Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 14
"Sith!"
Phương Trầm gọi tên hắn trong sự hoảng loạn, lẽ ra cậu phải đẩy hắn ra rồi nhảy xuống mới đúng, nhưng không hiểu sao cơ thể lại phản ứng theo bản năng, ngược lại dùng sức mà ôm chặt người đang bế mình.
Sith cố ý dừng chân.
Bên trong nhà kho rất yên tĩnh, đến mức có thể nghe thấy rõ ràng tiếng tim đập thình thịch vì căng thẳng của thiếu niên.
Hai người dán chặt vào nhau, bàn tay người đàn ông có vết chai vì đánh quyền anh lúc này đang giữ đùi cậu, cọ đến mức ngưa ngứa.
Nếu có thể, Sith thật muốn tách ra mà nhìn kỹ, sao da thịt chỗ ấy của cậu lại mềm đến vậy, chẳng khác gì đang cầm trên tay một miếng thạch trái cây mềm mại.
Người đàn ông nghĩ, nếu mình thực sự là một kẻ b**n th** giết người, thì từ lần đầu gặp Phương Trầm đã không buông tha cho cậu.
Sẽ không giết cậu, mà dùng xích sắt khóa lại, nhưng không thể ở nhà máy bỏ hoang kia hay nhà kho cũ nát này.
Mà là trong trang viên của hắn.
Hắn sẽ trải thảm lông ngỗng ở mỗi căn phòng, nhưng sẽ bắt thiếu niên đi chân trần, để cậu kéo lê dây xích vàng nặng nề chạy trốn trong vô vọng, rồi lại bị hắn bắt được, ôm lấy cậu thiếu niên đang khóc đến mức cảy người run rẩy vào lòng.
Hắn cũng sẽ đưa thiếu niên ra bên ngoài biệt thự, nơi có một biển hoa hồng mà hắn trồng riêng cho cậu, có đài phun nước và những cánh bướm dập dờn xung quanh.
Nhưng đồng thời, hắn cũng sẽ xây bức tường bao quanh trang viên cao đến mức thiếu niên không thể vượt qua.
Suy nghĩ dừng ở đó, ánh mắt Sith tối đen, hầu kết trượt xuống một cái.
"Đừng động loạn, trong này tối." Người đàn ông thấp giọng nói.
Sau đó hắn không dừng lại, bế Phương Trầm đi ra ngoài.
Hoá ra là đang trêu cậu...
Phương Trầm buồn bực không thôi, được người đàn ông bế đi một đoạn mới phản ứng lại, hai chân quẫy đạp.
"Anh ôm tôi làm gì chứ..."
Cứ tuỳ tiện bế cậu lên như vậy.
Thấp thì sao hả!
Thấp thì không cần tôn nghiêm chắc!
Người đàn ông không để ý cậu, một tay bế người, mãi đến khi ra khỏi nhà kho, đứng trong sân mới đặt cậu xuống.
Thiếu niên tức giận đến phồng cả má, ngẩng đầu trừng hắn, "Anh đừng có hở ra là bế tôi như thế."
"Ở chỗ chúng tôi, bế là hành động rất thân mật."
Người đàn ông thờ ơ đáp lại, "Ồ? Thế lúc trước cậu sờ tôi thì sao? Ở chỗ các cậu, đây là hành động tuỳ tiện thôi hả?"
Khuôn mặt Phương Trầm lập tức đỏ bừng!
Đáng chết á á á! Sao Sith không mất trí nhớ quách đi cho rồi!
Cậu cúi đầu, loẹt quẹt dép đi về phía trước, "Tôi không hiểu anh đang nói gì!"
Sith cố nén cười, đi theo bên cạnh cậu, cũng không tiếp tục chủ đề kia nữa, "Không ngủ được à?"
"Ai nói thế." Phương Trầm cố ý nhấn mạnh, "Giờ tôi nằm xuống giường là ngủ liền."
"Bọn họ đang đốt lửa trại, tôi vốn định đến gọi cậu, thế thì --" Sith cố tình kéo dài giọng, "Cậu muốn ngủ tiếp không?"
Phương Trầm lập tức dừng chân, quay đầu sang, "Đốt lửa?"
Trong đôi mắt màu xám xanh của người đàn ông hiện lên ý cười, ung dung nhìn cậu.
"Nghịch lửa ở nông trường rất nguy hiểm." Phương Trầm nghiêm túc nói, "Để tôi đi bảo vệ mọi người."
Thật ra cậu có thể làm gì đâu chứ, thời khắc quan trọng còn không chạy kịp, phải để người ta bế đi.
Nhưng Sith rất phối hợp mà gật đầu một cái, "Cảm ơn nhé."
Lúc đến nơi, lửa trại đã đốt xong.
Joey vẫy tay với bọn họ từ xa, "Hey, bé cừu non."
Gọi cái gì vậy trời...
Thế cậu phải gọi anh ta là gì đây?
Anh chàng hôn hít?
Nhưng Phương Trầm vẫn ngoan ngoãn vẫy tay đáp lại, "Hi, Joey."
"Cậu uống kém thật đó!" Joey cười ha ha, "Mới có một lon bia thôi mà!"
Phương Trầm xấu hổ cúi đầu.
Đương sự cũng đang rất hối hận đây.
"Ồ, mày uống giỏi lắm sao?" Sith đứng bên cạnh lạnh lùng lên tiếng, "Vậy thì lần sau uống rượu đừng lấy lý do trốn vào WC nữa, nhé?"
Joey: "..."
Suýt thì quên mất, bên cạnh chú cừu non này còn có Sith canh chừng rất chặt.
Anh ta nhún vai, "Được rồi được rồi, không nói chuyện này nữa."
Phương Trầm nhìn hai người, không nhịn được bật cười, ai ngờ Sith bỗng quay sang nhìn cậu, nhìn thấy đôi mắt cong cong của cậu, khoé môi cũng hơi cong lên.
"Cười gì thế?" Hắn hỏi.
Phương Trầm lập tức thu lại nụ cười, trừng hắn một cái.
"Sao lại trừng tôi?" Sith lại hỏi.
Người này... thật là!
Có cần cái gì cũng hỏi thế không?
Phương Trầm hừ hừ nói, "Ở đất nước chúng tôi, mọi người đều rất thu mình, không phải chuyện gì cũng hỏi ra miệng."
Người đàn ông cau mày, "Vì sao?"
"..."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phương Trầm thoáng nghiêm lại, "Anh còn hỏi!"
Sith im lặng hai giây, nhượng bộ một bước, "Được, tôi không hỏi nữa, vậy cậu dạy tôi được không?"
"Dạy cái gì cơ?"
"Lễ nghi, phương thức kết giao, cách biểu đạt cảm xúc ở quốc gia của cậu... Khoan đã." Sith ngừng lại, tiếp tục nói, "Cả ngôn ngữ nữa."
Phương Trầm chỉ bắt được câu cuối cùng, hai mắt trợn tròn, "Anh muốn học tiếng Trung á? Vì sao?"
"Những trận đấu sau này sẽ thường xuyên phải ra nước ngoài, sớm muộn gì cũng cần dùng đến." Sith tìm được một lý do rất ổn thoả.
Phương Trầm hơi do dự, "Thôi, anh nhiều tiền thế, mời một giáo viên tiếng Trung về dạy là được."
Sith nghiêm túc nhìn cậu, "Tôi tin tưởng năng lực của cậu."
Phương Trầm ngẩn ra, quên cả thở.
"Này! Hai đứa tụi mày tính đứng đó nói chuyện cả đêm hả? Có qua đây chơi không?!" Joey gào lên với hai người.
Phương Trầm tìm lại được nhịp thở.
Cậu không nhìn người đàn ông nữa, chạy về phía Joey, "Đến đây!"
Sith đứng tại chỗ, hơi hơi híp mắt.
Hắn nhớ lại hồi mới học quyền anh, ngày nào cũng ngâm mình trong phòng tập, tuổi trẻ háo thắng, chỉ muốn nhanh chóng lên sàn đánh trận đầu tiên.
Nhưng huấn luyện viên nói với hắn, đừng vội vàng, chỉ khi đánh vững cơ bản rồi mới có năng lực tung ra một kích tất sát.
Giống như loài sói rình mồi trong bóng tối, trước khi chắc chắn bắt được con mồi, nó sẽ tiếp tục nằm trong tối chờ thời cơ, tuyệt đối không để mình bị bại lộ.
Chờ người đàn ông đi tới, Phương Trầm đã hòa vào đám đông, học theo đám Joey nhảy nhót quanh đống lửa trại.
Bọn họ đang hát một bài hát tiếng Anh, Phương Trầm không thuộc, nhưng cũng ư a theo, giữa một đám đàn ông to khỏe, cậu như chú cừu nhỏ lạc trong bầy sói.
Hát đến đoạn cao trào, mọi người đều giơ chai bia lên, chỉ có Phương Trầm giơ nước trái cây, xem ra là không dám uống bia nữa rồi.
Sith đi tới, rất tự nhiên đứng bên cạnh cậu, nhìn Phương Trầm nhảy, mái tóc đen rung lên trong ánh lửa, đôi mắt sáng lấp lánh.
Hắn không nhắc lại chuyện ban nãy, chỉ hỏi cậu, "Uống bia xong có chóng mặt không?"
Thật ra chỉ cần nhìn dáng vẻ đầy sức sống của thiếu niên là sẽ biết cậu không sao cả, nhưng Sith vẫn hỏi.
"Không hề nha!"
Phương Trầm muốn nói tửu lượng của mình vốn không tệ đến vậy, nhưng cuối cùng vẫn nuốt xuống, chỉ giơ cốc nước cam lên, "Nhưng sau này không uống nữa."
Sith nhìn cậu khẽ cười.
Phương Trầm nhìn hắn mấy giây, bỗng nhiên nói, "Lúc mới gặp anh, tôi tưởng anh dữ lắm, nhưng giờ phát hiện thật ra anh rất tốt tính, còn hay cười nữa."
Sith không bày tỏ ý kiến, "Thế hả."
Cậu vẫn là người đầu tiên khen hắn tốt tính, cũng là người đầu tiên nói hắn hay cười.
Dù sao thì bình thường với người khác, đến cả nhếch mép Sith còn lười.
Ánh lửa sáng bập bùng suốt cả đêm, mọi người vui vẻ ca hát nhảy múa.
Chuyện này rất dễ khiến người ta trở nên hưng phấn.
Phương Trầm hát theo mọi người, sai nhịp, động tác lung tung.
Nhưng không ai thấy cậu buồn cười.
Ngược lại, dáng vẻ này rơi vào mắt Sith, chẳng khác gì một chú cừu nhỏ trắng mềm đang cọ tới cọ lui bên trái tim hắn.
Hận không thể nuốt gọn vào bụng.
*
Mãi đến rạng sáng, tiệc tùng mới tan.
Sith đưa người về tận cửa, hỏi cậu, "Buổi tối dám ngủ một mình không?"
Phương Trầm xù lông, "Sao không dám chứ!"
"Cậu nhát gan lắm mà?"
"Không hề nha!" Phương Trầm lập tức phủ nhận, không phục nói, "Là tại các anh cứ kể mấy chuyện đáng sợ."
"Có phải tôi đâu."
Sith hơi dừng, lại nói, "Sợ thì cứ gọi cho tôi."
"Đã bảo là không rồi!"
Phương Trầm hầm hừ bước vào nhà, chỉ thò ra một cánh tay vẫy vẫy hai cái, cực kỳ qua loa.
Sith khẽ cong môi, nhìn cánh cửa trước mặt đóng lại.
Phương Trầm đi tắm rồi về giường, bật đèn lên, quấn chăn quanh người.
Hôm nay ngủ nhiều quá rồi, bây giờ không không buồn ngủ tí nào, cậu bèn lấy điện thoại ra xem lại mấy tấm ảnh chụp hôm nay.
Chọn một tấm không lộ mặt rồi tiện tay đăng lên twi, vừa qua hai giây đã nhận được trả lời.
Saoirse: [Are you drunk?]
Uống say rồi hả?!
Đúng là đụng đâu không đụng lại đụng trúng chỗ đau của người ta!
Phương Trầm chống cằm, hừ một tiếng, bỗng thấy cái ID này có hơi quen mắt, hình như lần trước cũng trả lời cậu một lần.
Cậu thuận tay nhấn vào xem trang cá nhân của người này.
Mười phút trước, Saoirse mới đăng một tấm ảnh, chỉ chụp nửa thân trên, lộ tí cằm, mặc một chiếc áo phông màu xám hơi bó vào người, cũng có thể không phải áo bó, mà do cơ thể to lớn.
Cách một lớp áo cũng có thể thấy cơ ngực, người nước ngoài đều có dáng người đẹp thế này hả?
Phương Trầm lịch sự bấm like một cái, sau đó thoát ra. Ứng dụng này là Jaymin giới thiệu cho cậu chơi, ban đầu chỉ nghĩ để trò chuyện với người nước ngoài luyện tiếng, cuối cùng lại dùng để giao tiếp với bạn bè.
Mà cách cậu một bức tường, Sith khẽ cau mày nhìn điện thoại.
Hắn rất ít dùng mấy ứng dụng mạng xã hội này, lần trước do ngẫu nhiên liếc thấy Phương Trầm lướt điện thoại.
Ảnh này chưa đủ đẹp à?
Vì sao Phương Trầm không trả lời mình?
Người đàn ông ngồi trên ghế sô pha, miệng ngậm một điếu thuốc nhưng không châm nửa, ngón tay lướt lên lướt xuống liên tục.
Không có thông báo mới nào.
Phương Trầm thật sự chỉ thả like cho hắn.
Nhưng nút like này hình trái tim.
Phương Trầm có ý gì?
Ra tín hiệu với hắn sao?
Tâm trạng hắn vui vẻ được hai giây, rồi lại sa sầm mặt.
Nhưng Phương Trầm đâu biết Saoirse chính là hắn.
Cho nên sao?
Đổi lại là một gã cơ bắp nào khác trên mạng cậu cũng sẽ thả tim?
Chẳng phải hôm nay còn nói người nước cậu kín đáo lắm mà?
Sith nghĩ ngợi hồi lâu, cuối cùng thẳng tay xoá tấm ảnh kia.
Không muốn cho Phương Trầm xem nữa!
--- Lời tác giả ---
xs: Các bạn ngồi trước màn hình ơi, tôi tranh đấu nội tâm vậy có đúng không? Có thể going đến cừu nhỏ không?
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 14
10.0/10 từ 25 lượt.
