Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 13
Không sợ, không sợ...
Phương Trầm niệm chú trong lòng, sắc mặt hơi khó coi.
Người nước ngoài đúng là chẳng biết kiêng kỵ gì cả, giờ ăn cơm mà nói toàn cái gì đâu không.
"Mặc kệ cậu ta."
Người đàn ông thấp giọng nói, "Cũng đừng tin cậu ta, cậu ta nói vớ vẩn thôi."
Hắn dẫn Phương Trầm ngồi xuống, chuyển một cốc nước trái cây trên bàn qua, "Uống thử xem."
Phương Trầm bưng cốc lên, uống một ngụm, hai mắt sáng lên, "Nước ép táo."
Chú Bor lại bưng lên một đĩa nấm hương, cười ha hả, "Táo ở nông trường đấy, không biết cậu có uống được rượu không nên chuẩn bị cái này."
Phương Trầm vội nói: "Rượu cũng... có thể uống một ít ạ." Cậu dùng hai ngón tay đo lượng, "A little!(*)"
(*) một ít
Sith nhếch môi, "Thế thì cậu có muốn uống một ít không?"
Phương Trầm l**m l**m môi, "Được!"
Sith chỉ rót cho cậu một ít, lại bảo chú Bor cầm một lon bia cho cậu.
Bật nắp lon bia, Phương Trầm cầm lon lên, hơi do dự, rồi quay đầu sang người đàn ông, nhỏ giọng nói, "Sith! Cám ơn anh đưa tôi đi chơi, tôi rất vui! Trừ một người bạn ở quán pizza... anh là người bạn bên ngoài đầu tiên của tôi! Tuy quá trình quen biết có hơi buồn cười."
Trong lúc cậu nói chuyện có hơi ngửa mặt lên, đôi mắt trong suốt, cong cong như vầng trăng non.
Bạn...
Sith trầm ngâm nhìn cậu, sau đó mới thấp giọng nói, "Không cần cám ơn."
Sau đó, hắn cũng nâng cốc, cụng nhẹ với Phương Trầm.
Từ sau khi xuyên sách đến, đây là lần đầu tiên Phương Trầm uống rượu, lại là trong tình huống mọi người cùng ngồi với nhau thế này, trong lòng không khỏi phấn khích, ngửa cổ uống một ngụm thật lớn.
Hương lúa mạch lên men nổ tung trong khoang miệng, hơi men xộc thẳng lên não, chẳng mấy chốc đầu óc đã lâng lâng.
Lúc này Phương Trầm mới thấy không ổn.
Loại bia ở nước ngoài này... nồng độ cồn là bao nhiêu vậy?
Cậu định nhìn nhãn trên lon, nhưng vừa cầm lên, lại bị Sith tưởng là cậu muốn uống tiếp nâng tay ngăn lại, "Đừng uống vội thế."
Phương Trầm phản ứng chậm nửa nhịp, vô thức "ừm?" một tiếng, giọng mũi phát ra, nghe như là đang làm nũng.
Ánh mắt Sith nhìn cậu càng tối đi, giọng nói lại nhẹ nhàng hơn, "Ăn gì đó trước đã."
Phương Trầm chớp chớp mắt, hai tay chống cằm, "Được."
Miệng thì nói được, nhưng lại chẳng thấy nhúc nhích.
Sith lấy cho cậu một ít thịt gà và cá đã nướng chín, rắc thêm gia vị bí truyền, mùi thơm ngào ngạt.
Phương Trầm rốt cuộc cũng nhấc tay, cầm dĩa ăn cắm một miếng bỏ vào miệng, gật gật đầu, "Ngon!"
Joey ngồi đối diện nhìn mà ê cả răng, có lòng muốn nói gì đó, lại sợ Sith thật sự quẳng mình ra ngoài, thế là chỉ đành đành ngậm miệng.
Vì đa phần đều là người trong câu lạc bộ, nên không tránh khỏi sẽ thảo luận về các trận đấu, tốc độ nói chuyện của bọn họ rất nhanh, lại toàn thuật ngữ chuyên môn, Phương Trầm nửa hiểu nửa không, nhưng vẫn chống cằm, dáng vẻ như đang chăm chú lắm.
Sith ngồi cạnh cậu, tư thế lười biếng tựa lưng vào ghế, tay vòng trước ngực, trông như chẳng mấy quan tâm, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối đều không rời khỏi Phương Trầm nửa giây.
Chỗ bia còn lại, Phương Trầm không uống nổi nữa. Thi thoảng cậu lại làm mấy động tác như trẻ con, dùng một ngón tay khẽ đẩy lon bia ra xa, cứ như làm thế thì sẽ chứng minh được đó không phải của mình.
Mấy động tác lén lút này rơi hết vào mắt Sith. Hắn nghiêng đầu, cố nén cười, thấp giọng nói, "Ăn no rồi thì có thể đi trước."
Phương Trầm quay đầu sang, ngơ ngác nhìn Sith.
Vì có hơi men trong người nên phản ứng với tiếng Anh của cậu càng chậm hơn, phải mấy giây sau mới chậm rãi hỏi, "Đi đâu cơ?"
"Đi đâu cũng được, xem cậu muốn chơi gì."
Phương Trầm ngoan ngoãn đứng dậy, gật gật đầu, tay chân đồng bộ bước ra hai bước, lại quay đầu, vẫy tay với mọi người, nói: "Tôi ăn xong rồi, đi trước nhé ạ."
Mọi người đều ngẩn ra một giây, sau đó vội vàng học theo cậu vẫy tay, "Bye..."
Sith đứng lên, thuận tay cầm lấy lon bia Phương Trầm vừa đẩy ra xa, ngửa đầu uống cạn.
Động tác tự nhiên, như thể chỉ đang làm một việc hết sức bình thường.
May mà Phương Trầm không quay đầu lại, nhưng dù có thấy thì với cái đầu óc trì độn hiện tại của cậu chắc cũng khó mà phản ứng lại được.
Phương Trầm ngồi trên bậc thềm, chống cằm ngẩn người, Sith từ phía sau cậu đi tới, rất tự nhiên mà đứng chắn trước mặt cậu, giúp cậu che đi ánh nắng chói chang.
Sith vốn định hỏi cậu có muốn đi hái việt quất không, ai dè Phương Trầm ngẩng đầu nhìn hắn một lát, bỗng nhiên đưa tay ra, cố gắng vươn dài, chọc một cái vào ngực hắn.
Người đàn ông hiếm khi sững sờ, như là không ngờ cậu sẽ có hành động này.
"Chỗ này của anh, đàn hồi quá."
Phương Trầm rất nghiêm túc nói.
Sith trầm mặc hồi lâu, hỏi lại cậu, "Thích à?"
Phương Trầm gật đầu như chú gà con mổ thóc.
Lần trước cậu từng chôn mặt vào đó, cảm giác rất tuyệt!
Không ngờ sau khi uống rượu còn có niềm vui bất ngờ thế này.
Sith cố nén lại xúc động muốn bế người lên, ánh mắt xanh xám càng lúc càng tối hơn, môi mỏng cong lên, thấp giọng nói, "Cậu thích thì có thể sờ."
Lời này thật sự là tràn ngập hấp dẫn. Phương Trầm nuốt nước miếng cái ực, thay ngón tay bằng cả bàn tay, đặt cả lên cơ ngực hắn.
Phương Trầm được một tấc lại tiến thêm một thước, hai tay đều vươn ra, sờ loạn xạ trên ngực người đàn ông.
Ban đầu Sith chỉ định trêu cậu, nhưng bị sờ tới sờ lui như vậy, bỗng nhiên bị sờ lên một thân lửa.
Không thể sờ nữa, sờ nữa là xảy ra chuyện mất.
Ánh mắt người đàn ông nặng nề, chụp lấy cổ tay Phương Trầm, không cho cậu tiếp tục.
Không được sờ, Phương Trầm bĩu môi, ra vẻ không vui.
"Tôi đưa cậu về nghỉ ngơi."
Không ngờ Phương Trầm lại say đến mức này, Sith cũng từ bỏ dự định đưa cậu đi chơi, xem ra phải đưa người về trước, đợi tỉnh rượu rồi tính sau.
Phương Trầm rất ngoan, tuyệt không quậy phá, bảo gì làm nấy, lập tức đứng dậy, ngoan ngoãn theo Sith trở về.
Về đến nhà gỗ, cừu nhỏ vẫn ở bên trong, nghe thấy tiếng thì ngẩng đầu kêu hai tiếng.
"Cậu cứ ngủ đi, tôi bế nó ra ngoài."
"Không cần!" Phương Trầm lập tức từ chối, "Tôi muốn ngủ với bé cừu."
"Nó sẽ làm ồn đến cậu."
"Không đâu!"
"Được rồi, nghe cậu vậy." Sith lùi một bước, thấp giọng, "Vậy cậu sẽ ngoan ngoãn ngủ chứ?"
"Sẽ, sẽ mà."
Một người đàn ông cùng một cậu nhóc say khướt lặp đi lặp lại cuộc đối thoại vô nghĩa, mãi đến khi Phương Trầm phải thay quần áo đi ngủ, hắn mới kìm nén mà quay đi.
Chân trước vừa đi, chân sau đã nhận được điện thoại của Joey, bọn họ đang chơi bài, gọi Sith qua.
"Sith, mang cả cừu nhỏ của mày qua đây đi."
"Tao qua, cậu ấy đang ngủ."
"Gì cơ? Ngủ á? Hai tụi mày..."
Sith dứt khoát cúp máy, cắt đứt toàn bộ những lời vô nghĩa.
Phương Trầm ở trên xe ngủ một giấc, ăn xong lại tiếp tục ngủ, ngủ đến trời đất mịt mờ, chờ cậu tỉnh lại, tóc tai rối bù, ngồi ngẩn ngơ trên giường hồi lâu.
Tôi là ai? Đây là đâu? Lại xuyên sách rồi sao?
Mãi cho đến khi nhìn thấy con cừu nhỏ ở góc, Phương Trầm mới tỉnh táo lại, lập tức có một chuỗi hình ảnh chảy ào ào vào não, doạ cho Phương Trầm mặt mũi đều đỏ ửng như quả cà chua chín.
Trời đất ơi!
Tửu lượng của nguyên chủ này là kiểu một cốc đã gục à!!
Một cốc cũng thôi đi! Quan trọng là sau khi say còn nói nhảm cái quái gì với Sith thế không biết?! Cậu cậu cậu còn sờ Sith...
Phương Trầm run rẩy giơ cặp móng giò của mình lên nhìn, hận không thể chặt phăng nó luôn đi, cắt đứt quan hệ với cái bàn tay dâm dê này!!
Cậu suy sụp chui vào chăn, quấn chính mình lại như một cái bánh cuốn, lăn qua lộn lại.
Hay là bây giờ bỏ chạy nhỉ!
Giờ bắt đầu chạy, mất bao lâu thì về tới thành phố?
Cuộc sống không còn gì luyến tiếc nữa, cậu lăn lộn trên giường như một cái xiên nướng, đến tận khi cừu con be be với cậu hai tiếng, Phương Trầm mới chui ra khỏi chăn.
Cậu ló đầu ra, mắt to trừng mắt nhỏ với cừu con.
Người mới làm bố, kinh nghiệm bằng không.
Chắc là... đói rồi?
Phương Trầm xuống giường, lấy nửa bình sữa còn lại, tiếp tục đút cho cừu con.
Cậu thở dài, cúi đầu nói với cừu con, "Hay là bé đi tìm Sith đi, bé nói với ảnh, người tối qua sờ ngực ảnh là bé, không phải anh."
Cừu con mở đôi mắt to tròn vô tội nhìn cậu.
Phương Trầm càng thêm đau đầu.
Cừu con ăn no rồi, nhảy khỏi lòng cậu, lạch bạch chạy ra cửa, đỉnh đầu húc một cái, cơ thể nhỏ bé đã chui qua khe cửa đi ra ngoài.
"Ê! Đi đâu đó?"
Phương Trầm vội đi giày vào rồi đuổi theo.
Ra khỏi căn nhà gỗ, mới phát hiện ra trời đã tối đen, đèn trong nông trường rất thưa thớt, xung quanh tối om, lúc đầu Phương Trầm chạy theo cừu con không nhận ra, chạy được một đoạn mới cảm thấy không đúng.
Cậu chạy ra chỗ nào rồi thế này??
Phương Trầm nhìn quanh một vòng, phía trước nhìn giống một cái nhà kho, chắc cừu con đã chui vào đó.
Phương Trầm hơi do dự rồi cũng theo vào.
Bên trong kho hàng còn tối hơn, chỉ có ánh trăng lờ mờ chiếu vào, mơ hồ có thể nhìn thấy những bao ngô chất đầy bên trong.
"Be be? Be be..."
Phương Trầm gọi hai tiếng, không nghe thấy cừu con đáp lại.
Cậu hơi nhíu mày, tiếp tục đi lên trước, bỗng dưới chân vấp phải cái gì, Phương Trầm cúi đầu nhìn, là một tấm ván gỗ gồ lên, có thể là của hầm.
Khoan đã...
Hầm?!
Sắc mặt Phương Trầm thoáng cái trắng bệch, trong đầu bỗng vọng đến lời nói của Joey hồi trưa nay.
"... Ông chủ nông trường thật ra là kẻ sát nhân, ông ta giết vợ rồi giấu dưới tầng hầm..."
Hơi thở Phương Trầm trở nên dồn dập, chậm chạp lùi về sau hai bước, đang định xoay người bỏ chạy thì nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau truyền đến.
Trái tim cậu đập thình thịch, xoay phắt lại --
Là Sith, tay cầm đèn pin đi tới.
"Sao lại chạy tới đây?"
Nỗi sợ ban nãy xua bớt đi sự xấu hổ trong lòng, Phương Trầm nhỏ giọng nói, "Tìm cừu con."
"Kệ nó, đói thì nó tự ra thôi."
Sith nhìn sắc mặt rất kém của cậu, cau mày, "Làm sao thế?"
Phương Trầm ngại không dám nói mình tự bổ não tưởng tượng lung tung, bèn lắc lắc đầu.
Sith híp híp mắt, bỗng cười khẽ một tiếng, "Đừng nói là lại biến tôi thành kẻ b**n th** giết người rồi đấy nhé."
Mặt Phương Trầm đỏ lên, "Tôi không..."
Người đàn ông tiến lên một bước, thân hình cao lớn gần như bao phủ lấy cậu, tràn ngập cảm giác áp bách. Hắn rũ mắt, cố ý hơi đè thấp giọng, "Sao cậu biết tôi không phải?"
"Cậu nghĩ vì sao tôi lại mời cậu đến nông trường chơi..."
Đôi mắt Phương Trầm mở to.
Cậu lúng túng lùi về sau, dưới chân lại vấp một cái, suýt thì ngã ngửa, may mà Sith đỡ kịp.
Người đàn ông nắm cổ tay cậu, nhưng không buông ra, mà thuận thế bế bổng cậu lên rồi đi ra ngoài.
"Lá gan còn nhỏ hơn cả cừu con mà dám chạy lung tung một mình."
Bị ăn mới chịu ngoan ngoãn.
--- Lời tác giả ---
*Ngoại truyện không chịu trách nhiệm*
Chủ nông trường tuy nóng nảy, ban ngày quất nô lệ mấy roi, nhưng buổi tối vẫn lén mang thuốc đến cho hắn.
Nô lệ bị phạt phải ngủ trong kho hàng.
Chủ nhân đẩy cửa, thò đầu vào.
Bên trong le lói ánh sáng vàng, nô lệ vẫn đang làm việc, trải rơm ra đất, còn c** ** l*t lên trên, trông có vẻ rất thoải mái.
Dưới vầng sáng, cơ bắp của nô lệ như được phủ một tầng mật, mỗi lần dùng sức lại căng lên, mồ hôi chảy dọc sống lưng.
Chủ nhân vừa nuốt nước bọt, vừa hung dữ quát, "Ai cho mày ngủ thoải mái như thế hả?"
"Chủ nhân, cái này là tôi trải cho người."
Nô lệ không hề bất ngờ trước sự xuất hiện này, nâng mắt lên, cười như không cười.
"Nếu chủ nhân vẫn thấy không thoải mái, cũng có thể nằm trên người tôi."
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 13
10.0/10 từ 25 lượt.
