Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 8: Tiên nhân đậu hũ
Edit: Hồng
Beta: Cyane
Vị ngon từ công phu nghiền giã
Hành lang khu A, sảnh đến quốc tế, sân bay quốc tế thành phố C.
Một người đẹp có tóc dài uốn sóng màu nâu sẫm, đeo kính râm Montblanc, khoác trên người chiếc váy dài phiên bản giới hạn mới nhất của Chanel, chầm chậm bước tới. Tay trái cô ấy kéo một chiếc vali da thủ công thương hiệu The Bridge đến từ Florence, Ý, tay phải giơ cao chiếc Iphone XS màu vàng kim mới nhất, đôi môi đỏ rực được tô bằng son YSL màu 20 Rouge Flamme không ngừng mấp máy.
“Phải, tôi đã nói với anh là bay chuyến trưa, người đâu còn chưa lết xác tới đón bà đây nữa!”
Tiếng cộp cộp cộp vang lên khi đôi chân dài thon thả đi đôi giày cao gót 10cm vội vã sải bước ngày càng nhanh hơn vì thiếu kiên nhẫn, kèm theo âm thanh lộc cộc của bánh xe vali dần khuất xa nơi lối ra sân bay.
Hai tiếng sau.
Một chiếc Porsche Boxster màu đỏ chậm rãi dừng lại trước cổng vào công viên rừng địa chất quốc gia ở ngoại thành. Cửa xe mở ra, một người đàn ông cao lớn tuấn tú bước xuống, trên người khoác bộ vest đặt may riêng của Armani. Anh ta vòng qua phía bên kia xe, lịch thiệp mở cửa xe cho người ngồi trong. Một bàn tay thon dài mềm mại đưa ra, nhưng lại bất ngờ đẩy mạnh anh ta một cái. Bước xuống xe không ai khác chính là người phụ nữ đeo kính râm ở sân bay lúc nãy.
“Châu Du Lâm, tôi nói bao nhiêu lần rồi, cất cái bộ dạng đào hoa của anh lại cho tôi! Đừng hòng giở trò lừa gạt mấy cô nhóc với tôi!” Vẻ ngoài quyến rũ nhưng lời lẽ tuôn ra sắc bén như dao.
Người đàn ông cao lớn vạm vỡ nhún vai, thản nhiên nói: “Cục cưng à, em phải biết chỉ có một mình em mới được hưởng đặc quyền được thiếu gia đây đích thân đưa đón và làm tài xế miễn phí thôi đấy.”
“Cút xéo đi. Mang hành lý của tôi về đi, tối tôi không về nhà ăn cơm đâu.” Người phụ nữ đeo kính râm nói vài câu liền tống cổ anh ta đi, vung tay dứt khoát, không hề lưu luyến mà hất tóc rồi xoay người bước thẳng vào công viên.
Châu Du Lâm nhìn bóng lưng chẳng hề ngoái đầu lấy một lần của cô ấy càng lúc càng xa, mở cửa xe, ngồi vào ghế lái. Mãi lâu sau, anh ta mới chậm rãi khởi động xe rồi rời đi.
Buổi chiều tại công viên rừng địa chất quốc gia, gió nhẹ cuốn bớt đi sự ẩm ướt, tán cây rì rào trong nắng, một cuộc thi nấu ăn đang diễn ra ở quảng trường trung tâm, không khí đang dần trở nên sôi nổi.
Đội xanh của Hách Tâm Di đã gần hoàn thành món đậu hũ Tứ Xuyên. Trong làn khói lửa, mùi thơm của dầu cải, thịt băm dần dậy mùi quyến rũ, lan tỏa khắp không gian. Hách Tâm Di tiếp tục cho tương đậu đặc chế của Quán Xuyên Giang vào chảo, thêm ớt, tỏi băm, chao, rồi tăng lửa nấu cho sôi lên.
Đám đông xung quanh bị mùi hương thu hút, ngày càng có nhiều người vây quanh bàn của đội xanh, chờ đợi được thử thành phẩm. Ngược lại, đội đỏ lại vắng hoe, chỉ còn lại người phụ nữ thời thượng toàn thân đều là hàng hiệu – người trước đó đã lên tiếng phản bác người khác, cùng với vài người vì e ngại khí thế của cô ấy mà không rời đi, hoặc thật sự tò mò xem Phương Đường đang làm gì mà loay hoay mãi nhưng lại im ắng một cách khác thường như vậy.
Đội xanh bước vào giai đoạn cuối cùng. Món đậu hũ Tứ Xuyên sau khi được rưới nước bột năng cho sánh mịn thì được chia ra thành từng đĩa một, không thừa không thiếu, vừa khéo 20 phần nhỏ. Trên mỗi đĩa rắc thêm hành hoa thái nhỏ và chút bột hoa tiêu. “Ting!” Tiếng chuông vang lên, hoàn thành!
“Được rồi, thưa quý vị khán giả, như mọi người đã thấy, đội xanh đã hoàn thành xong món đầu tiên trong vòng thi thứ nhất. Chỉ mất vỏn vẹn 12 phút. Họ đã lựa chọn món đậu hũ Tứ Xuyên.” Hình ảnh được chiếu lên đi kèm với giọng thuyết minh: “Như mọi người đều biết, món đậu hũ Tứ Xuyên có nguồn gốc từ quán cơm Trần Hưng Thịnh, khai sinh vào đầu năm niên hiệu Đồng Trị nhà Thanh. Chủ tiệm là Trần Xuân Phúc mất sớm, quán nhỏ ấy liền được vợ ông tiếp quản. Da mặt bà chủ hơi rỗ nên người ta hay gọi bà là “Trần Mặt Rổ” . Khi ấy, Vạn Phúc Kiều là cây cầu gỗ bắc ngang qua Phủ Hà, không dài nhưng lại rất rộng. Hai bên cầu có lan can cao, phía trên dựng các đình câu cá trang trí rực rỡ sơn son thiếp vàng. Trên cầu thường có người khuân vác, người đẩy xe, khiêng kiệu, gánh hàng qua lại nghỉ chân ăn uống. Thực khách chủ yếu của quán Trần Hưng Thịnh là các phu gánh dầu. Những người này thường mua đậu hũ, thịt bò, rồi múc một ít dầu từ thùng dầu mình gánh nhờ bà chủ chế biến giúp. Qua thời gian, bà Trần đã đúc kết ra kỹ nghệ nấu đậu hũ vô cùng độc đáo. Món đậu hũ do bà chế biến không chỉ có đủ sắc – hương – vị, mà còn vượt xa những món ăn bình thường, rất được lòng thực khách. Từ đó, danh tiếng món đậu hũ của nhà họ Trần vang xa…”
Rất nhiều khán giả không nhịn được đã cầm dĩa lên nếm thử. Thơm lừng! Cay nồng sảng khoái!
“Có cơm không?”
Còn có người ăn cay đến mức kêu la: “Phù, phù, cay quá! Cho tôi miếng nước đi!”
Hách Tâm Di vô cùng hài lòng với phản ứng của mọi người, trong lòng thầm nghĩ: Quả nhiên không ngoài dự đoán của mình. Một khi thực khách đã nếm món đậu hũ Tứ Xuyên này, dưới sự công kích mãnh liệt của vị giác thì còn ai nhớ đến món ăn của người khác nữa chứ? Ván này mình thắng chắc rồi!
“Vậy thì, còn chưa tới mười phút nữa thôi, đội đỏ làm đến đâu rồi nhỉ?” Lời thuyết minh vang lên, máy quay lập tức lia sang phải, đi kèm với động tác zoom nhanh đầy kịch tính là hình ảnh Phương Đường đang cúi đầu chiên món ăn, Kiều Vũ đứng bên cạnh cô đang khuấy đều bát nước xốt màu vàng nhạt.
“Ơ, đây là…” Giọng thuyết minh như phát hiện ra điều gì đó, ra hiệu cho quay phim tiếp tục zoom cận vào.
Trong phần cận cảnh trên màn hình, những miếng dài hình chữ nhật màu vàng óng được Phương Đường liên tục gắp rồi cho vào chảo chống dính, chiên đến khi lớp ngoài xém giòn. Từ làn khói nhẹ tỏa ra từ chảo, vẽ ra thành những đường cong mờ ảo như có ma lực.
Tắt bếp, bày ra đĩa, rồi rưới lớp xốt vàng nhạt, sánh mịn như kem sữa lên từng miếng đậu hũ chiên giòn, những miếng đậu hũ vàng óng dưới ánh nắng lúc hai giờ đầu giờ chiều ánh lên những tia sáng lấp lánh.
Hiện trường bỗng lặng đi trong chốc lát.
“… Đây là, đậu hũ chiên?” Giọng thuyết minh mang theo sự ngỡ ngàng, không ngờ đội đỏ lại lựa chọn một món thường thấy ngoài phố như món đậu hũ chiên. Thế nhưng hình dáng và màu sắc lại rất khác biệt, nhìn độ bóng và mức độ chiên đều màu có thể thấy rõ đây là một món rất ngon.
“Hết giờ!” Nhân viên phụ trách bấm giờ hô lớn, thông báo phần thi đầu tiên đã kết thúc. Đã đến lúc thử món.
Lúc này, trong 20 vị giám khảo đã có 16 người ăn cơm rồi. Sau khi bị làn sóng cay xé từ ớt công kích vị giác, họ đã tạm thời bị bão hòa mùi vị, đối với món chiên dầu dường như không còn mấy hứng thú, chỉ thấy hình dạng chiên ra trông nhỏ xinh đáng yêu.
Còn lại 4 vị giám khảo vẫn kiên nhẫn chờ đợi từ nãy đến giờ thì không nhịn được nữa, vội vàng lấy đũa bắt đầu nếm thử.
Một cô gái đeo kính râm gắp lấy miếng trên cùng, chẳng ngại sẽ làm lem lớp son đỏ rực trên môi, há miệng cắn một phát. Lớp vỏ chiên vàng óng bên ngoài giòn tan, kết hợp cùng phần đậu hũ trắng nõn mịn màng bên trong, tạo nên hiệu ứng thị giác rõ rệt, đối lập mà hài hòa.
“Ngon quá!” Những tiếng trầm trồ không ngớt vang lên.
Lại chấm phần đậu hủ chưa cắn vào loại nước sốt màu trắng đục, có độ sánh như sữa đặc, cảm giác trơn mịn như nhung tan chảy giữa đầu lưỡi, lại mang một hương vị hoàn toàn khác với vị nguyên bản mềm mại lúc đầu.
“Thật kỳ diệu! Loại sốt này có mùi vị giống sữa đặc nhưng lại lẫn hương thơm của đậu phộng và óc chó. Cô bé, mau nói cách làm loại sốt này đi nào.” Ông lão lúc trước còn nghi ngờ Phương Đường, lúc này đã hoàn toàn bị món đậu hũ lạ mắt này chinh phục, không ngừng truy hỏi, thái độ hoàn toàn nghiêng hẳn về phía đội đỏ.
Dĩ nhiên Phương Đường sẽ không dễ dàng công khai bí quyết, nhưng vì phép lịch sự, cũng như để thỏa mãn sự tò mò của khán giả, cô vẫn mỉm cười giải thích đơn giản: “Món này tên là Đậu Hũ Tiên Nhân. Phần nước sốt đi kèm có cách làm hơi khác với sữa đặc, đúng là có thêm đậu phộng và óc chó tươi xay nhuyễn, rồi lại thêm vào một ít loại tương ngọt do mẹ tôi sáng chế…”
“Mẹ cô?”
“Mẹ tôi tên là Lưu Ngọc.”
Ra là vậy!
Lúc này ban giám khảo mới vỡ lẽ, thì ra khi đội xanh đang xào nấu rực lửa, lôi kéo ánh nhìn của khán giả bằng ánh lửa bùng lên từ chảo dầu thì hai người đội đỏ lại yên tĩnh xay đậu phộng và óc chó bên kia.
Còn mẹ cô ấy… Ơ, chẳng phải chính là Lưu Ngọc của nhà hàng Tứ Xuyên nhà họ Lưu nổi danh kia sao! Hóa ra là loại tương ngọt trứ danh của nhà họ Lưu!
Nhắc đến phản ứng ngạc nhiên của mọi người thì không thể không nói tới một truyền thuyết ai cũng biết trong giới ẩm thực – món ăn bí truyền nhà họ Lưu. Năm xưa, danh tiếng ấy rực rỡ đến mức không ai là không biết,, từ khi Lưu Ngọc sáng lập nhà hàng Tứ Xuyên nhà họ Lưu và nổi tiếng chỉ sau một đêm, cho đến lúc bà rút lui khỏi giới ẩm thực khi sự nghiệp đang ở đỉnh cao, gần như bặt vô âm tín. Suốt hơn mười năm, danh tiếng của món ăn nhà họ Lưu vẫn được thực khách trung thành truyền tai nhau như một huyền thoại.
Mà món của nhà họ Lưu đâu dễ gì được ăn thử!
“Các vị không ăn thì chúng tôi xin phép đấy nhé!” Bốn giám khảo chủ động gọi một tiếng, rồi không kìm được mà đưa đũa gắp tiếp phần còn lại trong dĩa. Mười sáu vị giám khảo còn lại lúc đầu còn đang quan sát, nghe thấy nhắc tới nhà họ Lưu thì lập tức sốt ruột! Chẳng màng lúc nãy đã ăn thử đậu hũ Tứ Xuyên rồi, ai nấy đều giành lấy đũa lao vào đám đông đang tranh giành kia.
Hách Tâm Di không thể ngờ được, một cục diện tưởng như chắc thắng lại bất ngờ đảo chiều, sức ảnh hưởng của món ăn nhà họ Lưu thật sự quá kinh khủng! Cô ấy lập tức ghi dấu thật đậm cái tên “Món Tứ Xuyên nhà họ Lưu” vào trong lòng, nhưng lại bỏ sót một chi tiết cực kỳ quan trọng. Từ đầu đến cuối, Phương Đường chưa từng nói rằng món Đậu Hũ Tiên Nhân này là món của nhà họ Lưu.
Phương Đường đang bận rộn chia phần đậu hũ cho mọi người, hoàn toàn không để ý đến sự hiểu nhầm của đám đông. Còn Kiều Vũ đứng bên cạnh giúp cô chuyền đĩa, im lặng không vạch trần gì, cứ để mọi người tiếp tục hiểu nhầm.
Kết quả vòng thi đầu tiên: Đậu hũ Tứ Xuyên vs Đậu Hũ Tiên Nhân hòa nhau!
Vòng thi thứ hai nhanh chóng bắt đầu, chủ đề được công bố là “Bột mì”.
Lúc mới nhận được kịch bản trước khi ghi hình, cả Hách Tâm Di và Phương Đường đều tươi cười vui vẻ, giờ đây hai người lại rất sửng sốt. Ban đầu hai người còn nghĩ chủ đề này không phải đang nhắc đến mì cay Thành Đô sao? So easy~ Kết quả vừa vào thi chính thức, hai người liền ngơ ngác.
Vì ban tổ chức lại bất ngờ thêm một dòng phụ đề dưới hai chữ bột mì: Bột mì không phải “mì”.
Vòng một hoà mà không ai giải thích lý do thì thôi, giờ đến vòng hai lại đổi đề giữa chừng thế này á? Cũng may là cả hai đều có nền tảng vững, ứng biến tại chỗ cũng không đến nỗi rối tung.
Có khi ban tổ chức thấy tình hình ghi hình chưa đủ “drama” nên tăng độ khó vào phút chót cũng nên. Phương Đường âm thầm đoán trong đầu.
Bột mì không phải mì, là mì mà cũng không hẳn là mì. Rốt cuộc là đang nói đến nguyên liệu chế biến hay là hình thức món ăn khi hoàn thành vậy?
Có hơi hoang mang.
Cô quay sang nhẹ kéo vạt áo của anh chàng trợ lý mặc áo xanh cao ráo bên cạnh: “Anh Kiều, anh có ý tưởng gì không?” Có lẽ hỏi thử người của ê-kíp lại được gợi ý gì đó.
Kiều Vũ nhìn vạt áo đang bị ngón tay trắng muốt của cô kéo nhẹ thì sững người vài giây, trong lòng bất giác thấy vô cùng dễ chịu. Trời ơi, hành động vô thức này của em Đường dễ thương muốn xỉu!
“Sao thế ạ?” Thấy anh đơ ra không nói gì, gương mặt kiểu như vừa bị lag, Phương Đường bỗng nhớ lại lần đầu gặp anh cũng đơ như vậy, thế là vô thức hỏi.
“À, không có gì đâu… Anh nghĩ chúng ta có thể bắt đầu từ mấy nguyên liệu mà chương trình chuẩn bị. Em nhìn mấy cái túi trắng bên kia xem, hình như có gợi ý đó.” Anh chỉ về phía mấy chiếc túi trắng đặt trên bàn, bị rau củ che mất một phần.
Vì cô hơi thấp nên lúc nãy cô không nhìn thấy mấy cái túi đó, giờ được anh nhắc cô mới nảy ra ý tưởng.
“Em hiểu rồi!”
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Story
Chương 8: Tiên nhân đậu hũ
10.0/10 từ 39 lượt.
