Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia

Chương 7: Đậu hũ ngọc mềm


Edit: Chanh


Beta: Cyane


Đậu hũ dùng nước chua vs Đậu hũ thạch cao


Kiều Vũ tươi cười hỏi Phương Đường: “Đàn em nè, nghe tin phong phanh là cửa tiệm của em đông khách đến mức lịch đặt bàn tuần sau nữa cũng kín hết rồi hả?”


Phương Đường không ngờ anh lại gọi mình là đàn em ngay trên sóng truyền hình. Đã thế lại còn đưa ra một câu hỏi ngoài kịch bản, dựa trên một tin đồn chẳng biết từ đâu chui ra…


Cô đành mạnh dạn tiếp lời: “Xin chào MC, xin chào quý khán giả, tôi là Phương Đường của Tiệm ăn gia truyền nhà họ Phương. Rất vui vì hôm nay được góp mặt trong Buổi hẹn ẩm thực, tôi vẫn luôn là một fan trung thành của chương trình này. Tiện đây xin đính chính, tin đồn mà đàn anh Kiều vừa nhắc tới, e là không đúng đâu ạ…”


“Phụt!” Phong Đình đứng bên cạnh phì cười, không ngờ cô lại trả lời thẳng thừng như vậy, thú vị thật.


“Thế ý cô là chuyện buôn bán tốt là giả hay chuyện kín lịch đặt bàn tới tận tuần sau nữa là giả?”



“Cả hai đều thế.” Phương Đường không muốn dây dưa với những câu hỏi mơ hồ như vậy. Cô nhanh chóng kết thúc chủ đề: “Hy vọng mọi người có thể gọi đặt chỗ qua số điện thoại tiệm ăn nhà họ Phương: 180xxxxxxxx. Tôi sẽ nỗ lực nấu ra những món Tứ Xuyên gia truyền ngon đúng điệu nhất.”


“Vâng, cảm ơn Phương Đường. Như vừa nói, các bạn xem đài có thể đặt bàn ở Tiệm ăn gia truyền nhà họ Phương qua số điện thoại hiện trên màn hình 180xxxxxxxx.” Phong Đình quay sang hỏi tiếp: “Phương Đường, nghe nói cô từng được gọi là học sinh giỏi trong trường phải không? Vậy tại sao cô không chọn đi theo con đường học thuật hay làm dân công sở ở các xí nghiệp lớn mà lại mở tiệm ăn gia truyền thế?”


“Làm nghiên cứu hay làm dân công sở đều không dễ dàng đâu. Học lực thật ra chỉ là một phần rất nhỏ thôi.” Phương Đường mỉm cười: “Tôi chỉ chọn một công việc mà mình vừa yêu thích vừa có sở trường. Mẹ tôi từng mở Nhà hàng Tứ Xuyên nhà họ Lưu. Từ nhỏ tôi đã mưa dầm thấm đất nên với tôi thì nấu ăn là một việc rất kỳ diệu. Nó vừa có thể trau dồi bản thân, vừa mang lại niềm vui cho người khác. Niềm hạnh phúc ấy còn có thể lan tỏa nơi đầu lưỡi nữa.”


“Thì ra là vậy.” Phong Đình gật gù tán thưởng rồi hướng về ống kính máy quay, tổng kết ngắn gọn: “Như mọi người đã biết, sinh viên khởi nghiệp là đề tài rất được quan tâm trong những năm gần đây. Những bạn trẻ dấn thân vào con đường này thường phải chịu áp lực từ gia đình lẫn xã hội. Những gian khổ và cảm nhận trong đó, chỉ ai từng trải mới hiểu được. Họ cần một lòng dũng cảm và kiên trì vượt xa người thường. Vậy nên xin hãy cùng chúng tôi dành ánh mắt ấm áp nhìn về những người trẻ dũng cảm ấy. Chúc họ khởi nghiệp thành công!”


“Đúng vậy, đồng thời chúng ta cũng nên tin tưởng rằng với tinh thần kế thừa và đổi mới như thế, ngày càng có nhiều người sẽ coi trọng văn hóa ẩm thực, và món Tứ Xuyên sẽ ngày càng phát triển. Không dài dòng nữa, chúng ta cùng bước vào phần thứ hai của chương trình hôm nay – Thi tài nấu nướng!” Kiều Vũ ra lệnh một tiếng, phần khởi động của tiết mục kết thúc. Cuộc thi chính thức bắt đầu.


Theo như giới thiệu trước đó, phần thi này là cuộc thi tài nghệ bếp núc, bao gồm ba vòng thi được cải biên thành các trò chơi thao tác nhỏ. Hai MC và hai khách mời chia thành hai đội đỏ và xanh. Dựa vào chủ đề chương trình đưa ra, mỗi đội sẽ nấu một món Tứ Xuyên tương ứng. Hai mươi khán giả tại hiện trường được chọn ngẫu nhiên làm ban giám khảo quần chúng, chấm điểm theo thang điểm mười. Đội nào có tổng điểm ba vòng cao hơn sẽ thắng, nhận được phần quà đặc biệt từ chương trình “Buổi hẹn ẩm thực”. Đồng thời còn có phần bốc thăm may mắn cho khán giả nhận quà lưu niệm độc quyền.


Ngay khi nghe đến phần thưởng là gói quà đặc biệt, Phương Đường lập tức không giấu được sự phấn khích, bao nhiêu căng thẳng đều bay biến. Cô vẫn còn nhớ trong số đặc biệt tại thành phố Hải, ekip chương trình “Buổi hẹn ẩm thực” từng tặng muối biển tinh chế, dầu hàu, và một số nguyên liệu nấu ăn từ cá ở biển sâu quý hiếm khó mua được. Dù lần này không có phần quà hải sản phong phú như thế, đợt số đặc biệt ở thành phố Sơn cũng từng có gia vị bí truyền nghe rất mê luôn, cảm động quá đi mất!


Bên này, Kiều Vũ nhìn trộm qua thì thấy Phương Đường đột nhiên như được tiêm máu gà, bừng bừng khí thế. Anh nhịn không được mà cười “phụt” một tiếng, đôi vai run rẩy.


Mặc dù trong truyền hình trên TV thì trông các phân đoạn sau khi được cắt gọn và biên tập lại rất liền mạch. Nhưng thực tế, trước khi bắt đầu vòng hai, toàn bộ MC và khách mời, người quay phim đều được nghỉ ngơi gần một tiếng. Nhân viên hậu cần cùng chị Lưu tranh thủ phối hợp sắp xếp ban giám khảo quần chúng từ đám đông. Vì muốn giữ hiệu quả chân thực nhất, tổ ekip không hề thuê diễn viên quần chúng. Cũng may chương trình “Buổi hẹn ẩm thực” nổi tiếng nên nhanh chóng tìm đủ hai mươi người giám khảo quần chúng.



Tổ chương trình vất vả thật đấy. Phương Đường đứng dưới bóng cây uống ngụm nước khoáng, tầm mắt hướng về phía nhân viên công tác cách đó không xa. Cô thầm nghĩ, vừa quay ra thì thấy Kiều Vũ và Phong Đình đã bị đám đông vây kín xin chữ ký và chụp ảnh. Chà, hai người này cũng thế, vừa quay xong, mới được nghỉ giữa giờ mà phải cống hiến hết thời gian cá nhân của mình ra.


“Em Phương, có danh sách chia đội rồi nè.” Chị Hách Tâm Di, người rất quan tâm cô, đã đi xin bảng phân chia đội hình tạm thời từ biên đạo. Hai người tranh thủ giờ nghỉ chuẩn bị sơ trước cho khỏi lúng túng khi quay.


“Chị Hách, chị uống nước không?” Phương Đường đưa cho cô ấy một chai chưa khui, tay kia nhận lấy danh sách. Dù sao làm bếp cũng không phải diễn viên, xem như người đứng sau màn ảnh. Khả năng tùy cơ ứng biến không được tốt đến vậy, nếu làm chậm tiến độ quay của chương trình thì không ổn.


Cô vừa mở bảng xem:


Đội đỏ: Đầu bếp Phương Đường, trợ lý Kiều Vũ


Đội xanh: Đầu bếp Hách Tâm Di, trợ lý Phong Đình



Trận thi đấu mới bắt đầu chưa được bao lâu, Phương Đường đã vẫy tay chào Kiều Vũ: “Đàn anh Kiều, mong được anh chỉ giáo nhiều nhé. Chúng ta cố gắng giành quà nào!”


“Đường Đường đừng khách sáo, đây là việc nên làm mà. Em trông có vẻ rất năng nổ đấy.” Kiều Vũ vẫn giữ nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt, hoàn toàn không thấy chút mỏi mệt nào.



Cả hai cùng thay áo thun đỏ do tổ chương trình chuẩn bị, rồi cùng đội xanh tiến vào giữa quảng trường.


Trên bãi cỏ xanh vốn trống trải được dựng lên hai chiếc bàn ăn lớn giản dị. Trên bàn toàn là các loại dụng cụ nấu ăn cùng các nguyên liệu, gia vị được phân loại và gắn nhãn rõ ràng. Trái cây và rau củ vẫn còn đọng vài giọt nước, trông vô cùng tươi mới.


Lúc này, Phong Đình đã công bố chủ đề vòng thi đầu tiên với khán giả đang theo dõi trực tiếp.


“Vòng một, chủ đề: Ngọc mềm. Mời các đầu bếp của hai đội giành quyền trả lời. Đây là loại nguyên liệu nào?”


“Đậu hũ!” Phong Đình vừa dứt lời, Hách Tâm Di liền nhanh tay giành quyền trả lời, quả nhiên không hổ là lão tướng dày dạn kinh nghiệm.


Ôi, phản ứng chậm mất rồi. Phương Đường thầm trách bản thân.


“Trả lời đúng! đội xanh giành được một điểm trước! Điển cố về ngọc mềm xuất phát từ “Bội văn vận phủ” của Trương Ngọc Thư thời nhà Thanh, trong bài từng trích dẫn bài “Thơ đậu hũ” của nhà văn Tô Thức thời Tống: Mỡ đông láng mịn đũa nâng lên, ngọc mềm trong chảo tỏa hương êm. Hôm nay, tổ chương trình cũng chuẩn bị hai loại đậu hũ: đậu hũ dùng nước chua và đậu hũ thạch cao. Đội xanh vừa giành điểm có quyền ưu tiên chọn nguyên liệu trước.”


Hách Tâm Di vui vẻ bước tới trung tâm lấy ngay đậu hũ dùng nước chua. Phương Đường nhìn thấy đậu hũ được mang về bàn của đội xanh. Tuy trong lòng cô có phần thèm thuồng nhưng cũng không oán trách gì, lần sau cố gắng giành quyền trả lời nhanh hơn là được. Cô không do dự mà cầm ngay phần đậu hũ thạch cao còn lại, rồi chỉ huy Kiều Vũ lấy thêm một số nguyên liệu cần thiết khác.


Yêu cầu của cuộc thi là hai người trong đội phải phối hợp thực hiện, đồng nghĩa với việc cần chia việc hợp lý, không thể để một người làm hết. Hơn nữa, giới hạn hai mươi phút khiến cho ngay cả hai đầu bếp vốn có thể hoàn thành món ăn trong khoảng mười mấy phút cũng cảm thấy áp lực về thời gian. Việc phân công cho trợ lý phải khéo léo, không thể quá ít, cũng không thể giao các bước then chốt một cách tùy tiện.



Phương Đường không rõ Kiều Vũ có biết nấu ăn hay không, nhưng nhớ lại lần trước khi đến nhà, anh khá nhanh nhẹn trong việc bê đồ và dọn cơm, nên cô nghĩ các công việc đơn giản như nhặt rau, rửa rau chắc hẳn không thành vấn đề. Huống chi món ăn từ đậu hũ cũng không cần kỹ thuật quá phức tạp. Nghĩ vậy, cô yên tâm giao phần rửa và sơ chế rau củ cho anh, còn bản thân thì quay sang rửa lại dụng cụ nấu ăn, vừa làm vừa suy nghĩ xem nên nấu món gì. Ừm, không giành được đậu hũ dùng nước chua, dùng đậu hũ thạch cao làm món gì thì ngon đây nhỉ?


Bên kia, đội xanh do Hách Tâm Di dẫn đầu đã bắt đầu hành động hết sức nhanh chóng, cạch cạch bụp bụp, ai nấy đều bận rộn không ngơi tay. Không ngờ người luôn mang phong thái quyến rũ như Phong Đình khi thay tạp dề vào lại thái nguyên liệu rất có bài bản, thể hiện một mặt gọn gàng, sắc sảo của hình tượng tinh anh giỏi giang trong công việc. Nhiều khán giả bị thu hút bởi sự phối hợp nhịp nhàng và nhanh gọn của họ, dần dần đổ về phía đội xanh. 


“Kỹ thuật thái đậu hủ khéo quá!” Một người khen ngợi khi thấy Hách Tâm Di nhanh chóng cắt đậu hũ thành từng khối vuông nhỏ cỡ 2–3 cm, nhẹ nhàng cho vào chậu nước muối pha loãng để ngâm. Còn Phong Đình ở bên cạnh cũng không kém phần năng suất. Cô ấy băm nhuyễn một nắm thịt heo to cỡ nắm tay rồi cho vào bát, sau đó cắt nhuyễn tỏi tươi, hành hoa, đập dập đậu đen, băm nhuyễn tương đậu cay. Các công đoạn sơ chế được hoàn thành một cách liền mạch.


Trái lại, phía Phương Đường lại vẫn yên ắng, chưa có động tĩnh gì rõ ràng, khiến phần lớn khán giả dồn ánh nhìn về phía đội xanh.


 


“Con nhóc này nấu nướng gì chứ, xem ra vẫn là đầu bếp dày dặn kinh nghiệm đáng tin hơn.” Một ông lão khoanh tay, lắc đầu nhận xét.


“Tôi thấy đội xanh phen này nắm chắc phần thắng rồi.” Một chú trung niên đứng cạnh cũng đồng tình.


Nhưng mà một cô gái trẻ ăn mặc thời thượng, đeo kính râm đứng bên cạnh lại không cho là đúng, phản bác lại: “Cuộc thi mới bắt đầu thôi mà, ai thắng ai thua sau này mới biết được.”


Khi từng loại gia vị được chuẩn bị xong xuôi, khán giả dần đoán ra món ăn mà đội xanh định làm. Đúng như dự đoán, Hách Tâm Di vừa nghe chủ đề liền quyết định chọn một trong những món kinh điển đại diện cho Tứ Xuyên – đậu hũ Ma Bà. Có thể nói, chỉ cần chọn món này thì khả năng chiến thắng gần như đã nắm chắc trong tay. Bởi lẽ đây là món ăn nổi tiếng không chỉ trong nước mà cả trên thế giới.


Việc giành được đậu hũ dùng nước chua chỉ là bước đầu trong kế hoạch thắng lợi của cô ấy. Kỹ năng nêm nếm, điều chế nước sốt được tôi luyện qua nhiều năm làm đầu bếp tại “Quán Xuyên Giang” mới chính là chiêu sát thủ. Cô ấy rất tự tin vào tay nghề của mình, hoàn toàn không để tâm đội đỏ sẽ nấu món gì, bởi chỉ cần nấu xong trước và chinh phục được vị giác của ban giám khảo quần chúng là sẽ ghi được điểm cao. Cho dù nấu cùng một món đi nữa thì sự chênh lệch tay nghề cũng sẽ hiện rõ như ban ngày. Hách Tâm Di vốn là người hòa nhã, dễ gần nhưng ngay khoảnh khắc này, cả người lại toát lên một khí chất sắc bén, như thể được thần Phật dát vàng phù hộ, rực rỡ, chói lóa dưới ánh mặt trời!


Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Story Chương 7: Đậu hũ ngọc mềm
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...