Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 71
"Nhưng dạo này ông cũng rảnh mà, sao ông không tự đi mua?" Jaymin thuận miệng hỏi.
Phương Trầm nhỏ giọng đáp, "Tôi mà ra ngoài là ổng đòi đi theo ngay, thế thì còn gì bất ngờ nữa."
Jaymin nhún vai, "Rồi rồi. Nhưng mà ông có thấy là Sith quản ông chặt quá không, cứ như một phút cũng không xa ông được ấy."
Phương Trầm gật đầu như gà mổ thóc, "Ổng siêu dính người luôn."
Jaymin còn muốn nói gì đó, nhưng đám Joey đã đi đến, cậu ta chỉ đành lặng lẽ ngậm miệng.
"Trầm, cậu tự tay nướng thịt đó hả, vậy lát nữa tôi phải ráng ăn thật nhiều mới được." Joey nói bằng giọng rất khoa trương.
"OK, anh thích ăn bao nhiêu cũng được."
Phương Trầm lau tay, chuẩn bị mang đồ cất lên tầng, Jaymin không quen đám người Joey, cậu sợ cậu ta ngại nên bảo Jaymin đi cùng mình.
Kết quả Jaymin xua tay lia lịa, "Trầm, ông cứ đi đi, tôi qua giúp bọn họ."
Nói xong còn nháy mắt với Phương Trầm một cái.
Phương Trầm hiểu liền.
Xem ra Jaymin đã nhắm được mục tiêu mới.
Cậu cầm đồ lén lút đi lên tầng, Sith đang gọi điện thoại trong phòng khách, nhân lúc hắn không chú ý, Phương Trầm như con chuột nhỏ lẻn vào phòng ngủ, giấu đồ đi.
Hộp quà được gói đẹp đẽ bị nhét bừa vào một ngăn tủ, kết quả vừa quay đầu đã thấy Sith đứng ngay cửa.
Cừu nhỏ giật thót, "Rõ ràng anh đang gọi điện thoại mà."
Người đàn ông nhướn mày, "Thấy em thì theo lên thôi, sao thế, đang giấu cái gì?"
Cừu nhỏ vội đứng dậy chạy qua, đẩy đẩy Sith, "Không có gì, đi thôi đi thôi."
Sith xoay người ôm người vào lòng, đại khái đã đoán được đó là quà sinh nhật Phương Trầm chuẩn bị cho mình, hắn cũng không đến mức nói toạc ra khiến cậu mất hứng.
Cừu nhỏ không biết mình đã lộ đuôi, thậm chí còn chủ động nhón chân hôn một cái lên cằm Sith để dỗ hắn đi xuống, lại bị Sith nắm cổ tay, ôm eo hôn sâu.
Sith thấp giọng, "Coi như trả trước..."
Phương Trầm thở hổn hển, bị hôn đến mức đầu óc quay cuồng, "Gì cơ..."
"Trả trước cho tối nay."
Ể?
Tối nay ăn bánh kem chứ không phải ăn cừu nhỏ đâu mà!!
...
Tốc độ của Jaymin quả thật nhanh như vũ bão.
Chờ Phương Trầm quay lại sân, cậu ta đã hoàn toàn hoà nhập với người của câu lạc bộ, đang vừa trò chuyện rôm rả vừa bổ trái cây.
Thịt nướng bên kia cũng đã xong, quản gia Dingel mời mọi người ngồi vào bàn ăn.
Bởi vì Phương Trầm uống rượu kém nên đầu bếp ủ cho cậu rượu trái cây, độ rất thấp, thi thoảng Phương Trầm sẽ uống một ly trước khi đi ngủ, hôm sau ngủ dậy không bị đau đầu tí nào, nhưng sau thì không uống nữa, vì cậu phát hiện mỗi lần mình uống rượu là Sith sẽ làm kịch liệt hơn.
Đây không còn là vấn đề đau đầu hay không nữa, mà là cả người đều đau luôn rồi.
Nhưng hôm nay là sinh nhật Sith, còn có nhiều người đến như vậy, Phương Trầm vui vẻ nên quyết định uống hai ly.
"Sinh nhật vui vẻ!!"
"Happy birthday!"
Một ly rượu hoa quả cạn đáy, Phương Trầm uống đến mức hai má đỏ ửng, đôi mắt long lanh.
Sith ngồi bên cạnh, nhìn dáng vẻ này của cậu chỉ thấy tim mình mềm nhũn, hắn nâng tay gạt sợi tóc trước trán cậu sang một bên, thấp giọng hỏi, "Vui đến vậy sao?"
Cứ như là sinh nhật của chính cậu vậy.
Phương Trầm gật đầu thật mạnh, đuôi mắt cong cong, "Hôm nay nhiều người đến thật! Quá là náo nhiệt luôn!"
Từ ngày chuyển vào sống trong trang viên, cậu chưa ra ngoài lần nào, tuy nơi này có rất nhiều phòng, sân cũng lớn, nhưng mỗi ngày cũng chỉ có mình Sith nói chuyện với cậu, không biết có phải Sith dặn dò hay không mà quản gia và người làm dường như đều cố ý tránh Phương Trầm, rất ít khi gặp được bọn họ.
Nghe vậy, ý cười trong mắt người đàn ông hơi nhạt đi, hắn hỏi, "Không thích ở nhà với anh?"
Phương Trầm cầm ly lên, cau mày cẩn thận suy nghĩ, "Cũng không phải, nhưng đâu thể ngày nào cũng chỉ có hai bọn mình được."
Sith khẽ mấp máy môi, tựa như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.
Có Jaymin và Joey ở đây, bầu không khí cực kỳ sôi nổi. Nhất là khi Joey kể chuyện Phương Trầm và Sith quen nhau ở bữa tiệc đầu năm học, Jaymin đứng phắt dậy, lớn tiếng nói, "Chúa ơi, Trầm, vậy tôi chính là người làm mai cho hai người rồi!!"
"Nào, tôi phải uống với hai người một ly!"
Phương Trầm cười híp cả mắt, "Được nè!"
Sith cũng phối hợp đứng lên, ba người cùng chạm ly.
Jaymin còn oang oang đòi họ uống rượu giao bôi, Phương Trầm đỏ mặt, không hiểu sao bỗng có ảo giác đang đứng ở lễ đường...
Cậu ngượng ngùng nhìn sang Sith, người đàn ông khẽ cong môi, vươn tay ra, Phương Trầm phối hợp với hắn cũng vươn tay, một cường tráng một mảnh mai, cũng vì tư thế này mà hai người cách nhau rất gần, xung quanh là ánh mắt chăm chú của mọi người, mặt Phương Trầm càng đỏ hơn, vội tu ừng ực hết ly rượu của mình. Nhưng Sith lại chẳng hề để ý xung quanh, từ tốn nhấp từng ngụm, hại Phương Trầm phải giữ nguyên tư thế này chờ hắn.
Cuối cùng Sith cũng uống xong, hai người ngồi xuống, mặt Phương Trầm đã đỏ đến mức có thể chọc ra máu.
Jaymin tò mò chọc chọc cậu, "Sao ông vẫn còn thẹn thùng thế, hai người đã lên giường rồi còn gì."
Phương Trầm cắn răng, "Ông im đi!"
...
Ăn uống xong, mọi người tự giác tản ra thành các nhóm nhỏ, có mấy người đi đánh bài, có mấy người đi chơi game, có người xuống bể bơi, Sith không đi đâu, ngồi yên trên sofa, vẫy tay gọi Phương Trầm.
Cừu nhỏ ngoan ngoãn chạy tới, "Anh không qua chơi với bọn họ hả?"
Sith khẽ lắc đầu, lại hỏi cậu, "Không thích anh ngồi với em à?"
"Không đâu, anh đừng nói vậy chứ." Cừu nhỏ ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn hắn, "Hôm nay sinh nhật anh mà, sao anh cứ không vui mãi thế."
Người đàn ông ôm cậu vào lòng, chôn mặt vào cổ cậu, hít một hơi thật sâu, giọng trầm xuống, "Hôm nay em cứ để ý bọn họ mãi thôi, chẳng thèm nhìn anh."
Phương Trầm ngây người, "Ai cơ?"
"Đám Joey với Jaymin."
"Nhưng bọn họ là khách mà." Phương Trầm cật lực đẩy đầu hắn ra, xụ mặt, "Anh còn khó dỗ hơn cả Coco."
Sith cười, "Được rồi, đi chơi đi."
"Thế anh đừng ngồi đây một mình, chán lắm." Phương Trầm nghĩ nghĩ, "Dù sao Jaymin cũng đi chơi game với mấy người kia rồi, anh dạy em đánh bida đi, hai hôm trước em lướt mạng thấy video, ngầu chết đi được!"
Thiếu niên thường như vậy, gặp gì hay ho là lại muốn thử, Sith yêu chết cái dáng vẻ đó của cậu, hắn mong cừu nhỏ có thể mãi mãi dựa dẫm vào mình như thế, mãi mãi cần đến hắn.
.
Phương Trầm cầm gậy, dựa theo lời dạy của Sith hơi cúi người xuống, nghiêm túc bày ra tư thế chuẩn bị, "Vậy đúng chưa?"
Người đàn ông đứng bên cạnh cậu, bàn tay lớn men theo sống lưng cậu trượt xuống, giúp cậu chỉnh tư thế, cuối cùng dừng ở mông. Hôm nay Phương Trầm mặc quần âu, tư thế này khiến mông cậu hơi vểnh lên, lớp vải căng ra.
Sith không nhịn được phủ tay lên, khẽ bóp một cái.
Phương Trầm giật mình, cắn răng, "Vị huấn luyện viên này, xin đừng quấy rối học sinh!"
"Xin lỗi nha." Người đàn ông rất nghe lời mà xin lỗi, "Lần sau không vậy nữa."
Miệng thì nói vậy nhưng tay vẫn chưa thấy rút về.
Phương Trầm nghiến răng lặp lại, "Buông ra."
Lúc này người đàn ông mới chịu thả tay, nhưng ngay sau đó lại áp lên người cậu từ phía sau, gần như là ôm trọn cừu nhỏ trong lòng, tay cầm tay dạy cậu, "Phải thế này, đứng vững, không được lắc lư, sau đó, đập vào lỗ."
Nói xong câu cuối cùng, môi Sith gần như sắp dán lên tai Phương Trầm, hô hấp nóng bỏng phả ra.
Đầu óc cừu nhỏ mất sóng.
Lỗ?
Lỗ nào?
Lỗ của ai??
Phương Trầm mím môi, nhỏ giọng nói, "Anh đừng có nói mấy câu kỳ cục nữa được không?"
"Anh đang dạy em thôi mà." Sith nghiêm túc đáp lại, "Là do đầu óc em không trong sáng."
Tai cừu nhỏ đỏ lên.
Còn không phải tại Sith ngày nào cũng dạy hư cậu!
Người đàn ông đứng đằng sau nhẹ nhàng đẩy khuỷu tay cậu, Phương Trầm cầm gậy đánh vào bi, một quả bi rơi vào lỗ, người đàn ông ở bên tai cậu khẽ cười, "Đó, dễ mà, bé cưng giỏi lắm, chơi rất hay."
Mặt Phương Trầm nóng lên, lúc trên giường Sith cũng thường dỗ dành cậu như vậy. Bé cưng giỏi quá, ăn hết rồi... Như thế như thế.
"Anh đừng nói nữa." Cừu nhỏ đỏ mặt, "Ngậm miệng đi."
Một buổi học chơi bida yên lành không hiểu sao càng học lại càng tối!
Đánh một lát, cái eo của cừu nhỏ đã mỏi nhừ, dứt khoát ném gậy đi, ngồi phịch xuống ghế sô pha rồi bắt Sith mát xa cho mình.
Người đàn ông nghe lời ngồi xuống một bên, bấm eo cho cậu.
Lực vừa phải, cừu nhỏ thoải mái thở ra, cậu nghiêng đầu, nhìn khuôn mặt nghiêm túc của người đàn ông, không nhịn được hỏi, "Hồi nhỏ anh cũng ở đây à? Chỉ có ba mẹ anh với anh thôi sao? Vậy thì hơi buồn ha."
Sith bình thản đáp, "Thực tế thì phần lớn thời gian chỉ có mình anh, ba mẹ bận rộn công việc, rất ít khi về nhà."
Phương Trầm nghẹn lời.
Cái nhà to như thế mà chỉ có một mình Sith, đúng là quá đáng sợ.
Cậu chân thành nói, "Anh từng nghe câu này chưa. Nếu không thể cho tình yêu, vậy thì hãy cho thật nhiều tiền."
Sith dừng động tác, chăm chú nhìn cậu.
Phương Trầm an ủi hắn, "Nên là anh cũng không thiệt đâu, em mới thảm nè, hồi nhỏ cả tình yêu cả tiền đều không có, lúc đó mong ước lớn nhất của em là có một căn phòng ngủ riêng."
Cái thằng nhóc béo chung phòng với cậu ngủ ngáy o o như trâu ấy.
Người đàn ông mặt không đổi nói, "Vậy phải xin lỗi em rồi, mong ước này của em hiện tại cũng không thực hiện được."
Đừng hòng phân phòng với hắn.
Phương Trầm không nói gì.
Sao bảo người nước ngoài lãng mạn lắm?
Sith này lại là sao.
Người đàn ông chợt khẽ cười.
Hắn quỳ xuống bên cạnh sô pha, hôn lên hai má Phương Trầm, "Bé cưng, tiền và tình yêu anh đều có, em cứ việc lấy ở chỗ anh này."
Phương Trầm uống rượu xong rất dễ buồn ngủ, cậu ngáp một cái, chậm rãi nhắm mắt lại, lầm bầm, "Biết rồi nè."
Cậu cứ thế mơ mơ màng màng ngủ mất, không biết người đàn ông vẫn luôn nhìn mình bằng ánh mắt sâu xa.
Một lúc lâu sau, hắn mới khẽ thở ra một hơi, nhẹ nhàng bế người lên rồi đi về phía phòng ngủ.
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 71
10.0/10 từ 25 lượt.
