Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Chương 53
Lời của editor: Cảm ơn bạn Mr. Chuối Ta đã gửi file raw cho mình edit nha.
À thật ra chương 51 và 52 là PN 1 và 2 rồi á nên giờ là PN 3 nhé mọi người. Edit hơi vội nên hy vọng là không lỗi gì :))
____________________________Chương 53: PN 3
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: KaoruRits.
Hôm nay là ngày Chu Uẩn Dương tốt nghiệp đại học, cũng là ngày đầu tiên hai người bắt đầu chuyến du lịch kết hôn như đã định.
Sau khi cầu hôn xong, Chu Uẩn Dương mới ngỡ ngàng phát hiện ra Mạnh Khê vẫn chưa đủ tuổi đăng ký kết hôn theo quy định của pháp luật. Mạnh Khê năm nay mới vừa tròn 18 tuổi, nghĩa là phải đợi đến năm 22 tuổi cậu mới có thể chính thức cầm trên tay tờ giấy chứng nhận kết hôn.
Nói cách khác, Chu Uẩn Dương còn phải chờ thêm tận bốn năm nữa. Tin này đối với hắn chẳng khác nào tiếng sét đánh ngang tai. Tuy nói là có thể tổ chức hôn lễ trước, nhưng nếu chưa có giấy đăng ký kết hôn, trong lòng hắn vẫn cứ cảm thấy thiếu vắng một chút danh phận chính thức.
Thật không ngờ, trong một lần tình cờ lướt mạng, hắn thấy độ tuổi kết hôn ở nước ngoài không yêu cầu cao như vậy. Thế là trong đầu Chu Uẩn Dương nảy ra ý tưởng kết hợp hôn lễ và tuần trăng mật lại làm một. Vừa đi du lịch vừa tranh thủ ‘thu thập’ giấy chứng nhận kết hôn ở các nước, lại còn được thưởng thức phong cảnh khắp thế giới, quả thực là một công đôi việc.
Dù cho những tờ giấy kết hôn này không có giá trị pháp lý tại quốc nội, nhưng đối với họ, đó vẫn là một loại kỷ niệm đặc biệt và vô cùng ý nghĩa.
Sau khi đem kế hoạch này nói với cha mẹ, Chu Uẩn Dương đã nhận được sự ủng hộ nhiệt tình. Ông bà Chu cho rằng người trẻ tuổi nên đi ra ngoài nhiều hơn cho mở mang tầm mắt, bởi sau này khi đã đi làm, sẽ chẳng còn nhiều thời gian để tận hưởng cuộc sống tự do như vậy nữa. Trừ phi họ đợi đến lúc nghỉ hưu như hai người bây giờ, nhưng sức khỏe lúc đó đã yếu, vì an toàn nên cũng chẳng thể đi đây đi đó nhiều được.
Nói là làm, Chu Uẩn Dương dành ra mấy ngày để lên một kế hoạch thật chi tiết, sau đó cùng Mạnh Khê thu xếp hành lý gọn nhẹ rồi lên đường. Hắn dự định sẽ bắt đầu từ nơi xa nhất, sau đó cứ thế chơi dần về phía nước mình, như vậy đến khi thấm mệt là vừa vặn có thể về nhà nghỉ ngơi.
Trạm dừng chân đầu tiên của họ là Hawaii – nơi được mệnh danh là thiên đường lãng mạn, và cũng chính là nơi mà kế hoạch cầu hôn lần trước của Chu Uẩn Dương từng thất bại thảm hại. Lần này, hắn đã cẩn thận kiểm tra dự báo thời tiết của Hawaii suốt nửa tháng trời, quyết tâm không để bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào xảy ra nữa.
Tục ngữ có câu: Ngã ở đâu thì đứng lên ở đó. Chu Uẩn Dương không tin rằng lần này mình lại không thể tổ chức thành công một hôn lễ bãi biển hoàn hảo. Hắn đã sớm liên hệ với công ty dịch vụ tiệc cưới địa phương để họ lo liệu từ A đến Z. Theo hắn, những việc chuyên môn cứ để người có chuyên môn phụ trách là tốt nhất, còn mình chỉ cần dành toàn bộ thời gian để ở bên cạnh chăm sóc Mạnh Khê thật tốt là đủ.
Lần trước đến đây, cả hai vốn định đi học lặn, nhưng không may gặp bão nên kế hoạch đành gác lại. Lần này, Mạnh Khê cuối cùng cũng có cơ hội tận mắt chiêm ngưỡng thế giới kỳ diệu dưới đáy đại dương.
Chu Uẩn Dương vốn đã biết lặn từ lâu, còn Mạnh Khê lại là một tân binh hoàn toàn không có kinh nghiệm. Để đảm bảo an toàn, hắn đã thuê một huấn luyện viên bản địa đến hướng dẫn cho cậu. Dù Mạnh Khê từ nhỏ đã quen với việc leo núi lội suối, bơi lội cũng khá cừ, nhưng lặn biển vẫn là lần đầu tiên. Đối diện với đại dương bao la đầy huyền bí, cậu chỉ có thể bám sát huấn luyện viên để từ từ học các kỹ năng cơ bản.
Nhờ có căn bản tốt nên Mạnh Khê học rất nhanh. Chỉ một lát sau, cậu đã có thể tự mình lặn xuống vùng nước nông để mò vỏ sò.
“Anh ơi, anh nhìn nè!”
Mạnh Khê giơ chiếc ốc biển mình vừa nhặt được lên khoe với Chu Uẩn Dương. Dù gương mặt đã bị chiếc mặt nạ lặn che khuất, không nhìn rõ biểu cảm, nhưng Chu Uẩn Dương vẫn cảm nhận rõ sự hào hứng và niềm vui sướng đang lan tỏa từ khắp người cậu. Hắn giơ hai ngón tay cái lên để khích lệ, rồi bỏ vỏ sò mình vừa tìm được vào giỏ. Nếu may mắn, những chiếc vỏ này biết đâu còn có thể mở ra được ngọc trai.
Sau vài ngày vui chơi, cả hai dường như đã đi mòn hết cả bãi biển này. Đến khi Mạnh Khê bắt đầu hứng thú với các trò chơi dưới nước khác, Chu Uẩn Dương mới đưa cậu đi trải nghiệm. Thời gian cứ thế êm đềm trôi qua, Mạnh Khê hoàn toàn thả lỏng bản thân, vui chơi quên cả trời đất, ngày nào cũng đến tận tối mịt mới chịu trở về khách sạn.
Cũng chính vì đi sớm về khuya như vậy nên Mạnh Khê hoàn toàn không hay biết về kế hoạch bí mật mà Chu Uẩn Dương đang âm thầm chuẩn bị, cho đến tận ngày hôn lễ bãi biển chính thức diễn ra.
“Khê Bảo, nhân viên khách sạn vừa bảo anh là chiều nay trên bãi biển có người tổ chức hôn lễ mở. Chỉ cần là khách muốn đến xem lễ thì đều có thể tham gia, em có muốn đi xem cho biết không?”
Chu Uẩn Dương quá hiểu tính cách thích xem náo nhiệt của Mạnh Khê, nên hắn chắc chắn rằng nói như vậy cậu sẽ đồng ý ngay.
“Thật hả anh? Ai cũng vào xem được sao? Em cũng muốn xem người nước ngoài họ kết hôn như thế nào!”
Quả nhiên, Mạnh Khê bị khơi gợi sự tò mò, cuống quýt quấn lấy Chu Uẩn Dương để hỏi thêm chi tiết. Nhưng hắn đều khéo léo trả lời lấp lửng cho qua chuyện. Mãi đến khi có tiếng gõ cửa giao bữa sáng, Mạnh Khê mới chịu buông tha cho hắn để ra mở cửa.
Đợi cậu đi rồi, Chu Uẩn Dương mới thở phào, đưa tay quẹt mồ hôi hột trên trán. Mạnh Khê bây giờ đã không còn là cậu bé người cổ đại đơn thuần như trước nữa mà ngày càng thông minh, nhạy bén hơn. Nếu không chuẩn bị tâm lý kỹ càng, có khi hắn đã bị cậu hỏi đến mức cứng họng rồi. Hắn thầm cầu nguyện trong lòng, hy vọng mọi chuyện chiều nay sẽ diễn ra suôn sẻ.
Vì cứ mải thấp thỏm mong chờ đến buổi hôn lễ chiều nay, Mạnh Khê không đi chơi xa nữa. Cậu dành thời gian gọi video cho cha mẹ Chu để hỏi thăm, dù sao đi chơi cũng đã nhiều ngày, vẫn nên báo cáo tình hình để người thân ở nhà yên tâm. Nếu không, cha mẹ sẽ lại lo lắng hai đứa trẻ ở xứ người bị lừa lọc hay gặp trắc chuyện gì không hay.
Tiện lúc rảnh rỗi, Mạnh Khê còn đi trải nghiệm dịch vụ chăm sóc da bằng tinh dầu. Mấy ngày nay mải ngụp lặn dưới biển rồi lại phơi mình dưới nắng gắt, làn da vốn trắng trẻo của cậu đã bắt đầu trở nên thô ráp.
Mạnh Khê vốn là một ca nhi, nên cậu rất chú trọng đến hình tượng của bản thân. Suy cho cùng, con người ai chẳng yêu cái đẹp, cậu không muốn mình trở nên luộm nhuộm lôi thôi chút nào. Mặc dù Chu Uẩn Dương lúc nào cũng nói hắn yêu con người cậu chứ không quan trọng vẻ bề ngoài, nhưng Mạnh Khê chẳng tin đâu.
Kể từ khi có điện thoại di động, Mạnh Khê đã kết bạn WeChat với Triệu Minh và Trang Hành. Qua những lần nói chuyện với Triệu Minh, cậu cũng lờ mờ biết được lịch sử tình trường nghèo nàn của ca ca. Phải công nhận rằng Chu Uẩn Dương cũng là một kẻ cuồng nhan sắc chính hiệu, những người trước đây hắn để mắt tới đều là những người có vẻ ngoài rất nổi bật.
Mạnh Khê chạm tay lên gương mặt vừa được chăm sóc đã trở lại mịn màng, hài lòng gật đầu. Cậu nhất định phải chăm sóc thật tốt cho “mặt tiền” này, bởi Triệu Minh từng nói, ca ca cậu chính là thích kiểu người như cậu.
Cũng không biết bao giờ cậu mới có thể cùng anh trở thành phu thê thực thụ nữa… Nghĩ đến đây, niềm vui sướng khi làn da hồi phục của Mạnh Khê bỗng chốc tan biến. Hai năm nay, quan hệ giữa cậu và anh ấy cùng lắm cũng chỉ dừng lại ở mức “giúp đỡ lẫn nhau” bằng tay mà thôi. Phần lớn thời gian họ vẫn chỉ đắp chăn ngủ thuần túy. Hơn nữa sau khi Chu Uẩn Dương giành chức vô địch quốc gia, các đợt huấn luyện tập trung ngày càng dày đặc, thời gian hai người thực sự ở bên nhau chẳng còn được bao nhiêu.
Cũng không biết chuyến du lịch lần này có cơ hội nào để tiến thêm bước nữa hay không…
Nghĩ đến mấy bộ trang phục “khó nói” mà mình lén bỏ vào vali, đôi gò má Mạnh Khê bỗng đỏ ửng lên. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu vẫn không sao gạt bỏ được sự thẹn thùng. Nếu anh ấy thấy cậu ăn mặc như vậy, liệu có nghĩ cậu là người có bản tính ph*ng đ*ng không? Mạnh Khê thực sự không dám đánh cược.
Nhưng chị Mạc Ly đã từng nói, đàn ông ai chẳng thích kiểu phụ nữ (hay ca nhi) bên ngoài đoan trang, bên trong quyến rũ. Ngay cả mấy bộ đồ vải vóc ít đến thảm thương kia cũng là do một tay chị Mạc Ly chọn giúp cậu. Nghe nói đó là những mẫu bán chạy nhất, nhận được cả ngàn lượt đánh giá tốt, chắc chắn là không sai vào đâu được.
Lúc thu dọn hành lý, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà cậu lại mang chúng theo. Chỉ là đến đây nhiều ngày rồi mà cậu vẫn chưa tìm được cơ hội nào để mặc thử. Nếu không phải hôm nay đột nhiên nhớ ra, chắc cậu đã quên khuấy mất rồi.
Rõ ràng trước khi đi, chị Mạc Ly còn cổ vũ cậu phải tận dụng không gian hai người để thu phục anh ấy hoàn toàn. Lúc đó cậu cũng đã gật đầu đồng ý, nhưng đến khi chuẩn bị thực hành thật sự thì trong lòng vẫn không khỏi cảm thấy sợ hãi và lo lắng.
“Khê Bảo, xong chưa em? Hôn lễ sắp bắt đầu rồi, chúng ta chuẩn bị đi thôi.”
Chu Uẩn Dương sau khi rà soát lại quy trình lần cuối với công ty tổ chức, thấy thời gian đã cận kề bèn gọi điện cho Mạnh Khê hối thúc cậu về phòng.
“Xong rồi ạ, em về ngay đây!”
Mạnh Khê nhận điện thoại xong liền vứt hết những suy nghĩ ngổn ngang ra sau đầu, vội vàng bắt thang máy trở về căn hộ tổng thống trên tầng cao nhất. Vừa vào cửa, cậu đã bị Chu Uẩn Dương dúi vào tay một bộ vest trắng tinh khôi.
“Khê Bảo mau thay đồ đi, sắp không kịp thời gian rồi.”
Mạnh Khê không ngờ chỉ đi xem náo nhiệt mà cũng cần mặc trang trọng đến vậy, nhưng nghĩ có lẽ đây là yêu cầu của một buổi hôn lễ bản địa nên cậu không hỏi gì thêm, nhanh chóng vào phòng thay đồ.
“Em xong rồi, chúng ta đi bây giờ luôn ạ?”
Đây là lần đầu tiên Mạnh Khê mặc một bộ đồ chính thức như vậy nên cảm thấy hơi gò bó, nhưng vẫn có thể chịu được.
“Ừ, còn chiếc nơ này nữa, lại đây anh thắt cho.”
Chu Uẩn Dương cũng đang mặc một bộ vest trắng, nhìn lướt qua thì như đồ đôi, nhưng nếu soi kỹ sẽ thấy có rất nhiều chi tiết được thiết kế khác biệt để bổ trợ cho nhau.
“Anh ơi, mình đang mặc đồ đôi sao?”
“Đúng vậy, mặc thế này để người khác nhìn vào là biết ngay chúng ta là một đôi.”
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc thắt nơ cho mình của anh, Mạnh Khê không kìm được mà trộm mỉm cười.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Chu Uẩn Dương nắm tay Mạnh Khê cùng bước về phía bãi biển nơi tổ chức hôn lễ. Trên bãi cát trắng trải dài, không biết từ lúc nào đã bày sẵn những hàng ghế trắng tinh. Những đóa hoa rực rỡ và cổng vòm kết bằng bóng bay nổi bật giữa không gian. Cạnh đó là một dãy bàn tiệc buffet với rất nhiều món ngon địa phương.
Cuối con đường trải hoa là một chiếc đình nhỏ được trang trí lộng lẫy, nơi vị mục sư đang đứng đợi bên bục thánh trắng muốt – đó chính là nơi các cặp đôi sẽ trao lời thề nguyện.
“Anh ơi, lãng mạn quá! Không biết cô dâu chú rể đâu rồi nhỉ? Em muốn đến chúc phúc cho họ quá.”
Mạnh Khê nhìn khung cảnh hôn lễ hệt như trong phim truyền hình, đôi mắt cậu sáng rực lên. Cậu không khỏi tưởng tượng, hôn lễ sau này của mình và ca ca liệu có được lãng mạn và lung linh như thế này không.
“Lát nữa em sẽ biết thôi. Khê Bảo, cầm lấy bó hoa này đi.”
Lúc này tim Chu Uẩn Dương đập nhanh như trống trận, nhưng để không bị lộ, hắn đành cố giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể, trang trọng đưa bó hoa cầm tay cho Mạnh Khê.
“Đây là hoa để tặng cho tân nhân hả anh? Đẹp quá đi mất.”
Mạnh Khê vẫn còn đang ngó nghiêng khắp nơi để chiêm ngưỡng và học hỏi kinh nghiệm cho hôn lễ tương lai của mình.
Boong… boong… boong…
Ba tiếng chuông vang lên trầm mặc, đàn hải âu trên bờ biển bị giật mình bay lên trắng xóa một vùng. Những người đang dạo chơi trên biển cũng lập tức bị thu hút, tò mò tụ tập về phía hôn lễ. Chẳng mấy chốc, một vị mục sư cao tuổi bước lên bục, cầm micro nói những lời khai mạc.
Mạnh Khê dù thắc mắc vì sao đến giờ vẫn chưa thấy nhân vật chính xuất hiện, nhưng nghĩ đến việc sắp được chứng kiến một khoảnh khắc thiêng liêng, lòng cậu không khỏi xúc động.
“Sau đây, xin mời cặp tân nhân của chúng ta tiến vào lễ đường!”
Tiếng mục sư vừa dứt, bản nhạc hành khúc đám cưới bắt đầu vang lên. Thế nhưng ở phía cổng vòm vẫn không thấy đôi tình nhân nào xuất hiện. Mọi người bắt đầu nhìn nhau xì xào, tự hỏi liệu có sự cố gì chăng?
Lúc này, Chu Uẩn Dương – người nắm rõ toàn bộ kế hoạch – mới thở phào một cái. Hắn buông bàn tay đang nắm lấy Mạnh Khê ra, xoay người lại, một tay đặt sau lưng, tay kia đưa ra trước mặt cậu, khẽ cúi đầu:
“Chàng trai đáng yêu này, em có nguyện ý cùng anh hoàn thành buổi hôn lễ trên bãi biển này không?”Hết chương 53.
Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Đánh giá:
Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Story
Chương 53
10.0/10 từ 23 lượt.
