Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 51: Cô dâu (Ngoại truyện 1)
Edit: Khanh Lam
Beta: Lam Lam
Sức quyến rũ ngọt ngào của bánh fondant
Phương Đường mặc một chiếc váy đen ngắn được may tỉ mỉ, ngồi trước bàn trang điểm. Người phụ nữ trong gương nhỏ nhắn, lanh lợi, tinh nghịch đáng yêu, lớp trang điểm nhẹ nhàng, nụ cười rạng rỡ. Cô toát lên khí chất mê người hệt như một cô dâu sắp bước vào lễ đường, khiến bản thân không khỏi hoảng hốt, tựa như chỉ cần mở cánh cửa phía sau, người đang chờ bên kia sẽ là bóng dáng quen thuộc ấy.
“Cót kẹt…” Cánh cửa gỗ phía sau bị đẩy ra từ bên ngoài.
Một người phụ nữ cao ráo bước vào, trên người là chiếc váy cưới trắng chấm đất, cổ đeo vòng pha lê, khăn voan được vấn thành đóa hoa, rủ xuống từ búi tóc. Trước ngực nơi khuy áo, cài một bó thạch nam. Khí chất đoan trang, động tác nhanh nhẹn, nhưng vẻ mặt lại đầy rối rắm, tất cả những điều đối lập ấy cùng lúc hiện rõ trên người cô ấy.
“Đường Đường, tớ hối hận rồi huhu! Sao lại đặt váy cưới của Vera Wang chứ, chẳng tôn dáng tớ tí nào! b* ng*c to của tớ đâu? Eo thon của tớ đâu? Chân dài của tớ đâu? Mất sạch rồi!” Lý Hinh xách vạt váy nhăn nhúm theo những góc kỳ quái, chỉ vào phần trang trí ở eo mà than thở không ngớt: “Tớ đã nói với Chu Du Lâm là đừng chọn màu trắng, anh ta không chịu nghe! Da tớ mới phơi nắng thành màu lúa mạch khỏe khoắn mà, mặc trắng chẳng phải biến tớ thành sô-cô-la sao! Tâm địa hiểm ác ghê! Thừa lúc tớ bận tốt nghiệp mà tự ý quyết định, tớ chẳng muốn cưới nữa! Không đúng, vốn dĩ là tớ không muốn cưới mà!”
Đúng như những gì cô ấy vừa nói, nhân vật chính của ngày hôm nay không phải Phương Đường, mà là Lý Hinh. Chỉ còn chưa đầy hai tiếng nữa là hôn lễ mà cô ấy trăn trở bấy lâu sẽ chính thức diễn ra. Sau khi bay từ trong nước sang căn nhà gỗ nhỏ bên bãi cỏ Scotland này, đây mới là lần đầu tiên Lý Hinh thử váy cưới của mình. Thậm chí Phương Đường là phù dâu còn mặc váy cưới nhiều lần hơn cả cô ấy. Thế này quá là vô tâm luôn.
Từ lúc đính hôn, tuyên bố kết hôn cho đến ngày hôn lễ hôm nay, Phương Đường đã nghe bạn thân phàn nàn về chú rể Chu Du Lâm không biết bao nhiêu lần, nhưng cuối cùng vẫn lấy.
Sau khi tốt nghiệp đại học, Phương Đường chưa từng gặp Chu Du Lâm. Với cô, cái tên này chỉ mang cảm giác “nghe danh mà không thấy người”. Mỗi tháng cô đều nghe được vài phiên bản câu chuyện phàn nàn về anh ta qua lời Lý Hinh. Nhưng nghĩ lại thì cô đã gặp bố mẹ Lý Hinh nhiều lần, nếu gia đình bạn thân ủng hộ cuộc hôn nhân này đến vậy, hẳn là có lý do của họ.
Phương Đường phân tích tính cách của Lý Hinh: miệng lưỡi không nể nang ai nhưng lại mềm lòng, thế là cô nghĩ mình không nên làm người phá hoại nhân duyên. Còn Lý Hinh, dù miệng luôn gào lên đòi chia tay Chu Du Lâm, đòi ân đoạn nghĩa tuyệt, hủy hôn ước, nhưng cũng chỉ nói cho hả giận, chưa từng có hành động thực tế. Làm mình làm mẩy đến mức giờ đây Phương Đường cũng đã sớm bình thản trước việc Lý Hinh ngày ngày kêu không muốn lấy chồng.
Ừ, ừ. Không muốn cưới. Chu Du Lâm xấu. Chu Du Lâm hư. Hư lắm.
Nhớ lại lần trước Lý Hinh hùng hồn tìm cô nói sẽ ngửa bài với bố mình, chưa được mấy ngày sau, cô đã nghe Lý Hinh báo cáo “kết quả chiến đấu”: “Tớ nói với bố rồi, bố bảo cưới rồi vẫn có thể ly hôn mà, tớ thấy có lý quá!”
Ngốc thật. Ly hôn chứ có phải đi mua rau đâu, muốn ly hôn là ly hôn được chắc?
“Thật ra trước đây lúc ở Anh tham gia triển lãm, tớ đã để ý một mẫu váy cưới của Valentino, đẹp lắm!” Lý Hinh nắm chặt hai tay, ánh mắt lấp lánh như đang nhìn thấy những vì sao trên trời, vẻ mặt mộng mơ đầy mong đợi: “Khi đó tớ đã nghĩ, đến lúc kết hôn nhất định phải mua nó.”
Vậy là vì muốn mặc Valentino nên cậu thấy kết hôn cũng được, dù sao sau này cũng chia tay, ly hôn là xong, thế là ngừng phản đối à?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, mắt Lý Hinh đã liếc xuống chiếc váy trên người, biểu cảm lại trở nên thất vọng: “Ôi giấc mơ của tớ! Bị Chu Du Lâm phá hỏng hết rồi!”
“Đường Đường!” Lý Hinh cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô, nét mặt nghiêm túc, giọng nói cũng trịnh trọng khác thường: “Tớ muốn nhờ cậu một chuyện!”
“Chuyện gì?” Tay Phương Đường bị cô ấy nắm chặt trong lòng bàn tay, nhìn gương mặt đột ngột dí sát của bạn mình, cô hơi không tự nhiên mà lùi nhẹ ra sau.
Lý Hinh lớn tiếng tuyên bố: “Tớ muốn gửi gắm giấc mơ của tớ cho cậu! Đến lúc cậu kết hôn, váy cưới cứ để tớ tài trợ, Valentino, Pronovias, Mikael D… cậu thích cái nào cũng được!”
Ơ…
Phương Đường rất muốn hỏi liệu cô có quyền từ chối hay không.
“Không được từ chối!” Lý Hinh kiên quyết nói: “Đây là tất cả giấc mơ của tớ với tư cách một cô dâu! Một chiếc váy cưới xinh đẹp, người bố nắm tay con gái từ từ bước vào nhà thờ, trịnh trọng giao con gái cho người con gái yêu thương. Hai người yêu nhau đứng trước mục sư, thề nguyện trung thành. Thật là đẹp biết bao!”
Cô ấy lại ngẩng mặt bốn lăm độ như đang cầu nguyện, say mê khung cảnh trong tưởng tượng của mình: “Tớ và Chu Du Lâm thì không thể yêu nhau được nữa rồi, cậu với Kiều Vũ còn có thể cứu vãn được.”
Cái gì gọi là cứu vãn chứ, chuyện của hai người, người khác sao mà cứu vãn cho được… Với lại, cô đâu có theo đạo, kết hôn trong nhà thờ có ổn không đấy?
Phương Đường đã bị Lý Hinh kéo đi vòng vòng. Cô và Kiều Vũ quen nhau chưa lâu, vẫn đang trong giai đoạn tìm hiểu, còn cách chuyện hôn nhân rất xa. Vậy mà nghe Lý Hinh nói mãi, cô lại vô thức nhập tâm.
Nhưng nghĩ kỹ thì lễ phục cổ điển Trung Hoa cũng rất đẹp, dịu dàng thanh nhã, lại trang trọng bề thế, nếu bỏ lỡ, e rằng sẽ thành tiếc nuối. Đến lúc đó, chỉ riêng việc lựa chọn hai phong cách hôn lễ thôi cũng đủ khiến cô mắc “chứng khó lựa chọn” trong truyền thuyết.
Dĩ nhiên, Kiều Vũ – người luôn nỗ lực trở thành bạn trai tốt nhất trong lịch sử sẽ không để Phương Đường phải phiền não như vậy. Anh sẽ làm luôn cả hai – nhưng đó là chuyện của sau này.
“Em chuẩn bị xong chưa?” Một giọng nam vang lên sau lưng hai người. Phương Đường quay đầu lại, nhìn người đàn ông tròn trịa trước mắt, thắt lưng đeo túi lông và đoản kiếm hai lưỡi, bỗng cảm thấy quen quen.
“A! Chu Du Lâm! Anh không biết trước lễ cưới cô dâu chú rể không được gặp nhau sao! Ôi giấc mộng của tôi!” Lý Hinh vừa nhìn thấy người tới đã gần như sụp đổ, hét toáng lên.
“Tôi sợ tôi không tới thì em chạy mất.” Chu Du Lâm khoanh tay trước ngực, dựa vào khung cửa, khóe môi nhếch lên một bên, giọng nói nửa đùa nửa mỉa mai.
Hóa ra đây chính là nhân vật chính còn lại của hôm nay, chú rể Chu Du Lâm. Nhưng mà… ủa, sao anh ta lại béo lại rồi?
Phương Đường nhìn hai người lại bắt đầu đấu khẩu, chỉ thấy cả thế giới bỗng trở nên huyền ảo. Nhớ đến việc trước đây Lý Hinh từng lơ đãng nói mình nhớ Châu béo thuở ban đầu, giờ thì hành động này rõ ràng là để trấn an ai đó. Chẳng trách Lý Hinh chấp nhận, chẳng trách cô phản đối với bố mình một hồi rồi lại thỏa hiệp một cách khó hiểu.
Để cưới được vợ, cậu chủ Chu Du Lâm này cũng liều thật, đến cả chuyện “vỗ béo” bản thân cũng làm ra được.
Đối diện với cặp oan gia sống này, biểu cảm của Phương Đường chỉ còn thế này: (Hày) o()o.
Vì lưu diễn kịch nói nên Kiều Vũ không ở Thành phố C, không thể đi cùng cô. Đứng trước khung cảnh đẹp đẽ ấy, Phương Đường không khỏi cảm thấy có chút tiếc nuối.
Cô đứng trước chiếc bánh cưới khổng lồ. Những nụ hoa làm từ fondant xếp tầng tầng lớp lớp, vươn lên theo hình xoắn ốc, thi nhau nở rộ trên nền kem nhạt. Cánh hoa bay lả tả, rơi xuống tấm khăn trải bàn trắng tinh. Trong tiếng kèn tây du dương, thanh thoát, cô say mê trước cảnh sắc trước mặt.
Cách đó không xa là thánh đàn được trang trí lộng lẫy. Cô dâu và chú rể đang đứng bên mục sư, chuẩn bị bước vào nghi thức quan trọng nhất của hôn lễ.
Nên qua đó rồi, cô thầm nghĩ.
Vạt váy đen vẽ nên một đường cong thanh thoát nhã nhặn trong không trung. Ngay khoảnh khắc cô xoay người, một giọng nói quen thuộc vang lên.
Chủ nhân của giọng nói ấy từng gật đầu không chút do dự khi cô nói rằng, chỉ cần ở bên anh, nơi đâu cũng là phong cảnh đẹp nhất.
“Phương Đường.”
Kiều Vũ mặc bộ vest phối ba màu đỏ, đen và trắng, sải bước đi từ phía bên kia bàn bánh về phía cô.
“Anh đến rồi.”
Hai người nhìn nhau, tâm linh tương thông mà mỉm cười.
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Story
Chương 51: Cô dâu (Ngoại truyện 1)
10.0/10 từ 39 lượt.
