Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Chương 35
Chương 35
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
“Khụ khụ, đặc trợ Lưu mau đi đi, chắc anh tôi đang đợi đấy.”
Sợ đặc trợ Lưu nhìn lâu sẽ phát hiện Mạnh Khê đang đóng giả robot, Chu Uẩn Dương vội vàng đánh trống lảng để thu hút sự chú ý của y.
“Vâng, mời nhị thiếu theo tôi.”
Quả nhiên đặc trợ Lưu không còn để ý đến Mạnh Khê nữa, quay người dẫn đường.
Mạnh Khê lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm. Cậu định đưa tay lau mồ hôi trên thái dương thì một nhân viên đi ngang qua, làm cậu giật mình vội vàng buông tay xuống, ngồi ngay ngắn trên vai Chu Uẩn Dương, tiếp tục đóng vai con robot mặt lạnh.
Văn phòng của Chu Yến Thanh nằm ở tận cùng tầng 19, từ đây có thể phóng tầm mắt bao quát toàn cảnh thành phố A, đúng chuẩn bối cảnh của các vị tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết.
Đặc trợ Lưu đưa Chu Uẩn Dương vào xong liền tự giác đóng cửa lui ra ngoài.
“Anh ăn cơm chưa?” Chu Uẩn Dương ăn rồi mới đến, còn Chu Yến Thanh thì mới tan làm.
“Lát nữa có người mang lên. Chú mày uống gì không? Để thư ký pha.”
Thường thì Chu Yến Thanh xuống nhà ăn nhân viên ăn, nhưng hôm nay có em trai đến nên anh bảo người ta đóng gói thêm một suất mang lên.
“Nước lọc là được rồi, không cần phiền phức. Mà anh bảo tra ra rồi, đồ đâu?”
Chu Uẩn Dương quan tâm đến kết quả điều tra hơn là chuyện ăn uống.
“Ngay trên bàn trà trước mặt mày đấy. Biết ngay tính mày nóng vội, không chịu đợi được mà.”
Thấy em trai chỉ uống nước lọc, Chu Yến Thanh tự mình đứng dậy rót một ly nước đun sôi để nguội từ máy lọc nước rồi mang ra bàn trà.
Chu Uẩn Dương ngồi trên ghế sofa tiếp khách, cầm lấy tập tài liệu trên bàn mở ra xem. Bên trong quả thực có không ít thứ hay ho.
“Cũng chẳng có gì to tát, chỉ là có kẻ tính kế lên đầu anh thôi. Đợi anh rảnh tay sẽ xử lý sau.”
Đối với mấy trò mèo của Tống Hạo, Chu Yến Thanh chẳng thèm để vào mắt. Đến lúc đó chỉ cần chỉ đạo công ty con cướp vài dự án quan trọng trên tay gã ta là xong.
Chẳng cần anh ra mặt, giết người không cần dao.
Nhà họ Tống đang trong giai đoạn tranh giành quyền thừa kế gay gắt, một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến Tống Hạo mất tư cách, huống chi là mất đi mấy dự án trọng điểm. Thế là đủ đá gã ra khỏi trung tâm quyền lực rồi.
“Được rồi, anh tự liệu là được. Dù sao em cũng chỉ là quần chúng ăn dưa vô tội bị vạ lây thôi.”
Xem xong tài liệu, Chu Uẩn Dương thấy đúng như lời anh trai nói, hắn chỉ là đen đủi dính đạn lạc.
“Dù sao cũng cảm ơn em.”
Chu Yến Thanh bật cười, rồi tò mò nhìn con búp bê nhỏ xíu ngồi trên vai em trai.
“Cái gì đây?”
“Robot mô phỏng sinh học, Hạ Lan Cẩn gửi cho em chơi thử đấy.”
Chu Uẩn Dương nói dối không chớp mắt. Đúng là Hạ Lan Cẩn có gửi cho hắn một con robot, nhưng tuyệt đối không phải tiểu robot Mạnh Khê này.
Hạ Lan Cẩn và Chu Uẩn Dương lớn lên cùng nhau, coi như thanh mai trúc mã, tuổi tác sàn sàn nhau. Nhưng người ta là thiên tài khoa học, còn nhỏ đã được tuyển thẳng vào đại học nước ngoài.
Giờ học xong về nước, anh ta chui vào viện nghiên cứu của gia đình, ngày đêm cắm cúi nghiên cứu với tham vọng tạo ra robot trí tuệ nhân tạo vượt thời đại.
Lúc mới phát hiện ra công nghệ ngoài hành tinh trên điện thoại, Chu Uẩn Dương từng định gửi cho Hạ Lan Cẩn nghiên cứu, giúp anh ta sớm đột phá.
“Trông đáng yêu phết, phát minh mới nhất của cậu ta à? Có tác dụng gì không?”
Nhà họ Chu và nhà Hạ Lan là thế giao. Tổ tiên của mẹ Chu Uẩn Dương là người nhà Hạ Lan, tuy không phải dòng chính nhưng nhờ đó mà Hạ Lan Cẩn và Chu Uẩn Dương mới chơi thân với nhau.
Nhà họ Tống và nhà họ Mộ cũng có quan hệ thông gia. Tứ đại gia tộc, hai bên kết giao tạo thành liên minh, mối quan hệ chằng chịt phức tạp, không phải một hai câu là nói rõ được.
“Chẳng có tác dụng gì sất, chỉ để ngắm cho vui mắt thôi, cùng lắm là biết nói câu ‘Xin chào’.”
Chu Uẩn Dương không muốn lừa anh trai, nhưng tình thế bắt buộc.
Sau này nếu cưa đổ được Mạnh Khê, chắc chắn phải đưa về ra mắt gia đình. Nếu để anh trai nhìn thấy phiên bản người thật của Mạnh Khê, lúc đó khó mà giải thích cho xuôi.
“Thế Hạ Lan tặng em con robot này làm gì?”
Chu Yến Thanh nhìn là biết thằng em đang nói dối qua loa, nhưng anh không vạch trần.
“Chủ yếu là để bầu bạn, chắc thấy em sống một mình cô đơn quá ấy mà.”
Chu Uẩn Dương bịa đại một lý do rồi đứng dậy chuẩn bị chuồn.
Đối với cậu em trai tùy hứng này, Chu Yến Thanh cũng không so đo nhiều, chỉ quay sang dặn dò:
“Còn nửa tháng nữa là sinh nhật em, đến lúc đó đừng quên ra sân bay đón ba mẹ đó.”
“Để xem đã, em chưa biết lịch học thế nào, có khi phải tập thêm. Hôm trước huấn luyện viên trưởng họp, bảo đầu xuân năm nay bọn em có cơ hội tham dự giải quốc gia, sắp tới chắc bận tối mắt tối mũi.”
Lần này Chu Uẩn Dương nói thật.
“Dù sao thì nếu rảnh em sẽ đi, anh yên tâm.”
Nói xong, Chu Uẩn Dương mở cửa rời khỏi văn phòng, tóm bừa một thư ký nhờ dẫn đến phòng nghỉ.
Chu Yến Thanh nhìn theo bóng lưng phóng khoáng của em trai, lắc đầu ngán ngẩm. Đứa em này vì những trải nghiệm hồi nhỏ mà không thân thiết với ba mẹ lắm, giờ anh chỉ có thể cố gắng làm cầu nối hàn gắn quan hệ đôi bên.
Phòng nghỉ của tập đoàn Chu thị cũng sang trọng bậc nhất. Chu Uẩn Dương mang theo Mạnh Khê ngủ một giấc trưa ngon lành trên chiếc giường êm ái, rồi mới thong thả rời khỏi tòa nhà.
Lúc này khoảng 2 giờ chiều, trời cuối tháng Mười vẫn còn hơi nóng nhưng không gay gắt như giữa hè. Chu Uẩn Dương lái xe vào bãi đỗ xe của trường, rồi đưa Mạnh Khê đi dạo quanh khuôn viên.
Bản thân Chu Uẩn Dương cũng ít khi dạo trường, cùng lắm chỉ chạy bộ quanh sân vận động, nên nhiều chỗ hôm nay hắn cũng mới thấy lần đầu.
“Khê Bảo, đây là trường anh. Anh đưa em đi xem những cảnh đẹp nổi tiếng nhất trường nhé.”
Đại học A là ngôi trường trăm năm tuổi, mang đậm dấu ấn lịch sử với nhiều cảnh quan thơ mộng. Sợ cuối tuần đông người, Chu Uẩn Dương chọn vài địa điểm vắng vẻ để check-in.
Lần đầu tiên ra khỏi vùng núi hẻo lánh, Mạnh Khê được chiêm ngưỡng bao cảnh đẹp chưa từng thấy. Hồ sen bát ngát lá xanh, điểm xuyết những đóa sen hồng phấn, dù đã tàn gần hết nhưng vẫn mang một vẻ đẹp man mác buồn rất riêng.
Đi dạo mệt, Chu Uẩn Dương mua một cây kem, chỉ cho Mạnh Khê l**m thử một chút, vì ăn nhiều đồ lạnh không tốt cho dạ dày.
Bữa tối họ ăn ở nhà ăn trường. Bình thường Chu Uẩn Dương hay ăn ở tầng 1, tầng 2 theo kiểu tự chọn, nhưng hôm nay vì Mạnh Khê, hắn đặc biệt lên phòng riêng ở tầng 3, gọi một nồi lẩu nhỏ chia cho Mạnh Khê một ít.
Mạnh Khê người nhỏ, sức ăn cũng nhỏ theo, lại không cầm nổi đũa nên phải nhờ Chu Uẩn Dương đút cho từng miếng.
Lớn từng này rồi, trừ hồi bé xíu ra, đây là lần đầu tiên Mạnh Khê được người khác đút cơm. Nhưng không ăn thì đói, cậu đành đỏ mặt tía tai hưởng thụ sự phục vụ tận tình của ca ca.
Ăn xong, hai người ra sân vận động đi dạo. Trên sân bóng rổ có khá đông người đang chơi. Thấy Mạnh Khê mắt sáng rực nhìn chằm chằm mấy anh chàng cơ bắp mặc áo ba lỗ, Chu Uẩn Dương bỗng thấy chua loét trong lòng. Dáng hắn đẹp thế này sao chẳng thấy Mạnh Khê ngắm bao giờ?
Không được, phải nghĩ cách thể hiện sức quyến rũ của mình trước mặt Mạnh Khê mới được.
Thực ra Mạnh Khê chỉ tò mò về bóng rổ thôi. Tại sao nhiều người lại tranh nhau một quả bóng rồi ném vào rổ làm gì? Nhưng thấy mọi người xung quanh hào hứng thế, cậu nghĩ thầm nếu ca ca chơi bóng rổ chắc cũng được hâm mộ lắm.
Không ngờ ngay giây tiếp theo, Chu Uẩn Dương liền hỏi cậu có muốn xem hắn chơi bóng rổ không.
“Dạ muốn! Nhưng mà… ta ở đâu bây giờ ca ca?”
Bóng rổ là môn vận động mạnh, mang theo Mạnh Khê chắc chắn không tiện. Để cậu ở khán đài thì sợ c** nh* quá đi lạc hoặc bị người ta dẫm phải.
Đang lúc Chu Uẩn Dương tiến thoái lưỡng nan thì Triệu Minh đang chơi trên sân bỗng gọi với ra:
“Dương ca! Mau lại đây thay tao với!”
Triệu Minh bị lôi vào chơi, vốn định thể hiện để tán gái, ai ngờ vào trận rồi thì không dứt ra được. Thấy Chu Uẩn Dương đến, y mừng húm muốn nhờ vào thay người.
“Mày không chơi nữa à?”
“Nghỉ tí đã, mệt quá. Chưa ăn gì đã bị lôi vào cho đủ đội hình.”
Triệu Minh thở hồng hộc chạy tới than vãn.
“Được rồi, tao đánh giúp mày hai hiệp. Nhưng mày phải trông chừng con robot này cho tao nhé.”
Chu Uẩn Dương gật đầu, bỏ Mạnh Khê vào chiếc túi xách trong suốt. Như vậy vừa đảm bảo an toàn, vừa không che khuất tầm nhìn của cậu, chỉ là không gian hơi chật chội chút thôi.
“Oa, robot gì mà đáng yêu thế này?”
Triệu Minh nhìn Mạnh Khê, trầm trồ vì con robot tinh xảo như thật, không tì vết.
“Của bạn thân tặng đấy, nghe bảo giá cả trăm triệu, còn chưa có hàng bán đâu. Mày trông cho cẩn thận, sứt mẻ tí nào là liệu hồn với tao.”
Sợ Triệu Minh ẩu đoảng quăng Mạnh Khê lung tung, Chu Uẩn Dương phải dọa cho hắn sợ, nâng cao tinh thần cảnh giác. Nếu Mạnh Khê xảy ra chuyện gì, hắn quyết không tha.
“Trời đất, quý giá vậy á? Dương ca yên tâm, tao lấy tính mạng ra bảo đảm an toàn cho nó.”
Triệu Minh không ngờ con robot bé tí này lại đắt đến thế. Nhưng đồ công nghệ cao thì giá trên trời cũng phải. Chu Uẩn Dương đã tin tưởng giao phó vật quý giá như vậy, y nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ.
“Ok, tao đánh hai hiệp thôi, còn lại mày tự lo đi nha.”
“Được được, không thành vấn đề.”
Dặn dò Triệu Minh xong, Chu Uẩn Dương kìm nén ý muốn trò chuyện với Mạnh Khê, nhìn Triệu Minh cẩn thận ôm cái túi ngồi vào khán đài.
Mạnh Khê bám vào thành túi trong suốt, cố gắng nhìn về phía Chu Uẩn Dương. Biết thế này cậu đã không đồng ý với ca ca rồi, tiếc là hối hận cũng đã muộn.
Chu Uẩn Dương cởi áo khoác đồng phục, để lộ chiếc áo phông thể thao bên trong, khởi động qua loa rồi nhập cuộc.
Để thể hiện phong độ oai hùng trước mặt Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương không hề lơ là dù chỉ là trận đấu giải trí. Hắn càng đánh càng hăng, vừa vào sân chưa bao lâu đã san bằng tỉ số đang bị dẫn trước.
Trong đám đông dường như có người nhận ra Chu Uẩn Dương. Hồi mới nhập học, hắn từng đi khắp nơi “tỏa sáng” để tìm bạn trai nên không ít người nhớ mặt.
Trong mắt Mạnh Khê, cậu chỉ thấy bóng dáng cao lớn dũng mãnh kia chạy băng băng dưới ánh hoàng hôn, toàn thân như được dát một lớp vàng kim rực rỡ, chói lóa và nổi bật vô cùng.
Tiếng còi vang lên, hiệp một kết thúc. Mọi người thả lỏng nghỉ ngơi, Chu Uẩn Dương cũng rời sân, đón lại Mạnh Khê từ tay Triệu Minh.
Hắn quệt mồ hôi trán, cầm lấy áo khoác rồi đưa Mạnh Khê rời đi ngay lập tức.
Hắn nóng lòng muốn khoe kỹ thuật bóng rổ siêu hạng của mình với Mạnh Khê, để cậu biết ca ca của cậu cũng chẳng thua kém ai.
“Thế nào Khê Bảo? Ca ca chơi bóng rổ có đẹp trai không?”
Chu Uẩn Dương hơi ngẩng đầu, tràn đầy tự tin, môi nở nụ cười, chờ đợi lời khen ngợi và ánh mắt sùng bái từ Mạnh Khê.
“Ca ca đương nhiên chơi rất giỏi rồi! Nhưng mà… Tiểu Khê sợ ca ca bị thương lắm. Ta thấy người ta cứ thích húc vào anh, họ thật đáng ghét.”
Nhưng Mạnh Khê chỉ khen một câu cho có lệ, còn lại toàn là lo lắng xót xa cho Chu Uẩn Dương.
Vì Chu Uẩn Dương chơi quá hay nên đội bạn tất nhiên phải kèm chặt, va chạm chân tay là điều khó tránh khỏi. Mạnh Khê nhìn ca ca bị mấy người quây lại, thậm chí bị húc ngã thì lo sốt vó.
“Ôi dào, Khê Bảo đừng lo, chuyện nhỏ ấy mà. Trên sân bóng rổ va chạm là bình thường. Em không thấy ca ca một mình cân cả đội bạn, đánh cho họ tơi bời hoa lá sao?”
Chu Uẩn Dương vốn định khoe mẽ sự quyến rũ của mình, ai ngờ Mạnh Khê lại lái sang chuyện khác. Tuy biết cậu quan tâm mình là tốt, nhưng sao trong lòng hắn cứ thấy hụt hẫng thế nào ấy nhỉ.
Chu Uẩn Dương vò đầu bứt tai. Yêu đương sao mà khó thế này! À không, hắn còn chưa yêu được nữa kìa, càng khổ hơn.
“Dạ, ta thấy rồi. Nhưng mà dù ca ca không chơi bóng rổ thì trong lòng Tiểu Khê, anh vẫn luôn là người ca ca tuyệt vời nhất, giỏi giang nhất.”
Mạnh Khê tuy không biết Chu Uẩn Dương đang chờ đợi lời khen, nhưng câu nói thật lòng của cậu lại gãi đúng chỗ ngứa, khiến Chu Uẩn Dương sướng rơn.
Quả nhiên, nghe xong câu này, Chu Uẩn Dương như được hồi sinh, con nai con trong tim đang ngắc ngoải bỗng nhảy cẫng lên vui sướng.
Hê hê, hắn biết ngay địa vị của mình trong lòng Khê Bảo là không thể lay chuyển mà.
Đang định đưa Mạnh Khê rời đi thì tiếng nhạc sôi động từ bãi cỏ sân vận động vang lên. Hóa ra là câu lạc bộ nhảy đường phố đang biểu diễn.
Các CLB trong trường hoạt động rất sôi nổi, thường xuyên tổ chức biểu diễn văn nghệ, vừa làm phong phú đời sống sinh viên vừa nâng cao kỹ năng cho thành viên.
Thấy Mạnh Khê tò mò ngoái nhìn, Chu Uẩn Dương liền đổi hướng, đi về phía bãi cỏ.
Lúc này xung quanh khu vực biểu diễn đã tụ tập khá đông người, có người đến xem náo nhiệt, có người là fan của CLB, mọi người tự giác xếp thành một vòng tròn lớn trên bãi cỏ.
Chu Uẩn Dương ỷ thế cao to chân dài đứng ở vòng ngoài cùng chứ không chen vào. Hắn lấy Mạnh Khê ra khỏi túi, đặt lên vai mình – vị trí ghế VIP tốt nhất để xem biểu diễn.
“Ca ca, họ là minh tinh sao ạ?”
Trong nhận thức của Mạnh Khê, biết hát múa nhảy nhót thì được gọi là nghệ nhân, còn thời hiện đại gọi là diễn viên, minh tinh, nghệ sĩ… giống như những người diễn trong phim truyền hình vậy.
“Không phải đâu, họ chỉ là một nhóm người thích nhảy thôi. Không phải ai biết hát biết nhảy cũng là minh tinh cả, còn có vũ công, ca sĩ nữa…”
Chu Uẩn Dương tranh thủ lúc chưa bắt đầu, phổ cập kiến thức về CLB trường học cho Mạnh Khê.
Trời tối dần, đèn pha sân vận động bật sáng trưng, buổi biểu diễn chính thức bắt đầu.
Lúc này người kéo đến xem ngày càng đông. Chu Uẩn Dương đến sớm nên vô tình bị đẩy lên hàng đầu. Hắn cao to lại có vẻ khó gần nên đám nữ sinh xung quanh chẳng ai dám bảo hắn lùi ra sau. Thấy mình chắn tầm nhìn người khác, Chu Uẩn Dương tự giác ngồi xuống.
Cạn lời…
Nếu không phải vì Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương đã chuồn từ lâu rồi, đời nào chịu ngồi giữa một rừng con gái thế này.
Cũng may buổi biểu diễn bắt đầu ngay sau đó. Màn nhảy mở màn sôi động, đều tăm tắp và đầy kỹ thuật đã thu hút mọi ánh nhìn. Chu Uẩn Dương còn nghe thấy tiếng Mạnh Khê xuýt xoa trầm trồ bên tai.
Hừ, lúc xem hắn chơi bóng rổ cậu có phấn khích thế đâu. Biết thế này hắn đã đi học nhảy cho rồi.
Thấy Mạnh Khê thực sự thích thú, Chu Uẩn Dương nán lại xem, tay chống cằm ngẩn ngơ như đang ngồi nghe giảng bài văn hóa, chủ yếu vui là chính.
Tưởng buổi biểu diễn sắp kết thúc là được giải thoát, ai ngờ CLB lại tung ra màn phúc lợi cuối cùng: chọn ngẫu nhiên một khán giả lên giao lưu nhảy cùng.
Và Chu Uẩn Dương chính là người “may mắn” đó.
Một cánh tay trắng ngần nổi gân xanh nhàn nhạt, ngón tay thon dài đưa ra trước mặt hắn với tư thế mời gọi. Cả sân vận động ồ lên phấn khích.
Chu Uẩn Dương ngẩng đầu định từ chối thì nhận ra người mời mình chính là gã bạn trai cũ đã chủ động chia tay hắn – Lâm Viễn.
Câu nói “còn kém hơn cả cây gậy mát xa tự động biết phun nước ấm” vẫn ám ảnh Chu Uẩn Dương mỗi khi nhìn thấy y.
“Uẩn Dương ca ca, lên đây nào.”
Cậu chàng trang điểm đậm theo phong cách quyến rũ, áo croptop ngắn cũn cỡn khoe trọn vòng eo thon gọn dẻo dai, chiếc quần jeans bó sát tôn lên đôi chân dài thẳng tắp.
Chu Uẩn Dương cau mày, không biết tên này định giở trò gì, nhưng chắc chắn chẳng tốt đẹp gì. Hơn nữa hắn cũng không muốn lên sân khấu làm trò cười cho thiên hạ.
“Ca ca lên đi mà!”
Mạnh Khê lại vô cùng phấn khích. Lần đầu tiên cậu gặp chuyện may mắn thế này, tuy người được chọn là Chu Uẩn Dương nhưng cậu cũng thấy vinh dự lây. Thấy ca ca bất động, cậu vội vàng ghé tai thúc giục.
Ý định từ chối kiên quyết của Chu Uẩn Dương lập tức lung lay trước lời năn nỉ của Mạnh Khê. Cậu nhóc này có biết cái tên ẻo lả trước mặt chẳng phải người tốt lành gì không?
Thôi thì chiều Mạnh Khê một lần cũng chẳng sao, hôm nay mục đích chính là để trải nghiệm cuộc sống mà.
Chu Uẩn Dương lờ đi bàn tay của Lâm Viễn, tự mình đứng dậy bước vào khoảng trống giữa bãi cỏ.
Thấy người được chọn là một soái ca da ngăm cao mét chín đầy nam tính, đám con gái hò hét đến khản cổ.
Nhiều người còn lôi điện thoại ra quay lại khoảnh khắc hiếm có này.
“Tôi phải làm gì?” Chu Uẩn Dương mù tịt về nhảy nhót, cũng chưa xem các tiết mục trước đó nên hỏi thẳng Lâm Viễn.
“Uẩn Dương ca ca chỉ cần đứng yên thôi, mọi việc cứ để em lo, em tự biết cách ‘vận động’ mà.”
Nói xong, Lâm Viễn wink một cái đầy tình tứ với Chu Uẩn Dương. Chưa để hắn kịp phản ứng, y đã đặt tay lên vai hắn, tạo dáng chuẩn bị, chờ nhạc nổi lên.
Hết chương 35.
Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Đánh giá:
Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Story
Chương 35
10.0/10 từ 23 lượt.
