Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia

Chương 6: Buổi hẹn ẩm thực


Edit: Miya


BetaL: Cyane


Bị gài bẫy


Vài tuần sau. 


Một buổi sáng đẹp trời, Phương Đường dậy từ sớm, cô chuẩn bị đến nơi quay hình, chính là Công viên Địa chất Rừng Quốc gia thành phố C. 


Bầu trời giữa hè lác đác vài cụm mây trắng  trôi lênh đênh chờ tắm nắng, trong không khí tràn ngập sương mù ẩm ướt, khiến khung cảnh yên tĩnh và đẹp đẽ. 


Khi cô đến được quảng trường của khu rừng, đã có không ít du khách tụ tập quanh khu vực quay phim để xem náo nhiệt. Chị Lý đang dẫn dắt ê-kíp làm công tác kiểm tra cuối cùng. Nhìn từ xa, ở giữa quảng trường, Kiều Vũ và Phong Đình đang cầm kịch bản, chăm chú luyện thoại cùng nhau.


Không chờ Phương Đường lại gần, Kiều Vũ – người đeo kính gọng vuông, như có giác quan thứ ba liền ngẩng đầu nhìn xung quanh. Khi thấy cô, anh liền nở nụ cười rạng rỡ. 


Phương Đường nhìn anh đột nhiên cong khoé miệng, dưới ánh nắng tạo thành một đường cong đẹp mà bất giác ngẩn người. Tại sao cô có cảm giác lần nào gặp thì đàn anh Kiều đều nhìn mình cười vậy? Tuy nhiên, không ngờ dáng vẻ đeo kính của đàn anh Kiều lại hợp đến thế, toát lên một khí chất lịch sự trầm ổn. Phương Đường bỗng tò mò không biết hồi anh còn học ở đại học T có phải cũng giống bây giờ, mắt đeo kính tay ôm sách rồi đắm mình dưới ánh mặt trời không?


“Đến rồi à.” Kiều Vũ là người lên tiếng trước.



Phương Đường gật đầu với hai người coi như chào hỏi: “Vâng, chào buổi sáng. Ngại quá, em đến muộn.”


“Nếu tính theo thời gian đã hẹn thì là do bọn anh đến sớm.” Kiều Vũ vẫn giữ nụ cười trên môi: “Anh đang luyện thoại với Phong Đình. Chị Lưu cũng có kịch bản của em với chị Hách, không nhiều đâu, rất đơn giản. Trước khi quay chúng ta chỉ cần phối hợp lại một chút là được.” Cách anh giải thích chẳng giống người lần đầu làm người dẫn chương trình một chút nào, trông cực kỳ quen việc.


“Cảm ơn ạ, vậy em đi tìm chị Lưu trước đây.”


“Ừ, đi đi.”


Kiều Vũ vẫn luôn nhìn theo hướng Phương Đường quay người bước về phía chị Lưu.


“Tập lời thoại à?” Phong Đình ở phía bên này vẫn không nói gì, bỗng bật cười đầy ẩn ý: “Chẳng phải chúng ta đã tập xong từ lâu rồi sao?”


Những người trong giới quen biết với Kiều Vũ đều biết anh chàng này là một “quái vật” có thể nhớ hết kịch bản và lời thoại chỉ sau một hai lần đọc. Suy cho cùng, có lẽ là vì anh đã dồn hết tất cả điểm kỹ năng tích lũy được khi còn là học sinh giỏi năm xưa vào việc học lời thoại và diễn xuất, nên mới có được trí nhớ kinh người như vậy. Mặc dù khi được hỏi, bản thân anh chỉ trả lời rằng trước đây do làm nghiên cứu, làm thí nghiệm nên quen ghi nhớ, chú ý rèn luyện trí nhớ thì ai cũng có thể làm được, nhưng phần lớn mọi người vẫn kiên quyết cho rằng Kiều Vũ sinh ra là dành cho nghề diễn xuất.


Cũng nhờ vào năng khiếu như vậy mà Kiều Vũ với tư cách là một gương mặt mới trong giới giải trí, chẳng bao lâu đã bắt kịp không ít diễn viên xuất thân chính quy. Dựa vào những tác phẩm chất lượng cùng với lối diễn xuất chân thành, anh nhanh chóng giành được chỗ đứng vững chắc trong giới.


Kiều Vũ không để ý đến lời của Phong Đình, vì anh đang nghĩ đến một chuyện quan trọng hơn nhiều.


Bên này, sau khi chào hỏi chị Lưu xong, Phương Đường cầm kịch bản vừa nhận được đi tìm Hách Tâm Di để chuẩn bị cùng nhau nghiên cứu. Hách Tâm Di là bếp trưởng của “Xuyên Giang Hào Tử”, dù đã ngoài bốn mươi nhưng cô ấy vẫn rất thuần thục trong kỹ thuật chế biến món Tứ Xuyên vùng Bắc. Nghe nói trước đây cô ấy từng làm việc ở một khách sạn năm sao, sau này vì muốn theo đuổi ước mơ nên đã cùng chồng mở nhà hàng “Xuyên Giang Hào Tử”. Để quảng bá tên tuổi, cô ấy còn tham gia nhiều cuộc thi nấu ăn nổi tiếng trong nước. Hiện tại cô ấy là bếp trưởng, chồng thì phụ trách điều hành, khiến nhà hàng của mình càng khởi sắc. Phương Đường thật lòng tôn trọng những người yêu thích ẩm thực Tứ Xuyên như vậy, sau khi quen biết lại càng khâm phục tay nghề thuần thục của Hách Tâm Di.


Hách Tâm Di nhiệt tình nói với Phương Đường: “Chị đã xem qua quy trình thi đấu rồi, có tổng cộng ba vòng, chủ đề không khó đâu.”



Phương Đường lật xem kịch bản trong tay rồi gật gật đầu: “Vòng đầu: Ngọc mềm; Vòng hai: Bột mì; Vòng ba: Canh chua. Toàn là những món ăn và phương pháp nấu nướng rất phổ biến.”


Hách Tâm Di không ngờ cô tuổi còn nhỏ mà chỉ nhìn qua đã đoán ra được ý nghĩa phía sau của hai chủ đề đầu tiên, lập tức có cái nhìn đánh giá cao hơn về cô: “Chị nghĩ tổ chương trình chắc cũng lấy việc phổ biến kiến thức và giới thiệu ẩm thực Tứ Xuyên làm chính. Chị Lưu chỉ bảo chúng ta chuẩn bị sơ qua mấy câu trả lời khi người dẫn chương trình giới thiệu là được rồi.”


“Vâng ạ.”


Sau một loạt công tác chuẩn bị, tập mới nhất của chương trình “Buổi hẹn ẩm thực” với chủ đề “Vị Tứ Xuyên gia truyền” cuối cùng cũng chính thức ghi hình.


Phong Đình lập tức gạt bỏ vẻ lạnh lùng sau hậu trường, biến thành người dẫn chương trình ngoại cảnh tràn đầy năng lượng như thường thấy trên ti vi.


“Chào mừng quý vị khán giả! Lại đến hẹn gặp nhau trong chuyên mục buổi hẹn ẩm thực. Tôi là người bạn thân thiết của mọi người, Phong Đình~!” 


Cô ấy giơ bàn tay phải không cầm micro lên, năm ngón tay xòe rộng không ngừng vẫy về phía ống kính, nụ cười của cô ấy dưới ánh nắng rực rỡ tỏa sáng: “Chắc hẳn nhiều bạn xem đài đã biết từ trang chủ của chúng tôi rồi, trong tập “Cuộc hẹn ẩn thực” lần này, chúng tôi đặc biệt mời đến nam diễn viên Kiều Vũ nổi tiếng trong nước làm trợ lý dẫn chương trình cùng tôi! Chúng ta sẽ cùng nhau dẫn dắt “Cuộc thi giao lưu ẩm thực vị Tứ Xuyên gia truyền”! Kiều Vũ, chào anh~!”


Lúc này Kiều Vũ đã tháo kính gọng đen và những đạo cụ cải trang khác ra, mỉm cười vẫy tay chào đám đông xung quanh cùng với ống kính máy quay: “Chào mọi người, tôi là Kiều Vũ. Rất vinh hạnh khi lần này được mời đến tham gia dẫn chương trình “Buổi hẹn ẩm thực”. Khi vừa biết tin, tôi thực sự giật mình đấy, ha ha ha…”


“Á á á Kiều Vũ!!” Một số thành viên của fanclub Kiều Vũ đã đặc biệt đến tận nơi ghi hình, phối hợp theo lời dẫn của người dẫn chương trình mà hét lên đầy phấn khích: “Kiều Vũ, Kiều Vũ! Vũ động thiên hạ!”


Du khách xung quanh cũng bắt đầu xôn xao: “Ồ, hóa ra đúng là Kiều Vũ thật.”


“Nãy đứng xa quá không thấy rõ, bảo sao trông quen thế.”



“Ha ha ha, mấy người yếu thật đấy, tôi nhìn ra từ lâu rồi, không thì sao phải đợi lâu như vậy!” Những lời bàn tán kiểu như thế vang lên không ngớt.


“Không hổ là nam diễn viên nổi tiếng của chúng ta, độ nổi tiếng đúng là không đuổi kịp, tôi ghen tị muốn chết luôn rồi đấy.” Phong Đình vừa trêu chọc vừa tiếp tục khuấy động không khí chương trình: “Nghe nói gần đây cậu lại nhận đóng phim, có thể thuận tiện hé lộ một chút không?”


“Cốt truyện cụ thể thì không thể tiết lộ được, nhưng chắc hẳn mọi người cũng biết rồi, đây là bộ phim của đạo diễn Cố Hành Tùng, sắp tới sẽ có buổi họp báo ra mắt, mọi người nhớ đón chờ nhé.” Vẻ mặt Kiều Vũ bất đắc dĩ nhún vai, lại nhanh chóng nở nụ cười ranh mãnh: “Phong Đình, chị là “nữ thần quốc dân” đấy, chẳng lẽ quên ai là người đẹp đã giành giải lựa chọn của công chúng ở lễ hội ẩm thực năm ngoái rồi à? Mọi người nói xem là ai nào!”


“Là Phong Đình!” Mọi người xung quanh đều bật cười ha hả.


“Đúng là không nói lại được cậu mà.” Phong Đình giả vờ đầu hàng, làm ra vẻ mặt mếu máo, nhưng trong lời nói lại khéo léo kéo chủ đề quay về chương trình “Buổi hẹn ẩm thực”: “Đã vậy thì người đẹp trai miệng lưỡi lanh lợi như cậu, nào, nhiệm vụ giới thiệu tiệm ăn gia truyền này lập tức giao cho cậu đó!”


“Yes! Madam.” Kiều Vũ tự nhiên tiếp nhận lời dẫn, bắt đầu giới thiệu về nguồn gốc của tiệm ăn gia truyền: “Hiện nay ở trong nước thịnh hành tiệm ăn gia truyền, nhưng ít ai biết rằng nó bắt nguồn vào thời Quang Tự cuối đời Thanh. Chắc hẳn nhiều khán giả đã từng nghe đến hoặc đã từng thưởng thức, tiệm ăn gia truyền này chính là bắt đầu từ ẩm thực của nhà họ Đàm. Người sáng lập ẩm thực nhà họ Đàm là Đàm Tông Tuấn, đã kết hợp hương vị ẩm thực Quảng Đông quê nhà với phong cách Bắc Kinh. Sau này, khi gia đình sa sút, con trai ông là Đàm Triện Thanh tiêu xài cạn kiệt khiến đầu bếp gia đình và các thê thiếp buộc phải mang ẩm thực trong nhà của nhà họ Đàm ra bán để kiếm sống. Họ tổ chức tiệc ngay tại nhà, mỗi tối chỉ nhận ba bàn, phải đặt trước ba ngày, lúc đông khách nhất, muốn có chỗ phải đợi cả tháng.”


Phong Đình bổ sung: “Hiện nay, các tiệm ăn gia truyền ngày càng phổ biến ở trong nước, và thành phố C cũng đang bắt kịp làn sóng này. Trong vô số nhà hàng chuyển hướng sang mô hình tiệm ăn gia truyền, có cả đầu bếp chuyên nghiệp lẫn những người không chuyên, nhưng điểm chung lớn nhất chính là chinh phục thực khách bằng hương vị, vị cay tuyệt đỉnh.” Cô ấy và Kiều Vũ kẻ xướng người hoạ, cùng nhau đưa ra phần giới thiệu súc tích về tiệm ăn gia truyền đang thịnh hành hiện nay trong nước.


“Cho nên nha, để khám phá tiệm ăn gia truyền độc đáo của thành phố C chúng tôi, số này của “Buổi hẹn ẩm thực” đã đặc biệt mời đến hai bếp trưởng của “Quán Xuyên Giang” và “Tiệm ăn gia truyền của nhà họ Phương”. Xin dành một tràng pháo tay thật nồng nhiệt nào!”


“Bốp bốp bốp!”


Đám đông vây quanh nhiệt tình vỗ tay, có không ít người qua đường từng nghe danh hai tiệm ăn gia truyền này cũng liên tục cảm thán: “Chẳng phải “Quán Xuyên Giang” là quán nằm sau quảng trường tài chính ở phía đông thành phố sao!”


“A! Tôi biết quán nhà họ Phương đó, con trai tôi đang học ở đại học T, nghe nói quán đó là do một sinh viên mới tốt nghiệp mở đó.”




Phương Đường và Hách Tâm Di từ một bên quảng trường của khu rừng đi vào khu vực trung tâm đang diễn ra ghi hình. Lần đầu tiên lên sóng truyền hình, Phương Đường có hơi không quen khi đối mặt với ống kính máy quay, mới vừa bước vào trường quay, trong lòng cô đã thấp thỏm không yên, lòng bàn tay cũng hơi đổ mồ hôi, so với Hách Tâm Di ở bên cạnh đã dày dạn kinh nghiệm thì cô thật sự còn kém xa. May mà cô kịp thời điều chỉnh lại nhịp điệu của bản thân, âm thầm hít thở sâu vài lần để xoa dịu cảm giác tim đập nhanh vì lo lắng.


Bên này, Phong Đình và Hách Tâm Di đã bắt đầu trò chuyện: “Chị Hách, chúng ta lại gặp nhau rồi, lần trước gặp hình như là tại lễ hội ẩm thực ở thành phố B năm ngoái thì phải.”


“Chào em, đúng là lâu rồi không gặp. Chào các khán giả thân mến, tôi là Hách Tâm Di, rất vui vì lại có cơ hội xuất hiện trên màn ảnh nhỏ và chia sẻ ẩm thực với mọi người. Gần đây, Quán Xuyên Giang của chúng tôi lại nghiên cứu ra mấy món ăn mới, rất hoan nghênh mọi người đến thưởng thức.” Hách Tâm Di vô cùng thành thạo trò chuyện với Phong Đình trên chương trình, tiện thể cũng quảng bá cho quán của mình.


“Em thì không chờ nổi đến khi chương trình kết thúc đâu, lát nữa nấu xong nhất định phải để em ăn trước đấy!” Phong Đình giơ tay tỏ vẻ xung phong gia nhập hàng ngũ giám khảo đại chúng.


Kiều Vũ cũng bật cười nói muốn ăn thử: “Cơ hội có lộc ăn thế này sao có thể thiếu tôi được, tôi chính là fan ruột của ẩm thực Tứ Xuyên đấy!” Giọng nói đầy tự hào và hứng khởi của một người sành ăn chính là tâm đắc như vậy!


Cuối cùng cũng đến lượt Phương Đường.


Phong Đình nở nụ cười đặc trưng của mình, quay sang hỏi Kiều Vũ: “Này anh chàng đẹp trai họ Kiều, cậu có quen cô gái xinh đẹp bên cạnh mình không vậy?”


“Đương nhiên là quen rồi, chủ kiêm bếp trưởng của nhà hàng mới nổi “Tiệm ăn gia truyền nhà họ Phương” ở thành phố C, tốt nghiệp khoa Hóa sinh đại học T – Phương Đường.” Kiều Vũ quay đầu nhìn Phương Đường: “Đàn em, nghe đồn chỗ em kinh doanh tốt đến mức khách tuần sau và tuần sau nữa cũng đã đặt kín lịch rồi hả?”


Phương Đường không ngờ anh lại trực tiếp gọi cô là đàn em ngay trên sóng truyền hình, trong kịch bản hoàn toàn không có đoạn này mà, còn cái tin đồn kia là anh nghe từ đâu vậy?


Đàn anh Kiều, anh đừng gài bẫy em nữa mà…


Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Story Chương 6: Buổi hẹn ẩm thực
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...