Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Chương 39
Chương này tui sẽ đổi xưng hô cho Khê Bảo, vì ẻm quyết tâm hòa nhập với thế giới hiện đại òi.
____________________________
Chương 39
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
Chu Uẩn Dương bước đi vội vàng, quên cả lấy quần áo, chỉ quấn độc chiếc khăn tắm quanh hông, định bụng sang phòng ngủ bên cạnh thay đồ.
Ai ngờ vừa mở cửa phòng, một tiểu mỹ nhân đã lao thẳng vào lòng hắn.
“Ca ca! Đừng bỏ em một mình!”
Mạnh Khê ôm chặt lấy cổ Chu Uẩn Dương, hai chân quấn lấy eo hắn như gấu túi, chỉ sợ buông tay là ca ca sẽ biến mất.
“Từ từ, Khê Bảo, nhẹ chút thôi, khăn tắm của anh sắp tuột rồi!”
Chu Uẩn Dương một tay đỡ mông Mạnh Khê sợ cậu ngã, một tay túm chặt mép khăn tắm nơi thắt lưng, sợ lộ hàng thì mất hết thể diện.
Dù sao hai người vẫn chưa đến mức “thẳng thắn với nhau”, chuyện đó cứ để sau này yêu đương rồi tính, lúc đó hắn chắc chắn sẽ không giấu giếm gì cả.
Nghe Chu Uẩn Dương kêu lên, Mạnh Khê mới nhận ra tư thế này có phần hơi kém sang, vội vàng trượt xuống khỏi người hắn.
“Xin lỗi ca ca, tại em sợ quá.”
Mạnh Khê đứng nghiêm chỉnh, cúi đầu lí nhí xin lỗi. Từ góc nhìn trên cao, Chu Uẩn Dương thấy rõ làn da trắng nõn của cậu đang ửng đỏ dần từ cổ lên tận vành tai.
“Không sao đâu. Khê Bảo, em ra ngoài đợi một lát, anh thay quần áo nhanh thôi.”
Chu Uẩn Dương xoa đầu Mạnh Khê, mái tóc đen mềm mượt cọ vào lòng bàn tay êm ái khiến hắn muốn sờ thêm chút nữa.
“Dạ, em đợi anh ở ngoài cửa.”
Thực lòng Mạnh Khê chẳng muốn rời xa ca ca nửa bước, nhưng lời ca ca nói cậu không thể chối từ, đành gật đầu đầy vẻ đáng thương rồi ra đứng ngoài cửa.
Nhìn ánh mắt lưu luyến không nỡ của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương đành phải nhẫn tâm đóng cửa lại.
Hắn biết sau kiếp nạn ngày hôm qua, Mạnh Khê chắc chắn đang rất bất an, thiếu cảm giác an toàn. Nhưng hắn hy vọng cậu có thể mạnh mẽ lên, đừng chìm đắm trong quá khứ đau buồn mà hãy nhìn về phía trước. Kẻ ác như Tống Hổ ắt sẽ có báo ứng.
Chu Uẩn Dương thay quần áo nhanh như chớp, rồi tìm một bộ đồ mặc nhà thoải mái cho Mạnh Khê, sau đó mới mở cửa cho cậu vào thay.
Trong lúc chờ Mạnh Khê thay đồ, Chu Uẩn Dương mở game lên kiểm tra thời gian hiệu lực còn lại. Bất ngờ thay, hệ thống lại tung ra nhiệm vụ mới.
Vẫn là nhiệm vụ nhánh thuộc nhiệm vụ chính tuyến thứ hai:
Mời người trải nghiệm hỗ trợ người yêu độc quyền hoàn thành nhiệm vụ nhánh: TRỪNG PHẠT TỐNG HỔ. Hoàn thành nhiệm vụ nhánh này sẽ nhận được 50 điểm tích phân.
Thực ra dù game không giao nhiệm vụ thì Chu Uẩn Dương cũng chẳng tha cho Tống Hổ. Nhưng có nhiệm vụ thì càng tốt, vừa đơn giản hóa mọi việc lại vừa kiếm được 50 điểm tích phân ngon ơ.
Chu Uẩn Dương mở cửa hàng tích phân, dùng 3 điểm còn sót lại mua một gói thuốc “Liệt dương vĩnh viễn”.
Nếu Tống Hổ không biết quản lý của quý của mình thì để hắn giúp phế bỏ nó luôn, đỡ phải nhọc công trông chừng.
Chu Uẩn Dương cất gói thuốc đi, định bụng lát nữa Mạnh Khê về sẽ đưa cho cậu.
Ngoài ra, Chu Uẩn Dương còn phát hiện game đã được cập nhật thêm tính năng mới cho cấp 7 và cấp 8. Giờ đây không cần phải dùng hết thời gian một lần mới được trở về, mà có thể tạm dừng, để dành thời gian còn lại dùng sau.
Như vậy Mạnh Khê sẽ không phải lãng phí ban ngày ở nhà một mình, mà có thể trở về thế giới của cậu, đến tối lại sang đây.
Chu Uẩn Dương giải thích cặn kẽ kế hoạch của mình cho Mạnh Khê. Hắn bảo cậu khi về hãy lén bỏ gói thuốc vào ấm trà Tống Hổ hay uống, sau đó thu dọn đồ đạc quan trọng rồi trốn lên thị trấn.
Đến thị trấn thì tìm một căn nhà nhỏ yên tĩnh mà thuê, tốt nhất là ở khu vắng vẻ một chút, tránh gặp người quen cùng thôn.
Mạnh Khê cầm gói thuốc nhỏ Chu Uẩn Dương đưa, vẻ mặt nghiêm trọng như sắp đi đánh bom lô cốt, toàn thân toát lên khí thế quyết tử.
Để đảm bảo kế hoạch trót lọt, Chu Uẩn Dương còn xin nghỉ học buổi sáng để ở nhà làm chỗ dựa tinh thần cho Mạnh Khê.
Ăn sáng xong, Chu Uẩn Dương hướng camera vào Mạnh Khê, ấn nút “Tạm dừng”. Một luồng sáng trắng quen thuộc lóe lên, Mạnh Khê biến mất tại chỗ.
Mạnh Khê cứ tưởng mình sẽ trở lại căn nhà gỗ trong rừng, không ngờ mở mắt ra đã thấy mình đang đứng trước cửa nhà.
“Khê Bảo, anh đã điều chỉnh điểm đáp xuống cho em rồi, như vậy tiện hơn nhiều. Lát nữa đi thị trấn cũng có thể truyền tống kiểu này.”
Tiếng Chu Uẩn Dương vang lên trong đầu. Mạnh Khê gật đầu, mím môi đẩy cửa bước vào. Thấy Trương thị đang làm việc nhà, cậu chẳng nói chẳng rằng đi thẳng vào trong.
“Cái thằng ranh này còn dám vác mặt về à? Sao không chết quách trong rừng cho hổ ăn đi? Đúng là đồ sao chổi, dám chém thằng Hổ ra nông nỗi này. Đã về rồi thì đừng hòng bước chân ra khỏi cửa nữa!”
Trương thị ném cây chổi xuống, lao về phía Mạnh Khê. Bà ta cứ tưởng Mạnh Khê vẫn là con gà con yếu ớt, đánh không dám đánh lại, mắng không dám cãi lại như trước.
Mạnh Khê hít sâu một hơi, giơ bình xịt hơi cay lên xịt thẳng vào mặt Trương thị. Giờ đây cậu là một chiến binh dũng cảm, không ai có thể ngăn cản bước chân cậu.
“Làm tốt lắm! Khê Bảo phải vậy chứ, em càng dũng cảm thì người khác càng không dám bắt nạt em.”
Chu Uẩn Dương nhìn dáng vẻ hiên ngang của Mạnh Khê, cảm giác như có vầng hào quang tỏa sáng sau lưng cậu, oai phong lẫm liệt như siêu nhân khoác áo choàng đỏ.
“Ca ca, em đi bỏ thuốc cho Tống Hổ ngay đây.”
Mạnh Khê mặc kệ Trương thị đang lăn lộn kêu la thảm thiết trên đất, chạy vào bếp rót một bát nước từ ấm trà, rồi đổ hết gói thuốc Chu Uẩn Dương đưa vào.
Mạnh Khê thừa biết Tống Hổ bị thương ở chân chỉ có thể nằm lì trong phòng. Hơn nữa bình xịt hơi cay gây hại rất lớn cho mắt, chắc chắn giờ mắt Tống Hổ vẫn còn mờ mịt chưa nhìn rõ gì.
Mạnh Khê bưng chén trà đứng trước cửa phòng Tống Hổ, hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh, rồi quyết đoán đẩy cửa bước vào. Tống Hổ đang ngồi trên giường, hai mắt quấn băng trắng toát.
Mất đi thị giác khiến thính giác của hắn trở nên nhạy bén hơn hẳn. Nghe tiếng bước chân lạ, hắn quay ngoắt đầu lại quát: “Ai đó?”
Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Mạnh Khê vẫn giật mình thon thót. Nếu không có Chu Uẩn Dương ở bên cạnh, có thể triệu hồi cậu đi bất cứ lúc nào, chắc cậu đã vứt chén trà mà chạy mất dép rồi.
“Tống Hổ ca, là ta đã về. Ta biết lỗi rồi, ta về đây để xin lỗi ngươi. Trong rừng đáng sợ quá, ta chỉ muốn về nhà thôi. Nếu ngươi chịu tha thứ cho ta thì uống chén trà này đi.”
Mạnh Khê ỷ vào việc Tống Hổ không nhìn thấy, liền đưa chén trà kề sát miệng hắn rồi dốc ngược, ép hắn uống một hơi cạn sạch. Uống xong cậu co giò chạy biến, không chần chừ một giây.
Chu Uẩn Dương còn bật chế độ tương tác, giúp cậu cản đường Tống Hổ một chút, nếu không Mạnh Khê có khi đã bị tóm lại rồi.
Mạnh Khê chưa bao giờ làm chuyện k*ch th*ch đến thế. Có thù báo thù ngay tại trận, lại còn khiến đối phương bó tay chịu trói, cảm giác thật sảng khoái.
Chạy về phòng mình, Mạnh Khê vơ vét hết đồ đạc bỏ vào kho chứa, rồi bảo Chu Uẩn Dương triệu hồi mình sang.
“Thế nào? Xong chưa em?”
Chu Uẩn Dương dang tay đón lấy Mạnh Khê ngay khi cậu vừa xuất hiện. Hắn lo cậu sợ hãi, dù sao trước đây cậu nhát gan như thế, giờ lại dám làm chuyện tày đình này.
“Ha ha ha, ca ca ơi, em làm được rồi! Em vui quá! Dù chân vẫn còn run nhưng em không làm vướng chân anh nè.”
Sự phấn khích trong lòng Mạnh Khê lúc này không từ ngữ nào diễn tả nổi. Cậu chỉ biết ôm chặt lấy cánh tay Chu Uẩn Dương để trấn tĩnh trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.
“Ừ, Khê Bảo giỏi nhất. Anh cũng vui lắm, từ nay về sau Khê Bảo không còn liên quan gì đến cái gia đình đó nữa.”
Chu Uẩn Dương ôm chặt Mạnh Khê vào lòng, nhìn thông báo hoàn thành nhiệm vụ trên điện thoại, nở nụ cười nhẹ nhõm.
“Được rồi, cũng không còn sớm nữa, anh đưa em lên trấn. Đợi thuê được nhà rồi anh lại đón em sang ăn trưa.”
Chu Uẩn Dương vẫn giữ được sự bình tĩnh, đợi Mạnh Khê hoàn hồn rồi mới chọn địa điểm đáp xuống là thị trấn, đưa cậu trở lại.
Việc lựa chọn địa điểm đáp xuống cũng là tính năng mới được mở khóa sau khi thăng cấp độ thân mật. Xem ra cấp càng cao, tính năng game càng hoàn thiện. Không biết lên cấp 9 sẽ có thêm điều gì bất ngờ đây.
“Ca ca, em vào thành rồi.”
Đây là lần thứ hai Mạnh Khê vào thành sau khi trưởng thành. Lần trước đến cậu chẳng có ấn tượng gì mấy, giờ đi đâu cũng phải hỏi đường.
Mạnh Khê vừa đi vừa hỏi, cuối cùng cũng tìm được một người môi giới thuê nhà. Sau khi trình bày yêu cầu, quản sự nhanh chóng chọn ra vài căn nhà phù hợp cho cậu.
“Ca ca, anh thấy chọn căn nào thì tốt?”
Nhân lúc quản sự đi tiếp khách khác, Mạnh Khê lén hỏi ý kiến Chu Uẩn Dương. Cậu thực sự mù tịt khoản này.
“Chọn căn tiểu viện độc lập ở ngõ Thanh Thủy gần nha môn đi. Anh lo mụ dì ghẻ độc ác kia sẽ không chịu để yên đâu, ở gần nha môn cho an toàn.”
Chu Uẩn Dương cân nhắc kỹ lưỡng. Mấy ngôi nhà này bố cục na ná nhau, chỉ khác vị trí và môi trường xung quanh. Mạnh Khê tay trói gà không chặt, ở chỗ an ninh tốt vẫn hơn.
“Dạ, nghe theo ca ca hết.”
Chốt xong, Mạnh Khê trả trước một tháng tiền nhà và mười lượng bạc tiền cọc, tổng cộng hết mười ba lượng. Nếu ở thấy ổn thì sẽ gia hạn tiếp.
Làm thủ tục xong xuôi, quản sự cử một tiểu nhị dẫn Mạnh Khê đi xem nhà.
Đi bộ một đoạn khá xa mới tới nơi. Khi tiểu nhị mở khóa cửa, một lớp bụi dày phủ kín bàn ghế, cửa sổ đập vào mắt, chứng tỏ đã lâu không có người ở.
Mạnh Khê đi dạo một vòng từ trước ra sau, phát hiện sân sau có một cái ao nhỏ. Tuy hiện tại nước tù đọng, rác rưởi lềnh bềnh nhưng chỉ cần dọn dẹp sạch sẽ là có thể nuôi cá được.
“Khê Bảo, em có vừa lòng không? Không ưng thì mình quay lại đổi cái khác.”
“Ca ca không cần đâu, em thấy cũng ổn mà, lát nữa em dọn dẹp chút là được.”
Mạnh Khê nằm mơ cũng muốn có một căn nhà của riêng mình, không phải nhìn sắc mặt Trương thị mà sống. Giờ ước mơ đã thành hiện thực, nhìn đâu cậu cũng thấy đẹp.
“Thôi được rồi, tùy em. Nhưng đừng tự làm một mình nhé, thuê người ta đến dọn cho. Một mình em dọn cái sân này không mệt chết mới lạ. Ngoan, nghe lời anh, anh không thiếu chút tiền ấy đâu.”
Chu Uẩn Dương sợ tính tiết kiệm của Mạnh Khê lại trỗi dậy nên chặn họng trước.
“Dạ, để em đi hỏi tiểu nhị kia xem, chắc y biết chỗ thuê người.”
Mạnh Khê hỏi thăm tiểu nhị, đưa cho y mấy văn tiền coi như phí chạy chân, nhờ y đi gọi những người chuyên môn làm công việc này đến.
Loay hoay cả buổi sáng cũng hòm hòm, đến giờ cơm trưa, Mạnh Khê lại được triệu hồi sang chỗ Chu Uẩn Dương thưởng thức bữa ăn thịnh soạn đầy đủ sắc hương vị do dì bảo mẫu nấu.
“Khê Bảo, ngủ trưa một lát đi. Bên kia dọn dẹp còn lâu mới xong. Đợi họ dọn xong, cũng vừa lúc hết thời gian xuyên không, em quay lại là vừa.”
Chiều Chu Uẩn Dương phải đi học, không xem điện thoại được nên dặn dò Mạnh Khê cẩn thận những điều cần chú ý khi thuê nhà.
Ngủ trưa xong, Chu Uẩn Dương đi học, Mạnh Khê ở nhà một mình xem tivi. Bánh Nướng Trứng Chảy đã được đón về nhà cũ sau khi ba mẹ Chu về nước, giờ Mạnh Khê chẳng còn bạn chơi cùng.
Nhàn rỗi sinh nông nổi, Mạnh Khê lôi món quà sinh nhật tặng ca ca ra gói ghém cẩn thận. Tính ngày thì sinh nhật ca ca sắp đến rồi, Mạnh Khê quyết định tối mai xuyên qua sẽ tặng quà và tỏ tình với anh luôn.
Trước đây cậu đã hạ quyết tâm, đợi khi nào có thể hoàn toàn xuyên qua thì sẽ thổ lộ tâm ý cho ca ca biết.
Ngón tay Mạnh Khê lơ đãng xoắn những tua rua trên ghế sofa, mắt dán vào cảnh nam nữ chính trên phim đang tỏ tình đầy xúc động, trong lòng thầm diễn tập lại cảnh tượng tỏ tình của mình.
Bốn giờ chiều, Mạnh Khê thấy mắt hoa lên, biết là đã đến giờ phải về.
Chưa kịp tắt tivi, bóng dáng cậu đã biến mất.
Mở mắt ra, Mạnh Khê thấy mình đang đứng ở cuối một con hẻm vắng vẻ, không một bóng người, chỉ có hai bức tường cao bao quanh.
Mạnh Khê bước ra khỏi ngõ, đi về phía căn nhà nhỏ của mình.
Sau một buổi chiều, đội vệ sinh đã dọn dẹp căn nhà sạch sẽ, ngay cả cái ao nhỏ sau nhà cũng được vớt sạch lá rụng cành khô.
Thanh toán tiền công xong, cả tiểu viện lại chìm vào yên tĩnh. Lúc này Mạnh Khê mới cảm thấy sự cô đơn khi phải ở một mình nơi xa lạ này.
Mạnh Khê tự ôm lấy mình, nhìn tiểu viện mới tinh tươm, tự động viên bản thân: “Mạnh Tiểu Khê, mày dũng cảm nhất! Cố lên!”
Cậu vào phòng ngủ chính, lấy từ trong kho ra một bộ chăn ga gối màu xanh nhạt, bắt đầu trang trí tổ ấm nhỏ của mình: trải giường, sắp xếp bàn trang điểm, tủ quần áo…
Hì hục gần một canh giờ, Mạnh Khê cuối cùng cũng biến căn phòng thành hình dáng trong mơ của mình.
Thấy trời đã tối, mệt mỏi cả ngày nên cậu lười nhóm bếp nấu cơm, lại lôi cơm hộp tự sôi ra ăn tạm.
Đợi đến tối khi Chu Uẩn Dương đi học về, Mạnh Khê mới dùng hình dạng tí hon xuyên qua.
“Khê Bảo, ở nhà mới có quen không?”
Chu Uẩn Dương nhìn cậu nhóc tí hon ngồi trong lòng bàn tay, tuy mồ hôi nhễ nhại nhưng tinh thần phấn chấn lạ thường. Nhìn bộ dạng nhiệt huyết này, hắn lại hối hận vì không ép Mạnh Khê ra ở riêng sớm hơn.
“Tốt lắm ca ca. Em còn trang trí lại phòng ngủ nữa, giờ không lo giường sập lúc ngủ nữa rồi.”
Mạnh Khê nói giọng nhẹ tênh, nhưng Chu Uẩn Dương nghe mà xót xa. Trước đây Mạnh Khê sống khổ quá, sau này hắn phải bù đắp thật nhiều, để cậu cả đời bình an vui vẻ.
Trò chuyện một lúc, Chu Uẩn Dương đưa Mạnh Khê đi đánh răng rửa mặt. Đêm nay hắn vẫn muốn ngủ ở bên này, căn nhà nhỏ kia chỉ là chỗ trú chân tạm thời khi không thể qua đây mà thôi.
.
Trương thị không ngờ mình “suốt đời đánh nhạn lại có ngày bị nhạn mổ mắt”. Không biết thằng ranh con Mạnh Khê kiếm đâu ra thứ vũ khí lợi hại thế, khiến đôi mắt vốn đã sưng vù vì ong đốt của bà ta càng thêm thê thảm.
Đại phu bảo nếu mắt bà ta bị tổn thương thêm lần nữa thì rất có thể sẽ mù hẳn. Mà kể cả có chữa khỏi thì cũng thành tật, mắt yếu, hay ch** n**c mắt, không chịu được k*ch th*ch.
Mặt mũi Trương thị đã nát bét, giờ nghe tin có thể bị mù, bà ta càng điên cuồng, gào thét đập phá.
Còn Tống Hổ thì không phát hiện ra điều gì bất thường, ngoại trừ việc cảm xúc kích động làm vết thương ở chân toác miệng, phải băng bó lại và có nguy cơ hoại tử, còn lại mọi thứ vẫn bình thường.
Trong nhà vắng Mạnh Khê, mất đi người hầu hạ cơm bưng nước rót, Mạnh Đại Hà đi làm về khát khô cổ họng không có hớp nước, lúc này mới nhớ tới Mạnh Khê. Hắn đi tìm Trương thị hỏi Mạnh Khê đâu.
Đối mặt với sự chất vấn của chồng, Trương thị không dám nói thật, chỉ ấp úng bảo Mạnh Khê bỗng nhiên phát điên, bỏ nhà đi cả đêm không về, lại còn giở trò hại mẹ con bà ta, sau này chắc chắn là đồ vong ơn bội nghĩa.
“Ta làm sao biết cái thằng chết tiệt ấy đi đâu! Chắc là bị ma nhập rồi, không thì sao dám làm thế với chúng ta? Mau tránh ra, ta phải đi mời bà đồng về trừ tà, không thể để nó hại đến Văn Khúc tinh* Mạnh Tuyền nhà mình được!”
(*Văn Khúc Tinh (hoặc Văn Khúc Tinh Quân) là vị thần cai quản văn chương, học vấn, thi cử, khoa cử trong tín ngưỡng dân gian và Đạo giáo, thường gắn liền với sao Thiên Quyền thuộc chòm Bắc Đẩu, mang lại tài năng văn nghệ, sáng tạo và may mắn cho sĩ tử. Ngài là biểu tượng của sự thông thái, tài hoa, được các học giả tôn kính và thờ phụng. Thường hay dùng để chỉ những người học giỏi thiên tài là Văn Khúc Tinh Quân hạ phàm)
Nói rồi Trương thị chạy biến đi, mặc kệ sắc mặt Mạnh Đại Hà.
Trong lòng bà ta giờ chỉ toàn nỗi sợ hãi, lo lắng kẻ quay về hôm nay thực ra là hồn ma Mạnh Khê, còn Mạnh Khê thật đã chết mất xác trong rừng rồi. Nếu không sao giải thích được việc nó bỗng dưng không sợ bà ta nữa?
Trương thị mồm nói vì Mạnh Tuyền, thực ra là vì cái mạng già của mình. Bà ta biết, nếu Mạnh Khê về báo thù thì người đầu tiên nó tìm đến tính sổ chính là bà ta.
Mạnh Đại Hà nhìn theo bóng lưng Trương thị, rồi đứng trước căn phòng trống trơn sạch sẽ của Mạnh Khê, thở dài bất lực.
Giờ người đã đi rồi, biết tìm nơi đâu. Hắn cũng chẳng có thời gian và công sức đi tìm, chỉ mong một tiểu ca nhi thân cô thế cô ở bên ngoài có thể sống sót.
Dù sao hắn cũng thấy có lỗi với người vợ trước. Hắn chỉ biết nhắm mắt làm ngơ nhìn Mạnh Khê bị Trương thị bắt nạt, ngay cả chuyện hôn nhân của con cũng bị bà ta thao túng.
Thực ra năm xưa Mạnh Đại Hà và Trương thị là thanh mai trúc mã, tình đầu ý hợp. Tiếc là cha mẹ Trương thị chê hắn nghèo, ép gả bà ta cho gã thợ săn giàu có hơn.
Chuyện này luôn là cái gai trong lòng Mạnh Đại Hà. Hắn tự trách mình vô dụng nên để người yêu phải chịu khổ.
Không ngờ mười mấy năm sau, một người góa vợ, một người góa chồng, tình cũ không rủ cũng tới, củi khô lửa bốc bùng cháy dữ dội.
Trương thị cũng giỏi giang, vừa về đã sinh được con trai củng cố địa vị. Trước kia Quan thị chỉ sinh được mỗi ca nhi khiến Mạnh Đại Hà cảm thấy tự ti, không dám ngẩng đầu nhìn ai trong thôn. Giờ có Mạnh Tuyền, lưng hắn thẳng tắp, nói năng cũng mạnh miệng hơn hẳn.
Cứ nghĩ đến con trai nối dõi là Mạnh Đại Hà lại càng yêu chiều Trương thị, dần dà lơ là Mạnh Khê. Dù sao ca nhi sớm muộn cũng gả đi, cho nó miếng cơm ăn là được rồi.
Giờ Mạnh Đại Hà chỉ tiếc nuôi con bao năm tốn cơm tốn gạo mà chưa kịp thu về đồng sính lễ nào, thật là lỗ vốn.
Hết chương 39.
Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Đánh giá:
Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Story
Chương 39
10.0/10 từ 23 lượt.
