Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 21
Phương Trầm cầm khăn cặm cụi chăm chỉ lau bàn, chỉ là mười phút trôi qua mà vẫn thấy cậu đang lau chiếc bàn đó, nhìn như muốn đánh bóng cho nó luôn.
Những lời Jaymin nói ban nãy cứ văng vẳng mãi trong đầu cậu.
Sith không có hứng thú với cậu!!!
Không, chắc không phải đâu.
Cừu nhỏ suy tư.
Hình như Sith rất thích bế cậu, còn chủ động nắm tay cậu nữa.
Nhưng đúng là Sith chưa bao giờ biểu đạt điều gì cho thấy hắn thích cậu.
Phương Trầm tức giận quăng cái giẻ lau!
Đáng giận!!!
Có phải đang thả mồi cừu nhỏ không đó!!
-
Sau khi được Phương Trầm đồng ý sẽ qua căn hộ của hắn ôn bài, lần đầu tiên Sith cảm thấy nôn nóng đến vậy, cố gắng nhẫn nại đến buổi tối, cuối cùng vẫn không nhịn được mà gọi điện cho Phương Trầm, hỏi cậu mai có rảnh qua đây không.
Giọng nói của người đàn ông rất dịu dàng, "Tôi đến đón em nhé, tôi mua nhiều nguyên liệu nấu ăn lắm rồi, có lẽ em thích đồ ngọt nhỉ? Tôi nướng bánh cho em."
So sánh ra, giọng của Phương Trầm lại lạnh nhạt hơn hẳn, "Mấy ngày tới em không có thời gian, rất bận, để lần sau rồi nói!"
Cúp máy, Sith hiếm khi tỏ ra ngơ ngác.
Nghe giọng như Phương Trầm đang không vui?
Là hắn chọc cậu không vui sao?
Sith luôn không để ý đến tâm tình của người khác lần đầu tiên nghiêm túc suy xét lại chính mình.
Vì hôm Halloween?
Hắn không nên mặc giống cậu sao? Hay là đã làm gì quá mức rồi?
Người đàn ông cau mày, bắt đầu rà soát lại từng chi tiết của ngày hôm đó.
Là hắn không nên nắm tay cừu nhỏ?
Đáy lòng bỗng dâng lên một nỗi phiền muộn. Mỗi lần gặp Phương Trầm, đối với hắn mà nói, đều phải vận hết công lực kiềm chế ra, nhưng rõ ràng là hiệu quả chẳng mấy khả quan.
Rốt cuộc hắn vẫn không nhịn được, muốn thân mật với cừu nhỏ hơn, chạm vào tay cậu, sẽ nhớ đến lòng bàn tay mềm mại của cừu nhỏ, hận không thể đặt bên miệng l**m một cái, rồi lại cắn một cái. Nhìn thấy đôi môi đỏ mọng của cừu nhỏ là muốn hôn lên, hung hăng đè cậu ra mà hôn.
Chỉ một ánh mắt của Phương Trầm thôi cũng đủ khiến lý trí và tự chủ của hắn sụp đổ trong nháy mắt.
Mỗi lần Sith bình thản đối diện với Phương Trầm, thực ra trong lòng đều đang nỗ lực đè xuống d*c v*ng muốn dâng trào thành sóng thần.
Hắn sợ khiến Phương Trầm không vui, sợ Phương Trầm không chấp nhận nổi, cho nên hắn nhịn, nhịn rồi lại nhịn.
Nhưng hình như ngọn lửa kia vẫn bị lọt ra, chọc cừu nhỏ không vui rồi.
Hắn hút hết hai điếu thuốc, mới lại cầm điện thoại lên, đăng nhập tài khoản twi, do dự một hồi, cuối cùng gửi cho cừu nhỏ một tấm ảnh.
Là tấm ảnh lúc trước hắn từng muốn cho cừu nhỏ xem, sau lại tự ghen với chính mình mà không gửi đi.
Trong ảnh, hắn mặc sơ mi trắng, cổ tay xắn lên, cúc áo trước ngực mở hai nút, thứ nên lộ hay không nên lộ đều lộ cả.
Bảo đảm cừu nhỏ sẽ thích.
Sith vừa trầm mặt, trong lòng chua loét, vừa bấm gửi ảnh.
Không ngờ ảnh đã gửi đi gần nửa tiếng mà đối phương vẫn không phản ứng gì.
Sith bắt đầu không thể ngồi yên.
Saoirse: [Hello, are you busy?]
(*) Xin chào, em đang bận hả?
Điện thoại rung lên, Phương Trầm cầm điện thoại liếc một cái, thờ ơ không hứng thú.
Nhìn đi.
Đám đàn ông nước ngoài đều một dạng này, chẳng quen biết gì còn có thể quăng bừa mấy tấm ảnh ám chỉ trắng trợn thế này, rõ là có ý muốn lên giường với cậu.
Còn Sith thì sao.
Nửa lời cũng không có.
Cậu đột nhiên ngẩng phắt đầu, phản ứng lại.
Lẽ nào là do cậu nghĩ nhiều thật?
Thực ra Sith không có ý gì khác.
Chỉ muốn làm bạn với cậu thôi!
Lần đầu tiên cậu cảm thấy có gì đó không thích hợp là khi Sith rủ mình vào hậu trường trận đấu quyền anh, rồi lại lấy áo của mình khoác cho cậu, dẫn cậu đi ăn, còn thuận tiện mời cậu đến nông trường. Sau nữa, Sith mời cậu về nhà, nấu món Trung, rồi mời cậu ra ngoài chơi lễ Halloween.
Cậu có hơi chậm, hơi ngốc, nhưng không đần, trong lòng cậu vẫn mơ hồ cảm nhận được, hình như Sith có hơi thích mình.
Nhưng nếu chỉ là bạn bè thật thì --
Phương Trầm thoáng thất thần.
Giữa đàn ông với nhau sẽ hở ra là bế như vậy sao? Còn là cái kiểu bế mà, mỗi lần Sith bế cậu đều thích dùng bàn tay to của mình đỡ lấy mông cậu.
Còn có lần trước, Sith nắm tay cậu, mười ngón đan nhau, lòng bàn tay dán lòng bàn tay.
Đấy mà là chuyện bạn bè sẽ làm với nhau à?!
Cừu nhỏ suy tư.
Cừu nhỏ không hiểu.
Mãi đến khi điện thoại lại rung lên báo có tin nhắn mới gửi đến.
Phương Trầm nghĩ nghĩ, cầm điện thoại lên, bỏ đi, có một cái tính một cái, hỏi bừa xem sao.
[Hey! Xin chào! Có thể hỏi anh chuyện này không?]
Saoirse trả lời rất nhanh.
[Đương nhiên, mời!]
[Anh có anh em tốt không?]
Sith cau mày nghĩ.
Sao tự nhiên Phương Trầm lại hỏi hắn chuyện này.
Hắn cẩn thận trả lời, [Có vài người bạn thường đi ăn uống với nhau.]
[Mấy anh có nắm tay không? Có bế không?]
Sith híp mắt.
Hắn bỗng nhận ra, có lẽ Phương Trầm đã cảm nhận được gì đó.
Bế, nắm tay, đều là chuyện hắn làm với cừu nhỏ.
Đúng là chọc cừu nhỏ giận rồi.
Vì nhận ra hắn có tâm tư với cậu sao?
Ánh mắt người đàn ông tối sầm, vô thức siết chặt điện thoại, đến mức khớp xương chuyển sang màu trắng xanh.
Cũng tức là nói.
Phương Trầm không thích hắn.
Sự thật này khiến Sith có hơi suy sụp, mày nhíu chặt, trong đôi con ngươi màu xám xanh như có gió bão sắp trào lên, môi mỏng khẽ mím, quanh thân cũng dần tích tụ thành sấm chớp mây giông.
Không thích thì sao chứ.
Hắn không muốn cừu nhỏ phiền não, chỉ muốn cừu nhỏ vui vẻ tự tại, nhưng điều kiện tiên quyết là.
Đó phải là cừu nhỏ của hắn.
Nhưng Sith lại nghĩ, có lẽ hắn không nên nôn nóng, giống như lời Phương Trầm nói, người ở đất nước cậu đều rất kín đáo, không dễ treo chuyện tình yêu lên miệng.
Thế nên hắn phải kìm nén, phải nhẫn nhịn.
Sith thở hắt ra một hơi, cuối cùng cũng trả lời cừu nhỏ.
[Có chứ. Chúng tôi thường làm thế.]
Phương Trầm mãi mới chờ được câu trả lời, trước mắt thoáng chốc tối sầm.
Quả nhiên!
Sith chỉ xem cậu là anh em tốt!
Đúng là cậu tự ăn dưa bở rồi!
Phương Trầm nắm chặt nắm tay, hình nhân nhỏ trong lòng tức giận đến mức liên tục đấm đá vào không khí.
Tức quá!
Không thích người ta mà sờ mó ôm ấp!!
Người nước ngoài làm sao vậy?
Người nước ngoài thì có quyền được sờ mó ôm ấp bừa bãi chắc?
Dựa vào cái gì chứ!
Bế cũng bế, sờ cũng sờ rồi, tay cũng nắm luôn rồi!
Cậu vẫn chưa đồng ý đâu!
Phương Trầm ngồi bật dậy, cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Sith.
"Mai em lại rảnh rồi, anh có tiện không? Em muốn qua chỗ anh học bài."
Màn hình sáng lên.
Sith nhìn tin nhắn hồi lâu mới trả lời.
[Được, tôi đến đón em.]
Người đàn ông ném điện thoại sang một bên, nhắm mắt, ngửa đầu buồn bực dựa vào ghế.
Quả nhiên đúng như hắn nghĩ.
Phải chắc chắn không có tâm tư gì khác mới dám qua gặp hắn.
Cừu nhỏ đáng giận.
Tuyệt đối đừng có rơi vào miệng tôi đó...
*
Hôm sau, Phương Trầm dậy từ rất sớm.
Đầu tiên là xử lý cái đầu tóc rối như tổ chim.
Cậu thường để mặc đầu tóc như thế, lúc nào cũng như cún con xù lông.
Phương Trầm cố ý lên mạng tìm hướng dẫn, vừa sấy vừa chải, mãi mới ép được cái đầu của mình thành nếp. Sau đó lại lục tủ tìm đồ mặc.
Cuối cùng chọn được một bộ khá giống đồng phục, sơ mi trắng và quần đùi đen, chỉ là quần hơi ngắn, Phương Trầm do dự nửa ngày, cuối cùng vẫn cắn răng mặc vào.
Không nỡ bỏ cừu, sao bắt được sói.
Chuẩn bị xong, nhìn đồng hồ lại phát hiện đã quá giờ, Phương Trầm vội vàng khoác ba lô rồi chạy xuống.
Thực ra Sith đã đến từ sớm.
Với những chuyện liên quan đến Phương Trầm, hắn rất giỏi chờ đợi.
Phương Trầm đã bắt đầu nghi ngờ hắn có ý đồ rồi.
Cho nên hôm nay hắn nhất định phải càng kiềm chế.
Phải nguỵ trang cho tốt.
Trong lòng thì tính toán thế, nhưng một giây khi thấy thiếu niên từ trong ký túc xá chạy ra, nguỵ trang gì đó, kiềm chế gì đó, trong một giây đều sụp đổ vỡ vụn.
Thiếu niên khoác ba lô, mặc bộ đồng phục sạch sẽ nhẹ nhàng, sơ mi trắng sơ vin gọn gàng trong quần, eo nhỏ xinh xinh, đến mức khiến hắn hận không thể dùng tay ngắt một cái. Dưới quần đùi đen là đôi chân trắng nõn thẳng tắp đập vào mắt, trắng sáng đến mức chỉ nhìn thôi đã ngứa ngáy chân răng, thật muốn cắn mấy phát lên chỗ thịt mềm mại ấy.
Lồng ngực người đàn ông phập phồng kịch liệt, yết hầu không tự chủ mà trượt lên xuống.
Chỉ trong mười mấy giây, Phương Trầm đã chạy đến trước mặt hắn.
Hôm nay mái tóc của cừu nhỏ được chải lại gọn gàng, lọn tóc đen mềm mại rủ xuống trán, đuôi mắt cong cong, ánh mắt sáng lấp lánh, "Sith, anh đợi lâu rồi hả?"
Người đàn ông vẫn nhìn chằm chằm cậu, giống như đang thất thần, đến cả Phương Trầm đang nói gì cũng không nghe thấy.
Phương Trầm chớp mắt một cái, nhón chân tiến lại gần Sith, "Anh làm sao thế?"
Người đàn ông không đáp mà hỏi lại, "Em xịt nước hoa à?"
Hở?
Phương Trầm bị hỏi đến ngây người, lại lùi về, ngoan ngoãn cúi đầu ngửi chính mình, "Không mà."
Cậu lại ngẩng đầu, chợt bị ánh mắt thâm trầm như ẩn chứa cảm xúc nặng nề nào đó dừng trên người mình của hắn doạ sợ.
Phương Trầm nhỏ giọng nói, "Anh nhạy cảm với mùi nước hoa sao? Nhưng em không xịt thật mà, còn tắm trước khi đi, chắc là mùi sữa tắm đó."
Cừu nhỏ còn biết tắm rửa cho bản thân thơm nức trước khi gặp hắn.
Sith không nói gì nữa, cuối cùng cũng dời mắt được khỏi Phương Trầm, giúp cậu mở cửa xe, "Đưa balo cho tôi đi."
Ngồi vào xe, trong không gian kín, mùi hương kia giống như lại càng rõ ràng, còn không ngừng quanh quẩn trước mũi hắn.
Sith đã bắt đầu toát mồ hôi lạnh, hắn có cảm giác mình sắp nổ tung.
Trước khi gặp Phương Trầm, hắn thậm chí có rất ít d*c v*ng cần tạm thời giải toả, trong mắt hắn, mấy chuyện đó chỉ tổ lãng phí thời gian, chẳng thà lên sàn đấu đánh thêm vài hiệp còn sảng khoái hơn.
Đến giờ khắc này, Sith mới biết, dồn nén lâu năm rồi cũng có ngày đụng là nổ.
Mỗi hơi thở của thiếu niên đều như liều thuốc k*ch th*ch với hắn, có thể dễ dàng khơi lên d*c v*ng của hắn.
Còn tiếp tục nữa chỉ sợ hắn sẽ để lộ nguyên hình ngay trên xe mất.
Sith bấm nút, cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, gió lạnh bên ngoài lùa vào, miễn cưỡng có thể giảm bớt phần nào ngọn lửa trong người.
Phương Trầm ngơ luôn.
Mùi nồng đến thế cơ à? Sao cậu không ngửi thấy.
Lại quay sang nhìn Sith, mặt hắn đã lạnh thành khối băng, cũng không biết có phải đang cắn chặt răng không mà quai hàm cũng bạnh ra.
Quá đáng!!!
Phương Trầm thở phì phì.
Ghét cậu thế còn mời cậu đến làm cái quái gì?!
--- Lời tác giả ---
(Sith: Này tác giả, viết cái gì vàng vàng đi!)
* tiểu kịch trường *
Mỗi ngày đều bị ép vận động, Phương Trầm thật sự không chịu nổi nữa, cảm giác eo mình sắp gãy đến nơi.
Cừu nhỏ chuyển về ký túc xá, đóng cửa sổ, kéo chăn lên.
[Mình ngủ ở đây, sẽ không bị quấy rầy nữa.jpg]
Kết quả chưa đến nửa tiếng sau đã có tiếng gõ cửa.
Phương Trầm mơ màng bò dậy, tưởng bạn cùng phòng quên chìa khóa, dụi mắt ra mở cửa, không ngờ người đứng bên ngoài lại là Sith!
Chuyện quái quỷ gì thế này!!
Người đàn ông một tay đẩy cửa, bước một bước dài tiến vào, chậm rãi mở miệng, "Bạn cùng phòng của em chuyển sang phòng khác rồi, tôi thay cậu ta chuyển vào đây."
Phương Trầm đơ ra hai giây, quay người định bỏ chạy, kết quả đã bị bàn tay lớn của người đàn ông chụp được, khiêng thẳng lên vai.
"Đổi chỗ mới sẽ k*ch th*ch hơn hửm? Bé cưng."
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 21
10.0/10 từ 25 lượt.
