Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 15


Phương Trầm mãi gần sáng mới ngủ được, lại phơi bụng đánh một giấc đến tận lúc ông mặt trời lên cao, ngủ say đến nỗi mãi khi có tiếng gõ cửa mới lồm cồm bò dậy.


Cậu xỏ chân vào đôi dép lê, dụi mắt đi ra mở cửa.


Đứng bên ngoài chính là Sith, hôm nay hắn mặc chiếc áo ba lỗ màu đen, bên dưới là quần thể thao cùng màu, cơ bắp rắn rỏi ẩn dưới lớp vải, cánh tay để trần nổi rõ từng đường gân xanh uốn lượn, từng khối cơ bắp căng tràn sức mạnh.


Ánh mắt Phương Trầm vô thức dán chặt vào đó.


Mỗi lần Sith bế cậu đều chỉ dùng một tay, vậy có phải khi dùng sức, gân xanh trên tay sẽ càng nổi rõ hơn không? Cơ bắp có phồng lên to hơn không?


Nhận ra ánh mắt của Phương Trầm, khóe môi người đàn ông khẽ nhếch, rồi rất nhanh lại dùng giọng điệu bình thản nói, "Gần trưa rồi, không đói sao?"


Trưa rồi cơ á?


Phương Trầm ngơ ngác chớp chớp mắt, "Đói... vẫn ổn."


Sith thản nhiên vươn tay ra, rất tự nhiên mà vuốt mấy chỏm tóc dựng lên của cậu, "Tôi chờ cậu, rửa mặt đi rồi chúng ta đi ăn."


Phương Trầm chậm chạp "ò" một tiếng.


Về đến phòng, đầu óc của cậu trì độn thêm hai giây mới phản ứng lại, khuôn mặt lập tức nóng lên.


Đó giờ sao cậu không phát hiện ra bản thân lại... hám sắc như thế, cứ như lúc nào cũng đặc biệt để ý cơ thể của Sith.


Biết Sith đang chờ ngoài cửa, Phương Trầm đẩy nhanh tốc độ, nhặt bừa một bộ quần áo thay vào, lại vội vàng rửa mặt rồi chạy ra.


Mở cửa ra một lần nữa, mới phát hiện người đàn ông không biết đã châm một điếu thuốc từ bao giờ, khói trắng vờn quanh, nhưng vừa thấy Phương Trầm đi ra, hắn lập tức dụi tắt điếu thuốc.


Phương Trầm chạy ra, dáng vẻ vội vàng, có lẽ vì thế nên áo còn chưa cài hết cúc.


Người đàn ông vươn tay, động tác tự nhiên mà giúp Phương Trầm cài nốt.


Động tác đó khiến khoảng cách của hai người kéo lại gần hơn, Phương Trầm thậm chí có thể ngửi thấy mùi khói thuốc nhàn nhạt trên người hắn.


Phương Trầm hơi ngước mắt, từ góc độ này của cậu chỉ có thể thấy trái cổ nhô lên, lên trên chút nữa là đường cằm sắc nét. Sith có gương mặt kiểu Âu Mỹ tiêu chuẩn, ngũ quan rõ ràng, mái tóc vàng khi không tạo kiểu sẽ hơi rũ xuống, lại toát lên vẻ lạnh nhạt mà phóng túng.


Nhìn thì hơi dữ, nhưng hình như chưa bao giờ thấy hắn nổi giận trước mặt cậu.


Cúc áo được cài xong, mà thiếu niên lại như đã rơi vào cõi thần tiên, người đàn ông bèn thấp giọng hỏi, "Đang nghĩ gì thế?"



Phương Trầm giật mình, ngẩng đầu chạm phải đôi mắt xám xanh của người đàn ông, não không kịp suy nghĩ bật thốt ra, "Anh..."


Sith nhướn mày, hứng thú hỏi, "Tôi? Nghĩ gì về tôi?"


Phương Trầm hoàn hồn, hận không thể cắn đứt lưỡi mình luôn cho rồi, vội lấp l**m, "Tôi đang nghĩ anh... thích hút thuốc lắm hả?"


Sith hơi ngẩn ra, lập tức đáp, "Không phải, chỉ thi thoảng thôi, cậu ngửi thấy mùi à? Xin lỗi nhé."


Phương Trầm vội lắc đầu, "Không không, tôi hỏi vu vơ thế thôi, anh có chuyện gì phiền muộn trong lòng cần hút thuốc sao?"


Cậu cho rằng Sith đang không vui vì chuyện gì đó.


Sith nhìn thiếu niên, vẻ mặt khó đoán, nở nụ cười như có như không, "Không phải phiền muộn."


"Hả?"


"Cậu sẽ không muốn biết đâu. Được rồi, chúng ta đi thôi."


Sith không nghiện thuốc lá, nhưng hắn cũng không thể phủ nhận, khi những suy nghĩ trong lòng rục rịch chộn rộn, thì nicotine có tác dụng rất lớn giúp hắn áp chế chúng xuống.


Như vậy hắn có thể nhẫn nại thêm một chút, thêm một chút nữa.


*


Ngoại trừ Phương Trầm, những người khác đều đã ăn sáng.


Giờ này đi thì gọi là ăn trưa chắc sẽ thích hợp hơn.


Bàn gỗ ngoài trời được phủ một chiếc khăn bằng sợi đay thanh nhã, góc bàn đặt một bình hoa thuỷ tinh, bên trong cắm mấy nhành hoa dại không biết tên. Trên bàn đặt những chiếc đĩa xinh xắn tinh xảo, trên đĩa là bánh pancake việt quất vừa ra lò còn nóng hổi được phủ một lớp mật ong, màu sắc rực rỡ bắt mắt.


Bên cạnh là một cốc sữa nóng, ngồi lại gần còn có thể ngửi thấy mùi thơm béo ngậy.


Đối diện cậu, Sith chỉ cầm một tách cà phê đen, chậm rãi thưởng thức.


Sau vài lần đi ăn cùng nhau, Phương Trầm dần phát hiện ra, dường như Sith ở bên ngoài ăn uống thứ gì đều rất kiềm chế.


Cậu cắm một miếng bánh nhỏ bỏ vào miệng, hỏi hắn, "Anh phải ăn theo chế độ dinh dưỡng riêng à?"


Sith gật đầu.


Phương Trầm đồng cảm hỏi, "Vậy anh không đói sao?"



Cánh môi mềm mại như cánh hoa của thiếu niên bởi vì dính mật ong nên dường như càng trở nên trong suốt, miệng hé ra đóng lại, mơ hồ có thể nhìn thấy đầu lưỡi hồng hồng bên trong.


Yết hầu của người đàn ông trượt xuống một cái, lại gật đầu.


"Đáng thương ghê --"


Phương Trầm đúng là có hơi đói bụng, đĩa pancake bị cậu ăn sạch bách, đến cả cốc sữa cũng cạn đáy.


Xoa xoa cái bụng căng tròn, Phương Trầm thoả mãn lên tiếng, "Tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu? Phải đi tìm bọn họ ạ?"


Sith lắc đầu, "Mặc kệ chúng nó, chỉ chúng ta đi thôi."


Xong xuôi, Sith bảo chú Bor chuẩn bị cho Phương Trầm một bộ đồ hái quả, rồi dẫn cậu đến vườn việt quất.


Phương Trầm xách chiếc xô thiếc nhỏ, cũng rất ra dáng đi theo phía sau Sith, khí thế đầy mình. Kết quả vừa đến nơi hai mắt đã mở to, vườn việt quất to như thế này luôn á.


"Toàn bộ chỗ này luôn hả?!" Phương Trầm há hốc miệng hỏi, "Anh... mỗi năm anh ăn hết từng này việt quất sao?"


Sith bật cười, "Đương nhiên là không rồi, bình thường sẽ đóng gói rồi tặng đi."


Phương Trầm gật gật đầu, làm theo hướng dẫn của Sith, hái từng trái bỏ vào xô nhỏ.


Tiếng lộp bộp vang lên nghe thật xả stress.


Hái được non nửa xô, Phương Trầm vừa xoa lưng một cái, chuẩn bị nghỉ một hơi rồi tiếp tục thì đã bị Sith ngăn lại.


"Mệt rồi thì về thôi, vốn chỉ qua đây chơi, cũng không bắt cậu phải hái bao nhiêu."


Phương Trầm giơ xô việt quất của mình lên, đã rất vui rồi, "Về nhà tôi sẽ làm mứt việt quất, làm xong cho anh nếm thử nha!"


Người đàn ông cong môi, "Được."


Làm việc một lúc, người cũng nóng lên, Phương Trầm tháo găng tay ra, đang chuẩn bị đi cùng Sith ra ngoài thì chợt nhìn thấy có một con nhện rất to lắc lư bên cạnh, khoảng cách rất gần, thậm chí có thể nhìn thấy hoa văn với màu sắc rực rỡ bên trên.


Não bộ của thiếu niên trống rỗng hai giây, sau đó thình lình "á" một tiếng, nhào thẳng về phía Sith.


Sith nghe tiếng quay đầu, còn chưa kịp phản ứng lại, đã bị thiếu niên nhảy bổ vào lòng.


Cừu con rơi vào ngực!


Người đàn ông theo bản năng giang tay ôm người thật chặt.



Nhận ra người trong lòng đang run rảy, Sith hạ thấp giọng, "Sao thế? Nhìn thấy cái gì hả?"


Phương Trầm như con bạch tuộc quấn lấy hắn, chôn đầu trong hõm vai của người đàn ông.


Không dám mở mắt, chỉ mong cậu đang gặp ảo giác.


"Có con nhện, còn là loại màu sắc rực rỡ, to lắm."


Phương Trầm nói đến đây, giọng nói thậm chí đã hơi run run, "Nhất định là loài có độc."


Sith khẽ nhíu mày, quét mắt sang, sau đó nhanh chóng nhận ra đó chỉ là loài nhện thánh giá thường thấy trong nông trường, không hề có độc. Nhưng Sith không nói điều đó với cậu, chỉ nhẹ nhàng vỗ vào lưng Phương Trầm, "Đừng sợ, nó đi rồi."


Nhưng Phương Trầm vẫn không chịu nhúc nhích, còn chẳng dám tụt xuống khỏi người hắn, vẫn bám chặt, "Chúng ta mau đi thôi... Làm ơn đấy!"


Bởi vì hồi nhỏ sống ở môi trường đặc biệt, Phương Trầm quả thật có nỗi sợ rất lớn với những loài sâu bọ côn trùng kiến chuột này.


Người đàn ông không nói gì nữa, vững vàng ôm người bước từng bước dài ra ngoài, tuy hắn không nói một lời, nhưng luôn để rảnh một tay, nhẹ nhàng vỗ lưng Phương Trầm.


Rõ ràng đã đi rất xa vườn việt quất rồi, nhưng Sith vẫn không lên tiếng, rốt cuộc khi Phương Trầm nhận ra bất thường, chủ động ngẩng đầu lên.


Sắp về đến nhà gỗ luôn rồi...


Phương Trầm ngơ ngác, bất giác phát hiện mình vẫn đang treo người trên người Sith, vội giãy dụa muốn nhảy xuống. Ai dè người đàn ông chẳng những không buông tay, còn ôm cậu chặt hơn.


Phương Trầm lắp ba lắp bắp, "Anh... Anh làm gì đó?"


"Cậu sợ mà?" Sith hỏi ngược lại cậu.


Đúng là cậu tự nhào ra, còn nhảy cái vèo lên người ta.


Phương Trầm chột dạ, giọng cũng yếu đi, "Nhưng giờ ra đến ngoài rồi mà."


Sith "ừ" một tiếng, lại vẫn không buông tay.


Phương Trầm vừa xấu hổ vừa chẳng hiểu ra làm sao, đôi chân nhỏ lắc lư hai cái, lí nhí, "Anh thả tôi xuống đi chứ."


Sith rũ mắt nhìn cậu, thiếu niên nhìn như đã lấy lại sức sống, đang ngửa cổ nhìn hắn, đôi mắt đen láy to tròn.


Cậu đang tức giận, nhưng... thật xinh đẹp, thật đáng yêu.


Người đàn ông khẽ mím môi, chậm chạm thêm mấy giây mới thả người xuống.



Phương Trầm chân vừa chạm đất đã lùi về sau mấy bước, ngước mắt cảnh giác nhìn Sith, nhưng sắc mặt của hắn không có gì bất thường, rất bình tĩnh nhìn cậu.


Cho nên... Vừa rồi vì sao cứ bế cậu mãi không thả chứ?


Là do cậu nghĩ nhiều sao?


Phương Trầm hơi do dự, cắn cắn môi, nhỏ giọng nói, "Cám ơn anh."


"Không cần khách sáo." Sith rất lịch sự đáp lại, "Dù sao cũng đang ở nông trường của tôi, đương nhiên là phải bảo vệ cậu rồi."


Phương Trầm khẽ mím môi, cúi đầu, "Tôi... tôi về thay quần áo đây."


Sith cười cười, "Được, nếu mệt thì nghỉ một lát."


Nhìn thiếu niên cúi đầu chạy vội về căn nhà gỗ của mình, ánh mắt dịu dàng của người đàn ông dần trở nên thâm trầm, đôi con ngươi màu xám xanh không rời khỏi bóng dáng thiếu niên một tấc, đến tận khi cậu không còn trong tầm mắt nữa.


Không đến mấy phút sau, Joey không biết từ xó xỉnh nào nhảy ra, đi tới bên cạnh Sith, không nhịn được hỏi, "Quan hệ của tụi mày đến bước nào rồi?"


Anh ta vốn định hỏi thẳng tuột đã lên giường chưa, nhưng sợ Sith đạp mình.


Ai ngờ Sith lạnh nhạt đáp lại, "Còn chưa bắt đầu."


"For real?(*)"


(*) Thật á?


Joey há hốc miệng, anh ta theo trường phái hưởng thụ, so với việc treo tình yêu lên miệng thì anh ta vẫn thích quan hệ x*c th*t hơn.


Ánh mắt của người đàn ông cuối cùng cũng rơi xuống người Joey, lạnh nhạt nói tiếp, "Cho nên, đừng để tao nghe thấy mày lấy em ấy ra trêu ghẹo, em ấy không giống với chúng mày."


Giống như lời thiếu niên từng nói. Bọn họ đến từ hai quốc gia khác nhau, có nền văn hoá khác nhau, so với nơi này cởi mở nhiệt tình, Phương Trầm thích thu mình hơn, sẽ không để lộ hết cảm xúc và tình cảm của bản thân.


Vì thế, dù vào lần đầu tiên gặp mặt đã muốn xé rách lớp quần áo trên người chú cừu nhỏ này, Sith vẫn nhẫn nại cho đến tận bây giờ.


Bởi vì thích cậu, cho nên phải tôn trọng cậu.


Joey không biết phải nói gì, nhún vai, "Thế, mày xác định cậu ấy biết mày đang theo đuổi mình chứ?"


Người đàn ông trầm mặc.


Trong căn nhà gỗ cách đó không xa, Phương Trầm đang đi qua đi lại trong phòng.


Có ý gì... Có ý gì... Sith này rốt cuộc là có ý gì!!!


Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Story Chương 15
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...