Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Chương 37
Chương 37
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
Mạnh Khê hoàn toàn không để ý đến ánh mắt hau háu của Tống Hổ dán lên người mình. Bưng hết thức ăn ra ngoài xong, cậu quay lại bếp, lấy mấy củ khoai lang đã nướng chín ngồi ăn ngon lành.
Mãi đến khi bóng dáng Mạnh Khê khuất sau cánh cửa bếp, Tống Hổ mới thu hồi ánh mắt. Lần đầu tiên hắn thực sự để mắt đến cậu em kế – một tiểu ca nhi mà trước nay hắn vẫn luôn coi thường.
Bài vở đã học xong, buổi tối Mạnh Khê có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn để thêu nốt món quà sinh nhật cho Chu Uẩn Dương.
Hơn nữa Tống Hổ đã về, cậu không thể tùy tiện lười biếng hay làm việc riêng trong giờ hành chính được nữa. Nên cậu dời hết việc thêu thùa sang buổi tối, tranh thủ làm được khoảng nửa canh giờ trước khi được ca ca đón đi.
Dạo này Chu Uẩn Dương về nhà ngày càng muộn. Tháng 11 là đợt tuyển chọn hạt giống để đi tập huấn tỉnh, chuẩn bị cho giải đấu lớn sang năm, nên các đội tuyển đều đang ráo riết luyện tập.
Hôm nay đã là 20 tháng 10, chỉ còn hai ngày nữa là đến sinh nhật Chu Uẩn Dương. Ba mẹ Chu cũng vừa từ nước ngoài trở về vài hôm trước. Dù ngoài miệng nói không muốn nhưng Chu Uẩn Dương vẫn ngoan ngoãn ra sân bay đón hai vị phụ huynh.
Hai ngày nay, Mạnh Khê cuối cùng cũng hoàn thành xong bức tranh thêu. Tâm trạng vui vẻ nên lúc nào trên mặt cậu cũng nở nụ cười, mặc cho khuôn mặt sẹo rỗ đáng sợ của Trương thị cứ lượn lờ trước mắt cũng không làm cậu thấy phiền lòng.
Từ khi Tống Hổ về, Trương thị như có chỗ dựa, bắt đầu thường xuyên ra khỏi phòng đi dạo. Mạnh Đại Hà thương con trai mới đi xa về vất vả nên cho hắn nghỉ ngơi thêm mấy ngày, rồi lại dẫn hắn ra đồng làm việc.
Thấy Trương thị ra ngoài, Mạnh Khê không dám mặc bộ đồ lót bằng lụa nữa. Dù mặt Trương thị có nát nhưng mắt bà ta vẫn tinh, nhìn qua là biết ngay chất vải xịn hay dỏm.
Mạnh Khê giặt xong chậu quần áo buổi sáng, mang ra phơi từng cái lên dây. Do chiều cao khiêm tốn, cậu phải kiễng chân mới vắt được quần áo qua dây phơi.
Cảnh tượng này lọt vào mắt Tống Hổ đang ngồi hóng mát ở cửa sân, chẳng khác nào Mạnh Khê đang cố tình uốn éo cái eo thon mời gọi hắn. Cái mông cong cong kia nhìn qua là biết xúc cảm tuyệt vời thế nào rồi.
Tống Hổ đã nếm mùi đời, rành rẽ chuyện nam nữ, nhưng chưa bao giờ thử qua mùi vị của tiểu ca nhi. Nhìn Mạnh Khê tươi non mơn mởn như cây hành lá mới nhú, hắn không kìm được lòng, lén lút tiến lại gần, vươn bàn tay thô kệch định s* s**ng vòng eo nhỏ nhắn của cậu.
Nhờ sự chăm bẵm mát tay của Chu Uẩn Dương suốt tháng qua, Mạnh Khê đã có da có thịt hơn hẳn, không còn gầy trơ xương như trước, cả người toát lên vẻ đầy đặn, căng tràn sức sống.
Chưa đợi Tống Hổ kịp cảm nhận sự mềm mại dưới bàn tay, Mạnh Khê đã nhanh nhẹn né người tránh thoát.
“Ngươi muốn làm gì?”
Cảm thấy bên hông nóng lên, lại phát hiện có người đứng sau lưng, Mạnh Khê quay lại thì thấy Tống Hổ. Cậu tưởng mình làm gì sai khiến hắn ngứa mắt muốn đánh, bèn vội vàng ôm đầu la lớn.
“Có làm gì đâu, chỉ định nhờ ngươi vá hộ mấy cái áo thôi.”
Thấy Mạnh Khê phát hiện, Tống Hổ không tiện giở trò tiếp, đành bịa đại một lý do cho qua chuyện.
Mạnh Khê nhìn bộ quần áo trên người Tống Hổ, quả nhiên thấy rách tươm nhiều chỗ.
“Toàn bị gai góc trên núi cào rách cả, ta lại không biết may vá, phiền ngươi giúp một tay.”
Đây là lần đầu tiên Tống Hổ nói chuyện nhẹ nhàng tử tế với Mạnh Khê như vậy, khiến cậu ngẩn người, chỉ biết gật đầu đồng ý.
Sợ làm chậm trễ sẽ bị mắng, Mạnh Khê cắm cúi vá víu cả buổi chiều mới xong đống quần áo cho Tống Hổ.
Lúc mang trả, cậu vẫn còn lo nơm nớp vì mình chỉ chú trọng tốc độ chứ đường kim mũi chỉ không được đẹp cho lắm, sợ Tống Hổ không hài lòng.
Ai ngờ Tống Hổ lại còn cảm ơn cậu, đúng là mặt trời mọc đằng Tây.
Mạnh Khê gãi đầu khó hiểu, cuối cùng tự giải thích rằng do Tống Hổ nhờ vả mình nên thái độ mới tốt lên như vậy.
Cậu ngây thơ không thể ngờ được những toan tính đen tối trong lòng gã anh kế.
Buổi tối, khi Mạnh Khê đang dùng nước ấm thừa của Trương thị để lau người trong bếp, Tống Hổ lén lút rình coi bên ngoài. Đáng tiếc màn đêm đen kịt đã che giấu tất cả, Mạnh Khê hoàn toàn không hay biết gì.
Và Tống Hổ bên ngoài cũng thất vọng tràn trề khi thấy Mạnh Khê không cởi hết quần áo để tắm, hắn chỉ nhìn thấy một mảng vai trần trắng nõn khi cậu lau cổ mà thôi.
Vệ sinh cá nhân xong xuôi, Mạnh Khê về phòng ngủ. Tống Hổ đành hậm hực bỏ cuộc. Dù sao Mạnh Đại Hà vẫn còn thức, nếu bị bắt gặp thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.
Đợi Tống Hổ đi khuất, Mạnh Khê lại được Chu Uẩn Dương triệu hồi sang bên kia, hoàn toàn không biết mình vừa thoát nạn trong gang tấc.
Sáng hôm sau, Mạnh Khê vẫn làm việc nhà như mọi ngày.
Tống Hổ vẫn ngồi lỳ ở cửa sân, dùng ánh mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm vào Mạnh Khê. Sao trước đây hắn không nhận ra Mạnh Khê lại quyến rũ đến thế nhỉ?
Dù là lúc cậu cúi đầu để lộ chiếc gáy trắng ngần, lúc khom lưng phô diễn đường cong cơ thể qua lớp áo mỏng, hay lúc giơ tay để lộ cổ tay thon thả, tất cả đều khiến d*c v*ng trong hắn bùng cháy.
Nhìn Mạnh Khê đang quay lưng về phía mình, cái mông cứ lắc lư cọ vào cạnh bàn khi làm việc, Tống Hổ không nhịn nổi nữa. Hắn bị kìm nén trên núi suốt nửa tháng trời, giờ vớ được Mạnh Khê đúng là dịp may để xả lửa.
Nhanh như hổ đói vồ mồi, Tống Hổ lao tới ôm chặt lấy Mạnh Khê từ phía sau, kẹp chặt cậu vào giữa hai cánh tay rắn chắc. Phần hông hắn áp sát vào eo cậu, chỉ cần nhích xuống chút nữa là chạm ngay vào cặp mông cong cớn kia.
“Á! Ngươi làm cái gì thế? Buông ra!”
Mạnh Khê hoảng hốt như gà con gặp cáo, giãy giụa kịch liệt trong tay Tống Hổ nhưng không sao thoát được sức mạnh của gã thợ săn.
Sức vóc yếu ớt của cậu chẳng nhằm nhò gì với Tống Hổ, ngược lại càng khiến hai cơ thể dán chặt vào nhau hơn. Tống Hổ hít hà mùi hương cơ thể thơm mát tỏa ra từ người Mạnh Khê, gí mũi vào tóc cậu hít một hơi thật sâu.
“Thơm thật đấy! Để ta nếm thử xem cái miệng nhỏ của ngươi có thơm như thế không nào.”
Nói rồi, Tống Hổ cúi xuống định cưỡng hôn Mạnh Khê. Nhưng chưa kịp chạm môi, hắn bỗng thấy hạ bộ đau điếng, vội vàng buông Mạnh Khê ra, ôm lấy của quý r*n r*.
Trong lúc hoảng loạn, Mạnh Khê đã dùng đầu gối th*c m*nh vào chỗ hiểm của Tống Hổ. Cú đánh chí mạng khiến Tống Hổ toát mồ hôi lạnh, nghiến chặt răng, mặt đỏ bừng, gân cổ nổi lên cuồn cuộn vì đau đớn.
“Cái gì thế này? Mạnh Khê, đồ hồ ly tinh kia, ngươi dám quyến rũ Hổ Tử nhà ta à? Hổ Tử làm sao mà thèm để mắt đến cái loại tốn cơm tốn gạo như ngươi, sau này ta sẽ cưới cho nó cô nương đàng hoàng trên trấn!”
Trương thị đang nghỉ ngơi trong phòng, nghe tiếng hét của Mạnh Khê liền chạy ra, đập vào mắt là cảnh tượng Tống Hổ đang ôm người đau đớn, còn Mạnh Khê đứng bên cạnh.
“Trương thị, ngươi mở to mắt ra mà nhìn! Là Tống Hổ định giở trò đồi bại với ta! Ta quyến rũ hắn bao giờ? Ngươi đừng có ngậm máu phun người!”
“Nó đã làm gì ngươi đâu? Ngươi làm Hổ Tử ra nông nỗi này, ta còn chưa tính sổ với ngươi đấy! Ngươi còn dám to tiếng với ta à? Ta thấy dạo này ngươi sống sướng quá nên quên mất ai là chủ cái nhà này rồi hả!”
Dù khuôn mặt bị hủy dung nhưng cái miệng chanh chua của Trương thị vẫn lợi hại như xưa, mắng cho Mạnh Khê không cãi lại được câu nào, làm như cả thế giới này chỉ có mình bà ta là đúng.
Thấy Mạnh Khê im bặt, còn con trai cưng thì đau đớn quằn quại, Trương thị vội vàng chạy lại xuýt xoa hỏi han.
Chỉ còn mình Mạnh Khê đứng trơ trọi giữa sân, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng như rơi xuống hầm băng.
Tối hôm đó, vẻ mặt thẫn thờ của Mạnh Khê bị Chu Uẩn Dương phát hiện. Hắn gặng hỏi xem có chuyện gì, nhưng Mạnh Khê không dám nói thật. Cậu sợ nếu Chu Uẩn Dương biết chuyện, anh ấy sẽ ghê tởm vì cậu đã bị người khác chạm vào.
Mạnh Khê đành viện cớ buồn ngủ để lảng tránh. Sáng sớm hôm sau, cậu xách gùi lên núi. Cậu nghĩ, nếu mình tránh mặt Tống Hổ thì chắc hắn sẽ không còn ý đồ xấu xa nữa.
Lúc ra cửa, cậu nghe thấy tiếng Mạnh Đại Hà gọi Tống Hổ ra đồng. Chỉ cần Tống Hổ đi làm, cậu sẽ an toàn. Đợi hắn đi rồi, cậu sẽ quay về nhà làm việc tiếp.
Sáng sớm trên núi vắng tanh, không một bóng người. Đêm qua có mưa nhỏ nên nấm mọc lên tua tủa. Mạnh Khê tranh thủ nhặt nấm.
Lát nữa nếu ăn không hết, cậu sẽ gửi cho ca ca một ít để anh ấy nếm thử đồ tươi. Đồ ăn bên ca ca đắt đỏ lắm, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy.
Vừa nhặt nấm, vừa đào rau dại, sương sớm đọng trên tóc Mạnh Khê thành những hạt ngọc nhỏ li ti. Cậu mải mê làm việc đến nỗi không nhận ra nguy hiểm đang lặng lẽ đến gần.
Mãi đến khi Tống Hổ đã đứng lù lù ngay sau lưng, Mạnh Khê mới giật mình phát hiện.
“Con đ**m nhỏ, hôm qua dám đá ông ngươi à? Không dạy cho ngươi một bài học thì mày định trèo lên đầu ông ngồi đấy hả!”
Nhớ lại cú thúc đầu gối suýt làm mình “phế võ công” hôm qua, Tống Hổ lại sôi máu. Hắn hận không thể đè Mạnh Khê ra mà giày vò cho đến khi cậu khóc lóc cầu xin tha thứ mới hả dạ.
Sáng nay Mạnh Đại Hà gọi đi làm, hắn viện cớ mệt muốn nghỉ ngơi thêm một ngày. Thấy Mạnh Khê lên núi, hắn liền bám theo ngay.
Vừa đi theo dõi, hắn vừa cười thầm trong bụng. Dám mò lên chỗ hoang vắng thế này, chẳng phải là tạo điều kiện thuận lợi cho hắn hành sự sao?
“A a a! Ngươi đừng qua đây! Ngươi mà qua là ta không khách khí đâu!”
Thấy Tống Hổ, Mạnh Khê hoảng sợ giơ cái liềm lên dọa, giọng run run đối đầu với hắn.
“Cẩn thận đấy cưng, cầm cho chắc vào, đừng để tự làm mình bị thương, ta xót lắm đấy.”
Tống Hổ chẳng coi lời đe dọa của Mạnh Khê ra gì, ngược lại còn tỏ vẻ cợt nhả như mèo vờn chuột, từng bước ép sát.
Mạnh Khê lùi lại từng bước, đầu óc quay cuồng tìm cách thoát thân.
Từ hôm qua biết Tống Hổ có ý đồ đen tối với mình, cậu đã suy tính cách đối phó. Nếu Mạnh Đại Hà không có nhà, một mình cậu không thể đánh lại Tống Hổ. Thế là cậu nhớ đến bình xịt hơi cay mà ca ca tặng.
Một tay Mạnh Khê run rẩy giơ liềm, tay kia lén lút vòng ra sau lưng, lấy bình xịt từ trong kho chứa đồ ra.
Tống Hổ không đủ kiên nhẫn chơi trò trốn tìm với Mạnh Khê nữa. Đêm qua hắn mơ thấy mình vần vò Mạnh Khê đủ kiểu, tỉnh dậy thấy chỉ là mơ mà tiếc hùi hụi.
Mạnh Khê dán mắt vào từng cử động của Tống Hổ. Thấy hắn lao tới, cậu lập tức giơ bình xịt lên xịt thẳng vào mặt hắn. Tống Hổ hoàn toàn không phòng bị, lãnh trọn đám bụi nước cay xè vào mặt và mắt.
“A a a a a —— Mắt của ta!”
Tống Hổ vội buông tay định cướp liềm, ôm lấy hai mắt đau đớn. Cảm giác cay xè, nóng rát như bị lửa đốt khiến hắn tưởng mình sắp mù.
Nhân cơ hội Tống Hổ không nhìn thấy gì, Mạnh Khê cầm liềm chém mạnh vào hai chân hắn mỗi bên một nhát, rồi vứt liềm bỏ chạy thục mạng vào sâu trong rừng.
Chưa bao giờ trải qua chuyện kinh hoàng thế này, Mạnh Khê chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi, chỉ biết cắm đầu chạy. Cậu dồn hết sức bình sinh, chui rúc vào những chỗ rậm rạp nhất, chỉ mong thoát khỏi nơi nguy hiểm này càng nhanh càng tốt, không để Tống Hổ tìm thấy.
Nếu không, cậu sợ mình sẽ có cái kết không toàn thây.
Chẳng biết đã chạy bao lâu, đến khi chân mỏi nhừ không nhấc nổi nữa, Mạnh Khê mới dừng lại, lấy chai nước trong kho ra uống ừng ực.
Xung quanh là cảnh rừng núi xa lạ. Mạnh Khê không dám lơ là, bước đi chậm rãi, nghe ngóng động tĩnh. Mũi và họng cậu vẫn còn thoang thoảng mùi máu tanh. Cố nén cơn đau nhức khắp người sau cuộc vận động quá sức, Mạnh Khê tìm một chỗ an toàn để nghỉ ngơi.
Hôm nay cậu quyết không về nhà. Cậu thà ngủ lại giữa rừng núi đầy thú dữ còn hơn phải đối mặt với Tống Hổ và Trương thị lần nữa.
Về chuyện ăn ở trong rừng, Mạnh Khê không lo lắng lắm vì trong kho chứa đồ có đủ lương thực cho cậu sống cả tháng. Giờ cậu chỉ cần dựng tạm cái lều nhỏ, đợi ca ca đến rồi tính tiếp.
Mạnh Khê không muốn làm phiền ca ca đang đi học. Dù sao cậu cũng đã trốn thoát, tạm thời an toàn rồi, không nên làm ca ca lo lắng phân tâm.
Không ngờ vận may của Mạnh Khê lại tốt thế, cậu tìm thấy một căn nhà gỗ nhỏ bỏ hoang của thợ săn nằm sâu trong rừng. Nhìn qua có vẻ đã lâu không ai ở, vừa vặn làm chỗ trú ẩn tạm thời cho cậu.
Mạnh Khê lấy nước suối lau dọn sơ qua căn nhà, lúc này cũng đã đến giờ cơm trưa. Cậu lấy cơm hộp tự sôi ra ăn, món này là do ca ca dạy cậu cách dùng.
Từ khi lịch học của Chu Uẩn Dương dày đặc, đôi khi hắn không kịp về nhà gửi cơm cho Mạnh Khê, nên đã dạy cậu cách sử dụng các loại thực phẩm tiện lợi.
Tuy đồ ăn sẵn có chất bảo quản, nhưng vẫn tốt hơn vạn lần so với việc ngày nào cũng ăn khoai lang, uống cháo loãng.
Ăn xong, dọn dẹp rác sạch sẽ, cơn buồn ngủ ập đến không thể cưỡng lại. Sáng nay vận động quá sức nên ăn no xong là mắt díp lại.
Mạnh Khê trải tấm ga giường sạch sẽ lên chiếc giường gỗ nhỏ, rồi nằm xuống nghỉ ngơi.
Tống Hổ vẫn chưa hết đau mắt thì lại cảm thấy hai bên đùi đau nhói, sau đó là tiếng bước chân chạy trốn hoảng loạn của Mạnh Khê.
Hắn chẳng còn tâm trí đâu mà đuổi theo. Trong đầu hắn giờ chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Nếu Mạnh Khê dám vác mặt về, hắn sẽ cưỡng h**p rồi g**t ch*t nó để hả giận.
Hắn không tin một tiểu ca nhi trói gà không chặt lại dám qua đêm trong rừng. Nếu chẳng may bị thú dữ ăn thịt, chết không toàn thây thì cũng coi như quả báo đáng đời.
Tống Hổ mặc kệ đôi mắt đau rát, xé áo băng bó tạm vết thương ở chân để cầm máu, kẻo chết vì mất máu ở đây thì oan uổng quá.
Mạnh Khê sức yếu, chỉ chém hắn bị thương phần mềm chứ không trúng chỗ hiểm. Nếu cậu chém đứt gân chân hắn thì coi như xong đời thật.
Không biết qua bao lâu, mắt Tống Hổ mới lờ mờ nhìn thấy chút ánh sáng. Vết thương ở chân cũng ngừng chảy máu, hắn khập khiễng lê bước xuống núi.
Nhưng đang trong giờ học, hắn đành nén sự bất an xuống, cố gắng tập trung nghe giảng.
Mãi đến giờ nghỉ trưa, Chu Uẩn Dương mới lấy được điện thoại từ tủ đồ, mở game lên thì thấy Mạnh Khê đang ngủ ngon lành. Thấy cậu bình an vô sự, tảng đá trong lòng hắn mới được trút bỏ.
Tuy nhiên, Chu Uẩn Dương nhanh chóng nhận ra Mạnh Khê không ở trong căn phòng quen thuộc mà đang ở một nơi xa lạ nào đó. Hắn nhíu mày, lo lắng không biết bên đó xảy ra chuyện gì.
Nhưng thấy Mạnh Khê đang ngủ say, hắn không nỡ gọi dậy, bèn đi ăn trưa trước. Dù sao thời gian nghỉ trưa của sinh viên cũng chẳng được bao nhiêu.
Mạnh Khê ngủ một mạch đến chập tối. Đã lâu lắm rồi cậu không được ngủ nướng đã đời như vậy. Bình thường việc nhà ngập đầu, ngủ thêm một chút là việc dồn lại không làm hết, kiểu gì cũng bị Trương thị mắng té tát.
Vừa ngồi dậy, Mạnh Khê đã rên lên vì đau. Hai chân cậu đau như bị rút gân, xuống giường cũng khó khăn.
Nhưng bụng đói cồn cào, không thể không dậy nấu cơm. Lần này Mạnh Khê dùng cái ấm nước cũ trong nhà đã rửa sạch, múc nước suối đun sôi rồi úp một bát mì tôm ăn.
Ăn xong, cậu dùng chỗ nước ấm còn lại rửa mặt qua loa rồi cuộn mình trên giường đợi ca ca.
Rừng núi tháng mười về đêm đã bắt đầu se lạnh. Khi mặt trời khuất bóng, bốn bề im ắng đến rợn người, chỉ có tiếng ếch kêu ồm ộp vang vọng.
Nhìn trời tối dần, Mạnh Khê lấy một cây nến ra thắp. Ánh nến vàng ấm áp xua tan sự cô quạnh trong căn nhà gỗ, giúp cậu bớt sợ hãi phần nào.
Tiếc là sáng nay vội quá không kịp dọn cái bếp lò trong nhà, nếu không giờ này cậu đã có thể vừa sưởi ấm vừa đợi ca ca.
Ngủ cả buổi chiều nên giờ Mạnh Khê tỉnh táo lạ thường. Nhàn rỗi sinh nông nổi, cậu lôi chiếc khăn tay thêu dở từ trong không gian ra làm tiếp.
Đây là món đồ cậu định thêu để đem bán lấy tiền. Cậu vẫn còn nợ ca ca mười lượng bạc, không thể cứ thế mà cho qua được, nhất định phải cố gắng trả hết nợ.
Mải mê thêu thùa, Mạnh Khê quên cả thời gian. Mãi đến khi cuộc gọi video của Chu Uẩn Dương vang lên, cậu mới giật mình bừng tỉnh.
“Ca ca!”
Mạnh Khê vứt đồ trên tay xuống, vui vẻ gọi Chu Uẩn Dương. Nhưng chưa kịp nghe hắn trả lời, nước mắt cậu đã tuôn rơi như mưa.
Rõ ràng lúc đối mặt với tình cảnh nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc với Tống Hổ, cậu không rơi một giọt nước mắt nào. Nhưng vừa nhìn thấy mặt Chu Uẩn Dương, bao nhiêu tủi thân uất ức dồn nén bấy lâu bỗng vỡ òa. Cậu chỉ muốn được Chu Uẩn Dương an ủi, vỗ về.
“Đừng khóc Khê Bảo, có chuyện gì thế?”
Trưa nay thấy Mạnh Khê ở một nơi lạ hoắc, Chu Uẩn Dương đã có linh cảm chẳng lành. Giờ thấy cậu khóc lóc thảm thương thế này, hắn biết ngay là có chuyện lớn rồi.
“Ca ca… Hu hu… Ta muốn đến chỗ anh, ca ca cứu ta với…”
Mạnh Khê vừa khóc nức nở vừa cầu xin Chu Uẩn Dương mau chóng triệu hồi mình sang. Cậu thực sự không muốn ở lại cái nơi quỷ quái này thêm một giây phút nào nữa.
Lần đầu tiên thấy Mạnh Khê suy sụp đến thế, Chu Uẩn Dương biết sự việc nghiêm trọng rồi.
Hắn vội vàng triệu hồi Mạnh Khê sang, nâng niu cậu trong lòng bàn tay, lau nước mắt, nhẹ nhàng dỗ dành, chỉ sợ cậu khóc nhiều quá lả đi mất.
Hết chương 37.
Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Đánh giá:
Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Story
Chương 37
10.0/10 từ 23 lượt.
