Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 72
Phương Trầm ngủ một giấc đã đời, chờ cậu ngủ dậy, ngoài trời đã tối đen.
Cậu ngơ ngác mất mấy giây, rồi chợt ngồi bật dậy, xỏ giày vào rồi chạy xuống tầng. Dưới nhà tối om, đèn cũng không bật, Phương Trầm không khỏi quýnh lên, tưởng mình đã ngủ quên, lẽ nào mọi người cắt bánh ngọt xong rồi? Khách về hết rồi sao? Còn Sith thì sao? Sao anh không gọi cậu dậy chứ?
Kết quả vừa chạy đến cuối cầu thang, chợt nghe thấy "bụp" một tiếng, pháo ruy băng nổ tung trên đầu, một giây sau, toàn bộ đèn được bật sáng, Phương Trầm giật mình đứng sững tại chỗ, nhìn đám Jaymin chạy đến.
Đám Joey cũng ngớ người, "Ơ không phải Sith?"
Vừa dứt lời, người đàn ông đã từ một góc đi ra, thấy cảnh tượng trước mắt thì không khỏi cau mày, "Lừa tôi xuống hầm rượu lấy chai mới là vì cái này?"
Phương Trầm quay đầu lại, trên tóc còn mắc mấy sợi ruy băng, đáng thương nói, "Xin lỗi nhé, cướp mất bất ngờ của anh rồi."
Sith mỉm cười, giúp Phương Trầm nhặt sợi ruy băng trên đầu xuống, "Của em hay của anh thì cũng như nhau thôi, tỉnh ngủ rồi?"
Phương Trầm khẽ "vâng", không nhịn được oán trách, "Sao anh không gọi em dậy!"
"Ngủ thêm một lát cũng không sao, vẫn chưa cắt bánh mà."
Phương Trầm không thèm để ý đến hắn, chạy xuống phụ bọn Jaymin xếp ly, Jaymin lặng lẽ ghé vào tai cậu thì thầm, "Ông ngủ dã man thật, tôi còn tưởng ông bị Sith làm ngất luôn rồi cơ."
Phương Trầm mặt không cảm xúc nhìn cậu ta, "Tôi thì sắp bị mấy câu nói của ông dọa ngất đây."
Jaymin cười ha ha.
Bánh kem của Joey đặt, vừa mới giao tới, đầy đủ năm tầng, tầng trên cùng chính là bánh dâu tây mà Phương Trầm thích nhất, nhìn thôi đã ch** n**c miếng rồi.
"Mau cắt bánh nào!"
Cậu đưa dao cắt bánh cho Sith, hai mắt lấp lánh như sao nhìn hắn.
Cắt xong là được ăn rồi!
Sith liếc cậu một cái, bỗng nắm cổ tay Phương Trầm, kéo người vào trong lòng.
Phương Trầm hoảng, "Anh làm gì đó!"
"Cùng nhau cắt."
Sith vững vàng ôm lấy cậu, một tay nắm lấy cổ tay cậu, nhẹ nhàng cắt xuống.
Phương Trầm khẽ tựa vào ngực anh, đuôi mắt cong cong, cậu nói, "Chúc mừng sinh nhật, Sith, em mong anh ngày nào cũng vui vẻ."
Người đàn ông cúi xuống hôn lên vành tai cậu, "Đương nhiên rồi. Chỉ cần em luôn ở bên cạnh anh."
Tối đó ai cũng say bí tỉ, chỉ có Phương Trầm không uống rượu, phụ trách nhét từng người vào xe đã có người lái hộ. Jaymin nắm tay Phương Trầm, lèm bèm, "Ông nghe tôi, nhất định phải, bôi dầu, mịn mông, ông thích mùi dâu tây, tôi, tôi có link..."
Phương Trầm dùng sức nhét cậu ta vào trong xe, đóng cửa cái "rầm."
Thật vất vả mới tiễn người xong, cậu quay vào nhà, thấy Sith ngồi trên ghế sô pha, đang nhìn mình chằm chằm.
Hôm nay Sith cũng uống rất nhiều, Phương Trầm đoán là hắn cũng say rồi.
Cừu nhỏ huơ huơ tay trước mặt Sith, "Biết em là ai không?"
Người đàn ông bắt được tay cậu, "Vợ."
"..."
Mặt cừu nhỏ đỏ bừng, rút tay về, "Anh đừng có gọi linh tinh."
Sith rũ mắt, nhìn có vẻ rất buồn bã.
Phương Trầm hơi buồn cười, nhớ lại lần đầu đi bar với hắn, hắn còn bốc phét nói mình không bao giờ say.
Cậu chọc chọc vai Sith, "Về phòng với em đi, em có quà cho anh."
Hai mắt người đàn ông tức thì sáng lên, ngoan ngoãn đứng dậy, "Được."
Phương Trầm vừa đi được hai bước thì bỗng bị bế bổng lên, cậu hoảng sợ giãy dụa, "Này, sao tự nhiên bế em!!"
Người đàn ông thấp giọng, "Anh đi nhanh."
Phương Trầm không nhịn được nữa, phì cười, "Vội vậy hả."
Sith nhìn cậu chăm chú, "Ừm."
Về đến phòng, Phương Trầm đá Sith hai cái ý bảo hắn thả mình xuống, rồi chạy nhanh đến trước tủ, lấy hộp quà ra.
Cậu cầm hộp quà đưa cho Sith, miệng còn tự tạo nhạc nền, "Tèn tén ten~~"
"Mở ra xem có thích không?"
Sith cúi đầu mở hộp ra, bên trong là một chiếc cà vạt màu xám đen, hoạ tiết tối giản nhưng sang trọng.
"Sao hả! Anh cũng hay dự mấy sự kiện trang trọng, chắc là sẽ dùng được đó."
Đây là món quà đắt nhất trần đời mà cậu từng mua.
Tuy là dùng tiền một trăm ngàn đô lúc trước Sith chuyển cho.
Nhưng mà! Lông cừu cũng mọc từ trên thân cừu mà!
"Thích, rất thích, cám ơn bé cưng."
Người đàn ông thấp giọng nói.
"Vui lên đi, nha."
Phương Trầm đến gần, nhón chân hôn cằm hắn, "Bọn họ là bạn, anh mới là người em yêu, em phân biệt rất rõ ràng mà."
Sith khẽ "ừ", bỗng bế người đặt xuống giường, với tay lấy chiếc cà vạt trong hộp ra, "Bé cưng thử giúp anh nhé."
Hở???
Phương Trầm hơi bối rối, "Nhưng em không biết thắt cà vạt."
"Anh dạy em." Sith thấp giọng, "Đưa tay ra."
Phương Trầm chớp chớp mắt, ngoan ngoãn duỗi tay.
Giây tiếp theo, cà vạt quấn lên cổ tay cậu.
?? Không đúng lắm nha!!
Người đàn ông rũ mắt nhìn, "Đúng là rất đẹp."
Cừu nhỏ cựa quậy, "Không phải, anh uống say nên nhầm hả? Đây là cà vạt mà!!"
"Ừ. Say rồi."
Người đàn ông rất sảng khoái thừa nhận.
Hắn nâng tay, khẽ nhéo tai Phương Trầm, "Bé cưng có biết không, em rất giống một chiếc bánh kem dâu."
Hả?
Sith mỉm cười nhìn cậu, "Khiến anh chỉ muốn ngấu nghiến thôi."
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 72
10.0/10 từ 25 lượt.
