Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng

Chương 36

Chương 36


Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 


Chu Uẩn Dương cố nén cơn sởn gai ốc khắp người, không hất bàn tay đang đặt trên vai mình xuống, nhưng cả người hắn cứng đờ như khúc gỗ, đứng thẳng tắp không nhúc nhích.


Tiếng nhạc sôi động, bốc lửa vang lên. Lâm Viễn đột ngột áp sát Chu Uẩn Dương, bắt đầu uốn éo theo nhịp điệu, khiến cả sân vận động lại ồ lên phấn khích.


Chu Uẩn Dương không rành về nhảy nhót nên không biết tên bài hát, nhưng bất cứ ai có chút hiểu biết ở đây đều nhận ra đây là một bản nhạc cực kỳ gợi cảm và khiêu khích.


Đám đông bắt đầu xì xào bàn tán, không khí trở nên nóng rực. Bài này rất khó nhảy, nếu không khéo sẽ thành trò cười hoặc gây phản cảm.


Quả nhiên, không để Chu Uẩn Dương kịp phản ứng, Lâm Viễn đã uốn éo như một con thanh xà yêu mị quấn lấy thân thể hắn.


Ngón tay y lướt từ yết hầu hắn xuống, v**t v* cơ ngực rắn chắc, cơ bụng, rồi định đặt lên vòng eo của hắn. Đôi chân dài trắng nõn cũng không chịu thua kém, cọ cọ vào mặt ngoài đùi Chu Uẩn Dương.


Chu Uẩn Dương lập tức cảm thấy không ổn, định đẩy Lâm Viễn ra. Nhưng đối phương trơn tuột như chạch, đã nhanh chóng tách ra, đứng đối diện hắn và thực hiện những động tác vũ đạo nóng bỏng.


Tiếng hò reo xung quanh càng lúc càng lớn. Khán giả đa phần là nữ, họ nhạy bén nhận ra giữa Chu Uẩn Dương và Lâm Viễn chắc chắn có gì đó mờ ám, ánh mắt ai nấy đều sáng rực lên vẻ hóng hớt.


Mạnh Khê ngồi trên vai Chu Uẩn Dương, vì trời tối nên ít người chú ý đến sự tồn tại của cậu.


Ban đầu cậu rất vui vì được lên sân khấu, nhưng khi điệu nhảy bắt đầu, bản năng mách bảo cậu có điều gì đó không ổn. Dù trước đó cũng có tiết mục hai người nhảy đôi rất gần nhau, nhưng sao khi thấy chàng trai này dán sát vào ca ca, trong lòng cậu lại khó chịu đến thế?


Chưa đợi Mạnh Khê nghĩ thông suốt, Lâm Viễn lại sấn tới. Lần này y quay lưng lại, dí cái mông uốn éo dẻo quẹo sát vào hông Chu Uẩn Dương, còn cố tình rung lắc vài cái.


Sau đó, y quay đầu lại, phả hơi nóng đầy ám muội vào tai Chu Uẩn Dương, thì thầm quyến rũ:


“Uẩn Dương ca ca, em thích anh, em muốn chúng ta quay lại với nhau.”


Câu nói này chẳng làm cảm xúc Chu Uẩn Dương dao động mảy may, nhưng Mạnh Khê ngồi trên vai hắn lại nghe rõ mồn một.


Cái đầu nhỏ vốn không quá nhanh nhạy của Mạnh Khê bỗng chốc bừng tỉnh đại ngộ, tiếp đó là sự bàng hoàng và phẫn nộ tột độ.


Thảo nào cậu thấy gai mắt thế, hóa ra kẻ này không có ý tốt, dám ngang nhiên muốn cướp ca ca của cậu. Rõ ràng ca ca là của cậu mà!


“Không được!”


Mạnh Khê hét to phản đối. Đáng tiếc cậu chậm một bước, Lâm Viễn nói xong liền lùi lại, vừa nhảy vừa dùng đôi mắt lúng liếng nhìn chằm chằm Chu Uẩn Dương, tình ý triền miên, như thể trên đời này chỉ có mình hắn.


Nghe thấy câu nói của Lâm Viễn, Chu Uẩn Dương chỉ muốn nhấc chân bỏ đi ngay lập tức. Thật quá ghê tởm.


Rõ ràng Lâm Viễn là người chê bai, đá hắn trước, giờ lại mặt dày dán lấy đòi quay lại. Y coi tình cảm là trò đùa sao? Hay tưởng ai cũng si mê y đến mức không thể sống thiếu y?


Nhưng khi nghe tiếng hét tức giận của Mạnh Khê bên tai, chút bực bội trong lòng Chu Uẩn Dương bỗng tan biến sạch sẽ, thay vào đó là cảm giác vui vẻ len lỏi. Hắn nhếch môi cười, muốn xem Mạnh Khê sẽ xử lý tình huống này thế nào.


Thấy Chu Uẩn Dương nghe xong lời tỏ tình không bỏ đi ngay mà còn cười nhẹ, Lâm Viễn đinh ninh mình đoán đúng, đối phương chắc chắn vẫn còn tình cảm với mình.


Thực ra Lâm Viễn chia tay Chu Uẩn Dương chỉ để k*ch th*ch hắn, ai ngờ hắn đồng ý thật. Lúc đó Lâm Viễn lại đang cặp kè với một phú nhị đại rất hợp chuyện giường chiếu nên chẳng thèm để tâm đến Chu Uẩn Dương nữa.



Giờ chia tay êm đẹp với phú nhị đại kia rồi, lại chưa tìm được mối nào ngon nghẻ, tình cờ thấy Chu Uẩn Dương chơi bóng rổ quá oách, Lâm Viễn liền muốn câu lại “miếng thịt” chưa kịp ăn này.


Y biết Chu Uẩn Dương muốn yêu đương nghiêm túc, còn y chỉ muốn chơi bời qua đường. Nhưng vì “miếng thịt cực phẩm” này, y sẵn sàng giả vờ một chút. Chờ chán rồi đá cũng chưa muộn, dù sao đây cũng chẳng phải lần đầu đối phương bị y đá.


Nghĩ vậy, ý cười trong mắt Lâm Viễn càng đậm.


Mạnh Khê tức đến run người. Sao trên đời lại có kẻ không biết liêm sỉ đến thế, dám tỏ tình với ca ca trước mặt bàn dân thiên hạ.


Rõ ràng cậu thích ca ca trước, muốn tỏ tình cũng phải là cậu trước chứ. Nhưng so với tức giận, Mạnh Khê càng sợ ca ca sẽ đồng ý lời tỏ tình của người này.


Vậy cậu phải làm sao đây?


Qua quá trình học tập, Mạnh Khê đã hiểu ở thế giới của ca ca áp dụng chế độ một vợ một chồng, không nạp thiếp, cũng không quá coi trọng việc nối dõi tông đường.


Ngay cả ca ca cũng từng nói muốn tìm một người mình thích để sống trọn đời.


Vì thế Mạnh Khê đã hạ quyết tâm, không ngừng nỗ lực để trở thành mẫu người mà ca ca thích. Chỉ chờ một ngày có thể hoàn toàn xuyên không qua đây, cậu sẽ tỏ tình, hy vọng được ở bên ca ca mãi mãi.


Nhưng ngày đó chưa đến thì đã bị kẻ lạ mặt này chen ngang.


Mạnh Khê cảm giác mình chưa bao giờ tức giận đến thế. Cậu đứng phắt dậy trên vai Chu Uẩn Dương, hai tay chống nạnh, má phồng lên như cá nóc, quyết tâm nếu Lâm Viễn còn dám lại gần, cậu sẽ cho y biết tay.


Quả nhiên, lát sau Lâm Viễn lại giở trò cũ, định tiếp tục quyến rũ Chu Uẩn Dương.


Chưa kịp ghé sát vào tai hắn, Mạnh Khê đã vươn cánh tay ngắn cũn đẩy mạnh mặt Lâm Viễn ra, dùng hết sức bình sinh hét lớn:


“Xin! Chào!”


“Xin! Chào!!”


“Xin! Chào!!!”


Tiếng sau to hơn tiếng trước, tiếng sau giận dữ hơn tiếng trước, tiếng sau dứt khoát hơn tiếng trước.


Đến lúc này, Mạnh Khê vẫn khắc ghi lời dặn của ca ca trước khi ra cửa: Gặp người lạ chỉ cần nói “Xin chào” là được, đừng nói gì khác.


Thế nên dù muốn mắng Lâm Viễn té tát, cậu cũng chỉ có thể trút hết nỗi phẫn uất và oán khí vào hai chữ “Xin chào” với những ngữ điệu khác nhau.


Lâm Viễn không ngờ trên vai Chu Uẩn Dương còn có thứ gì đó, bị cú liên hoàn “Xin chào” của Mạnh Khê làm cho giật mình, quên cả động tác nhảy, suýt nữa thì ngã sấp mặt xuống cỏ.


“Phụt ha ha ha ha ——”


Chu Uẩn Dương không nhịn được phá lên cười. Lúc đặt biệt danh cho Mạnh Khê, lẽ ra không nên gọi là Khê Bảo mà phải gọi là “cây hài”, cậu nhóc này luôn mang đến cho hắn những bất ngờ và niềm vui khó đỡ.


“Không… khụ khụ… Xin lỗi nhé, con robot nhỏ của tôi hình như bị rò điện.”


Cười xong, cũng vừa lúc nhạc dừng, điệu nhảy kết thúc. Chu Uẩn Dương cố nín cười giải thích qua loa với Lâm Viễn, sau đó nghiêm mặt từ chối thẳng thừng:


“Hai chúng ta có duyên không phận, chia tay rồi thì thôi. Chúng ta không cùng một thế giới, nói mấy lời này cũng vô nghĩa. Tôi không phải là bạn giường mà cậu đang tìm kiếm đâu.”



Lâm Viễn có chút không cam lòng. Dù sao Chu Uẩn Dương ngoài việc hơi bảo thủ ra thì lúc yêu đương đối xử với y rất tốt, lại còn đẹp trai dáng chuẩn, đúng là cực phẩm.


Nhưng Lâm Viễn không phải kiểu người thích dây dưa. Thấy Chu Uẩn Dương nói toạc móng heo ra như vậy, y hiểu đối phương đã biết rõ bản chất của mình, có nói gì thêm cũng vô ích.


Nói xong, Chu Uẩn Dương liền đưa Mạnh Khê – người vẫn đang lầm bầm tức giận trên vai hắn – rời đi.


Vừa ra khỏi sân vận động, chuông báo thức của Chu Uẩn Dương reo lên. Còn năm phút nữa là hết thời gian xuyên không, Mạnh Khê sắp phải trở về.


Chu Uẩn Dương nhấc Mạnh Khê đang dỗi hờn xuống, đặt vào lòng bàn tay, vừa đi về phía bãi đỗ xe vừa giải thích về Lâm Viễn.


“… Lúc đầu anh bị vẻ ngoài ngây thơ của cậu ta lừa. Yêu đương được vài ngày thì cậu ta đột ngột đòi chia tay. Vừa hay anh cũng thấy hai người không hợp nên đồng ý luôn.”


Chu Uẩn Dương cố ý lược bỏ những phần người lớn hơn, Mạnh Khê còn nhỏ, không nên tiếp xúc với mấy thứ đó.


“Vậy ca ca còn thích cậu ta không?”


Mạnh Khê chăm chú lắng nghe, chỉ muốn biết trong lòng ca ca còn hình bóng người kia không.


“Đương nhiên là không rồi. Giờ anh coi cậu ta như người lạ thôi. Mấy ngày yêu đương đó cứ như chơi đồ hàng ấy mà, cả hai thực ra còn chưa nắm tay nhau lần nào, làm gì có tình yêu khắc cốt ghi tâm gì đâu.”


Chu Uẩn Dương cười bất lực. Ngay cả chuyện nhận lời yêu nhau cũng là qua tin nhắn WeChat, đến một lời tỏ tình chính thức còn không có.


Nghe ca ca nói không còn thích người kia nữa, cơn giận trong lòng Mạnh Khê vơi đi quá nửa. Nhưng cậu vẫn thấy không đáng cho ca ca.


Ca ca tốt như vậy mà người kia không biết trân trọng. Nhưng cũng may mắt y bị mù, nếu không thì cậu làm gì còn cơ hội.


“Đúng rồi ca ca, anh nói ‘bạn giường’ là ý gì vậy ạ?”


Mạnh Khê với tinh thần không biết phải hỏi, muốn nhanh chóng hòa nhập thế giới này để rút ngắn khoảng cách đến mục tiêu tỏ tình.


“Hả? Bạn giường à… là… là bạn bè cùng nhau thổi bong bóng* ấy mà. Ừm… cũng giống như bạn trai bạn gái, nhưng không thân mật bằng.”


(*gốc là pháo hữu, cùng nhau thổi phao phao)


Chu Uẩn Dương không ngờ tư duy Mạnh Khê nhảy số nhanh thế, bị hỏi bất ngờ nên đành bịa ra một lời giải thích gượng gạo.


“Hóa ra là thế, cảm ơn ca ca đã giải thích.”


Mạnh Khê tự suy luận: Một đôi nam nữ muốn bên nhau thì đầu tiên phải tỏ tình làm bạn trai bạn gái, sau đó đính hôn, cuối cùng kết hôn thành phu thê.


Giờ xuất hiện thêm khái niệm “bạn giường” còn thấp cấp hơn cả bạn trai bạn gái. Thế là Mạnh Khê tự đặt cho mình một mục tiêu nhỏ: trước tiên phấn đấu trở thành “bạn giường” của ca ca, sau đó từ từ thăng cấp lên làm bạn gái bạn trai.


Giống như trong hậu cung có Phi, Quý phi, Hoàng quý phi vậy. Chỉ cần cậu nỗ lực học tập, giành được sự yêu thích của ca ca, chắc chắn sẽ có ngày thăng cấp thành “Hoàng hậu” duy nhất.


Mạnh Khê cảm thấy mình thật thông minh. Làm việc gì cũng không thể đốt cháy giai đoạn, phải kiên trì bền bỉ, đi từng bước vững chắc mới có thể cười đến cuối cùng.


Chưa kịp đi đến chỗ đỗ xe, thời gian đã hết. Ánh sáng trắng lóe lên, Mạnh Khê biến mất khỏi lòng bàn tay Chu Uẩn Dương, để lại bộ quần áo tí hon.


Chu Uẩn Dương vội mở điện thoại, thấy Mạnh Khê mặc đồ ngủ trắng đang đứng bên mép giường chuẩn bị đi ra ngoài.



“Ca ca, ta chuẩn bị đi ngủ đây, anh cũng về nghỉ ngơi sớm nhé.”


Thấy Mạnh Khê đã về an toàn, Chu Uẩn Dương mới yên tâm gật đầu.


“Được rồi, anh về đây, mai gặp lại.”


Phòng học ảo cũng giống trường học, để đảm bảo học sinh nghỉ ngơi đầy đủ, thứ bảy và chủ nhật không có lớp, nên hai tối này họ chỉ có thể ngủ thuần túy.


Ngày hôm sau, Mạnh Khê chuẩn bị xong bữa trưa và tối cho cha con Mạnh Đại Hà, rồi lại lấy cớ cũ xách giỏ ra khỏi nhà.


Thực chất cậu lại được truyền tống sang chỗ Chu Uẩn Dương, cùng hắn trải qua một ngày chủ nhật lười biếng ở nhà.


Hai người cùng nhau nấu ăn, dọn dẹp, xem tivi, tập thể dục.


Tất nhiên là Chu Uẩn Dương làm hết, Mạnh Khê chỉ việc cưỡi trên đầu Bánh Nướng Trứng Chảy chỉ đạo thôi.


Lúc Chu Uẩn Dương tập tạ, hắn cũng không quên chế cho Mạnh Khê một quả tạ tay tí hon để tập cùng.


Quả tạ đó thực chất là một cây tăm xỉa răng xiên hai quả cà chua bi ở hai đầu.


Mạnh Khê người nhỏ sức yếu, tập một tí đã thở hồng hộc. Cậu không kìm được ôm quả cà chua cắn một miếng, kết quả nước cà chua chua ngọt bắn đầy mặt, dính cả vào quần áo.


Hết cách, Chu Uẩn Dương đành lại đưa Mạnh Khê đi tắm rửa. Quen đường cũ, Mạnh Khê giờ đã thành thạo mọi ngóc ngách trong nhà Chu Uẩn Dương.


Từ khi có thể xuyên không qua đây, Mạnh Khê gần như chuyển hẳn chỗ ngủ sang bên này.


Ban ngày Chu Uẩn Dương đi học thì cậu làm việc của mình bên kia, đợi hắn tan học về nhà thì triệu hồi cậu sang, cùng chơi một lúc rồi tắm rửa đi ngủ.


Chiếc ổ mèo đầu giường đã được thay thế bằng một chiếc giường nhỏ xíu, có cả bộ bàn ghế tí hon. Tủ đầu giường vốn trống trơn giờ chất đầy đồ đạc lỉnh kỉnh mà Chu Uẩn Dương sắm cho Mạnh Khê.


Hai ngày cuối tuần trôi qua nhanh chóng. Thứ hai đến, nhiệm vụ mới lại bắt đầu, hai người quay lại phòng học ảo.


Nhưng lần này, chưa đợi Chu Uẩn Dương kích hoạt thiết bị, Mạnh Khê đã rời chỗ ngồi, bắt đầu nhảy múa trước mặt hắn.


Tạm gọi là nhảy đi. Trong mắt Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê nhảy chẳng khác gì mấy bé mẫu giáo tập thể dục, chân tay luống cuống. Tuy rất đáng yêu nhưng khi thấy Mạnh Khê suýt tự làm mình chóng mặt ngã lăn quay, Chu Uẩn Dương không nhịn được bật cười.


“Ca ca!”


Nghe tiếng cười của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê dừng lại, dỗi hờn hét lên. Đây là điệu nhảy cậu đã khổ luyện cả ngày trời.


“Ca ca, chẳng phải anh thích con trai biết nhảy sao? Nếu ta cũng biết nhảy, có phải ca ca sẽ thích ta hơn một chút không?”


Mạnh Khê không ngờ điệu nhảy tâm huyết của mình lại bị ca ca cười nhạo. Cảm giác xấu hổ và tủi thân ập đến, nước mắt chực trào ra.


Thấy Mạnh Khê rơm rớm nước mắt, Chu Uẩn Dương mới biết cậu hiểu lầm, vội vàng bước tới ôm lấy cậu, xoa đầu dỗ dành.


“Anh đâu có thích cậu ta vì cậu ta biết nhảy. Hơn nữa Mạnh Khê à, em không cần phải bắt chước ai cả. Em là chính em. Dù người khác có thế nào thì trong lòng anh, em mãi là Mạnh Khê đặc biệt nhất.”


Chu Uẩn Dương đoán sự xuất hiện của Lâm Viễn khiến Mạnh Khê cảm thấy mất an toàn, nên mới nghĩ ra cách bắt chước người khác để tranh giành sự chú ý của hắn.



Cách này không đúng. Mạnh Khê đang trong giai đoạn học hỏi, Chu Uẩn Dương muốn dạy cậu quan điểm tình cảm đúng đắn: mỗi người là một cá thể độc lập, không phải cứ bắt chước là có thể thay thế được.


Mạnh Khê vùi đầu vào ngực Chu Uẩn Dương gật gật, tỏ ý đã hiểu. Cậu sẽ là người đặc biệt nhất trong lòng ca ca.


Mạnh Khê không hề nhụt chí, ngược lại qua sự dịu dàng và động viên của ca ca, cậu càng nhận ra ca ca tốt đến nhường nào. Sau này nếu ca ca cưới người khác, chắc cậu sẽ đau lòng chết mất.


Vì thế trong những buổi học sau đó, Mạnh Khê phát huy tinh thần “treo đầu lên xà nhà, dùi đâm vào đùi” của người xưa, quyết tâm nuốt trọn mọi kiến thức.


Ban ngày cậu tranh thủ thêu quà tặng, buổi tối lại chong đèn đọc sách. Mạnh Khê cảm thấy chưa bao giờ cuộc sống của mình lại phong phú và ý nghĩa như lúc này.


Cuối cùng, tuần thứ hai cũng trôi qua. Tiến độ học tập đã đạt 98%, chỉ cần vượt qua bài kiểm tra là hoàn thành nhiệm vụ.


Với một học sinh chăm chỉ như Mạnh Khê, chuyện này dễ như trở bàn tay. Cậu nhẹ nhàng vượt qua bài kiểm tra, hoàn thành nhiệm vụ và mang về cho Chu Uẩn Dương 100 điểm tích phân.


Tuy nhiên, thanh kinh nghiệm độ thân mật sau hai tuần tích lũy mới chỉ đạt 20%, khó khăn hơn lần trước nhiều.


Để đẩy nhanh tiến độ, Chu Uẩn Dương cắn răng đổi một nửa số tích phân lấy kinh nghiệm. Nhưng lần này giá trị quy đổi bị giảm, chỉ tăng được lên 60%.


Ít nhất phải mất thêm một tháng nữa mới có thể nâng độ thân mật lên cấp 8 để mở khóa kỹ năng mới. Giá mà hệ thống ban thêm cho hắn vài nhiệm vụ nữa thì tốt biết mấy.


Chu Uẩn Dương thở dài. Hệ thống không phải nhà hắn mở, muốn gì được nấy, đành phải kiên nhẫn cày cuốc thôi.


Nửa tháng trôi qua, Tống Hổ cuối cùng cũng đi săn về.


Không ngờ hắn cũng có chút bản lĩnh, mang về không ít gà rừng, vịt trời, thậm chí săn được cả một con hươu đực trưởng thành. Con hươu này nếu mang lên trấn bán, ít nhất cũng kiếm được hơn hai mươi lượng bạc.


Huyết hươu, pín hươu, nhung hươu của con đực trưởng thành đều là đồ quý, da và thịt hươu cũng là món khoái khẩu của giới nhà giàu.


Ngay cả Trương thị cũng cười toe toét, quên cả những vết sẹo rỗ trên mặt, chạy ra đón đại công thần của gia đình.


Tống Hổ cũng không ngờ rằng vận may lần này của mình lại tốt đến thế, có lẽ là do trước khi ra khỏi nhà đã xui xẻo bị ong đốt, nhờ đó mà chuyến đi săn này mới đổi vận cũng nên.


​Mạnh Khê nhìn cảnh cả nhà bọn họ hòa thuận vui vẻ, cũng chẳng tới gần góp vui, chỉ lẳng lặng vào bếp tiếp tục lo cơm nước.


​Quả nhiên chẳng bao lâu sau, Trương thị đeo khăn che mặt bước vào, dặn dò Mạnh Khê lát nữa làm cơm chiều thịnh soạn một chút để đón gió tẩy trần cho Tống Hổ.


​Mạnh Khê dĩ nhiên chẳng có gì không ưng, dù sao gạo thóc cũng đâu phải của cậu, cứ làm cho đàng hoàng là được.


​Tống Hổ đi núi chịu cực khổ nửa tháng trời, cả người đen đi, gầy rộc đi một vòng. Bù lại tinh thần hắn rất tốt, đôi mắt sáng quắc có thần, cơ bắp toàn thân càng thêm săn chắc, rắn rỏi hơn hẳn.


​Hắn một bên vừa kể chuyện lạ trên núi cho cha con Mạnh Đại Hà nghe, một bên tay chân thoăn thoắt xử lý đám con mồi đã chết. Trời đang nóng bức, không làm sớm thì thịt thà dễ bị ôi thiu. Còn mấy con nào còn sống thì giữ lại, đem lên trấn bán đổi tiền.


​Cơm nước xong xuôi, Mạnh Khê bưng mâm ra ngoài.


​Dưới ánh hoàng hôn, Mạnh Khê tựa như một đóa hoa trắng ngần thanh khiết lạc giữa sân viện nhà nông. Tấm áo vải thô xám xịt chẳng che giấu nổi dáng người nhẹ nhàng, mái tóc đen nhánh chỉ dùng độc một cây trâm gỗ vấn lên.


​Do hơi nóng trong bếp, khuôn mặt trắng nõn của cậu ửng lên vài vệt hồng. Dưới ống tay áo vén cao lộ ra cánh tay mảnh khảnh trắng như tuyết, trông vừa thanh lệ lại vừa dịu dàng.


​Tống Hổ trước nay chưa từng nghĩ người ca nhi mờ nhạt như không khí ấy lại trổ mã đẹp đến nhường này. Trong ấn tượng của hắn, Mạnh Khê lúc nào cũng lấm lem tro bụi xám xịt, gầy gò ốm yếu.


Hết chương 36.


Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Story Chương 36
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...