Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng

Chương 55

Chương 55: PN 5
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: KaoruRits.


Sau chuyến du lịch kết hôn, cả hai trở về nhà và tiếp tục nhịp sống thường nhật. Nhờ sự nỗ lực suốt những năm cuối đại học, Chu Uẩn Dương đã thuận lợi nhận được suất học thẳng lên thạc sĩ tại trường. Chờ đến kỳ khai giảng cuối năm, hắn sẽ tiếp tục con đường nghiên cứu sinh tại Đại học A.


Về phần Mạnh Khê, việc kinh doanh của tiệm nhỏ ngày càng phát triển rộng rãi. Không chỉ dừng lại ở các đơn hàng thiết kế riêng, ngay cả một số đoàn làm phim cổ trang cũng tìm đến cậu để đặt hàng trang phục.


Hiện tại, họ đã dọn ra khỏi căn chung cư cũ và chuyển đến căn biệt thự đơn lập mà Chu Uẩn Dương đã mua từ trước. Mạnh Khê cũng đã lấy được bằng lái xe. Dù trong gara của Chu Uẩn Dương có không ít siêu xe, nhưng Mạnh Khê lại tự dùng tiền của mình để mua một chiếc Mini Cooper nhỏ nhắn, vì cậu sợ kỹ thuật lái xe của mình chưa vững, nếu lỡ làm hỏng xe sang thì sẽ rất tiếc. Hơn nữa, studio của cậu nằm ngay gần đại học A, rất gần biệt thự, việc hằng ngày lái chiếc xe nhỏ đi làm vô cùng thuận tiện.


Sau khi ổn định, Mạnh Khê bắt đầu đưa việc mở rộng studio vào kế hoạch chính thức. Di nguyện của mẫu thân là muốn cậu kế thừa và phát huy nghệ thuật thêu thùa, dù ở thời hiện đại, cậu cũng không bao giờ quên. Mạnh Khê bắt đầu đến các cô nhi viện để tìm những đứa trẻ có năng khiếu, dạy chúng từ những đường kim mũi chỉ cơ bản nhất, hy vọng sau này khi ra đời, chúng sẽ có một cái nghề để tự nuôi sống bản thân.


Tất nhiên, việc học văn hóa vẫn là quan trọng nhất. Mạnh Khê chỉ dành vài tiếng vào mỗi cuối tuần để dạy thêu, còn thời gian trong tuần cậu bận rộn với các đơn hàng của studio.


Guồng quay công việc cứ thế kéo dài hơn một tháng. Chu Uẩn Dương xót xa nhìn Mạnh Khê gầy rộc đi vì làm lụng vất vả, nhưng hắn không ngăn cản. Ở thời đại này, việc Mạnh Khê tìm thấy phương hướng để nỗ lực và không ngừng tiến về phía trước là điều rất đáng trân trọng. Hắn không có lý do gì để cản bước cậu. Hơn nữa, hắn cũng rất vui khi thấy mỗi lần nhắc về studio, đôi mắt Mạnh Khê lại sáng rực như những vì sao.


Chu Uẩn Dương chỉ có thể cố gắng bớt chút thời gian để đưa cơm cho một Mạnh Khê vốn hay quên ăn vì công việc, đốc thúc cậu ăn uống và nghỉ ngơi điều độ. Thế nhưng, khi nhận được điện thoại từ bệnh viện, Chu Uẩn Dương đã không còn bình tĩnh được nữa. Hắn vội vàng xin phép giáo sư hướng dẫn, lái xe như bay tới bệnh viện.


“Chu ca, anh đến rồi!”


Vừa tới nơi, Chu Uẩn Dương đã thấy Tiểu Dương – trợ lý của Mạnh Khê – đang đứng ở cửa phòng bệnh với đôi mắt đỏ hoe. Một cô sinh viên mới ra trường gặp phải chuyện này chắc chắn là vô cùng hoảng loạn.


“Bác sĩ nói sao rồi?” – Chu Uẩn Dương nghiêm nghị hỏi. Đây là lần đầu tiên Tiểu Dương thấy một mặt lạnh lùng đáng sợ này của hắn, khác hẳn với dáng vẻ tươi cười niềm nở mọi khi đến thăm Mạnh Khê.



Tiểu Dương chỉ biết khóc, vừa lắc đầu vừa nghẹn ngào không thốt nên lời.


“Rốt cuộc là có chuyện gì! Cô không nói thì tôi đi tìm bác sĩ!” – Sự kiên nhẫn của Chu Uẩn Dương đã chạm đáy. Trên đường đến đây, hắn đã gọi điện cho bệnh viện tư nhân của gia đình, xe cấp cứu chắc chắn đang trên đường tới.


“Không phải… bác sĩ nói… Khê ca… anh ấy mang thai rồi…”


Tiểu Dương không tài nào tin được một người con trai như Mạnh Khê lại có thể mang thai. Cô thà rằng bác sĩ nói trong người cậu có khối u, như vậy ít nhất Mạnh Khê vẫn là một chàng trai bình thường. Cô sợ rằng khi biết chuyện này, tâm lý của Mạnh Khê sẽ bị đả kích lớn. Ngay cả bản thân cô, nếu sống hơn hai mươi năm mà đột nhiên biến thành đàn ông thì cũng khó lòng chấp nhận ngay được.


“Cô nói cái gì? Mang thai?!”


Chu Uẩn Dương vạn lần không ngờ tới nguyên nhân này. Hắn cứ ngỡ Mạnh Khê vì kiệt sức mà ngất xỉu.


“Tiểu Dương, cô về nghỉ ngơi trước đi. Chuyện này tuyệt đối không được nói với ai. Nếu có người hỏi, cứ bảo thầy Mạnh bị tụt huyết áp nên ngất xỉu thôi, không có gì đáng ngại, rõ chưa?” – Chu Uẩn Dương dặn dò kỹ lưỡng vì không muốn vợ mình bị đưa lên mạng làm chủ đề bàn tán hay trở thành đối tượng nghiên cứu.


“Em biết rồi anh Chu, anh yên tâm, em nhất định sẽ giữ kín bí mật này.” – Tiểu Dương là người được Mạnh Khê dìu dắt nên rất tôn trọng cậu, cô hiểu mức độ nghiêm trọng của sự việc nên vội vàng thề thốt.


Sau khi tiễn Tiểu Dương về, Chu Uẩn Dương bước vào phòng bệnh. Nhìn Mạnh Khê đang nằm như một người đẹp ngủ trong rừng, hắn khẽ thở dài. Sự xuất hiện của đứa trẻ này đã làm đảo lộn mọi kế hoạch của họ. Thú thực, hai năm qua hắn suýt nữa đã quên mất Mạnh Khê là một ca nhi có thể sinh con. Đợt đi du lịch, cả hai mải vui vẻ nên việc phòng hộ cũng rất lơ là, cứ thế mà thuận theo tự nhiên. Giờ thì hay rồi, cục nợ nhỏ đã đến, thế giới của hai người sắp kết thúc.


Chu Uẩn Dương cẩn thận dùng bàn tay lớn bao bọc lấy bàn tay nhỏ nhắn đang lạnh đi vì truyền dịch của Mạnh Khê, trong lòng thầm tính toán xem nên giải thích thế nào với cha mẹ. Nghĩ mãi không ra, hắn quyết định không nghĩ nữa. Việc quan trọng nhất lúc này là ở bên cạnh để Mạnh Khê an tâm dưỡng bệnh. Còn việc giữ hay bỏ đứa trẻ, hãy để Mạnh Khê tỉnh lại rồi tự mình quyết định.


Không để hắn chờ lâu, Mạnh Khê dần mở đôi mắt mơ màng.


“Ca ca… sao anh lại ở đây? Em bị làm sao thế này?” – Trước đó Mạnh Khê đã thấy mình hay bị hoa mắt mỗi khi đứng lên ngồi xuống nên luôn mang theo kẹo sữa bên người, không ngờ lần này lại ngất xỉu thật.



“Khê Bảo, bác sĩ nói em mang thai rồi.” – Chu Uẩn Dương đỡ cậu ngồi dậy, ánh mắt đầy lo lắng nhìn gương mặt vẫn còn hơi tái nhợt của người thương.


“Anh… anh nói em có thai ư?” – Mạnh Khê không dám tin, cậu run run đưa tay sờ lên bụng mình. Cái bụng phẳng lì chưa cảm nhận được gì, chỉ có tiếng sôi “ộp ộp” vì đói bụng đáp lại cậu.


“Ừ, bác sĩ ở đây nói vậy, nhưng cần kiểm tra kỹ hơn. Anh đã sắp xếp bệnh viện tư tốt nhất của nhà mình rồi, lát nữa chúng ta qua đó khám lại.”


Vừa lúc đó, xe cấp cứu và trợ lý Lưu – người quen cũ của Chu Yến Thanh – đã tới. Chu Uẩn Dương bế bổng Mạnh Khê lên, đưa thẳng ra xe. Tại bệnh viện tư, các bác sĩ sản khoa giỏi nhất đã chờ sẵn. Kết quả kiểm tra không sai lệch: Mạnh Khê đã mang thai được gần ba tháng, thậm chí qua siêu âm đã có thể thấy hình hài bé nhỏ của đứa trẻ.


“Ca ca, em thật sự…” – Nhìn những hình ảnh đen trắng kỳ lạ trên màn hình, sống mũi Mạnh Khê cay cay, cậu nức nở nắm chặt lấy tay Chu Uẩn Dương.


“Ngoan, đừng khóc. Mọi chuyện cứ để anh lo. Dù em muốn sinh con hay không, anh đều tôn trọng ý nguyện của em.” – Chu Uẩn Dương xoa đầu cậu, ánh mắt chân thành đối diện với đôi mắt đẫm lệ.


“Ca ca, em muốn giữ con. Đây là kết tinh tình yêu của chúng mình mà.” – Mạnh Khê không hề do dự. Cậu từng lo lắng cơ thể mình sau khi xuyên không sẽ khó có con, không ngờ món quà này lại đến sớm như vậy. Dù chưa chuẩn bị tâm lý làm cha, nhưng cậu tuyệt đối không bỏ rơi con mình.


“Được, vậy chúng ta về nhà tĩnh dưỡng. Chuyện ở studio phải tạm dừng một thời gian, sinh con xong rồi bận rộn tiếp cũng chưa muộn.”


Sau đó, Chu Uẩn Dương đã bàn bạc kỹ với Chu Yến Thanh để đưa ra một lý do hợp lý trước khi thưa chuyện với cha mẹ Chu. Lần này, không chỉ mẹ Chu mà ngay cả cha Chu cũng đứng ngồi không yên, vội vàng chạy đến bệnh viện thăm Mạnh Khê. Họ vốn đã từ bỏ hy vọng có cháu nội, giờ đây niềm vui đến quá bất ngờ khiến cả hai không biết nói gì cho hết nỗi lòng.


Gia đình quyết định để Mạnh Khê dọn về nhà chính. Ở đó có bác sĩ riêng, không gian lại kín đáo, chỉ cần người trong nhà không nói thì sẽ không ai biết bí mật này. Hai ông bà thậm chí còn hủy cả chuyến du lịch đã định để ở nhà chăm sóc cậu. Chu Uẩn Dương thì ngày nào tan học cũng chạy thục mạng về nhà với vợ.


Sáu tháng sau, Mạnh Khê thuận lợi hạ sinh một bé gái nặng khoảng 3kg tại bệnh viện gia đình. Mọi thông tin về việc mang thai và sinh nở của cậu được bảo mật còn kỹ hơn cả bí mật quân sự.


Mạnh Khê cảm thấy mình như vừa ngủ một giấc dậy thì con đã chào đời. Dù khi thuốc tê tan hết, vết mổ bắt đầu đau nhức, nhưng nhìn thấy con gái nhỏ xinh xắn như tạc, cậu cảm thấy mọi đau đớn đều xứng đáng. Đây là bé gái đầu tiên của nhà họ Chu. Ngày trước khi mang thai Chu Uẩn Dương, mẹ Chu đã hằng mong là con gái, ai ngờ lại ra một thằng nhóc tinh nghịch. Sau hơn hai mươi năm, bà cuối cùng cũng được bế cháu gái nội, cục bột nhỏ mềm mại khiến ai cũng cưng chiều.



Dù mới sinh được vài ngày nhưng có thể thấy bé thừa hưởng hết gen trội của hai người cha: đôi mắt anh khí giống Chu Uẩn Dương, nhưng khuôn miệng và cằm lại mang nét ôn hòa của Mạnh Khê. Một sự kết hợp hoàn mỹ.


Sau một tháng ở trung tâm ở cữ, khi vết thương đã lành hẳn, Mạnh Khê mới trở về nhà chính. Vì Chu Uẩn Dương vẫn phải đi học nên đứa trẻ được ông bà nội hỗ trợ chăm sóc, còn Mạnh Khê đương nhiên không rời con nửa bước.


Sau khi sinh, Mạnh Khê mới phát hiện mình được Chu Uẩn Dương bồi bổ quá tốt, dẫn đến việc… cậu có rất nhiều sữa, ngay cả khi bé đã bú no vẫn còn dư. Phải biết rằng ca nhi thường rất ít sữa, phần lớn trẻ em ở thế giới của cậu đều lớn lên bằng cháo loãng hoặc sữa dê.


Mấy ngày nay bé con ngủ cùng ông bà để đôi trẻ có không gian riêng. Thế nhưng Mạnh Khê không ngờ mình lại có ngày bị căng sữa đến đau điếng. Vừa tỉnh dậy, cậu đã ôm ngực nhăn mặt vì đau.


“Khê Bảo, em sao thế?” – Chu Uẩn Dương nhạy bén nhận ra ngay, hắn vội vàng hỏi han.


Chuyện tế nhị này làm sao Mạnh Khê dám nói ra, cậu cứ ấp úng định lấp l**m cho qua. Nhưng khi thấy Chu Uẩn Dương định gọi bác sĩ, cậu hốt hoảng giữ tay hắn lại. Gương mặt trắng sứ của cậu đỏ bừng lên vì thẹn.


“Ngoan nào, có vấn đề gì phải bảo bác sĩ ngay, đừng chịu đựng một mình.”


Mạnh Khê cắn môi, cúi mặt né tránh ánh nhìn của hắn, lí nhí: “Anh ơi… em… hình như bị… căng sữa…”


Ba chữ cuối nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng Chu Uẩn Dương vẫn nghe rõ mồn một. Hắn nhìn xuống ngực cậu, ánh mắt tối sầm lại.


“Khê Bảo, có cần anh giúp em hút ra không?”


Câu hỏi bất ngờ khiến Mạnh Khê đứng hình. Cậu chỉ muốn anh đi lấy máy hút sữa thôi mà, đâu có ý bảo anh “tự thân vận động” đâu! Cậu trừng mắt, định bịt miệng ca ca lại để anh không thốt ra những lời xấu hổ hơn nữa, nhưng động tác của cậu làm sao nhanh bằng Chu Uẩn Dương. Phút chốc, cậu đã bị hắn đè xuống giường đệm mềm mại.


Mạnh Khê cảm nhận được vạt áo ngủ bị hắn từ từ vén lên, hốc mắt cậu đỏ hoe vì xấu hổ, hơi nước bốc lên nhòe nhoẹt. Chu Uẩn Dương thể hiện sự chiếm hữu mạnh mẽ, giữ chặt lấy cơ thể cậu.



“Cảm ơn vợ đã chuẩn bị bữa sáng cho anh, vậy anh không khách sáo nhé.”


“Ngọt thật.” 


 Nghe lời đánh giá mặt dày của anh, Mạnh Khê chỉ muốn mắng một trận, nhưng lại nhìn thấy đôi môi mỏng của hắn dính một lớp sữa óng ánh, trông vô cùng gợi cảm. Cậu chưa kịp nói lời phản kháng nào đã thấy hắn tiếp tục lao động miệt mài cho đến khi “kho hàng” trống rỗng mới thôi.


Việc cho đàn ông ‘bú’ k*ch th*ch hơn cho trẻ con nhiều. Cả buổi sáng hôm đó, Mạnh Khê cứ thấy người lân lân, cảm giác lạ lẫm trên ngực vẫn còn vương vấn mãi. Ngược lại, Chu Uẩn Dương như con hổ vừa được ăn vụng, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn, còn định thầu luôn “bữa sáng” của Mạnh Khê mấy ngày tới.


Thế là bé con Tiểu Chu tội nghiệp bỗng nhiên bị mất một phần quà vặt từ ba ba, chỉ đành uống sữa bột. May mà bé rất ngoan, không kén ăn, ăn no là ngủ, chẳng quấy khóc chút nào. Mỗi lần nhìn gương mặt nhỏ của con gái, Mạnh Khê cảm thấy tâm hồn như được thanh lọc.


Ngay cả Chu Yến Thanh, ông bác cả vốn lạnh lùng cũng cực kỳ yêu thích cục bột nhỏ này. Anh thường xuyên ghé qua nhà chính chỉ để ôm và mua đồ chơi cho cháu gái. Còn quần áo của bé đều do chính tay Mạnh Khê thêu dệt từ lúc bụng cậu còn chưa to, dùng những loại vải mềm mại nhất để không làm tổn hại làn da non nớt của trẻ sơ sinh.


Trẻ con mỗi ngày một khác, Mạnh Khê đã chuẩn bị sẵn quần áo cho bé từ lúc chào đời đến khi một tuổi, bộ nào cũng là duy nhất. Dù đại tiểu thư nhà họ Chu không thiếu quần áo sang trọng, nhưng đây chính là tấm lòng yêu thương vô bờ bến của Mạnh Khê dành cho con gái mình.


Hết chương 55.


____________________________


Lời tác giả: – Đang thu thập tên cho đại tiểu thư, hy vọng cái tên nào thật khí phách một chút.


-Sau này Mạnh Khê sẽ sinh thêm lứa thứ hai là một cặp song sinh nam: Anh trai là một ca nhi hay khóc nhè, việc gì cũng tìm chị gái; em trai là một cậu nhóc cực ngầu, vừa chê anh trai mít ướt vừa âm thầm quan tâm.


-Phần tiếp theo sẽ là câu chuyện về CP của anh trai Chu Yến Thanh, việc sinh lứa thứ hai chỉ nhắc qua chứ không miêu tả chi tiết.


Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Story Chương 55
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...