Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 70


Joey nói bọn họ đã đến đây mấy lần, nhưng bởi vì bầu không khí quá mức nghiêm túc và trang nghiêm của nơi này nên đến tiệc tùng cũng chẳng dám mở.


Lần này vừa bước vào đã bị một cục bông nhỏ lao thẳng vào lòng, Joey xách cổ nó lên, "Ể, hình như Coco béo lên nhỉ."


Quản gia Dingel bước tới, lịch sự mỉm cười, "Các vị cứ đưa áo khoác cho tôi."


Vừa nói xong thì Phương Trầm từ trên cầu thang chạy bình bịch xuống, "Các anh đến rồi!"


Mấy lần trước đám Joey tới đây đều có cảm giác rất áp lực, ở nơi này bất kể là quản gia hay người làm đều đi đứng nói năng nhỏ nhẹ, chưa từng có ai chạy huỳnh huỵch hay nói chuyện lớn tiếng như vậy.


Như có một đốm lửa phi thẳng vào một bức tranh cổ màu đen trắng.


Mấy hôm nay Phương Trầm sắp chán chết luôn rồi, chẳng mấy khi có người đến chơi, cậu vui đến mức phóng thẳng từ phòng ngủ xuống.


Mấy ngày liền không ra khỏi cửa nên trông cậu có vẻ trắng hơn, hai má đầy đặn hơn, mặc bộ đồ ở nhà màu xanh, như một viên ngọc nhỏ trong veo.


Joey nhìn cậu, ngẩn ra mất giây mới định thần lại, gãi đầu, "Suýt không nhận ra cậu luôn đó."


Hả?


Phương Trầm sờ mặt. "Tôi béo lên rồi sao?"


Cậu biết mà!!


Cả ngày chỉ có ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn.



Sắp bị Sith nuôi thành heo luôn rồi!


Joey vội lắc đầu, "Là khí chất thay đổi đó."


Một giọng đàn ông lạnh nhạt từ phía sau truyền đến, "Mày mà cũng biết nhìn khí chất?"


Sith đi xuống, nâng tay khẽ nhéo tai Phương Trầm một cái, "Chạy gì mà chạy, ngã thì sao?"


"Không ngã đâu."


Cậu còn làm mẫu, nhảy từ hai bậc cuối xuống, làm Sith giận đến mức bật cười.


Đối diện, Joey nhìn cảnh này mà trong lòng rối bời.


Không ngờ Sith lắm thủ đoạn như vậy. Mới bao lâu mà đã dụ được Phương Trầm dọn về sống chung.


"Được rồi," Sith lên tiếng, "Lên trên đi."


Phòng khách tầng hai khá rộng, lúc nãy Phương Trầm còn ngồi đây xếp lego, cậu ngượng ngùng cười, "Không biết mọi người đến sớm như vậy, chờ mấy người quản gia thu dọn một lát đã nhé."


Phương Trầm nói xong, hai mắt chợt sáng lên, "Mấy anh ăn kem không? Đầu bếp làm đó, ngon lắm luôn."


Sith bực mình bóc trần lời nói dối của cậu, "Chính em muốn ăn thì có."


Hôm trước Phương Trầm lén vào bếp, ăn liền năm sáu cây kem, lại không dám nói với Sith, kết quả buổi tối bắt đầu đau bụng, mặt cắt không còn giọt máu, lăn lộn trên giường, doạ cho Sith hoảng muốn chết, mãi đến lúc bác sĩ đến cậu mới nói thật, chọc Sith giận quá mà đứng dạy dỗ cậu một hồi.


Quản gia mang kem lên, người nào cũng có, chỉ không có phần của Phương Trầm.



Cừu nhỏ thèm thuồng ngồi bên cạnh Sith, hai mắt sắp lồi ra luôn, nhưng mỗi lần người đàn ông quay sang, cậu lại làm như không có gì to tát chuyển tầm mắt đi, "Em không muốn ăn."


Sith khẽ cười, quả nhiên không chừa lại miếng nào cho cậu, ăn sạch sẽ luôn, chọc cừu nhỏ tức muốn khóc.


Ăn nhẹ xong, Joey lại đề nghị, "Hay bảo bọn họ trang trí một tí đi, tao chở theo mấy cái loa mới, chất lượng âm thanh đỉnh khỏi phải bàn, tối thử luôn."


Sith cau mày, "Đừng làm lố quá --"


"Được đó được đó!" Phương Trầm gật đầu, "Em rủ cả Jaymin với Burr đến nữa, càng đông càng vui mà."


Sith chỉ đành nuốt những lời định nói xuống bụng.


Mọi người phối hợp nhịp nhàng, mấy người Joey xuống dưới chuyển đồ, Phương Trầm vui vẻ chạy lên phòng thay quần áo.


Sith đi theo cậu.


Từ khi dọn sang đây, phòng thay đồ dần bị Sith chất đầy, hắn như đã say mê với việc mua đồ cho Phương Trầm. Mỗi ngày đều có các thương hiệu khác nhau gửi đồ đến, còn có cả nhà thiết kế đến lấy số đo đặt may theo yêu cầu.


Phương Trầm thật sự hết cách, mắng Sith như đang nuôi cừu cảnh.


Phương Trầm chổng mông tìm quần áo trong tủ, cuối cùng rút ra bộ đồng phục màu xám, "Bộ này nha? Em nhớ hình như lúc giao tới có hai bộ, anh cũng có một bộ y chang, chúng ta có thể mặc giống nhau."


Sith cúi xuống hôn cậu, "Được."


"Mau đi thay đồ nào!" Phương Trầm đẩy hắn, "Hôm nay sinh nhật anh đấy, đừng có lề mà lề mề thế nữa."


"Không vội."



Người đàn ông cắn tai cậu, "Bé cưng, tối nay em tặng gì cho anh thế?"


Phương Trầm tránh đi, "Chờ đến tối là biết thôi."


Sith nhướn mày, "Tối à."


Phương Trầm bình tĩnh nói, "Ý em là sau lúc cắt bánh, chứ không phải ở trên giường!!"


Sith cúi đầu bật cười, "Được."


Nói "được" rồi nhưng vẫn không chịu đi, ôm người ấn lên cửa tủ, cúi xuống bắt đầu một nụ hôn chậm rãi.


Hắn vừa hơi buông ra, cái miệng nhỏ của cừu nhỏ liền lầm bầm, "Anh đừng --"


Sith không muốn nghe cậu nói nhảm, lại hôn lên, thế là cứ mỗi lần hắn hơi thả cho cậu, cừu nhỏ lại nhân cơ hội nói tiếp, mỗi lần được hai chữ.


"Hôn em --"


"Ở đây --"


"Có người --"


Giống cừu bông đồ chơi hôn một cái là phát ra tiếng.


Sith bị chọc cười, cuối cùng cũng tha cho Phương Trầm, miệng của cừu nhỏ bị hôn đỏ mọng, đôi mắt tròn xoe nhìn hắn.


Hầu kết của người đàn ông trượt xuống một cái, nâng tay che mắt cậu, thấp giọng nói, "Em cứ nhìn anh bằng ánh mắt đó là anh lại muốn làm em."



"..."


Cậu trừng anh, hàng lông mi cọ nhẹ vào lòng bàn tay Sith, ngưa ngứa.


Phương Trầm chân thành nói, "Sith, hay là anh đi khám đi, em thấy anh cứng quá thường xuyên rồi đó, người ta bảo đàn ông qua 25 giống như 60 mà? Sao anh còn như hồi 18 thế?"


Sith cười khẽ hai tiếng, buông tay ra, nhìn cậu thật sâu, "Em yên tâm, anh có 60 cũng sẽ như 18 thôi."


Phương Trầm khiếp sợ đến mức vội dùng tay che mông, "Thôi đừng..."


Không thể tha cho cái mông của cậu à.


Lúc xuống dưới, Phương Trầm soi gương lại một lượt, may là lần này không sưng mấy, chỉ hơi đỏ, chắc không ai nhìn ra đâu.


Xuống đến nơi, đám Joey đã chuẩn bị gần xong, mấy người quản gia còn dựng cả bếp nướng, chuẩn bị buổi trưa ăn BBQ.


Phương Trầm sắp mọc nấm trong nhà, thấy vậy lập tức đội mũ chạy ra, tham gia xiên thịt với mấy đầu bếp, một miếng bò rồi đến một miếng dứa, thêm một quả cà chua bi, như đang chơi trò xếp kẹo vậy.


Đám Jaymin một lúc sau mới đến.


Quản gia dẫn họ vào, Jaymin há hốc miệng suốt cả quãng đường, vừa nhìn thấy Phương Trầm liền nắm chặt tay cậu, "Chúa ơi, Trầm, ông biết không, chỗ này nhìn như trong phim luôn đó."


Phương Trầm ghé sát tai cậu ta nói nhỏ, "Lần đầu tôi đến đây cũng thấy y như vậy.


"À đúng rồi!"


Jaymin lục ba lô, lấy đồ ra, "Mua giúp ông rồi nè, mẹ ơi, lúc quẹt thẻ mà tay tôi cứ run không ngừng."


Phương Trầm vội nhận lấy, "Cám ơn nhé!"


Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Story Chương 70
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...