Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Chương 54
Chương 54: PN 4
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: KaoruRits.
Mạnh Khê lập tức ngẩn người trước hành động bất ngờ của Chu Uẩn Dương. Cậu tròn mắt kinh ngạc, trong đầu chỉ còn đúng một dòng suy nghĩ: “Thật hả trời? Là thật luôn sao? O.o”
Thấy mọi người xung quanh đều đang đổ dồn ánh mắt về phía mình, Mạnh Khê vội vàng đặt bàn tay vào lòng bàn tay anh, khẽ gật đầu đồng ý. Chứng kiến Mạnh Khê nắm tay Chu Uẩn Dương cùng bước về phía cổng vòm, khán giả có mặt tại đó đều tự giác vỗ tay chúc mừng nồng nhiệt.
Thậm chí, ngay khi hai người bước qua, không biết từ đâu xuất hiện hai nhân viên tung hoa, những cánh hoa rực rỡ bay lả tả trên đỉnh đầu hai người, khung cảnh lãng mạn không gì sánh kịp.
Cho đến khi cả hai thực sự đứng đối diện với vị mục sư, Mạnh Khê mới có cảm giác chân thực. Cậu tự hỏi tại sao ca ca lúc nào cũng có thể mang đến cho cậu những bất ngờ không tưởng, lần nào cũng khiến cậu không kịp trở tay như thế này. Mạnh Khê thầm nghĩ, mình quả thực quá may mắn mới có thể gặp được anh trong đời.
Cuối cùng cũng đến phần quan trọng nhất của hôn lễ: Lời thề nguyện của đôi tân nhân.
Vị mục sư trang trọng hỏi: “Quý ông đây, con có đồng ý kết thành bạn đời với quý ông trước mặt này không? Sẽ yêu thương, trung thành với cậu ấy, dù nghèo khó, bệnh tật hay ốm đau, cho đến khi cái chết chia lìa hai con? Con có đồng ý không?”
Chu Uẩn Dương nhìn sâu vào đôi mắt long lanh của Mạnh Khê, gật đầu hứa hẹn dõng dạc: “Con đồng ý (I do).”
Mục sư tiếp tục quay sang hỏi Mạnh Khê: “Quý ông đây, con có đồng ý kết thành bạn đời với quý ông trước mặt này không? Sẽ yêu thương, trung thành với anh ấy, dù nghèo khó, bệnh tật hay ốm đau, cho đến khi cái chết chia lìa hai con? Con có nguyện ý không?”
Mạnh Khê không một chút do dự, cậu nhìn vào gương mặt anh tuấn của Chu Uẩn Dương, khẽ đáp: “Con đồng ý (I do).”
Dứt lời, cả hai cùng mỉm cười hạnh phúc. Ánh mắt họ không rời khỏi đối phương dù chỉ một giây, dường như có những sợi tơ tình ngọt ngào đang lan tỏa giữa hai người. Dù không gian ngập tràn sự lãng mạn, vị mục sư vẫn kiên trì hoàn thành chức trách của mình:
“Giờ đây, trước sự chứng kiến của Chúa, ta tuyên bố hai con chính thức trở thành bạn đời của nhau. Hai con có thể trao nhẫn và hôn nhau.”
Chu Uẩn Dương nhận lấy hộp nhẫn từ người trợ lý, mở ra và đeo một chiếc vào ngón áp út của Mạnh Khê. Sau đó, Mạnh Khê cũng lấy chiếc nhẫn lớn hơn một chút, run rẩy đeo vào tay hắn. Nhìn chiếc nhẫn nằm gọn trên ngón tay hắn, Mạnh Khê bỗng cảm thấy người đàn ông này giờ đây đã hoàn toàn thuộc về mình. Từ nay về sau, dù có ai muốn cướp ca ca đi, cậu cũng chẳng còn sợ hãi nữa.
“Khê Bảo, ngẩng đầu lên nào.”
Thấy Mạnh Khê cứ mải nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn, Chu Uẩn Dương khẽ gọi nhỏ. Ngay khoảnh khắc cậu ngẩng lên, hắn lập tức ôm lấy người thương vào lòng, cúi đầu đặt một nụ hôn lên làn môi hồng mềm mại, công khai khoe ân ái trước mặt bao người.
Sợ Mạnh Khê sẽ xấu hổ quá mức, Chu Uẩn Dương không dùng những kỹ xảo nụ hôn quá táo bạo mà chỉ nhẹ nhàng m*t mát, âu yếm. Dù vậy, Mạnh Khê vẫn cảm nhận rõ gương mặt mình nóng bừng như lửa đốt. Từ tai xuống đến tận cổ cậu đều nhuộm một màu hồng thẹn thùng. Thế nhưng nghĩ đến khoảnh khắc hiếm có này, cậu đã dũng cảm gạt bỏ sự rụt rè để đáp lại tình yêu sâu đậm của hắn.
Hiện trường hôn lễ vang dội tiếng vỗ tay. Trên lễ đài, đôi lứa xứng đôi đang đắm chìm trong nụ hôn nồng thắm. Lúc này, biển xanh trời cao dường như cũng chỉ làm nền cho hạnh phúc của họ. Một tiếng “tách” vang lên, khoảnh khắc tuyệt đẹp ấy đã được máy ảnh ghi lại vĩnh viễn.
Sau hôn lễ là buổi tiệc tối bên lửa trại. Tuy phần lớn du khách đều là người lạ, nhưng với phương châm đã đến là khách, chẳng quản quen sơ, mọi người cùng nhau trò chuyện, ăn đồ nướng BBQ và thưởng thức cảnh đêm tuyệt mỹ trên biển. Trong số du khách có không ít cao nhân ẩn mình, người thì chơi guitar, người nhảy múa, người lại góp vui bằng những bài hát sôi động. Không khí vô cùng náo nhiệt. Dù vốn tiếng Anh của Mạnh Khê không tốt nhưng cậu vẫn vô cùng thích thú với sự nhiệt tình này.
Khoảng hơn mười giờ tối, cả hai quay về khách sạn. Trên bãi biển vẫn còn không ít người đang vui đùa, nhưng thấy Mạnh Khê đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, Chu Uẩn Dương liền đưa cậu về nghỉ ngơi trước.
“Mau đi tắm rồi ngủ sớm đi em, cũng muộn rồi.”
Chu Uẩn Dương vừa nhắc Mạnh Khê lấy đồ ngủ, vừa vào phòng tắm xả nước cho cậu. Thế nhưng lúc này, Mạnh Khê đã hoàn toàn hết buồn ngủ. Một tay cậu cầm bộ đồ ngủ kín đáo thường ngày, tay kia lại nắm chặt một mẩu vải nhỏ xíu, trong lòng vô cùng phân vân.
Rất nhanh sau đó, Chu Uẩn Dương đã chuẩn bị xong nước nóng. Mạnh Khê không còn thời gian để do dự nữa, cậu vơ lấy cả hai thứ rồi chạy biến vào phòng tắm. Ngâm mình trong làn nước ấm để thư giãn cơ thể, nhưng trong đầu Mạnh Khê lại là một cuộc thiên nhân giao chiến.
Mạnh Khê thiên thần cho rằng nên thuận theo tự nhiên, nếu ca ca không chủ động thì cứ chờ thêm cũng được. Nhưng Mạnh Khê ác ma lại phản bác rằng phải chủ động tấn công, “núi không đến gần ta thì ta đến gần núi”, vả lại anh ấy đã dày công chuẩn bị hôn lễ như vậy, cậu chủ động một lần thì có sao đâu?
Cuối cùng, ác ma đã chiến thắng. Mạnh Khê nén nỗi thẹn thùng, mặc những mảnh vải mỏng manh kia lên người. Kết quả khi nhìn vào gương, cậu thấy nó chẳng che chắn được gì cả, đành phải khoác thêm chiếc áo choàng tắm bên ngoài.
“Anh ơi, em tắm xong rồi, anh vào tắm đi.”
Mạnh Khê chậm chạp bước ra khỏi phòng tắm, nghĩ đến thứ mình đang mặc bên trong mà lòng không khỏi bồn chồn.
“Được, anh đi ngay đây. Nếu em mệt thì cứ ngủ trước, không cần chờ anh đâu.”
Chu Uẩn Dương thấy vẻ mặt cậu có chút lạ lùng nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng cậu mệt vì trưa nay không được ngủ giấc nào. Mạnh Khê ngoan ngoãn gật đầu rồi chui tọt vào chăn. Đợi đến khi cửa phòng tắm đóng lại, cậu mới lén lút bắt đầu hành động.
Chu Uẩn Dương tắm rất nhanh. Hắn chỉ mặc đơn giản rồi bước ra, dùng khăn lau khô mái tóc cắt ngắn của mình. Hắn tắt đèn phòng ngủ, chỉ để lại chiếc đèn tường nhỏ tỏa ra ánh sáng mờ ảo. Như thường lệ, hắn định lật chăn lên để đi ngủ, nào ngờ trong chăn lại giấu một chú mèo nhỏ gợi cảm.
Mảnh vải ren trắng hình tam giác khó khăn lắm mới che được những điểm nhạy cảm. Trên chiếc cổ trắng ngần là một chiếc vòng cổ gắn chiếc chuông nhỏ cùng màu. Trên đầu cậu còn cài thêm băng đô tai mèo. Dù ánh đèn rất tối nhưng Chu Uẩn Dương vẫn kịp nhận ra phía sau chú mèo nhỏ còn có một chiếc đuôi lông xù đáng yêu.
“Meo… Chủ nhân, xin hãy cứ sai bảo Khê Khê nhé.”
Mạnh Khê bắt chước những video ngắn mà chị Mạc Ly đã gửi, ngay khoảnh khắc chăn bị lật ra, cậu ngồi quỳ trên giường, đưa tay nắm đấm đặt cạnh má, dùng tông giọng nũng nịu nhất để thốt lên lời mời gọi đầy mê hoặc.
Ánh đèn vàng nhạt phủ lên một góc giường, hiện ra một thiếu niên mèo tinh xảo. Đôi môi hồng nhuận thốt ra lời đường mật, lúm đồng tiền ẩn hiện. Mảnh vải đơn bạc không che hết được khuôn ngực hơi phập phồng, vòng eo trắng mềm thon gọn đến mức một vòng tay cũng ôm xuể. Chu Uẩn Dương dường như ngửi thấy hương sữa thoang thoảng trên người Mạnh Khê, ngọt ngào như mật khiến hắn chỉ muốn tiến lại gần để nhấm nháp thật kỹ.
“Anh ơi? Anh không thích thế này ạ?”
Thấy Chu Uẩn Dương cứ đứng yên không phản ứng, Mạnh Khê tưởng hắn không thích, trong lòng bỗng thấy tủi thân và xấu hổ, sống mũi cay cay hỏi lại.
“Không, anh chỉ đang tò mò, là ai đã dạy em làm thế này?”
Đôi mắt ưng của Chu Uẩn Dương ẩn trong bóng tối đang từng tấc lướt qua cơ thể Mạnh Khê, muốn ghi tạc khung cảnh này vào sâu trong đại não.
“Là chị Mạc Ly ạ… Chị ấy hỏi hai đứa mình đã ‘làm’ chưa, em bảo chưa, thế là chị ấy nói em phải chủ động một chút. Chị ấy còn chọn đồ cho em nữa, bộ này chính là chị ấy chọn, anh có thích không?”
Mạnh Khê ngây ngô khai hết sự tình mà không hề biết mình vừa bán đứng đồng đội.
“Anh thích lắm, cực kỳ thích. Đợi khi về nước, anh nhất định phải ‘cảm ơn’ chị ấy thật tử tế.”
Hai chữ “cảm ơn” được hắn nhấn giọng rất nặng, nhưng Mạnh Khê lại tưởng hắn thích thật, bèn hăng hái đứng dậy phô diễn toàn bộ vẻ đẹp của mình trước mặt hắn.
“Anh không cần đi cảm ơn đâu, em đã cảm ơn chị ấy rồi mà. Nếu anh thích, mai em mặc bộ thỏ con cho anh xem nhé?”
Mạnh Khê tội nghiệp vẫn chưa biết nguy hiểm đang cận kề, con sói xám vốn thích ăn thịt thỏ đã không còn kiên nhẫn được nữa.
“Được, anh thích nhất là thỏ con.”
Dứt lời, sói xám không nhịn thêm nữa, lập tức vồ lấy chú thỏ ngây thơ trên giường, tận tâm “cho thỏ ăn cà rốt”. Chú thỏ nhỏ bị ăn đến mức bụng lùm lùm, không ngừng khóc lóc xin tha, nhưng con sói đã bị bỏ đói bấy lâu làm sao dễ dàng buông tha được?
Trận thịnh yến này kéo dài đến tận bình minh mới kết thúc. Con sói thỏa mãn l**m láp tấm lưng đẫm mồ hôi của thỏ nhỏ, rồi mãn nguyện ôm chặt lấy cậu vào lòng mà ngủ say. Giống như rồng dữ bảo vệ kho báu, sói xám cũng muốn che chở thật kỹ chú thỏ nhỏ của riêng mình.
Hết chương 54.
~~~~~
Lời tác giả: Phần sau sẽ là ngoại truyện về thời kỳ mang thai và sinh con nhé mọi người!
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: KaoruRits.
Mạnh Khê lập tức ngẩn người trước hành động bất ngờ của Chu Uẩn Dương. Cậu tròn mắt kinh ngạc, trong đầu chỉ còn đúng một dòng suy nghĩ: “Thật hả trời? Là thật luôn sao? O.o”
Thấy mọi người xung quanh đều đang đổ dồn ánh mắt về phía mình, Mạnh Khê vội vàng đặt bàn tay vào lòng bàn tay anh, khẽ gật đầu đồng ý. Chứng kiến Mạnh Khê nắm tay Chu Uẩn Dương cùng bước về phía cổng vòm, khán giả có mặt tại đó đều tự giác vỗ tay chúc mừng nồng nhiệt.
Thậm chí, ngay khi hai người bước qua, không biết từ đâu xuất hiện hai nhân viên tung hoa, những cánh hoa rực rỡ bay lả tả trên đỉnh đầu hai người, khung cảnh lãng mạn không gì sánh kịp.
Cho đến khi cả hai thực sự đứng đối diện với vị mục sư, Mạnh Khê mới có cảm giác chân thực. Cậu tự hỏi tại sao ca ca lúc nào cũng có thể mang đến cho cậu những bất ngờ không tưởng, lần nào cũng khiến cậu không kịp trở tay như thế này. Mạnh Khê thầm nghĩ, mình quả thực quá may mắn mới có thể gặp được anh trong đời.
Cuối cùng cũng đến phần quan trọng nhất của hôn lễ: Lời thề nguyện của đôi tân nhân.
Vị mục sư trang trọng hỏi: “Quý ông đây, con có đồng ý kết thành bạn đời với quý ông trước mặt này không? Sẽ yêu thương, trung thành với cậu ấy, dù nghèo khó, bệnh tật hay ốm đau, cho đến khi cái chết chia lìa hai con? Con có đồng ý không?”
Chu Uẩn Dương nhìn sâu vào đôi mắt long lanh của Mạnh Khê, gật đầu hứa hẹn dõng dạc: “Con đồng ý (I do).”
Mục sư tiếp tục quay sang hỏi Mạnh Khê: “Quý ông đây, con có đồng ý kết thành bạn đời với quý ông trước mặt này không? Sẽ yêu thương, trung thành với anh ấy, dù nghèo khó, bệnh tật hay ốm đau, cho đến khi cái chết chia lìa hai con? Con có nguyện ý không?”
Mạnh Khê không một chút do dự, cậu nhìn vào gương mặt anh tuấn của Chu Uẩn Dương, khẽ đáp: “Con đồng ý (I do).”
Dứt lời, cả hai cùng mỉm cười hạnh phúc. Ánh mắt họ không rời khỏi đối phương dù chỉ một giây, dường như có những sợi tơ tình ngọt ngào đang lan tỏa giữa hai người. Dù không gian ngập tràn sự lãng mạn, vị mục sư vẫn kiên trì hoàn thành chức trách của mình:
“Giờ đây, trước sự chứng kiến của Chúa, ta tuyên bố hai con chính thức trở thành bạn đời của nhau. Hai con có thể trao nhẫn và hôn nhau.”
Chu Uẩn Dương nhận lấy hộp nhẫn từ người trợ lý, mở ra và đeo một chiếc vào ngón áp út của Mạnh Khê. Sau đó, Mạnh Khê cũng lấy chiếc nhẫn lớn hơn một chút, run rẩy đeo vào tay hắn. Nhìn chiếc nhẫn nằm gọn trên ngón tay hắn, Mạnh Khê bỗng cảm thấy người đàn ông này giờ đây đã hoàn toàn thuộc về mình. Từ nay về sau, dù có ai muốn cướp ca ca đi, cậu cũng chẳng còn sợ hãi nữa.
“Khê Bảo, ngẩng đầu lên nào.”
Thấy Mạnh Khê cứ mải nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn, Chu Uẩn Dương khẽ gọi nhỏ. Ngay khoảnh khắc cậu ngẩng lên, hắn lập tức ôm lấy người thương vào lòng, cúi đầu đặt một nụ hôn lên làn môi hồng mềm mại, công khai khoe ân ái trước mặt bao người.
Sợ Mạnh Khê sẽ xấu hổ quá mức, Chu Uẩn Dương không dùng những kỹ xảo nụ hôn quá táo bạo mà chỉ nhẹ nhàng m*t mát, âu yếm. Dù vậy, Mạnh Khê vẫn cảm nhận rõ gương mặt mình nóng bừng như lửa đốt. Từ tai xuống đến tận cổ cậu đều nhuộm một màu hồng thẹn thùng. Thế nhưng nghĩ đến khoảnh khắc hiếm có này, cậu đã dũng cảm gạt bỏ sự rụt rè để đáp lại tình yêu sâu đậm của hắn.
Hiện trường hôn lễ vang dội tiếng vỗ tay. Trên lễ đài, đôi lứa xứng đôi đang đắm chìm trong nụ hôn nồng thắm. Lúc này, biển xanh trời cao dường như cũng chỉ làm nền cho hạnh phúc của họ. Một tiếng “tách” vang lên, khoảnh khắc tuyệt đẹp ấy đã được máy ảnh ghi lại vĩnh viễn.
Sau hôn lễ là buổi tiệc tối bên lửa trại. Tuy phần lớn du khách đều là người lạ, nhưng với phương châm đã đến là khách, chẳng quản quen sơ, mọi người cùng nhau trò chuyện, ăn đồ nướng BBQ và thưởng thức cảnh đêm tuyệt mỹ trên biển. Trong số du khách có không ít cao nhân ẩn mình, người thì chơi guitar, người nhảy múa, người lại góp vui bằng những bài hát sôi động. Không khí vô cùng náo nhiệt. Dù vốn tiếng Anh của Mạnh Khê không tốt nhưng cậu vẫn vô cùng thích thú với sự nhiệt tình này.
Khoảng hơn mười giờ tối, cả hai quay về khách sạn. Trên bãi biển vẫn còn không ít người đang vui đùa, nhưng thấy Mạnh Khê đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, Chu Uẩn Dương liền đưa cậu về nghỉ ngơi trước.
“Mau đi tắm rồi ngủ sớm đi em, cũng muộn rồi.”
Chu Uẩn Dương vừa nhắc Mạnh Khê lấy đồ ngủ, vừa vào phòng tắm xả nước cho cậu. Thế nhưng lúc này, Mạnh Khê đã hoàn toàn hết buồn ngủ. Một tay cậu cầm bộ đồ ngủ kín đáo thường ngày, tay kia lại nắm chặt một mẩu vải nhỏ xíu, trong lòng vô cùng phân vân.
Rất nhanh sau đó, Chu Uẩn Dương đã chuẩn bị xong nước nóng. Mạnh Khê không còn thời gian để do dự nữa, cậu vơ lấy cả hai thứ rồi chạy biến vào phòng tắm. Ngâm mình trong làn nước ấm để thư giãn cơ thể, nhưng trong đầu Mạnh Khê lại là một cuộc thiên nhân giao chiến.
Mạnh Khê thiên thần cho rằng nên thuận theo tự nhiên, nếu ca ca không chủ động thì cứ chờ thêm cũng được. Nhưng Mạnh Khê ác ma lại phản bác rằng phải chủ động tấn công, “núi không đến gần ta thì ta đến gần núi”, vả lại anh ấy đã dày công chuẩn bị hôn lễ như vậy, cậu chủ động một lần thì có sao đâu?
Cuối cùng, ác ma đã chiến thắng. Mạnh Khê nén nỗi thẹn thùng, mặc những mảnh vải mỏng manh kia lên người. Kết quả khi nhìn vào gương, cậu thấy nó chẳng che chắn được gì cả, đành phải khoác thêm chiếc áo choàng tắm bên ngoài.
“Anh ơi, em tắm xong rồi, anh vào tắm đi.”
Mạnh Khê chậm chạp bước ra khỏi phòng tắm, nghĩ đến thứ mình đang mặc bên trong mà lòng không khỏi bồn chồn.
“Được, anh đi ngay đây. Nếu em mệt thì cứ ngủ trước, không cần chờ anh đâu.”
Chu Uẩn Dương thấy vẻ mặt cậu có chút lạ lùng nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng cậu mệt vì trưa nay không được ngủ giấc nào. Mạnh Khê ngoan ngoãn gật đầu rồi chui tọt vào chăn. Đợi đến khi cửa phòng tắm đóng lại, cậu mới lén lút bắt đầu hành động.
Chu Uẩn Dương tắm rất nhanh. Hắn chỉ mặc đơn giản rồi bước ra, dùng khăn lau khô mái tóc cắt ngắn của mình. Hắn tắt đèn phòng ngủ, chỉ để lại chiếc đèn tường nhỏ tỏa ra ánh sáng mờ ảo. Như thường lệ, hắn định lật chăn lên để đi ngủ, nào ngờ trong chăn lại giấu một chú mèo nhỏ gợi cảm.
Mảnh vải ren trắng hình tam giác khó khăn lắm mới che được những điểm nhạy cảm. Trên chiếc cổ trắng ngần là một chiếc vòng cổ gắn chiếc chuông nhỏ cùng màu. Trên đầu cậu còn cài thêm băng đô tai mèo. Dù ánh đèn rất tối nhưng Chu Uẩn Dương vẫn kịp nhận ra phía sau chú mèo nhỏ còn có một chiếc đuôi lông xù đáng yêu.
“Meo… Chủ nhân, xin hãy cứ sai bảo Khê Khê nhé.”
Mạnh Khê bắt chước những video ngắn mà chị Mạc Ly đã gửi, ngay khoảnh khắc chăn bị lật ra, cậu ngồi quỳ trên giường, đưa tay nắm đấm đặt cạnh má, dùng tông giọng nũng nịu nhất để thốt lên lời mời gọi đầy mê hoặc.
Ánh đèn vàng nhạt phủ lên một góc giường, hiện ra một thiếu niên mèo tinh xảo. Đôi môi hồng nhuận thốt ra lời đường mật, lúm đồng tiền ẩn hiện. Mảnh vải đơn bạc không che hết được khuôn ngực hơi phập phồng, vòng eo trắng mềm thon gọn đến mức một vòng tay cũng ôm xuể. Chu Uẩn Dương dường như ngửi thấy hương sữa thoang thoảng trên người Mạnh Khê, ngọt ngào như mật khiến hắn chỉ muốn tiến lại gần để nhấm nháp thật kỹ.
“Anh ơi? Anh không thích thế này ạ?”
Thấy Chu Uẩn Dương cứ đứng yên không phản ứng, Mạnh Khê tưởng hắn không thích, trong lòng bỗng thấy tủi thân và xấu hổ, sống mũi cay cay hỏi lại.
“Không, anh chỉ đang tò mò, là ai đã dạy em làm thế này?”
Đôi mắt ưng của Chu Uẩn Dương ẩn trong bóng tối đang từng tấc lướt qua cơ thể Mạnh Khê, muốn ghi tạc khung cảnh này vào sâu trong đại não.
“Là chị Mạc Ly ạ… Chị ấy hỏi hai đứa mình đã ‘làm’ chưa, em bảo chưa, thế là chị ấy nói em phải chủ động một chút. Chị ấy còn chọn đồ cho em nữa, bộ này chính là chị ấy chọn, anh có thích không?”
Mạnh Khê ngây ngô khai hết sự tình mà không hề biết mình vừa bán đứng đồng đội.
“Anh thích lắm, cực kỳ thích. Đợi khi về nước, anh nhất định phải ‘cảm ơn’ chị ấy thật tử tế.”
Hai chữ “cảm ơn” được hắn nhấn giọng rất nặng, nhưng Mạnh Khê lại tưởng hắn thích thật, bèn hăng hái đứng dậy phô diễn toàn bộ vẻ đẹp của mình trước mặt hắn.
“Anh không cần đi cảm ơn đâu, em đã cảm ơn chị ấy rồi mà. Nếu anh thích, mai em mặc bộ thỏ con cho anh xem nhé?”
Mạnh Khê tội nghiệp vẫn chưa biết nguy hiểm đang cận kề, con sói xám vốn thích ăn thịt thỏ đã không còn kiên nhẫn được nữa.
“Được, anh thích nhất là thỏ con.”
Dứt lời, sói xám không nhịn thêm nữa, lập tức vồ lấy chú thỏ ngây thơ trên giường, tận tâm “cho thỏ ăn cà rốt”. Chú thỏ nhỏ bị ăn đến mức bụng lùm lùm, không ngừng khóc lóc xin tha, nhưng con sói đã bị bỏ đói bấy lâu làm sao dễ dàng buông tha được?
Trận thịnh yến này kéo dài đến tận bình minh mới kết thúc. Con sói thỏa mãn l**m láp tấm lưng đẫm mồ hôi của thỏ nhỏ, rồi mãn nguyện ôm chặt lấy cậu vào lòng mà ngủ say. Giống như rồng dữ bảo vệ kho báu, sói xám cũng muốn che chở thật kỹ chú thỏ nhỏ của riêng mình.
Hết chương 54.
~~~~~
Lời tác giả: Phần sau sẽ là ngoại truyện về thời kỳ mang thai và sinh con nhé mọi người!
Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Đánh giá:
Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Story
Chương 54
10.0/10 từ 23 lượt.
