Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 20


Người đàn ông chậm rãi cắt thịt bò, "Thật ra tôi thấy em không cần giảm béo đâu, vẫn còn gầy lắm mà, béo lên thêm chút nữa mới tốt."


Nói nhảm!


(Д´)


Phương Trầm căm giận cạp cạp nhai nhai rau xanh của mình.


Cậu không muốn ăn thịt chắc!!


Hừ!


Cậu cũng không tin Sith có thể ăn hết sạch một bàn này!


Thái thịt bò xong, giương mắt nhìn thiếu niên đã chọc chính mình tức giận thành một con cá nóc, Sith cố nhịn cười, đẩy đĩa về phía Phương Trầm.


Phương Trầm ngơ ngác ngẩng đầu, "Hở?"


"Nhờ em ăn giúp tôi một ít nha, hình như tôi ăn hơi nhiều rồi, lãng phí đồ ăn không tốt."


Thế là salad trước mặt được đổi thành thịt bò, rau của Phương Trầm cũng được đổi sang phía Sith, thậm chí cả bánh ngọt kia cũng vào bụng Phương Trầm.


Cừu nhỏ đã được ăn no l**m l**m miệng, dáng vẻ cực kỳ thoả mãn.


Đến tận khi được Sith dẫn ra khỏi cửa, cậu mới bừng tỉnh nhớ ra, "Khoan đã! Em vẫn chưa thanh toán."


"Không cần, nếu em muốn tiêu bớt tiền thì có thể chuyển cho tôi."


Sith nhân lúc người không chú ý, lại nắm lấy tay Phương Trầm, thật sự rất mềm mại mịn màng, không nhịn được mà khẽ nắn mấy cái.


"Là sao cơ?"


"Nhà hàng này do tôi đứng tên, nếu em muốn trả thì trả cho tôi là được rồi."


Phương Trầm mơ màng bị người ta dắt đi.


Lại là của Sith??



Nông trường của hắn, nhà hàng cũng của hắn!


Cừu nhỏ có thù với tiền giận đến nghiến răng nghiến lợi, "Đừng nói với em cả cái Newyork này đều là của nhà anh nhé!"


"Cái đó thì không đến mức."


Sith nhìn dáng vẻ tức giận của cậu không khỏi buồn cười, lại nhẹ nhàng dỗ dành, "Lần sau, lần sau để em mời tôi được chưa."


Phương Trầm trừng hắn, "Không có lần sau nữa!"


"Được, vậy lần sau tôi lại mời."


*


Về đến ký túc xá đã hơn mười hai giờ.


Phương Trầm buồn ngủ đến mức díp cả mắt, tẩy trang rửa mặt tắm táp xong, vừa đặt đầu xuống gối đã ngủ mất.


Không biết có phải vì không khí Halloween hôm nay gây ấn tượng quá mạnh hay không mà Phương Trầm mộng mị cả một đêm.


Trong lâu đài cổ, cậu ngửa mặt nằm trên một chiếc giường, mắt bị che bởi một chiếc dây lụa, cổ tay bị giữ trên đỉnh đầu, cậu có thể cảm nhận được rõ ràng bản thân đang run rẩy không ngừng, dây lụa đã ướt đẫm nước mắt của chính mình.


Nhưng vẫn chẳng thể khiến người trên thân mềm lòng.


Những cái hôn dày đặc nóng rực của người kia rơi xuống cổ, xuống cằm, theo một đường đi xuống.


Phương Trầm khóc nức nở, lại không thể cưỡng lại bản năng của thân thể hơi ưỡn ngực lên.


Mãi đến cuối cùng, người đàn ông nghiêng đầu, môi mỏng chạm vào cổ cậu.


Phương Trầm nức nở cầu xin, "Đừng, đừng cắn tôi."


Đừng hút máu của cậu.


Người đàn ông dường như cười khẽ một tiếng, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai.


"I want to kiss you."


(*) tôi muốn hôn em



Phương Trầm bừng tỉnh, hai mắt mở to. Cậu cứ thế nhìn chằm chằm trần nhà một lúc, sau đó thình lình bật người ngồi dậy, xốc chăn nhìn xuống, bùm một cái, mặt đỏ lựng, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh.


Trời sập rồi.


Sao cậu lại mơ cái giấc mơ đó chứ.


Bởi vì mắt bị che lại nên từ đầu đến cuối Phương Trầm đều không nhìn thấy khuôn mặt của người nọ, nhưng lúc cuối đó, hắn dán ở bên tai cậu nói ra câu nói kia -- giọng rất giống Sith.


Phương Trầm đứng dưới vòi hoa sen, để cho dòng nước xả lên mình thành một con cún nhỏ lưu lạc, mãi đến khi cúi đầu thấy thứ kia đã mềm xuống, lại sờ sờ bụng, mới khe khẽ thở hắt ra một hơi.


Sao mày dám.


Cái bụng nhỏ xíu thế này, có thể ăn nổi thứ to đùng đó sao!


Tắm một cái, thay quần áo, ném mấy suy nghĩ miên man ra sau đầu, nhân hôm nay không có tiết, Phương Trầm đến tiệm pizza.


Trùng hợp hôm nay Jaymin cũng ở tiệm.


Gần đây Phương Trầm bận rộn ở trường, cũng khá lâu rồi mới gặp Jaymin, vừa thấy đối phương, cả hai đều vui mừng hớn hở, sau đó kéo nhau ra sau bếp.


"Dạo này thế nào rồi?"


"Cũng khá tốt! Cho ông xem bạn trai mới của tôi, sao hả, mông cong không."


"..."


Nhìn thấy dáng vẻ co quắp của Phương Trầm, Jaymin cười phá lên, "Sao ông vẫn như thế hả, không thì hẹn hò thử với anh nào đi."


Phương Trầm không hé răng, trong lòng có hơi không phục.


Thử là thử thế nào chứ.


Hẹn hò anh nào nhất định phải nghiêm túc, không có thử gì hết!


Không đúng không đúng!


Cậu không có hẹn hò với anh nào hết!


"Đúng rồi, tôi kể ông nghe cái này."



Jaymin đụng vai Phương Trầm một cái, hạ thấp giọng, "Có người chụp được ảnh Sith đi hẹn hò hôm Halloween đó."


Phương Trầm suýt thì ngừng thở, ho sặc sụa, "Khụ khụ khụ -- Ai cơ?"


"Sith đó! Cho ông xem ảnh đây, ảnh cos ma cà rồng, đẹp trai ngất ngây con gà tây."


Trái tim Phương Trầm đã nhảy lên đến cuống họng.


Sau đó hai mắt mở trừng nhìn Jaymin mở ảnh, lại lặng lẽ thở phào một hơi.


Vẫn may, lúc đó vì đứng dưới đèn nên người kia không chụp được rõ mặt cậu.


"Đúng là không kém gì ngôi sao điện ảnh!" Jaymin cảm thán, lại chỉ "ma cà rồng nhỏ" bên cạnh Sith, "Xem đi, bọn họ mặc đồ đôi tình nhân, nhưng mà... Sao dáng dấp người này giống ông thế nhỉ."


Cậu ta nghi hoặc nhìn sang Phương Trầm.


Phương Trầm lặng lẽ nuốt nước miếng.


Jaymin là người bạn đầu tiên của cậu từ khi xuyên sách đến đây, cậu cũng không muốn giấu diếm Jaymin.


Do dự mấy giây, c** nh* giọng nói, "Là tôi đó."


"Ồ, là ông--" Jaymin dừng một giây, bỗng nhiên la toáng lên, "Cái gì cơ?!! Ông á???"


"Sao hai người quen nhau được vậy?!!"


"Chuyện có hơi dài." Phương Trầm cân nhắc câu từ, "Tóm lại là... Bây giờ tụi tôi là bạn bè, không phải kiểu nuhw ông nghĩ đâu."


Jaymin híp mắt, "Đừng có lừa tôi. Đi hẹn hò hôm Halloween rồi còn bạn với bè bình thường cái gì nữa."


Sau đó hất cằm, thẩm vấn cậu, "Hai người lăn giường chưa?"


Phương Trầm hoảng sợ lắc đầu.


Jaymin gật gật đầu, "Nhìn dáng vẻ bước đi như bay của ông, đúng là không giống."


"..."


Jaymin luôn có cái năng lực này.



Không cần biết là trắng hay đen, qua miệng cậu ta đều sẽ biến thành vàng.


(*) bên Trung hay có so sánh mấy thứ bậy bạ với Pikachu hoặc màu vàng ấy :>>>


Phương Trầm nghe cậu ta nói mà vành tai cũng đỏ lựng, chỉ thiếu điều chưa chôn đầu vào chiếc tạp dề, "Không nói chuyện với ông nữa, tôi đi lau bàn đây."


Jaymin lập tức túm cậu lại, "Đừng có chạy, thế ông nói đi, ảnh tỏ tình với ông chưa?"


Phương Trầm cực kỳ hối hận vì đã nói cho Jaymin chuyện này.


"Chưa! Đã bảo không phải như ông nghĩ rồi mà!"


Jaymin hừ lạnh một tiếng, "Tôi nghĩ cái gì cơ?"


Phương Trầm tức thì nghẹn họng.


Jaymin vuốt cằm, "Không thể nào nha. Ở đây không giống với bên nước ông, mấy chuyện tình cảm yêu đương không để mất thời gian như thế đâu, thích thì phải nói ra, hai bên cùng hứng thú thì lên giường."


"Trừ phi..."


Phương Trầm không đi nữa, vểnh tai nghe, "Sao cơ?"


Jaymin nhún vai, "Trừ phi ảnh không thích kiểu như ông, không có hứng thú với ông."


Phương Trầm chết đứng tại chỗ, ánh sáng trong mắt thoáng chốc tắt lịm.


Là vậy sao?


--- Lời tác giả ---


Sao có thể chứ cừu nhỏ, không ai có hứng thú với bé hơn tên đó đâu *icon mặt đeo kính râm*


* tiểu kịch trường *


Người đàn ông hiểu rất rõ ưu thế của mình.


Ví như lúc Phương Trầm khóc lóc đẩy hắn ra, nói không muốn nữa, bàn tay to lớn của người đàn ông sẽ duỗi ra kéo người về, vừa dụ vừa dỗ dành cậu, "Bé cưng, em cắn ngực tôi đi, đêm nay cho em cắn ngực tôi ngủ có được không?"


Sự thật là, Phương Trầm đến cả miệng còn không thể đóng lại, nước miệng còn chẳng có mà nuốt, chỉ có thể ngây ngất mà phát ra những tiếng ưm a nhỏ vụn, càng đừng nói gì đến cắn người.


Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Story Chương 20
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...