi điện bảo chú chuẩn bị trước đấy."
Phương Trầm chớp chớp mắt, còn chưa kịp đáp thì Joey đã la lên, "Sao lần trước bọn cháu đến không thấy chuẩn bị gì thế? Hôm đó cháu đang ngủ, tỉnh dậy thấy ngay một con nhện to bằng bàn tay nằm cạnh gối, doạ cháu suýt nữa xỉu luôn."
Phương Trầm nghe mà lạnh cả người, rùng mình một cái, biết môi trường sinh thái ở đây tốt, nhưng cũng đâu cần tốt đến mức đấy.
Sith không vui liếc Joey một cái, "Nếu cậu muốn thì bây giờ tôi có thể cho cậu ngất luôn tại đây."
Joey lập tức ngậm miệng.
Chú Bor đưa cả nhóm đến thẳng khu nhà gỗ buổi tối sẽ ở lại, là một dãy nhà gỗ, thoạt nhìn có vẻ rất sạch sẽ đẹp đẽ, trước mỗi căn đều có sân nhỏ, trông rất hợp để ngồi uống trà chiều.
Tuyệt quá đi mất!
Phương Trầm còn đang ngắm đến mê mẩn, thì Sith bất ngờ cúi người, ghé sát tai cậu thì thầm, "Chọn căn thứ hai bên trái, có bất ngờ."
Ể?!!
Sith nói xong câu đó thì thản nhiên đứng thẳng người, để lại một mình Phương Trầm ngẩn ngơ.
Bất ngờ? Bất ngờ gì cơ?
Còn có... Vừa nãy lúc Sith nói chuyện cứ dán sát tai cậu, hơi thở phả ngay bên tai, ngứa chết đi được.
Phương Trầm không được tự nhiên xoa xoa tai, trong lòng tuy còn giữ thái độ hoài nghi với lời nói của Sith, nhưng khi chọn phòng vẫn lập tức chọn căn mà Sith nói.
Trùng hợp thế nào, Sith ở đúng căn bên cạnh.
Cầm chìa khóa trong tay, Phương Trầm l**m l**m cánh môi, không hiểu sao mà tự nhiên thấy chột dạ.
Cứ có cảm giác như đang... ăn gian.
Lái xe cả một buổi sáng, mọi người đều mệt mỏi, bèn thống nhất về phòng thay đồ, nghỉ ngơi một lát rồi đi ra ăn trưa.
Phương Trầm đứng ở cửa, cầm chìa khoá do dự không cắm chìa khoá.
Bất ngờ gì mới được chứ? Đừng nói là vừa mở ra sẽ có một con gián size bự Châu Mỹ lắc hai bím tóc chào mình nha?
"Không tin tôi?" Một giọng nói trầm thấp thình lình vang lên sau lưng.
Không biết Sith đã đi tới từ bao giờ, từ trên cao nhìn xuống cậu, nâng cằm, "Mở cửa."
Sao còn chơi trò ép người nữa...
Phương Trầm bĩu môi, tra chìa khóa, xoay tay nắm cửa, đẩy cửa đi vào.
Trong phòng ấm áp dễ chịu, trên sàn trải thảm màu xanh, bệ cửa sổ đặt mấy chậu hoa không biết tên, có bông màu trắng có bông màu xanh, xinh đẹp thanh nhã, cửa sổ treo một chiếc chuông gió giống như được làm từ những quả khô, nhìn rất đặc biệt.
Phương Trầm nhìn quanh một vòng, càng nhìn càng thấy hài lòng, cậu quay đầu nói cảm ơn với Sith, "Cám ơn anh! Tôi rất thích!"
Cậu còn tưởng đây là bất ngờ, có lẽ căn phòng này đã được trang trí đặc biệt.
Nhưng Sith lại nghiêng đầu, "Nhìn chỗ đó."
Sao cơ?
Phương Trầm nhìn theo hướng hắn chỉ, chỗ đó đặt một chiếc đệm nhỏ, hình như bên trên có đặt thứ gì đó.
Cậu đến gần nhìn thử, "thứ gì đó" mềm mại bỗng nâng đầu lên, doạ Phương Trầm hai mắt mở to, "Đây..."
"Cừu nhỏ vừa được một tháng tuổi ở nông trường."
"Trời ạ... Nó, xinh quá đi mất."
Đúng vậy, cừu nhỏ đã được tắm rửa sạch sẽ, trên cổ buộc một chiếc nơ ruy băng hình bướm, dáng vẻ như sắp được bế đi làm quà tặng.
Phương Trầm ngồi xuống trước mặt nó, nhẹ nhàng v**t v* cái đầu nhỏ đó, cảm giác mềm mại ấm áp, thật sự rất tuyệt vời.
"Cho tôi nuôi hả?" Phương Trầm buồn rầu nói, "Nhưng tôi không biết nuôi cừu."
Phương Trầm ngửa đầu, đôi mắt to tròn, nhìn vào mắt Sith, còn đáng yêu hơn cả cừu nhỏ bên cạnh.
Hắn nhướn mày, "Đương nhiên là không, chỉ đưa đến cho cậu chơi thôi, lát nữa Bor sẽ bảo người ôm về."
Phương Trầm nghe hắn nói vậy thì thở phào nhẹ nhõm, lại hơi không nỡ.
Bé cừu nhỏ này thật sự là đáng yêu quá mà.
"Bên cạnh có một bình sữa, cậu có thể đút nó uống sữa."
Phương Trầm nhìn sang, trên mặt tủ đúng là có đặt một bình sữa, lúc cậu chạm vào thấy bình sữa vẫn còn ấm, xem ra mới được đặt vào.
Cừu non vừa thấy bình sữa, hai mắt lập tức dán chặt vào tay cậu, vừa kêu khe khẽ vừa dụi dụi vào lòng Phương Trầm, Phương Trầm thấy vậy thì phì cười, "Sao lại tham ăn thế nhỉ."
Cậu bế bé cừu vào lòng, đưa bình sữa qua, cừu con lập tức ngoạm lấy, m*t ừng ực.
Đuôi mắt Phương Trầm cong cong, "Ngoan quá đi mất."
Sith vòng tay trước ngực, ánh mắt sâu thẳm nhìn một màn trước mắt này, sau đó khé l**m môi, lơ đãng đáp, "Không ngoan bằng cậu."
!!!
Phương Trầm ngẩng đầu, mắt mở trừng.
Sith vậy mà lại cười, "Không phải sao? Lúc trói cậu, cậu không kêu không tránh, bảo làm gì thì làm đó."
Còn nói nữa!
Phương Trầm lầm bầm, "Tôi cứ tưởng anh là tên cuồng giết người sẽ cầm cưa máy cắt tay chân tôi, lúc anh đưa tôi vào nhà máy đó suýt thì tôi ngừng tim luôn rồi."
"Thế hả?" Sith cố tình nói, "Tôi nhớ là tối đó cậu ngủ ngon lắm mà."
Phương Trầm đỏ mặt, lặng lẽ quay đầu đi.
Sith không trêu cậu nữa, chủ động tạm biệt, "Tôi về phòng trước đây, thu dọn xong thì nhớ đến nhà ăn."
"Vâng."
Chờ Sith đi rồi, Phương Trầm nhẹ nhàng chọc chọc đầu của cừu con, "Bé con phải cảnh giác đó, tránh xa tên xấu xa kia ra nha."
Cừu con một lòng uống sữa, chẳng thèm bận tâm đến lời nói của cậu.
Ở một mức độ nào đó, cừu nhỏ và Phương Trầm đúng là khá giống nhau, ăn no là ngủ, cuộn người nằm trên đệm ngủ ngon lành.
Phương Trầm sờ sờ tai nó, sau đó mới đứng lên đi tắm, thay sang bộ quần áo khác.
Chờ cậu lề mề đi ra, đã thấy Sith đang chờ mình trong sân. Phương Trầm bước nhanh qua, ngạc nhiên hỏi, "Sao anh không đến nhà ăn?"
"Sợ cậu không tìm được chỗ."
Ánh mắt Sith dừng trên người Phương Trầm.
Bình thường để tiện làm việc nên Phương Trầm luôn mặc những bộ quần áo rộng thùng thình, lần này lại mặc một chiếc yếm bò màu hồng, càng làm nổi bật làn da trắng nõn.
Thấy ánh mắt của người đàn ông vẫn dừng trên người mình, Phương Trầm cúi đầu nhìn theo, hơi ngại, "Kỳ cục lắm sao?"
Từ sau khi xuyên sách đến cậu rất ít mua quần áo, đây là quần áo của nguyên chủ mà cậu lục trong hành lý lôi ra. Nếu là đi chơi, Phương Trầm cũng muốn ăn mặc cho ra dáng hơn, chụp hai tấm ảnh làm kỷ niệm.
"Đương nhiên là không rồi."
Lần này Sith không nói đáng yêu, mà đổi sang từ miêu tả khiến Phương Trầm cực kỳ hài lòng, "Rất đẹp trai."
Quả nhiên Phương Trầm nghe xong thì vui hẳn, khoé môi cong cong.
"Đi thôi, đến nhà ăn, có phải đói rồi không?"
Thật ra Phương Trầm chưa đói, lúc sáng ngồi trên xe đã được Sith cho ăn no căng cả bụng, sau đó lại ngủ một đường, hoàn toàn không có cơ hội tiêu hoá.
Nhưng cậu cũng không muốn làm trường hợp cá biệt, vẫn ngoan ngoãn đi theo Sith đến nhà ăn.
Hôm nay trời đẹp, chú Bor bày đồ ăn trên chiếc bàn gỗ đặt ngoài trời, ngoại trừ gà nướng thì còn các loại thịt nướng và cá nướng.
Lúc bọn họ tới nơi, những người khác đều đã ngồi vào bàn, Joey vừa cầm lon nước ngọt vừa hớn hở nói, "Thật đó! Tụi mày biết không? Bên California có một nông trường mở cửa cho du khách, vì có cảnh đẹp nên khách du lịch kéo đến khá đông."
"Nhưng thật ra ông chủ nông trường đó là một tên tội phạm giết người, g**t ch*t vợ rồi giấu xác dưới hầm, mà mỗi du khách ghé thăm nông trường của ông ta đều sẽ biến mất một cách thần bí, thật ra chính là..."
"Bốp!"
Một cục giấy vo tròn đập thẳng vào đầu Joey, cậu ta ôm đầu, tức tối nhìn qua, "Chết tiệt...Ồ! Chúa ơi, Sith, cuối cùng mày cũng đến rồi, mau lại đây ngồi đi, tao để dành cho mày cái đùi gà to nhất này."
"Có vẻ mày không muốn ngủ trong nhà gỗ mà thích ngủ dưới hầm hơn." Sith lạnh lùng lườm anh ta.
Joey nghẹn họng, thấy khuôn mặt của Phương Trầm đứng bên cạnh hơi trắng nhợt, bèn ngoan ngoãn rụt cổ về.
Được rồi.
Anh ta doạ cừu non của ngài Sith sợ rồi.
--- Lời tác giả ---
Trắc nghiệm cuối chương [Nhiều đáp án]
Lúc Sith xem Phương Trầm đút sữa cho cừu con vì sao lại l**m môi?
A. Hắn cũng muốn uống sữa.
B. Hắn mong Phương Trầm cũng ôm mình.
C. Hắn muốn ăn cừu non.
D. Hắn muốn ăn Phương Trầm.
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 12
10.0/10 từ 25 lượt.
