Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia

Chương 46: Kẹo bông gòn


Edit: Khanh Lam


Beta: Lam Lam


Vị ngọt quánh tan ra trong miệng


Bạn đã từng thấy có ngôi sao nào nhàn rỗi đút tay vào túi quần đi dạo ngoài phố chưa?


Làm ơn đi, hễ là người trong giới giải trí mà thông minh và danh tiếng chút chút thì đều sẽ không ngu mà làm chuyện dễ gây náo loạn như thế.


Phương Đường cũng đã nghĩ vậy.


Cô vốn cho rằng Kiều Vũ đã dám chắc nịch bảo đảm với mẹ Phương thì hẳn là đã chuẩn bị sẵn mấy thứ như cải trang ngụy trang rồi. Nghĩ đến mấy tin nhỏ lặt vặt hai người từng gây ra trước đó, cô còn cẩn thận cân nhắc xem có nên học theo anh, trang điểm thay đổi tạo hình một chút hay không.


Kết quả lại không ngờ người này chỉ việc nhét tay vào túi, thẳng tay mở cửa định đi ra ngoài.


“Khoan đã!” Phương Đường vội vàng giơ tay kéo Kiều Vũ lại, chỉ thấy trên mặt anh hiện rõ một dấu hỏi to đùng.


“Anh cứ vậy mà ra ngoài không sợ bị người ta nhận ra sao?”


Kiều Vũ nhếch khóe môi, đôi mắt cưng chiều nhìn cô bạn gái hay lo nghĩ, cười đáp lại sự quan tâm của cô: “Không sao đâu, hôm nay anh đến đây không làm kinh động truyền thông.”



Phương Đường nhíu mày nhìn anh. Cao lớn và mảnh khảnh – hai tính từ tưởng chừng mâu thuẫn lại tồn tại một cách hài hòa trên người anh. Gương mặt tuấn tú, mái tóc hơi rối, bộ đồ vest chỉnh tề mặc lúc sáng đã được thay bằng chiếc áo len chui đầu cũ rộng thùng thình của Giáo sư Phương. Quả thật, nếu chỉ liếc qua trong chốc lát mà không nhìn kỹ, người đi đường rất khó nhận ra người đàn ông ăn mặc quê mùa bình thường này chính là nam diễn viên Kiều Vũ rực rỡ trên màn ảnh. 


Nhưng Phương Đường vẫn không yên tâm: “Em thấy anh đeo thêm cặp kính thì hơn, phòng nghỉ trong tiệm còn để tóc giả của anh trước kia đúng không, chọn một cái đội lên đi. Với lại không phải anh từng đóng phim bối cảnh thời xưa sao, tém tém cái hào quang lại đi, làm quần chúng, thị dân nhỏ lẻ gì cũng được, tóm lại là đừng có nổi bật quá.”


Kiều Vũ làm diễn viên kịch nói nhiều năm, so với ngoại hình tuấn tú thì thứ dễ thấy nhất chính là khí chất vượt trội của anh. Phương Đường lo rằng dù anh có thay đổi trang phục tạo hình thì vẫn sẽ bị những fan quen mặt nhận ra. Hơn nữa, cho dù không phải fan của anh, khi thoáng thấy một chàng trai đẹp nổi bật giữa đám đông, người qua đường cũng sẽ vô thức nhìn đi nhìn lại mấy lần, cứ nhìn mãi rồi rất có thể sẽ phát hiện ra điều bất thường. Vì vậy, cho dù hội trưởng khu vực của hội fan Kiều Vũ có trấn an thế nào đi nữa, Phương Đường vẫn lý trí phân tích những tình huống xấu có thể xảy ra: Nếu người qua đường nhận ra Kiều Vũ thì hơn 90% khả năng sẽ hò hét gây ồn ào, đến lúc đó không chỉ gây hỗn loạn mà còn có thể bị fans vây quanh đuổi theo, làm cho mọi thứ rối tung. Một buổi tản bộ sau bữa tối vốn rất đơn giản lại kéo theo phiền phức không cần thiết, hoàn toàn không đáng, hơn nữa còn khiến Kiều Vũ vốn đã mệt lại càng mệt thêm, nên cô mới cẩn thận đủ đường trong chuyện ăn mặc.


“Nghe em.” Kiều Vũ đồng ý rất dứt khoát.


“Chỉ có hai người mình ra ngoài thì dễ gây chú ý quá, em nói với Đoạn Hựu Nhất và Thôi Tiểu Hoa một tiếng, tối nay cùng đi chợ đêm đi.”


Kiều Vũ bĩu môi, không tỏ rõ thái độ gì với đề nghị này. Thật ra lúc từ sân bay đến đây hôm nay anh đã có cải trang rồi, một người luôn tỉ mỉ như anh sao có thể phạm phải sai lầm rõ ràng như vậy, chỉ là để đồ cải trang trong xe mà thôi. Vốn anh định xuống dưới nhà rồi thay, không ngờ vừa đến cửa đã bị bạn gái lo lắng đủ đường kéo tay lại, nói một tràng dài. Trong lòng anh nghĩ thầm: Ha, mấy người xem đi! Thấy Phương Đường quan tâm tôi chưa!


May mà Phương Đường không biết.


Tâm trạng tốt lên, đương nhiên anh thuận theo ý bạn gái, cô nói gì thì là vậy. Chỉ là sau đó nhắc đến việc thêm hai người nữa thì anh không mấy vui vẻ cho lắm. Trong mắt anh, thêm hai người tức là thêm hai cái bóng đèn sáng choang, phá hỏng khoảng thời gian ngọt ngào anh đã tưởng tượng, nhưng sợ rằng nếu nói ra thì buổi hẹn hò sẽ đổ bể, anh đành im lặng.


Im lặng tức là ngầm đồng ý, Phương Đường vui vẻ lấy điện thoại ra cúi đầu nhắn tin cho Đoạn Hựu Nhất và Thôi Tiểu Hoa, rất nhanh đã nhận được hồi âm.


“Chúng ta tập trung ở tiệm ăn gia truyền nhà họ Phương.” Cô cười, giơ điện thoại lên.


Đi thôi. Kiều Vũ nhìn nụ cười rạng rỡ của bạn gái, xoay người đi trước dẫn đường.


Lưu Ngọc dựa ở cửa, mặt mày cười tươi rói, vẫy khăn tay với Phương Đường: “Con gái, con rể chơi vui nhé!”



Phương Đường quay đầu nhìn mẹ, gật đầu.


Trong tiệm ăn gia truyền nhà họ Phương, Thôi Tiểu Hoa và Đoạn Hựu Nhất đã chờ sẵn. Vốn dĩ buổi chiều sau khi dọn dẹp và chuẩn bị xong, hai người vẫn ở lại tiệm, lúc nhận được tin nhắn của Phương Đường thì vừa ăn cơm xong. Thật ra Phương Đường rất áy náy vì chiều nay về sớm, nhưng cô vừa bước vào tiệm còn chưa kịp áy náy thì đã bị Thôi Tiểu Hoa kích động nhào tới ôm chầm lấy: “Đàn chị! Ảo diệu quá thể luôn! Là Kiều Vũ đó! Chiều nay bọn em mới nghe radio, không ngờ anh ấy đã xuất hiện, đúng là nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới liền, linh thật!”


“Ha ha.” Điểm này cô cũng thấy rất thần kỳ, lặng lẽ quay đầu liếc nhìn người đứng bên cạnh.


Kiều Vũ mặt không cảm xúc kéo người đang bám trên người Phương Đường ra: “Anh đi thay đồ.” Ném lại một câu nhẹ bẫng như thế rồi bước vào phòng nghỉ.


Thôi Tiểu Hoa còn chưa kịp phản ứng, kinh ngạc nhìn hai bàn tay mình, người luyện võ nhiều năm như cô ấy vậy mà lại bị người ta kéo ra mà không hề phòng bị sao!


“Tớ đã nói với cậu rồi, anh Kiều giỏi lắm luôn.” Đoạn Hựu Nhất khoanh tay, mặt mày đắc ý khoe khoang với Thôi Tiểu Hoa.


“Cậu!” Thôi Tiểu Hoa đỏ bừng mặt.


Phương Đường chợt nhớ tới việc Thôi Tiểu Hoa từng nói muốn xin chữ ký của Kiều Vũ. Kiều Vũ vừa mới về Thành phố C, cô ấy còn chưa kịp tìm anh xin, bèn đi về phía phòng nghỉ, vừa bước được hai bước thì người bên trong đã đi ra.


“Thế nào?” Giọng nói không còn từ tính như thường ngày mà trở nên thô ráp, cứng cáp.


Kiều Vũ đội tóc giả che đi mái tóc rối dễ nhận ra, tóc mái mượt mà rủ xuống trước trán, yên tĩnh mà đẹp đẽ. Cặp kính gọng học sinh kẹp trên sống mũi khiến anh trông thư sinh hơn hẳn. Mũ lưỡi trai đơn giản, áo len chui đầu kiểu cũ, quần jean và giày thể thao. Khí chất ớt đi, giọng nói cũng thay đổi.


Còn có thể đánh giá thế nào nữa đây? Phương Đường nhe răng cười, giơ ngón cái với anh.


“Tiếc thật, anh Kiều mặc đồ nữ còn đẹp nữa.” Chỉ có Đoạn Hựu Nhất là không giấu nổi vẻ tiếc nuối, thở dài liên tục.



Bốn người men theo con đường lớn, đi về phía chợ đêm gần khu đại học.


Đi ngang qua một ngã tư thì đúng lúc gặp lại cô bán kẹo kéo mà ban ngày nhóm Thôi Tiểu Hoa đã thấy. Kiều Vũ dừng lại, mua cho Phương Đường một cái nữa.


“Cái lúc chiều bị rơi rồi, anh đền cho em.”


Phương Đường nhìn anh ung dung hòa vào đám đông xếp hàng mua kẹo, trong lòng vẫn hơi thấp thỏm, đưa tay chỉnh lại cặp kính trang trí trên sống mũi. Không ngờ mọi việc lại rất suôn sẻ, cô bán kẹo thậm chí còn không nhìn Kiều Vũ thêm lần nào, đưa kẹo cho anh xong liền chào mời vị khách tiếp theo.


Cô nhận lấy cây kẹo với tâm trạng phức tạp.


Đến nút giao kế tiếp, Kiều Vũ lại chào hỏi một tiếng rồi xếp vào hàng mua kẹo bông gòn.


Cứ lặp lại như vậy mấy lần, Phương Đường cuối cùng cũng yên tâm, ôm đầy đồ ăn vặt trong tay, chậm rãi thưởng thức, quét sạch căng thẳng lúc mới ra ngoài.


Kiều Vũ nhìn vẻ mặt dần thả lỏng của bạn gái, thầm cười một tiếng.


Phía trước, Thôi Tiểu Hoa vừa nhảy nhót vừa cãi cọ với Đoạn Hựu Nhất. Kiều Vũ và Phương Đường đi song song phía sau hai bước, cũng bắt đầu trò chuyện.


“He he, thật ra hồi mới nhận đóng Trên Mây, anh từng có trải nghiệm bị fan theo dõi.”


Hả, theo dõi…


“Khoảng hơn một tháng.”



Ơ, ngắn hơn tưởng tượng nhiều.


“Em nhìn anh kiểu gì vậy? Cuối cùng cũng phát hiện người đàn ông của em đẹp trai rồi à?” Kiều Vũ cười gian manh, phối với giọng nói khàn khàn thô ráp trông vô cùng kỳ quái.


“Này!” Em tò mò thôi, tức là đang ra hiệu anh nói tiếp đó, linh ta linh tinh. Phương Đường hỏi dò: “Rồi theo dõi một tháng xong thì sao?”


Kiều Vũ dùng ngón trỏ và ngón cái xoa xoa cằm, mắt ngước lên nhìn bầu trời hoàng hôn xa xa, nghĩ một lúc rồi cười nói: “Lúc đó vừa hay là khoảng thời gian giữa lúc đóng máy và tuyên truyền. Ngày nào anh cũng chỉ ở nhà đọc sách, thỉnh thoảng ra ngoài mua đồ ăn. Chắc bọn họ thấy anh không thú vị, gặp mấy lần rồi cũng không tới nữa.” Giọng điệu hời hợt như đang kể chuyện của người khác.


Thật sự không phải cố ý sao…


Phương Đường không tin, nhìn anh chằm chằm.


“Những năm sau có lẽ cũng có lác đác, nhưng lúc anh bận thì cũng dồn hết sức lực vào kịch bản rồi, không để ý nữa. Với lại em biết mà, anh Cường xử lý mấy chuyện riêng tư này rất tốt.” Kiều Vũ thấy ánh mắt không tin của cô thì giận dỗi, giơ tay ấn ấn rồi xoa rối mái tóc cô: “Không ăn kẹo bông là rớt bây giờ.”


Ái, đau! Phương Đường vội vàng nhìn cây kẹo bông trong tay, giống hệt một con mèo vừa xù lông. Ai bảo anh mua kẹo bông kiểu hoa làm gì cho khó cầm thế này. Cô vừa lầm bầm trong lòng, vừa há miệng cắn một miếng thật to vào cây kẹo bông khổng lồ. Cắn ngập một miếng kẹo bông như ăn một đám mây nhỏ, vị ngọt mềm mịn tan ra trong miệng. Cây kẹo bông vốn như một đóa hoa hồng phấn đang nở rộ nhoáng cái đã khuyết đi một mảng, những cánh hoa còn lại trông tội nghiệp hẳn.


Kiều Vũ ghé lại, cúi đầu cắn một miếng bên cạnh, trong mắt đượm ý cười.


Hai người nắm tay nhau chậm rãi bước đi, em một miếng anh một miếng, ngọt ngào ăn hết bông hoa ấy.


Phương Đường chép chép miệng, vị ngọt của đường cát còn vương khắp miệng, trong lòng nghĩ đến những lời Kiều Vũ vừa nói. Chỉ ru rú ở nhà thôi mà kẻ theo dõi đã bỏ cuộc sao? Nếu thật là vậy thì phương pháp mà đàn anh Kiều dùng để dập tắt sự nhiệt tình của paparazzi và fan cuồng đúng là hòa bình quá thể. Cô thậm chí còn có thể tưởng tượng ra cảnh Kiều Vũ ra ngoài mua đồ, phát hiện paparazzi và fan đang ngồi xổm trước cổng khu nhà, vừa nở nụ cười “ôn hòa nhã nhặn” đặc trưng vừa vẫy tay chào bọn họ.


Theo thời gian trôi qua, Phương Đường cũng dần ngẫm ra, Kiều Vũ hoàn toàn khác với con người trong ấn tượng ban đầu của cô. Trong ký ức, người đàn anh chất phác ôm giò heo Đông Pha gặm ngon lành kia đang dần lùi xa, một Kiều Vũ mới dần được khắc họa rõ ràng hơn từng chút từng chút một. Dù không giống Lý Hinh và những người khác hiểu rõ bộ mặt “gian manh” của Kiều Vũ, nhưng Phương Đường cũng đã nhận ra rằng trong một số lúc, người này chắc chắn thuộc phái diễn xuất. Lúc vui thì cười, lúc không vui cũng cười, nhưng nụ cười chân thành và nụ cười qua loa có lệ sẽ mang đến cho người ta cảm giác khác hẳn nhau. Trước mặt cô là nụ cười vừa ngốc vừa tự luyến, còn đối mặt với Lệ Oanh và những người khác thì lại trở nên rùng rợn không rõ. Càng nghĩ, Phương Đường càng thấy đồng cảm, nếu là cô, cứ liên tục suốt một tháng ngày nào cũng nhìn thấy kiểu cười giả tạo không cảm xúc này, chắc chắn cô sẽ nổi da gà sởn tóc gáy không chịu nổi.


Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Story Chương 46: Kẹo bông gòn
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...