Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 19


Phương Trầm tức giận trừng Sith.


Ai muốn cắn anh chứ!


Cứng chết đi được!


Không khéo cắn gãy cả răng luôn ấy!


Cừu nhỏ dường như đã bị chọc giận rồi.


Sith biết điểm dừng thu tay về, dưới ánh đèn đường, hai má trắng nõn của thiếu niên hiện lên mấy vệt đỏ nhàn nhạt.


Rõ ràng hắn không hề dùng sức.


Sao lại mỏng manh như vậy chứ.


Sith nhẫn nhịn chuyển tầm mắt đi, bỏ toàn bộ chỗ kẹo vừa tiếp được vào túi áo Phương Trầm.


Phương Trầm hừ nhẹ một tiếng, lúc này mới như miễn cưỡng hài lòng, quay đầu đi, "Em đói rồi."


Sith lại cầm tay cậu, "Ừ, đến nhà hàng thôi."


Tiếp tục đi theo con đường qua quảng trường trung tâm, đằng trước đang bắn pháo hoa, rất nhiều người à không... rất nhiều quỷ đang đứng bên đường chụp ảnh.


Phương Trầm cũng dừng lại, ngửa đầu xem, dưới ánh pháo hoa rực rỡ, đôi mắt cậu long lanh, dường như cũng đang toả ra ánh sáng.


Sith dừng lại theo, chỉ là ánh mắt hắn không hướng về phía bầu trời, mà là nhìn người đang ngắm pháo hoa kia.


Thiếu niên vì vui mừng ngạc nhiên mà đôi mắt hơi mở to, còn có cái miệng hơi mở ra vì giật mình, hai cái má toàn thịt mềm phồng lên, hôm nay cậu hoá trang, nhưng lại chẳng hề đáng sợ, thậm chí còn đáng yêu hơn cả ngày thường.


Phương Trầm nhìn một lúc, không nhịn được lấy điện thoại ra, "Sith, chụp cho em mấy tấm được không?"


"Được."


Sith lùi về sau hai bước, giơ điện thoại lên chụp cho Phương Trầm. Dưới bóng đêm, ánh đèn neon nhấp nháy xung quanh, pháo hoa nở rộ trên bầu trời, thiếu niên trong bộ đồ hóa trang ma cà rồng cười ngọt ngào với ống kính, đuôi mắt cong cong, còn giơ tay tạo hình chữ V.



Người đàn ông bấm nút chụp không biết bao nhiều lần, đến khi Phương Trầm tạo dáng đến nỗi cứng đờ cả người, không nhịn được hỏi, "Xong chưa vậy?"


Sith thoáng khựng lại, làm như không có chuyện gì điềm nhiên đưa điện thoại cho Phương Trầm, "Xong rồi."


Phương Trầm mở album ảnh ra, sợ đến ngây cả người, sao mà nhiều thế!! Một màn hình đầy ắp ảnh luôn trời, chụp một tấm là được rồi mà.


Cậu cầm điện thoại, hơi do dự nhìn Sith, hỏi hắn, "Anh có muốn chụp chung một tấm không?"


Sith không đáp, nhưng động tác lại rất dứt khoát, đứng sang bên cạnh Phương Trầm, khẽ hỏi cậu, "Cần làm tư thế gì không?"


Phương Trầm, "..."


"Không cần, cứ chụp như bình thường thôi."


Phương Trầm giơ điện thoại lên, vừa chỉnh mặt sang tươi cười thì hai giây sau đã nứt vỡ.


Chết mất, trong màn hình chỉ có mặt cậu, bên cạnh là b* ng*c của người đàn ông.


Phương Trầm cố gắng giơ cao điện thoại lên, nhưng giây tiếp theo, điện thoại trên tay đã không còn, Sith cầm điện thoại của cậu, "Để tôi chụp."


Người đàn ông giơ điện thoại, căn vị trí.


Lại qua hai giây, hắn trầm mặc...


Trong màn hình chỉ có mặt Sith, mơ hồ thấy được cái đỉnh đầu của Phương Trầm.


Hắn nhịn rồi lại nhịn... Không được cười, nếu không cừu nhỏ sẽ nổi giận mất.


Nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, bật cười khẽ.


Phương Trầm trừng hắn, "Anh cười em đó hả?"


Sith lập tức thu lại nụ cười, "Không phải."


"Thế anh cười cái gì!"


Vẻ mặt thiếu niên rất nghiêm túc.



Thấy cừu nhỏ đã xù hết cả lông, người đàn ông lặng lẽ nói lảng đi, "Hay nhờ người khác chụp cho nhé?"


Phương Trầm hừ hừ hai tiếng, hung dữ trừng Sith một cái rồi mới quay sang cười híp mắt nhờ một cô gái đi ngang qua chụp hộ.


Chị gái tóc vàng này rất nhiệt tình, lập tức nhận lấy điện thoại rồi hướng dẫn bọn họ tạo dáng, "Hey! Thân thiết hơn nào, hay là hôn một cái đi!"


Tai Phương Trầm đỏ lựng, cái đầu nhỏ lắc lia lịa như trống bỏi.


Sith rũ mắt nhìn cậu hai giây, không nhịn được khẽ cong môi.


Ngay khoảnh khắc đó, cô gái bấm chụp.


Chụp xong, Phương Trầm nói cảm ơn rồi mở điện thoại ra xem, vừa nhìn thấy ảnh lập tức ngẩn người.


Chụp cũng... đẹp phết.


Pháo hoa nở rộ phía sau lưng, một cao lớn, một nhỏ nhắn, hai ma cà rồng đứng với nhau vậy mà lại hài hoà bất ngờ, Phương Trầm cười với ống kính, còn người đàn ông bên cạnh thì rũ mắt nhìn cậu cười.


Trái tim Phương Trầm đập lỡ mất một nhịp, cậu khẽ l**m môi, vừa ngẩng đầu, lại thấy Sith bên cạnh đang nhìn mình.


Cậu hơi không được tự nhiên tắt điện thoại đi, giấu đầu lòi đuôi nói, "Chúng ta đi thôi, mau đi ăn nào."


Sith "ừ" một tiếng, lại dặn, "Nhớ gửi ảnh cho tôi."


Phương Trầm bước nhanh hơn, giả vờ không nghe thấy.


Nhưng người đàn ông không chịu bỏ qua, lặp lại một lần.


Lúc này Phương Trầm mới "ò" một tiếng, giọng như muỗi kêu, "Về rồi gửi anh."


Sith tự nhiên cầm lấy tay cậu, thấp giọng, "Được."


*


Hôm nay xung quanh ai cũng mặc đồ cosplay, cả trong nhà hàng cũng vậy, vẫn may là Sith đặt phòng bao nên Phương Trầm không đến mức phải gượng gạo ngồi giữa một đống ma quỷ.


Cậu vừa ngồi xuống đã gấp gáp thông báo, "Hôm nay em bao!"



Sith hơi nhướn mày, "Hửm? Vì sao?"


"Cám ơn lúc trước anh đưa em đến nông trường chơi, còn cả lần trước nữa, cám ơn anh đã nấu đồ Trung cho em ăn."


Phương Trầm như đã có chuẩn bị trước, trả lời liền một mạch.


Sith nhíu mày một cái rất khó nhận ra, hắn không thích Phương Trầm tính toán rõ ràng với mình như thế.


Nhưng hắn vẫn không nói thêm gì, đưa thực đơn cho Phương Trầm, "Xem xem muốn ăn gì."


Phương Trầm nhìn lướt qua thực đơn, thoáng chốc thấy khó mà ngồi yên.


Gì mà mắc dữ vậy!!


Một đĩa salad đã tám mươi đô! Sao không chém cậu luôn cho rồi!!


(*) đô tiếng Trung là /dāo/, từ này còn nghĩa là dao/đao, tác giả chơi chữ đại khái là sao không bổ cậu một đao luôn cho rồi : D


Trước mắt cừu nhỏ tối sầm.


Sớm biết đã tự chọn nhà hàng rồi.


Xem từ đầu đến cuối một lượt, mấy chai rượu vang ở cuối lại càng khiến Phương Trầm cùng đường tuyệt vọng hơn.


Cuối cùng cậu chỉ có thể chết lặng nói, "Em đang giảm béo, gọi một đĩa salad là được."


Phương Trầm đóng thực đơn lại, đưa cho Sith, dáng vẻ rất hào phóng, "Anh gọi món đi, thích ăn gì cứ gọi."


Sith nhíu mày, nhưng vẫn không nói gì, không hề khách sáo mà gọi món, đến cả bánh ngọt cũng gọi đủ.


Phương Trầm trong lòng có một con cừu nhỏ đang điên cuồng tính toán.


Hức hức hức bao nhiêu tiền rồi!!


Cuối cùng, Sith đóng thực đơn, lịch sự hỏi cậu, "Muốn uống rượu không?"


Phương Trầm lắc đầu lia lịa, "Không uống đâu."



Lần trước uống say đã sờ ngực người ta.


Lần này khéo còn tụt quần ổng luôn ấy chứ!


Sith nhịn cười, cũng chỉ gọi hai cốc nước có ga.


Trong lúc chờ món ăn được bưng lên, Sith lại hỏi chuyện học hành gần đây của Phương Trầm. Hắn còn cố tình làm như vô ý nói gần đây mình không có trận đấu, cũng không phải quá bận.


"Em có thể đến chỗ tôi học, gần đây tôi lại học được thêm mấy món."


Đây là lần thứ ba hắn thả mồi cừu nhỏ.


Phương Trầm bóc chiếc kẹo Sith vừa đưa mình, bỏ vào miệng, vị ngọt lan tràn trong khoang miệng, cậu chống cằm, cố ý rũ mắt không nhìn Sith, giọng nói rất nhẹ, "Được thôi."


Người đàn ông hiếm khi hơi sững ra, suýt thì tưởng mình nghe nhầm.


Lại nhìn Phương Trầm đang cố tỏ vẻ như không có gì to tát, vì ngậm kẹo mà má trái hơi lồi lên, khiến Sith nhìn mà ngứa răng chỉ hận không thể cắn một cái.


Hắn l**m chân răng, học theo giọng điệu của Phương Trầm.


"Được thôi."


Cừu nhỏ trừng hắn, "Đừng bắt chước em."


Quá đáng yêu rồi.


Sith nhìn chằm chằm cậu, không nỡ dời mắt dù chỉ một giây.


Dù hắn có là ma cà rồng thật thì cũng không nỡ cắn cậu, mà sẽ ôm người vào lòng, dỗ cậu cắn mình một cái.


Trong ánh mắt chăm chú tối đen của người đàn ông, Phương Trầm lặng lẽ khép chặt chiếc áo choàng nhỏ của mình lại.


Có phải Sith bị ma cà rồng nhập thật rồi không.


Sao nhìn cứ như muốn ăn cậu vậy.


Cũng may là lúc này có nhân viên phục vụ bưng đồ ăn đi vào.


Sith gọi khá nhiều, bày ra đầy một bàn, Phương Trầm nhìn mà đỏ cả mắt, nhưng trước mặt cậu lại chỉ đặt một đĩa salad nhạt nhẽo.


Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Story Chương 19
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...