Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 45: Nộm dưa leo
Edit: Khanh Lam
Beta: Lam Lam
Ở bên em thì không mệt
“Tôi rất thích một bài hát của Jack Johnson, tên là Better Together.”
Nghe Kiều Vũ giới thiệu, MC dẫn chương trình không khỏi ngạc nhiên, cảm khái: “Jack Johnson ư? Vị đạo diễn, ca sĩ xuất thân là vận động viên lướt sóng nổi tiếng đó sao? Lựa chọn này bất ngờ thật đấy, lại khiến tôi càng mong chờ phần biểu diễn tiếp theo hơn rồi. Vậy thì, xin mời mọi người cùng thưởng thức “Better Together” do Kiều Vũ mang đến.”
Kiều Vũ khẽ mỉm cười, cẳng tay phải nhẹ nhàng đặt lên thùng đàn, ôm cây ghi-ta gỗ trong lòng, bắt đầu gảy đàn.
Cùng với những âm thanh mềm mại trong trẻo của guitar gỗ, người đàn ông như bước ra từ tranh vẽ khẽ rũ mắt, chậm rãi cất giọng hát, mang đến cho người ta cảm giác nhẹ nhõm dễ chịu:
“There’s no combination of words
(Không có bất kỳ sự kết hợp từ ngữ nào)
I could put on the back of a postcard
(Mà anh có thể viết ở mặt sau tấm bưu thiếp)
No song that I could sing
(Cũng chẳng có bài ca nào anh có thể hát)
But I can try for your heart
(Nhưng anh nguyện cố gắng vì trái tim em)
…”
Anh vẫn nhớ rõ khoảnh khắc lần đầu gặp em, như bị mũi tên ngốc nghếch của thần Cupid bắn trúng tim mình. Anh nguyện ở bên em, để em cảm nhận được anh. Anh nguyện đi qua từng góc phố đã đặt chân, dùng cả tấm lòng để kể em nghe nỗi nhớ của anh. Anh vẫn nhớ từng kiện hàng gửi cho em vào cuối năm ngoái, đó đều là minh chứng cho việc anh đang cố gắng tiến lại gần em hơn.
“Not always easy and
(Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng, và)
Sometimes life can be deceiving
(Đôi khi còn đầy những dối lừa)
I’ll tell you one thing it’s always better when we’re together
(Nhưng anh có thể nói với em một điều, rằng khi chúng ta ở bên nhau, mọi chuyện sẽ ngày càng tốt hơn)
…”
Dù thế giới bên ngoài nhìn chúng ta ra sao, anh vẫn sẽ kiên định đứng cạnh em. Dù là gió mưa hay cầu vồng, hãy cứ để chúng ta cùng nhau chứng kiến. Phương Đường, em có nghe thấy không?
“Yeah we’ll look at the stars when we’re together
(Khi chúng ta ở bên nhau, cùng ngắm sao trời, đếm từng vì tinh tú)
Well it’s always better when we’re together
(Khi chúng ta ở bên nhau, mọi chuyện luôn tốt đẹp hơn)
Yeah it’s always better when we’re together
(Phải, khi ở bên nhau, mọi chuyện luôn tốt đẹp hơn).”
Dẫu chỉ là chương trình phát thanh phát qua radio, Phương Đường vẫn cảm thấy dường như giọng nói của Kiều Vũ đang thì thầm bên tai cô. Không quá sâu đậm, nhưng còn lay động hơn cả sự sâu đậm, cứ hết lần này đến lần khác kể với cô nỗi khát khao được ở bên nhau. Viên kẹo m*t trong miệng tan dần, cô chỉ cảm thấy cả thế giới như tràn ngập vị ngọt.
Thôi Tiểu Hoa chống cằm bên cạnh, ánh mắt đầy ngưỡng mộ: “Giọng anh Kiều hay thật đó, nghe ấm áp ghê. Đàn chị ơi, em cứ cảm thấy bài này là anh ấy hát cho chị đấy!”
Bên tai vẫn văng vẳng giọng nói ấm áp, dịu dàng của anh, nhịp tim “thình thịch, thình thịch” ngày một nhanh hơn. Từ màn tỏ tình công khai ban nãy đến màn hát này, mặt Phương Đường càng nóng bừng lên. Cô thực sự không dám nghe tiếp nữa, đành giả vờ có việc, đỏ mặt đứng dậy, mặc kệ hai đàn em hỏi han, nói một câu “gặp lại sau nhé” rồi nhanh chóng chuồn mất.
Thiếu đi một thính giả, nhưng chương trình trên radio vẫn tiếp tục.
Người dẫn chương trình Tiểu K vừa nghe Kiều Vũ hát xong nốt cuối cùng liền cảm thán: “Không ngờ diễn viên Kiều của chúng ta lại có giọng hát hay như vậy, vừa biết diễn vừa biết hát, lại còn đẹp trai thế này, có định cho đám “ế” chúng tôi sống không đấy?”
“Có đâu, có đâu.” Kiều Vũ vội vàng khiêm tốn phủ định: “Màn saxophone của đạo diễn Cố mới thực sự xuất sắc.”
“Ha ha, tin rằng sau chương trình hôm nay sẽ có không ít cô gái rơi vào lưới tình rồi. Ngay lúc Kiều Vũ đang hát, tổ chương trình đã nhận được rất nhiều bình luận. Vì thế, để thỏa mãn sự tò mò của thính giả, tôi xin đại diện phỏng vấn anh một chút: Vì sao anh lại chọn hát bài này?”
“Một phần vì tôi rất thích ca sĩ này, phần khác là vì trong phim Tiếng Gió, nhân vật nam chính Ngô Hoài Miến do tôi thủ vai có biết chơi ghi-ta gỗ. Trong phim có một phân cảnh tôi đánh đàn.”
“Wow!” MC Tiểu K hào hứng quay sang Cố Hành Tùng: “Đạo diễn Cố, good job! Đây là ý tưởng ban đầu trong kịch bản hay vì lý do nào khác nên mới…?”
“Không phải ý tưởng ban đầu.” Cố Hành Tùng cười đáp: “Khi ở đoàn phim, lúc rảnh rỗi cậu ấy không xem điện thoại thì sẽ ôm đàn ukulele luyện tập. Tôi đi ngang qua mấy lần đều thấy cậu ấy lẩm nhẩm gì đó nên đã đề nghị biên kịch thêm phân cảnh này vào. Cho phép tôi tiết lộ trước một chút, Kiều Vũ hát rất hay, mọi người cứ mong chờ đi nhé.”
“Ha ha ha, xem ra diễn viên Kiều của chúng ta sau này có thể đi theo con đường ca sĩ rồi. Tôi có nên giúp anh quảng cáo một chút không, nếu có nhạc kịch tuyển diễn viên thì ở đây có một mầm non rất tốt, đừng bỏ lỡ nhé.”
“Tôi rất vinh hạnh.”
May mà hôm nay là ngày nghỉ. Trên con đường nhỏ về nhà, Phương Đường vẫn liên tục quạt tay bên má hòng hạ nhiệt, nhưng dường như chẳng có tác dụng gì, cô đành bỏ cuộc. Không biết Giáo sư Phương có ở nhà không nữa. Đứng sau cánh cửa, cô cúi đầu, nhịp tim lúc nãy đập mạnh như vậy, hy vọng không bị các đàn em nghe thấy. Tất cả đều tại tên nào đó làm cô mất mặt như vậy!
Thế nhưng, ngay khi cô cắm chìa khóa vào ổ, xoay tay nắm mở cửa, chuyện hoàn toàn không ngờ tới đã xảy ra.
Một người đàn ông cao gầy quen thuộc đang đứng ngay sau cánh cửa, mỉm cười với cô. Ánh sáng mờ nhạt phủ lên mái tóc bù xù của anh, trông như một con thú nhỏ lông xù. Phương Đường tròn to mắt, cây kẹo m*t chưa ăn hết trong tay rơi xuống đất.
“Anh đợi em lâu lắm rồi em mới mở cửa.” Như thể giải thích vì sao mình lại xuất hiện ngay trước cửa, người đàn ông cười nói.
“Anh… Sao anh lại tới đây!” Trong giọng nói vô cùng kinh ngạc, Phương Đường cũng không biết là mình đang vui mừng nhiều hơn hay bị dọa nhiều hơn.
Người vài phút trước còn ở trong radio, vừa hát vừa nói muốn ở bên cô, cứ làm nũng nói nhớ cô vô cùng, lúc này đang nhe răng cười híp mắt nhìn cô.
“Anh… Không phải anh nói là phải mấy ngày nữa mới quay xong sao?”
Kiều Vũ mỉm cười cúi người nhặt cây kẹo m*t Phương Đường đánh rơi, lại nói một câu hoàn toàn không liên quan đến câu hỏi của cô: “Sao lại bất cẩn thế, kẹo mà dính xuống sàn thì khó lau lắm.” Nói xong còn giơ cây kẹo m*t trong tay vẫy vẫy trước mặt cô rồi dang rộng hai tay.
Người này thật là!
Phương Đường bước tới ôm lấy anh, tay vòng ra sau lưng, nhẹ nhàng siết chặt. Hơi thở mang mùi hương quen thuộc của Kiều Vũ lập tức bao trùm lấy cô, đây không còn là thứ cảm giác xa xôi, mơ hồ nơi đầu dây điện thoại cách nhau ngàn dặm nữa.
“Đến đây sao không nói với em một tiếng?”
Nghe thấy giọng nói nghèn nghẹn trong lòng mình, Kiều Vũ cười đắc ý ra mặt. Nhìn phản ứng của Phương Đường thì kế hoạch tạo bất ngờ của anh rõ ràng đã thành công mỹ mãn.
“Thấy anh thì rất vui à?”
“… Không hề nhé.”
Miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo.
“Nhưng anh nhìn thấy em thì anh rất vui đấy.” Kiều Vũ mặc kệ Phương Đường có ngượng hay không, thẳng thừng tung thêm một cú nữa.
Buổi chiều nghe radio đã khiến Phương Đường không chịu nổi kiểu tỏ tình mặt dày mang thương hiệu Kiều Vũ, giờ lại bị anh “tấn công” ở cự ly gần thế này khiến cô xấu hổ đến đỏ bừng mặt. Cô đột ngột ngẩng đầu, chống tay lên ngực anh định thoát ra.
Khó khăn lắm mới được cô chủ động, Kiều Vũ tất nhiên sẽ không buông tay dễ như thế: “Có nhớ anh không?”
“Buông ra đi. Bố em có ở nhà không?” Phương Đường như chợt hoàn hồn, vội vàng chống người lên, nhìn trái ngó phải.
“Khụ khụ!”
Trời ơi, giọng nói này…
Phương Đường thật sự muốn che mắt giả chết. Người đang ngồi trên sô pha đeo kính, trừng mắt về phía này rồi ho khan mãi, chẳng phải là Giáo sư Phương, Phương Nghị thì là ai! Kiều Vũ, anh ôm con gái ngay trước mặt bố người ta thế này có ổn thật không đấy?
Phương Đường cúi đầu chỉnh lại vạt áo, trong đầu rối như tơ vò. Làm sao đây, làm sao đây, bị bố nhìn thấy rồi, bố có dùng gậy đánh uyên ương không? Lúc đó mình nên chặn gậy trước hay ôm Kiều Vũ cùng khóc đây? Đúng là bị Lý Hinh ảnh hưởng rồi, trong đầu toàn là mấy tình tiết máu chó trong phim truyền hình.
Kết quả lại khiến Phương Đường bất ngờ. Khi cô lấy hết can đảm ngẩng đầu định nói gì đó, lại thấy Kiều Vũ đã quay về sô pha, ngồi cạnh Phương Nghị. Nhìn kỹ hơn mới phát hiện ra, hai người đang ngồi đối diện đánh cờ, trông vô cùng hòa hợp.
Khoan đã!
Nói không đồng ý đâu rồi? Nói chia rẽ uyên ương đâu rồi?
Phương Đường bị cảnh tượng hòa thuận trước mắt làm kinh ngạc, cằm suýt nữa thì không khép lại được. Chưa nói đến chuyện trước đó Phương Nghị từng phản đối Kiều Vũ và Phương Đường ở bên nhau, cô vẫn nhớ rõ lần đầu gặp Kiều Vũ, trên mặt anh có những vết thương kỳ lạ không rõ nguồn gốc, cùng với thái độ hiếm hoi hung dữ của Giáo sư Phương. Hai người này lại hòa hợp thế này từ bao giờ đấy?
Lưu Ngọc ôm chăn đi ngang qua trước mặt Phương Đường, thấy con gái đứng đờ ra đó liền vẫy tay gọi: “Đứng đực ở cửa làm gì, mau qua đây giúp mẹ.”
“Mẹ.” Phương Đường lề mề nhận lấy chăn, theo Lưu Ngọc ra ban công, không khỏi bĩu môi: “Bố thế này…”
“Ha ha ha, con đừng lo, bố con với Kiều Vũ trước giờ vẫn ở chung kiểu đó đó, bình thường thôi.” Nói xong còn tinh nghịch chớp mắt.
Phương Đường càng không hiểu. Nếu vậy là bình thường thế thì trước kia Giáo sư Phương gào thét om sòm là sao đây?
“Chẳng phải lần trước nữa còn đánh Kiều Vũ một trận sao?”
“Phụt!” Lưu Ngọc bật cười. “Sao mẹ không nhận ra con gái ngoan của mẹ lại giàu trí tưởng tượng thế nhỉ? Bố con trông thư sinh yếu ớt thế kia thì đánh ai được? Lần đó Kiều Vũ bị thương là do đóng phim bất cẩn, bố con tức giận cũng vì chuyện đó.”
Hóa ra là vậy!
“Hôm nay đàn anh Kiều đến sớm lắm ạ?” Phương Đường giũ tấm chăn trong tay cho gió thổi khô, do dự một lát vẫn quyết định hỏi dò mẹ trước.
Lưu Ngọc chống ngón tay lên trán nghĩ ngợi: “Ừ, hôm nay thằng bé đến sớm lắm, gần như là ngay lúc con ra ngoài là nó tới. Ha ha, lúc đó bố con vừa thấy nó còn chặn cửa không cho vào nữa kia~”
Sinh động giàu hình ảnh quá, Phương Đường cảm thấy mình hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cảnh đó.
Nhưng rốt cuộc là điều gì lại có thể khiến người bố kiên quyết phản đối, mặt lạnh suốt mấy ngày liền này lại thay đổi ý định vậy?
“Nói chứ, đứa nhỏ Kiều Vũ đúng là đứa có lòng, mang mấy thùng sính lễ tới liền.”
Sính… Sính lễ?!
“Toàn là trái cây bố con thích ăn.”
Này này = =, cái đó chỉ là quà biếu bình thường thôi mà!
“Xin bố con giao con cho nó.” Lưu Ngọc nghĩ đến cảnh ấy liền cười dịu dàng: “Mặc vest, ăn mặc rất chỉnh tề, thái độ cũng vô cùng thành khẩn. Bố con chỉ tức chuyện nó nghỉ học, nhưng dù sao cũng là học trò từng dạy, sao có thể đóng cửa không cho vào thật cơ chứ.”
Nghe Lưu Ngọc kể lại, Phương Đường không thể tưởng tượng nổi Kiều Vũ đã làm bao nhiêu chuyện để thuyết phục Phương Nghị đồng ý cho hai người ở bên nhau. Chỉ riêng việc hóa giải những hiểu lầm trước đây cũng đã không hề dễ. Giáo sư Phương kiên quyết muốn Kiều Vũ quay lại với chuyện học hành, nhưng người yêu kịch nói như anh lại không thể vì người khác mà từ bỏ sự nghiệp diễn xuất đang rộng mở, hẳn là Kiều Vũ đã phải tốn rất nhiều công sức. Nghĩ đến đó, lòng Phương Đường bỗng ấm áp hẳn lên. Quay đầu nhìn hai người đang chăm chú đánh cờ trong phòng khách, cô cũng không còn cảm thấy khó hiểu như ban nãy nữa.
Thực ra Phương Đường có hiểu lầm một chút. Nếu chỉ dựa vào nỗ lực của riêng Kiều Vũ, e rằng Giáo sư Phương vẫn còn phải mất rất nhiều thời gian để thay đổi suy nghĩ. Những bữa sáng đầy tâm huyết Phương Đường tự tay chuẩn bị mỗi ngày cùng tình yêu vô hạn dành cho con gái mới chính là chất xúc tác khiến Phương Nghị sớm mở lòng, hòa giải với Kiều Vũ. Con gái mình đã thích rồi, còn có thể làm sao nữa? Một gia đình thực sự sẽ không vì chuyện này mà làm mất hòa khí. Vì thế, đây đúng là một sự hiểu lầm ấm áp.
Ngày hiếm hoi hòa giải, với đàn ông thì thiếu gì cũng được nhưng thiếu rượu thì không. Phương Nghị không phải kẻ nghiện rượu, nhưng đánh cờ với Kiều Vũ cả buổi chiều, tâm trạng phấn khởi, đến bữa tối liền nhớ ra món này, bèn bảo Lưu Ngọc lục tung tủ lấy ra chai Ngũ Lương Dịch cất giữ nhiều năm trong nhà ra.
“Chai này mua từ hồi Đường Đường còn học tiểu học đấy, sau đó thầy cai rượu rồi. Hôm nay vui, uống với thầy mấy chén.”
Phương Đường thấy dáng vẻ sáng sủa của Phương Nghị thì cũng vui theo. Uống rượu thì phải có món nhắm hợp, dù không uống rượu, món nhắm vẫn là thứ nhiều người yêu thích, thường thấy nhất ở các quán ăn đêm là đồ nguội cay, nộm dưa leo.
Nộm dưa leo còn gọi là dưa leo trộn. Dưa leo rửa sạch, dùng sống dao đập nứt, men theo vết nứt chẻ ra, cắt thành khúc nhỏ, bày ra đĩa, chan xì dầu nhạt, ớt cay và giấm gạo, rắc thêm đường và tỏi băm trộn thành nước sốt, ăn sống giàu dinh dưỡng, giòn tan sảng khoái. Phương Đường không uống rượu cũng rất thích món này. Nghe Lưu Ngọc nói, dưa leo già giàu vitamin E, rất tốt cho làm đẹp và chống lão hóa, vị chua của giấm trung hòa với vị chát của dưa sống, thêm chút cay nhẹ, ăn kiểu gì cũng ngon.
Hết miếng này đến miếng khác, rôm rốp giòn tan.
Kiều Vũ nhấp rượu, khóe mắt liếc thấy nụ cười hạnh phúc không chút che giấu của bạn gái. Hai má cô phồng lên tròn trịa, nhai nhóp nhép không ngừng, anh mím môi cười trộm. Rượu trắng được ủ từ năm loại ngũ cốc: lúa mì, gạo, ngô, cao lương và nếp, k*ch th*ch cổ họng, hương vị thuần khiết theo từng chén trôi xuống, dần dần ủ men say nhẹ.
Người đề nghị uống rượu lúc đầu là Phương Nghị đã không trụ nổi, gục đầu nghiêng người ngủ ngay trên bàn ăn. Lưu Ngọc đỡ ông, ngượng ngùng gọi con gái và con rể giúp một tay, để Kiều Vũ cõng chồng mình vào phòng.
Thấy bố hiếm khi vui vẻ đến mức uống say như vậy, Phương Đường lắc đầu cười, vào bếp nấu canh giải rượu.
“Thơm quá.” Kiều Vũ đi tới bên cô, nhấc nắp nồi lên: “Giá đỗ với tỏi à? Đây là canh giải rượu sao?”
Phương Đường quay đầu liếc anh một cái, khóe môi cong lên, nhưng miệng lại nói lời trách móc: “Ừ. Đừng nghịch.”
“Bánh bí đỏ em hứa với anh đâu?”
“Trong tủ lạnh. Anh về cũng không nói trước nên không làm mẻ mới.”
“Anh quay xong sớm, bay chuyến tối đến thẳng đây.” Kiều Vũ mở tủ lạnh, bưng đĩa được bọc màng bảo quản ra, vừa lấy màng ra đã nhét ngay một miếng vào miệng: “Ngon thật.”
“Vừa uống rượu xong mà ăn đồ lạnh không tốt đâu. Để lát hãy ăn.” Phương Đường cau mày.
“Nghe em.” Kiều Vũ l**m môi, nhìn Phương Đường bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
Đúng là chẳng đứng đắn gì. Phương Đường liếc anh một cái.
Cuối cùng, Phương Đường vẫn múc cho Phương Nghị và Kiều Vũ mỗi người một bát canh giải rượu từ giá đỗ. Nước canh ấm trôi xuống, Kiều Vũ cảm thấy cơn say dường như đã dịu đi không ít.
“Phương Đường, con dẫn Kiều Vũ ra chợ đêm dạo một chút đi, đừng cứ ru rú ở nhà.” Giọng Lưu Ngọc vọng ra từ trong phòng.
Nghe tiếng mẹ, Phương Đường quay sang nhìn Kiều Vũ, nhớ lại việc anh vừa bay đường dài đến Thành phố C, sáng sớm đã qua đây, chắc chắn chưa nghỉ ngơi tử tế, cô không nỡ, định lên tiếng từ chối thay anh.
Nhưng Kiều Vũ đã nhanh hơn, đáp lại trước: “Không vấn đề gì đâu cô ơi, con thề sẽ làm tròn nhiệm vụ sứ giả bảo vệ hoa!”
“Mệt thì đi nghỉ ngơi đi.” Phương Đường khó hiểu nhìn anh.
Kiều Vũ cong khóe môi, đưa tay xoa đầu cô: “Ở bên em thì không mệt.”
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Story
Chương 45: Nộm dưa leo
10.0/10 từ 39 lượt.
