Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng

Chương 52

Chương 52: Ngoại truyện 2


Nhìn tấm huy chương vàng nặng trĩu được đeo lên cổ ca ca, Mạnh Khê vội vàng giơ máy ảnh lên ghi lại khoảnh khắc quý giá này.


Trong ống kính, nụ cười của Chu Uẩn Dương rạng rỡ không chút vẩn đục, khiến Mạnh Khê cũng lây niềm vui sướng, cười ngây ngô theo.


Bỗng nhiên, một giai điệu quen thuộc vang lên. Mạnh Khê quay đầu lại, thấy những người bạn cùng lớp của Chu Uẩn Dương, vốn tưởng đã ra về sau trận đấu, nay lại đang đẩy một chiếc loa thùng tiến tới.


Bài hát “Hôm nay em sẽ gả cho anh” vang lên khiến mọi người ồ lên. Có người định cầu hôn ngay tại đây sao?


Ai mà chơi lớn thế nhỉ? Những người định ra về đều dừng bước, tò mò đứng lại xem náo nhiệt.


Thấy thời cơ đã chín muồi, Chu Uẩn Dương khéo léo từ chối cuộc phỏng vấn của phóng viên, chạy như bay về phía Mạnh Khê.


Lúc này, Mạnh Khê đã bị một vòng người vây quanh, đứng ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.


“Dương ca tới rồi! Các bộ phận chuẩn bị sẵn sàng!”


“Mau, hộp nhẫn đâu!”


“Micro nữa!”


Triệu Minh là người bận rộn nhất, kế hoạch cầu hôn này gần như do một tay y đạo diễn. Chu Uẩn Dương bận thi đấu nên chỉ tranh thủ kiểm tra tiến độ được thôi.


Là anh em chí cốt cùng phòng, Triệu Minh đương nhiên không từ chối gánh vác trọng trách này.


Chu Uẩn Dương nhận lấy hộp nhẫn và micro, được mọi người hộ tống đến trước mặt Mạnh Khê.


Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương hít một hơi thật sâu, quỳ một chân xuống, mở hộp nhẫn ra. Bên trong là một chiếc nhẫn trơn đơn giản nhưng sang trọng.


Chiếc nhẫn này được Chu Uẩn Dương lên ý tưởng thiết kế ngay từ khi có ý định cầu hôn, bên trong khắc tên viết tắt của hai người, là độc nhất vô nhị trên đời.


Lúc thi đấu Chu Uẩn Dương cũng không hồi hộp như bây giờ, bàn tay cầm hộp nhẫn của hắn run run.



Có lẽ những người có mặt không nhận ra, nhưng ống kính máy quay chuyên dụng đã ghi lại trọn vẹn khoảnh khắc này.


“Khê Bảo, tuy chúng ta quen nhau mới hơn nửa năm, nhưng anh cảm thấy như chúng ta đã quen biết hơn nửa đời người.


Ban đầu em sợ anh vì anh trông hơi dữ, nhưng sau đó em đã biết làm nũng, biết giận dỗi với anh. Thậm chí bây giờ em còn dám cáu kỉnh với anh nữa, anh thực sự rất vui.”


Rõ ràng đã học thuộc lòng kịch bản cầu hôn, nhưng đến giây phút này, đầu óc Chu Uẩn Dương trống rỗng, chẳng nhớ nổi câu nào ra hồn, chỉ biết nghĩ gì nói nấy theo bản năng.


Tất cả đều là lời từ đáy lòng, Chu Uẩn Dương nói mà không dám nhìn thẳng vào mắt Mạnh Khê, sợ mình sẽ vỡ òa cảm xúc trước.


“Anh biết chúng ta mới yêu nhau ba bốn tháng, nhưng anh không muốn chờ đợi theo quy trình nữa. Nhân cơ hội hiếm có này, anh muốn dùng hết dũng khí cả đời để nói với em những lời trong lòng.”


“Khê Bảo, em là duy nhất của anh trong cuộc đời này. Anh muốn ở bên em mãi mãi, cùng em ngắm núi cao biển rộng, cùng em đi qua những thăng trầm của cuộc đời. Em có đồng ý không?”


Ba mẹ Chu và Chu Yến Thanh đứng trên khán đài nhìn xuống màn cầu hôn dũng cảm của Chu Uẩn Dương. Trong mắt ba mẹ Chu ánh lên vẻ hoài niệm, như nhìn thấy lại cảnh tượng cầu hôn của chính mình năm xưa.


Chỉ có Chu Yến Thanh là ánh mắt phức tạp, nhìn đôi trẻ dưới sân thật lâu, cuối cùng lộ ra vẻ tự hào như người cha nhìn con trai trưởng thành.


Mạnh Khê hoàn toàn không ngờ Chu Uẩn Dương lại quỳ xuống cầu hôn mình trước mặt bao nhiêu người trong một dịp trọng đại thế này.


Cậu vội vàng muốn kéo ca ca đứng dậy. Cậu có tài đức gì mà để ca ca phải quỳ gối trước mình chứ. Nhưng nhìn vào đôi mắt tràn đầy chân thành và nhiệt huyết của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê sững sờ.


Dường như cả thế giới chỉ còn lại mỗi mình ca ca, mọi người xung quanh đều tan biến. Đầu óc Mạnh Khê trống rỗng.


Mãi đến khi Chu Uẩn Dương ngẩng đầu hỏi cậu có nguyện ý cùng hắn đi hết quãng đời còn lại không, nước mắt Mạnh Khê mới trào ra.


Cậu không biết tại sao mình lại khóc, nước mắt cứ tự nhiên rơi xuống, không kìm lại được.


Nhưng dù vậy, Mạnh Khê cũng không để Chu Uẩn Dương đợi lâu. Cậu lao vào lòng hắn, vừa gật đầu lia lịa, vừa cố rúc sâu vào lồng ngực ấm áp để che đi khuôn mặt xấu hổ đến cực điểm của mình.


Thấy Mạnh Khê đồng ý, mọi người xung quanh reo hò ầm ĩ. Không biết ai khởi xướng, mọi người bắt đầu hô vang: “Hôn đi! Hôn đi!”


Mạnh Khê vừa mới hoàn hồn, nghe thấy tiếng hò reo lại rụt cổ như đà điểu, vùi mặt vào ngực Chu Uẩn Dương.



Hôn nhau trước bàn dân thiên hạ, thực sự quá sức chịu đựng với cậu.


“Không sao đâu, Khê Bảo không muốn hôn thì không hôn. Nhưng mà Khê Bảo này, nhẫn còn chưa đeo mà, chúng ta đeo nhẫn trước đã nhé.”


Chu Uẩn Dương cũng không thích biểu diễn tình cảm trước mặt người khác, dịu dàng trấn an Mạnh Khê.


Nhưng Mạnh Khê như chú gấu koala bám chặt lấy hắn, nhất quyết không chịu rời khỏi vòng tay an toàn này. Cậu chỉ chìa một bàn tay ra, ý bảo Chu Uẩn Dương mau đeo nhẫn cho mình.


Chu Uẩn Dương không nỡ làm khó người yêu, đành vặn vẹo người một cách khó khăn để đeo nhẫn cho Mạnh Khê, sau đó còn đeo luôn tấm huy chương vàng lên cổ cậu.


Giữa tiếng reo hò chúc phúc của mọi người, hắn hôn nhẹ lên tóc Mạnh Khê rồi bế bổng cậu lên, rời đi.


“Được rồi, được rồi, mọi người vất vả quá. Lát nữa nhớ cùng đi ăn nhé, địa chỉ tôi gửi trong nhóm rồi đấy. Tối nay còn đi hát karaoke nữa, mọi chi phí hôm nay Dương ca bao tất, anh em đừng khách sáo!”


Thấy Chu Uẩn Dương rời đi, Triệu Minh vội vàng thu dọn tàn cuộc. Đôi uyên ương chắc chắn muốn tìm chỗ riêng tư tâm sự, đám “công cụ người” bọn hắn hoàn thành sứ mệnh rồi thì nên biết điều rút lui sớm.


“Tuyệt vời!”


“Dương ca muôn năm!”


“Hôm nay tao phải ăn cho đã đời mới được!”


“Đêm nay không say không về nhé!”



Tiếng hoan hô vang dậy, mọi người tốp năm tốp ba kéo nhau về phía nhà hàng, có người bao thì tội gì không xõa.


Trong hậu trường, đợi đến khi không còn nghe thấy tiếng ồn ào nữa, Mạnh Khê mới từ từ ngẩng mặt lên khỏi hõm vai Chu Uẩn Dương.


“Ca ca, anh mau đi phỏng vấn đi. Giờ em không sao rồi. Lát nữa vắng người, em sẽ tự ra bãi đỗ xe tìm anh Chu rồi về nhà đợi anh.”


Không còn ai nhìn, Mạnh Khê cũng bớt ngượng ngùng. Dù rất vui vì được cầu hôn nhưng ca ca còn công việc, không thể để chuyện tình cảm làm ảnh hưởng.



“Không vội, anh bảo phóng viên phỏng vấn Á quân và Quý quân trước rồi. Xong việc bên này anh qua ngay.”


Chu Uẩn Dương nhéo má Mạnh Khê, trao cho cậu một nụ hôn ngọt ngào rồi mới thả cậu xuống.


“Hay là Khê Bảo đi cùng anh luôn đi. Xong việc anh đưa em về nhà luôn, đỡ phiền đại ca phải đưa đón.”


Chu Uẩn Dương lúc này một phút cũng không muốn rời xa Mạnh Khê.


“Thế có được không? Có làm phiền anh không?” Mạnh Khê cũng không muốn xa ca ca, nhưng vẫn lo lắng.


“Không sao đâu, anh đảm bảo. Em mau gọi điện cho đại ca bảo anh ấy đừng đợi nữa.”


Chu Uẩn Dương không mang điện thoại, giục Mạnh Khê gọi.


Thấy ánh mắt sáng lấp lánh của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê không nỡ từ chối, đành gọi cho Chu Yến Thanh.


Tất nhiên Chu Yến Thanh không có ý kiến gì, chỉ dặn dò hai đứa chú ý an toàn.


Mãi một lúc lâu sau mọi việc mới xong xuôi. Ngay cả người đứng xem như Mạnh Khê cũng thấy mệt, huống chi là Chu Uẩn Dương vừa thi đấu xong. Về đến nhà, hai người chẳng nói chẳng rằng, tắm rửa xong là lăn ra ngủ để hồi phục sức lực.


Giấc ngủ kéo dài đến tận chiều hôm sau. Mạnh Khê tỉnh dậy trước, ngắm nhìn gương mặt đang ngủ say của Chu Uẩn Dương, không kìm được đưa tay chạm nhẹ vào đôi môi hơi khô của hắn.


Cậu thì thầm bằng hơi: “Chào anh, vị hôn phu!”


Chiếc nhẫn trên ngón giữa tay trái lấp lánh trong ánh sáng lờ mờ, Mạnh Khê nằm trên giường ngắm nghía nó thật kỹ.


Lúc trước chưa kịp nhìn kỹ, giờ mới thấy ca ca đã tốn không ít tâm tư. Họa tiết trên nhẫn hóa ra là một quả hạnh nhỏ.


“Thích không? Quả hạnh nho nhỏ này tượng trưng cho năm quả hạnh em tặng anh lần đầu tiên đấy. Khê Bảo, anh sẽ mãi mãi nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau, em như chú mèo con đói lả, vừa đáng yêu lại vừa đáng thương.”


“Ca ca, sao anh không ngủ thêm chút nữa? Em đánh thức anh sao?”


Mạnh Khê không ngờ Chu Uẩn Dương tỉnh nhanh thế, vội hỏi. Cậu muốn hắn nghỉ ngơi thêm chút nữa, hôm qua hắn đã quá mệt rồi.



“Anh ngủ đủ rồi, ngủ nhiều quá tối lại mất ngủ. Hơn nữa Khê Bảo không đói à?”


Chu Uẩn Dương vừa dứt lời thì bụng cả hai cùng kêu lên ùng ục. Hai người nhìn nhau cười xòa.


“Đói chứ. Ca ca hôm nay muốn ăn gì?”


“Hay hôm nay chúng ta cùng vào bếp đi, làm món mình thích ăn rồi cùng chia sẻ.”


Chu Uẩn Dương nghĩ không thể vì Mạnh Khê ở nhà nhiều hơn mà mặc định việc nhà là của cậu, hai người nên san sẻ với nhau.


“Ý hay đó. Để em xem tủ lạnh còn gì không, nếu không có thì mình đi siêu thị mua nha.”


Mạnh Khê không biết suy nghĩ của Chu Uẩn Dương, cứ tưởng ca ca hứng lên muốn thư giãn. Dù sao thi đấu mệt mỏi, được nghỉ ngơi thì phải thả lỏng bản thân chứ.


Mạnh Khê mới học được món tôm xào tỏi ớt kiểu Hồng Kông nên định trổ tài, còn Chu Uẩn Dương định làm món cánh gà mật ong sở trường.


Tiếc là trong nhà hết tôm và cánh gà, phải ra siêu thị khu thực phẩm tươi sống mua.


Trước khi đi, hai người uống một ly sữa yến mạch lót dạ. Vì sau giải đấu trường cho Chu Uẩn Dương nghỉ 5 ngày, họ quyết định không đi đâu chơi, chỉ ru rú ở nhà, nên cần tích trữ lương thực đầy đủ.


Đang đi siêu thị, Mạnh Khê nhận được điện thoại của mẹ Chu, mời tối mai về nhà cũ ăn cơm mừng Chu Uẩn Dương đoạt chức vô địch.


Đây là tấm huy chương vàng đầu tiên của dòng họ Chu. Trước giờ nhà họ Chu chỉ tỏa sáng trên thương trường, Chu Uẩn Dương là người đầu tiên rẽ ngang sang thể thao nên phải khoe khoang cho ra trò.


Hai người nhận lời, rồi xách túi lớn túi nhỏ về chung cư.


Trước đây Chu Uẩn Dương định ăn Tết xong sẽ chuyển sang căn biệt thự đơn lập, nhưng vì gần đến ngày thi đấu, lại thêm Mạnh Khê đã quen với căn hộ này nên hắn chưa vội chuyển, gia hạn thuê thêm nửa năm.


Đợi khi nào rảnh rỗi chuyển sau cũng không muộn.


Về đến nhà, hai người chen chúc trong bếp cùng nhau nấu nướng như một đôi vợ chồng son mới cưới, hạnh phúc bình dị như bao gia đình khác trên thế gian này.


TOÀN VĂN HOÀN.


Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Story Chương 52
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...