Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 52: Tiểu Phương (Ngoại truyện 2)
Edit: Khanh Lam
Beta: Lam Lam
Bé bánh bao xuất hiện
- Bé bánh bao bị bố lừa
Năm thứ ba sau khi Kiều Vũ và Phương Đường kết hôn, Kiều Tiểu Phương ra đời.
Chính nhờ cái tên vừa nhìn đã như phủ một lớp bong bóng màu hồng, đọc lên lại càng tràn đầy khí chất thiếu nữ ấy, sau này Kiều Tiểu Phương phải đau đầu không ít lần. Từ khi biết nhận thức, cậu bé đã không ít lần oán trách bố mình: rõ ràng là con trai, sao lại phải mang tên “Tiểu Phương”? Vì sao lại có một cái tên nghe thôi đã thấy “chọn đại” như vậy? Chẳng lẽ bố không biết rằng trên đại lục Hoa Hạ từng có một ca khúc nổi tiếng vang dội, lan truyền khắp cả nước, vượt qua cả ranh giới dân tộc, mang tên “Tiểu Phương” hay sao?
Thậm chí còn chưa lên tới lớp lớn mẫu giáo, cậu bé đã phải nghe cô giáo đứng trước mặt mình hát bài ấy mấy lần, đến khi tốt nghiệp, cậu đã thuộc làu. Nghĩ đến lần đầu gặp cô giáo mầm non, chỉ vì nghe tên cậu mà cô tự nhiên xếp cậu vào nhóm nữ sinh, sau khi phát hiện nhầm lẫn cũng chẳng buồn xin lỗi, còn che miệng cười vì cho rằng cái tên nghe quá giống con gái, cậu liền tức điên. Làm giáo viên ai đời lại che miệng cười tên cậu nghe quá giống con gái chứ? Trắng trẻo xinh xắn thì có tội ư? Tên là “Tiểu Phương” là lỗi của cậu à?
Kiều Tiểu Phương – đứa trẻ trưởng thành sớm – chỉ cảm nhận được ác ý ngập tràn mà thế giới dành cho mình.
Trước những lời kháng nghị ấy, ông bố bụng dạ thâm sâu Kiều Vũ chỉ thản nhiên cười, phất tay coi như không nghe thấy rồi giở sách ra đọc. Động tác vô cùng tự nhiên, hoàn toàn làm ngơ cậu con trai đứng bên cạnh cùng tiếng phản đối yếu ớt của cậu bé. Anh đẩy gọng kính, ung dung đọc sách như thể xung quanh không hề có ai.
Kế này không thành lại bày kế khác.
Kiều Tiểu Phương bắt đầu “canh chừng” bố mình. Kiều Vũ đi tới đâu, cậu bé theo tới đó, Kiều Vũ nhìn cậu, cậu liền dùng gương mặt bánh bao, đôi mắt ngấn nước nhìn lại. Đôi mắt giống hệt Phương Đường, long lanh như oán như than ấy khiến cả kỳ nghỉ hiếm hoi của Kiều Vũ bị quấy cho rối tinh rối mù.
Thế nhưng, dẫu gì thì gừng càng càng cay. Dù Kiều Tiểu Phương giày vò thế nào, Kiều Vũ vẫn tuyệt đối không nhượng bộ. Đổi tên ư? Nằm mơ đi.
Kiều Tiểu Phương hết cách. Trước áp lực đáng sợ của Kiều Vũ, cậu bé cũng không dám nói với mẹ Phương Đường về mong muốn đổi tên, chỉ có thể ngày ngày mang gương mặt u sầu đến trường mẫu giáo.
“Bé yêu ơi, con sao vậy?” Phương Đường đưa đón Kiều Tiểu Phương đi học, người chậm chạp như cô cũng nhận ra con trai có điều khác thường. Cô đưa tay sờ trán cậu bé, có sốt đâu, vậy tại sao mặt lại đỏ như thế?
Kiều Tiểu Phương xoắn xuýt hồi lâu, vẫn không dám bán đứng Kiều Vũ.
Kiều Vũ vừa kết thúc quay phim, ở nhà nghỉ ngơi, đang ngắm nhìn bầu trời trong xanh, tay cầm cốc mocha vừa pha, trong lòng cảm khái cuộc sống thật viên mãn. Trong nhà có “Đường lớn”, giờ lại thêm “Đường nhỏ”, vợ con đủ đầy, đúng là hình mẫu người chiến thắng cuộc đời mà người khác có hâm mộ cũng không với tới được.
Chỉ tiếc rằng, cảnh đẹp chẳng kéo dài bao lâu. Đợi đến khi “Đường nhỏ” lớn thêm chút nữa, Kiều Vũ từng tin chắc mình đã chiến thắng cuộc đời bắt đầu hối hận.
Nhìn cảnh bánh bao Tiểu Phương quấn quýt lấy Phương Đường, Kiều Vũ không khỏi khó chịu. Anh hận không thể nhét thằng nhóc này trở lại bụng mẹ nó, hoặc là… ném ra ngoài luôn.
Thế là, đến khi Kiều Tiểu Phương lên cấp hai, Kiều Vũ liền lấy cớ “việc học là trên hết, không làm nên chuyện lớn thì đừng về nhà”, thẳng tay đá con trai ra khỏi nhà. Kiều Tiểu Phương đứng một mình trước cổng trường trung học nội trú tư thục toàn phần, gió thu thổi vù vù, khóc không ra nước mắt.
Cuối tuần, bánh bao Tiểu Phương tội nghiệp đeo cặp sách từ trường về nhà. Vừa nhìn thấy Phương Đường mới đi công tác về, đang bận rộn trong bếp, cậu bé liền òa khóc nức nở.
Sau khi kết hôn, Phương Đường đã không còn là cô sinh viên mới ra trường năm nào, bất chấp ánh nhìn người khác mà mở quán ăn nhỏ trong khu gia đình Đại học T. Quán ăn nhỏ gia truyền nhà họ Phương làm ăn ngày càng phát đạt, cùng với tiếng đồn vang xa dần phát triển thành nhà hàng quy mô lớn, trở thành một câu chuyện đẹp về sinh viên khởi nghiệp thành công tại Thành phố C. Vì công việc bận rộn, cô thường xuyên qua lại giữa Thành phố C và các thành phố lân cận để kiểm tra tình hình kinh doanh của chi nhánh nên việc đi công tác cũng ngày một nhiều.
Kiều Vũ nhân lúc Phương Đường đang bận một đơn hàng lớn, vỗ ngực nhận toàn bộ trách nhiệm giám sát chuyện lên cấp hai của Kiều Tiểu Phương, rồi mang theo tâm tư riêng mà lừa con trai một vố, thuận lợi đẩy cậu vào một ngôi trường bắt buộc phải ở nội trú.
Đáng tiếc thay, dù Kiều Tiểu Phương tố cáo thành công, khóc một trận long trời lở đất cũng chẳng thu được lợi ích thực tế nào, vẫn phải mỗi cuối tuần đeo cặp quay về ngôi trường mà trong mắt cậu chẳng khác nào nhà giam. Tuổi còn nhỏ đã phải xa mẹ, đúng là đáng thương.
- Ký sự đi học
Hà Ái Ái là một cô bé trông như trái táo nhỏ, tính cách mơ màng, ngây thơ và hồn nhiên. Cô bé và hai người bạn lớn lên từ nhỏ là Lý Viên Viên và Lan Điềm Điềm được các học sinh tốt nghiệp Tiểu học Mặt Trời Nhỏ gọi chung là “Tam thánh Mặt Trời Nhỏ”: thánh học, thánh hát và thánh ngủ.
Lý Viên Viên là thánh học. Thành tích học tập luôn đứng đầu, cô bé còn là đội trưởng Đội Thiếu niên Tiền phong của trường. Trong lớp, không cần tìm kiếm cũng có thể thấy cô bé ngồi thẳng lưng suốt mỗi tiết học, cánh tay phải giơ cao sau mỗi lần giáo viên đặt câu hỏi. Trong các buổi lễ chào cờ hằng tuần, Lý Viên Viên thường xuyên được giáo viên chọn làm người kéo cờ. Danh sách học sinh diễn thuyết xuất sắc cũng chưa từng vắng tên cô bé.
Lan Điềm Điềm là thánh hát. Vì mẹ là ca sĩ, từ tiểu học cô bé đã đảm nhiệm vị trí giọng ca chính của dàn hợp xướng, giọng hát trong trẻo, động lòng người, như hoàng oanh tái thế. Giọng hay, tính cách dịu dàng, đương nhiên cô bé sẽ được phần lớn học sinh trong trường yêu mến. Trong lần bầu chọn cán sự lớp, Lan Điềm Điềm với số phiếu cao được bầu làm lớp phó văn nghệ. Ở các buổi biểu diễn văn nghệ trong và ngoài trường, giáo viên chắc chắn sẽ gọi cô bé tới tham gia tập luyện.
Hà Ái Ái là thánh ngủ. Nguyên nhân có được biệt danh này khá là dở khóc dở cười. Không giống Lý Viên Viên và Lan Điềm Điềm dùng thực lực để áp đảo, danh hiệu của cô bé đơn thuần chỉ vì… quá dễ ngủ gật trong giờ học. Giáo viên bộ môn từ lớp một tiểu học còn nhắc nhở, về sau thì dứt khoát buông xuôi, mặc cho cô bé ngủ, chỉ cần không bị bệnh là được.
Điều kỳ lạ là là dù Hà Ái Ái thường xuyên ngủ trong giờ, cũng không ghi chép bài vở, nhưng thành tích thi cử lại tốt ngoài dự đoán. Dù sao, trường học vốn là nơi nói chuyện bằng điểm số. Lý Viên Viên từng đùa rằng vì chương trình tiểu học quá đơn giản nên cậu ấy mới như “mèo mù vớ cá rán”.
Cuối cùng, ba cô bé cùng nhau tham gia kỳ thi lên cấp hai, mở ra chương mới của cuộc sống trung học.
Phần lớn học sinh tốt nghiệp từ Tiểu học Mặt Trời Nhỏ đều nhập học tại trường trung học nội trú tư thục toàn phần gần đó. Hà Ái Ái, Lý Viên Viên và Lan Điềm Điềm là những người sống cùng một khu nhà cũng không ngoại lệ.
Ngày đầu tiên nhập học, Hà Ái Ái bẻ ngón tay, cố gắng tỉnh táo để chào đón các bạn học mới. Cô bé đã lớn rồi, không thể vừa vào lớp đã ngủ gật như trước nữa. Thế nhưng lời thề vừa thốt ra chưa đầy một phút, cô bé đã nghiêng người gục xuống bàn.
“Này.”
“Này, dậy đi.”
“Gọi vậy không tỉnh đâu, phải hôn má trái của cậu ấy ấy.”
Cái gì!
Chẳng lẽ thật sự có người tin sao? Hà Ái Ái cảm nhận được hơi ấm của người ngồi cùng cúi sát lại, hoảng hốt mở choàng mắt.
“Tớ biết ngay là cậu sẽ tỉnh mà.” Lan Điềm Điềm đắc ý vỗ tay, Lý Viên Viên đứng bên khoanh tay hóng hớt. Biết ngay hai đứa này là chủ mưu mà! Hà Ái Ái tức điên.
Cô bé quay đầu nhìn người bạn cùng bàn vừa rồi suýt nữa “có ý đồ bất chính” với mình, không ngờ lại bắt gặp một đôi mắt nâu nhạt. Cậu con trai này… đẹp quá đi mất! – Cô không khỏi khen thầm.
“Tôi không định hôn cậu đâu, đừng hiểu lầm.” Cậu con trai đẹp cau mày không kiên nhẫn, chuyển chồng sách giáo khoa trên bàn mình sang bàn cô: “Đây là sách mới phát lúc nãy.”
Hà Ái Ái không để tâm tới thái độ lạnh nhạt ấy, nghiêng khuôn mặt táo đỏ lại gần hỏi: “Cậu đẹp thật đó, cậu tên gì vậy?”
Đáng tiếc là với Kiều Tiểu Phương – người luôn tự nhận mình là đàn ông ghét nhất hai chuyện. Thứ nhất: Bị nói là đẹp – cậu đâu phải con gái. Thứ hai: Bị hỏi tên – bởi cậu hoàn toàn không muốn nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của người khác khi nghe cái tên ấy.
Không may thay, Hà Ái Ái lại trúng cả hai điều cấm kỵ.
Kiều Tiểu Phương lạnh lùng liếc cô bé một cái, không nói lời nào, đứng dậy rời khỏi lớp học.
“Ơ, sao cậu ấy đi rồi?” Hà Ái Ái ngơ ngác hỏi hai người bạn.
Lý Viên Viên lại cho rằng: “Có thể là vì cậu hỏi tên cậu ấy đấy. Lúc nãy giáo viên đã giới thiệu trước cả lớp rồi, cậu lại ngủ mất, nên cậu ấy thấy cậu không lịch sự.”
Hà Ái Ái buồn bã cúi đầu. Cô có cố ý ngủ gật đâu, chỉ là đột nhiên được Chu Công triệu hồi mà thôi. Không biết tên bạn cùng bàn, sau này biết làm sao mà hòa hợp được chứ?
“Kiều Tiểu Phương.” Cùng với cảm giác mát lạnh khẽ gõ lên trán, một giọng nói không chút cảm xúc vang lên trên đầu. Hà Ái Ái ngẩng lên, thấy bạn cùng bàn vừa rời đi nay đã quay lại, đứng trước bàn cô, tay cầm một chai thủy tinh đựng chất lỏng màu hồng nhạt đưa cho mình.
“Hả?” Cô bé mơ màng khó hiểu, Không phải là cậu ấy đã ra ngoài rồi ư?
“Cầm lấy.” Kiều Tiểu Phương thấy cô chậm chạp không phản ứng, lại cau mày, đặt chai xuống rồi quay về chỗ ngồi.
“Bạn Kiều ơi, đây là gì vậy?” Lan Điềm Điềm chỉ vào chai thủy tinh xinh xắn hồng nhạt, hỏi.
Kiều Tiểu Phương lại lấy hai chai nữa trong cặp ra, đưa cho hai cô bé, giải thích đơn giản: “Là nước ép lựu mẹ tôi làm.”
“Cảm ơn.” Lan Điềm Điềm và Lý Viên Viên bất ngờ nhìn nhau. Lựu vốn nhiều hạt, bóc đã mất công rồi, ép nước lại còn mệt hơn, mẹ của Kiều Tiểu Phương có lòng quá. Thiện cảm của hai người với cậu bạn mới lập tức tăng lên không ít.
Lần đầu gặp mặt mà bạn cùng bàn đã tặng quà, Hà Ái Ái như được tiếp thêm sinh lực. Tâm trạng uể oải ban nãy tan biến hoàn toàn, niềm vui vì không bị ghét lan tràn trong lòng. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, không chỉ biết được tên, còn nhận được quà, cô bé tin rằng sau này nhất định có thể hòa thuận tốt.
Trái ngược với sự vui mừng của cô, Kiều Tiểu Phương lạnh nhạt nhìn nụ cười ngốc nghếch của bạn cùng bàn, trong lòng lo lắng muôn phần cho cuộc sống nội trú sắp tới.
Hầy… Những ngày tháng bị bố lừa này đến bao giờ mới kết thúc đây…
HẾT.
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Story
Chương 52: Tiểu Phương (Ngoại truyện 2)
10.0/10 từ 39 lượt.
