Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng

Chương 38

Chương 38


Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 


Mạnh Khê trút hết mọi tủi hờn và sợ hãi trong lòng, khóc một trận đã đời mới thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Chỉ là khóc nhiều quá khiến đầu óc cậu hơi mụ mị.


Chu Uẩn Dương dù trong lòng nóng như lửa đốt nhưng cũng không dám thúc giục, kiên nhẫn đợi Mạnh Khê bình tĩnh lại. Qua lời kể đứt quãng của cậu, hắn mới nắm được đầu đuôi câu chuyện.


Nắm tay hắn siết chặt đến mức nổi gân xanh. Bảo bối được hắn nâng niu trong lòng bàn tay lại bị kẻ khác dòm ngó, xúc phạm, khiến cậu phải sợ hãi đến nhường này.


Nếu không bị ngăn cách bởi thời gian và không gian, hắn hận không thể lập tức bay sang dạy cho tên Tống Hổ một bài học nhớ đời.


“Ca ca, ta không muốn về đâu. Ta sợ lắm… Tống Hổ hắn là tên lưu manh, hắn ghê tởm lắm… Ca ca ơi, Tiểu Khê muốn ở bên cạnh anh mãi mãi… Hu hu…”


Mạnh Khê thực sự không muốn quay lại cái nhà không có chỗ dung thân ấy nữa. Nếu Tống Hổ vẫn còn giữ dã tâm đen tối đó, cậu thà chết để giữ gìn sự trong sạch còn hơn.


“Được rồi, được rồi, Khê Bảo không muốn về thì không về nữa. Ca ca sẽ nghĩ cách ngay đây.”


Chu Uẩn Dương nhúng khăn mặt vào nước ấm, nhẹ nhàng chườm lên đôi mắt sưng húp của Mạnh Khê, đồng thời điên cuồng tìm kiếm trong game xem có cách nào kéo dài thời gian xuyên không của cậu không.


Đáng tiếc, tìm mãi cũng chỉ có một con đường duy nhất: Nâng độ thân mật lên cấp 8 và đánh cược một phen.


Suy đi tính lại hồi lâu, cuối cùng Chu Uẩn Dương quyết định đổi nốt 50 điểm tích phân còn lại thành kinh nghiệm, như vậy là đủ để thăng cấp ngay lập tức.


Nhìn gương mặt đẫm lệ của Mạnh Khê khi ngủ thiếp đi, hàng mi dài vẫn còn vương những giọt nước mắt, Chu Uẩn Dương hạ quyết tâm, không chút do dự đổi toàn bộ tích phân lấy kinh nghiệm.


Chúc mừng người trải nghiệm thành công nâng độ thân mật lên cấp 8, mở khóa chức năng XUYÊN KHÔNG NGƯỜI THẬT của người yêu độc quyền. Thời gian hiệu lực: 8 tiếng. Thời gian hồi chiêu: 16 tiếng.


Lần này bên dưới còn có thêm một dòng chữ nhỏ:


(Điểm tích phân quy đổi bị dư, hệ thống tự động hoàn trả 3 điểm tích phân, mời người trải nghiệm chú ý kiểm tra.)



Pháo hoa hồng phấn nở rộ trên màn hình, Chu Uẩn Dương nhìn thấy hình ảnh Mạnh Khê phiên bản người thật xuất hiện bên trái hình đại diện chibi. Chỉ nhìn khuôn mặt đỏ bừng đang cười ngây ngô ấy thôi cũng đủ khiến tim Chu Uẩn Dương tan chảy.


Quả nhiên hắn đoán không sai, cấp 8 chính là xuyên không cả người thật. Chỉ tiếc là thời gian hiệu lực vẫn chỉ có 8 tiếng. Nếu cộng cả thời gian của phiên bản chibi và người thật lại thì vẫn còn 8 tiếng trống không thể xuyên qua.


Chu Uẩn Dương nhíu mày. Xem ra chỉ còn cách bảo Mạnh Khê lên thị trấn thuê nhà ở tạm. Trước đây hắn đã có ý định này, nhưng Mạnh Khê sợ tốn tiền, lại không muốn hoàn toàn cắt đứt với gia đình vì mộ phần của mẫu thân vẫn còn ở đó.


Nhưng giờ tình thế bắt buộc, dù cậu không muốn cũng không được. Chu Uẩn Dương không yên tâm để Mạnh Khê quay lại cái hang ổ của quỷ dữ đó nữa.


Hắn không sử dụng tính năng xuyên không người thật ngay lập tức mà đợi khi hiệu lực của phiên bản tí hon kết thúc rồi mới nối tiếp ngay sau đó.


Mạnh Khê mệt mỏi cả ngày nên ngủ rất say. Chu Uẩn Dương nhẹ nhàng chuyển cậu sang chiếc giường nhỏ của mình, rồi mới rón rén đi vệ sinh cá nhân.


Ba giờ sáng, chuông báo thức reo vang đánh thức Chu Uẩn Dương. Hắn bật đèn ngủ, quay sang nhìn chiếc giường nhỏ của Mạnh Khê, quả nhiên không còn thấy bóng dáng cậu đâu nữa.


Mở game lên, hắn thấy Mạnh Khê đang nằm ngủ trong căn nhà gỗ tồi tàn.


Giờ là lúc thử nghiệm tính năng xuyên không người thật.


Chu Uẩn Dương hướng camera vào giường của mình, ấn nút xác nhận. Giây tiếp theo, một luồng ánh sáng trắng lóa mắt lóe lên khiến hắn phải nhắm tịt mắt lại.


Khi mở mắt ra, hắn thấy Mạnh Khê dường như cũng bị ánh sáng làm thức giấc, đang ngơ ngác ngồi dậy trên giường, vẻ mặt ngái ngủ mơ màng.


“Khê Bảo, em qua đây cả người rồi đó! Mau kiểm tra xem có chỗ nào khó chịu không?”


Chu Uẩn Dương bước tới ngồi bên mép giường, ánh mắt dán chặt vào Mạnh Khê bằng xương bằng thịt, không kìm được đưa tay nắm lấy vai cậu hỏi han.


“Ca ca ~”


Mạnh Khê vẫn còn lơ mơ nửa tỉnh nửa mê, thấy vẻ mặt quan tâm của Chu Uẩn Dương, cậu liền dùng giọng nói mềm mại làm nũng theo bản năng.


“Ta không sao đâu. Ca ca, anh thực sự đón ta qua đây rồi sao?”



Mạnh Khê không ngờ chỉ một câu than thở lúc kích động của mình mà ca ca lại tìm mọi cách thực hiện bằng được. Cậu thực sự không biết phải cảm ơn anh ấy thế nào cho đủ.


Lòng tràn đầy cảm động, Mạnh Khê nhào vào vòng tay ấm áp của Chu Uẩn Dương, ôm chặt lấy vòng eo thon gọn mà săn chắc của hắn. Như một chú mèo con, cậu dụi mái đầu mềm mại vào cổ Chu Uẩn Dương, nỗi biết ơn không thể diễn tả bằng lời.


“Được rồi, Khê Bảo không thấy khó chịu là tốt rồi.”


Chu Uẩn Dương lo lắng cậu sẽ bị chóng mặt, buồn nôn như lần xuyên không phiên bản tí hon trước đó. Thấy cậu hoàn toàn bình thường, hắn mới yên tâm ôm lấy thân thể mềm mại ấm áp trong lòng, tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc và thỏa mãn này.


“Ca ca, đêm nay ta có thể ngủ cùng anh không?”


Ôm một lúc lâu, Mạnh Khê thực sự không muốn rời xa vòng tay vững chãi và êm ái của ca ca, bèn mạnh dạn mở lời. Cậu có linh cảm ca ca sẽ không từ chối mình.


“Đương nhiên là được rồi. Nhưng trước tiên em phải đi tắm đã, anh đi thay ga giường mới. Cái này anh nằm cũng lâu rồi.”


Chu Uẩn Dương chỉ muốn dành cho Mạnh Khê những điều tốt đẹp nhất. Trong lúc Mạnh Khê đi tắm, hắn thay bộ ga giường mới tinh, thoang thoảng mùi nước giặt thơm mát.


Mạnh Khê tắm xong, mặc bộ đồ Chu Uẩn Dương tìm cho rồi bước ra. Vì không đủ thời gian gội đầu nên cậu chỉ búi tóc lên bằng cây trâm gỗ.


Chu Uẩn Dương nghe tiếng mở cửa, ngẩng đầu nhìn lên thì bắt gặp hình ảnh “mỹ nhân xuất dục” đầy mê hoặc.


Vầng trán cao bóng loáng còn vương vài giọt nước, hàng mi đen dày cong vút, chiếc mũi cao thanh tú, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại để lộ hàm răng trắng tinh. Trông cậu như chú thỏ con lông ướt sương đêm, vừa thanh thuần lại vừa ngây thơ vô tội.


Quần áo của Chu Uẩn Dương quá rộng so với Mạnh Khê. Dù hắn đã cố chọn bộ nhỏ nhất nhưng mặc lên người cậu vẫn như trẻ con trộm mặc đồ người lớn.


Áo rộng thùng thình, một bên vai trễ xuống lộ ra làn da trắng ngần, ống quần dài quét đất lê thê.


Chu Uẩn Dương vốn định chọn quần dài áo dài che kín đáo để kìm nén d*c v*ng khi ngủ chung. Nhưng thấy Mạnh Khê đi lại khó khăn suýt vấp ngã, hắn đành bảo cậu thay một chiếc quần đùi thể thao.


Lần này Mạnh Khê thấy thoải mái hơn nhiều, không lo vấp ngã nữa. Nhưng để lộ nửa cẳng chân trắng nõn ra ngoài vẫn khiến tiểu cổ nhân như cậu thấy ngượng ngùng.


Dù đã học được rất nhiều kiến thức hiện đại, nhưng tư tưởng phong kiến vẫn còn ăn sâu trong xương tủy Mạnh Khê. Tuy chưa quen nhưng cậu đang cố gắng thích nghi.



Đã đến thế giới của ca ca, cậu không còn là Mạnh Khê cổ hủ ngày xưa nữa, mà phải là một Mạnh Khê hiện đại với tư tưởng cởi mở hơn, có như vậy ca ca mới càng thêm yêu thích.


Nhìn hai chiếc gối đặt song song trên giường, mặt Mạnh Khê bắt đầu đỏ bừng lên. Lúc đưa ra yêu cầu ngủ chung, cậu chưa hoàn toàn tỉnh táo nên không nhận ra điều này xấu hổ đến mức nào.


Giờ tắm rửa xong, đầu óc tỉnh táo lại, nghĩ đến cảnh lát nữa sẽ nằm chung giường với ca ca, trong lòng Mạnh Khê trào dâng cảm giác vừa kích động vừa e thẹn khó tả.


“Lại đây ngủ đi nào.”


Thực ra trong lòng Chu Uẩn Dương cũng hồi hộp không kém. Đây là lần đầu tiên hắn ngủ chung với người mình thích, chỉ sợ làm gì đường đột khiến Mạnh Khê sợ hãi.


“Dạ.”


Mạnh Khê chậm rãi tiến đến bên giường, rồi rón rén leo lên, động tác cẩn trọng dè dặt, chẳng dám nhìn Chu Uẩn Dương lấy một cái.


Thấy Mạnh Khê nằm xuống, Chu Uẩn Dương mới đắp chiếc chăn mỏng đã chuẩn bị sẵn lên người cậu. Dù sao bật điều hòa cả đêm cũng hơi lạnh.


“Ngủ ngon nhé, Khê Bảo.”


“Ngủ ngon, ca ca.”


Chúc nhau ngủ ngon xong, Chu Uẩn Dương tắt đèn ngủ, nằm xuống phía bên kia giường.


Cả hai đều trằn trọc khó ngủ nhưng không dám để đối phương phát hiện, chỉ biết nhắm nghiền mắt, nằm im thin thít không dám cử động mạnh, sợ chạm vào người kia.


Hai con người lúc đầu nằm ngay ngắn, nhưng rồi trong cơn mơ màng lại dần quấn lấy nhau.


Mạnh Khê gối đầu lên cánh tay Chu Uẩn Dương, quay lưng về phía hắn, cả người nhỏ bé lọt thỏm trong lồng ngực rộng lớn. Chu Uẩn Dương chân tay đều không yên phận, cánh tay còn lại ôm trọn vòng eo nhỏ nhắn của Mạnh Khê, chân thì gác lên cổ chân cậu.


Cả người hắn như bao trùm lấy Mạnh Khê, hệt như con rồng hung dữ đang canh giữ kho báu quý giá, không cho bất cứ kẻ nào dòm ngó.


Người tỉnh dậy trước là Mạnh Khê. Dù sao cậu cũng đã ngủ đủ giấc từ chiều qua đến giờ, cộng thêm đồng hồ sinh học báo thức. Vừa mở mắt ra, cậu cảm giác như có tảng núi đè nặng lên người.



Mạnh Khê ngơ ngác một lúc mới nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay ca ca. Cậu cứng người lại, không dám nhúc nhích sợ đánh thức hắn.


Nhưng cậu muốn đi vệ sinh thì phải làm sao?


Do dự hồi lâu, Mạnh Khê cẩn thận nắm lấy cổ tay Chu Uẩn Dương, từ từ nhấc bàn tay to lớn đang đặt trên eo mình ra, rồi nhích người định rút cái chân đang bị kẹp chặt ra ngoài.


Nhưng chưa kịp rút được một nửa thì Chu Uẩn Dương đột ngột trở mình khiến Mạnh Khê giật bắn mình suýt rớt tim ra ngoài. Cậu đứng hình, rón rén quay đầu nhìn Chu Uẩn Dương, thấy hắn vẫn nhắm mắt mới thở phào nhẹ nhõm.


Vội vàng trườn xuống giường một cách nhẹ nhàng nhất có thể, xỏ dép lê rồi rón rén đi vào phòng tắm.


Đợi khi cửa phòng tắm khép lại, Chu Uẩn Dương mới mở bừng mắt, ánh mắt trong veo tỉnh táo, chẳng có chút gì là ngái ngủ.


Thực ra Chu Uẩn Dương đã tỉnh từ lâu, không phải tự nhiên tỉnh mà là bị “chào cờ buổi sáng” đánh thức.


Tuy trước đây sáng nào hắn cũng gặp hiện tượng sinh lý bình thường này, nhưng theo lời dặn của bác sĩ, hắn chỉ có thể để nó tự ‘làm nguội’ xuống.


Nhưng lần này hắn đã đánh giá thấp sức hấp dẫn của Mạnh Khê. Dù hắn đã cố gắng niệm đủ loại thần chú trong đầu để nó xìu xuống như mọi khi nhưng vô ích.


Thậm chí càng niệm nó càng phản ứng dữ dội hơn.


Đúng lúc Chu Uẩn Dương sắp không nhịn nổi nữa, định dậy vào phòng tắm giải quyết qua loa thì Mạnh Khê tỉnh dậy.


Không biết Mạnh Khê có cảm nhận được thứ gì đó đang chọc vào eo mình không, để tránh xấu hổ, nhân lúc Mạnh Khê nhổm dậy, hắn vội vàng xoay người giấu nó xuống dưới háng.


Mãi đến khi nghe tiếng đóng cửa, Chu Uẩn Dương mới thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng lao sang phòng tắm của phòng khách tắm nước lạnh hạ hỏa.


Mạnh Khê vệ sinh cá nhân xong bước ra thì thấy trên giường trống không, lòng thắt lại. Chẳng màng thay quần áo, cậu vội mở cửa chạy ra ngoài tìm ca ca.


Nào ngờ vừa ra khỏi cửa đã đâm sầm vào một lồng ngực ướt át hơi nước, thậm chí cậu còn cảm nhận được sự mát lạnh từ cơ ngực rắn chắc chạm vào má mình.


Hết chương 38.


Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Story Chương 38
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...