Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 44: Kẹo kéo mạch nha
Edit: Khanh Lam
Beta: Lam Lam
Vị mạch nha ngon ngọt, mềm mại
Bạn còn nhớ kẹo kéo từng ăn hồi nhỏ không?
Những sợi mạch nha trong veo như hổ phách, mang theo ký ức tuổi thơ, mềm dẻo quấn quanh hai que tre nhỏ, theo động tác tách tay mà kéo dài xuống, dòng kẹo sánh cứ rủ xuống, chỉ cần nhanh nhẹn xoắn lại, mạch nha lại cuốn ngược trở về, quấn lấy que tre như ban đầu. Đó là món quà vặt trẻ con yêu thích, cũng là thức ăn thú vị không thể thiếu trong những khu chợ đêm của các con hẻm cổ.
Bà lão bán kẹo ngồi bên vệ đường, tay cầm hai que tre kéo qua kéo lại, không cần rao hàng mà vẫn khiến người qua đường không khỏi động lòng. Mua về cầm trong tay, xoắn đi xoắn lại, dần dần lộ ra những sợi trắng mảnh như tơ, trông tựa một món đồ thủ công tinh xảo. Nếu lúc này cắn một miếng, từng sợi kẹo tan ra nơi đầu lưỡi, chỉ trong chớp mắt hương mạch nha ngọt đậm đã đầy miệng.
Thôi Tiểu Hoa đến Thành phố C đã hơn nửa tháng. Mải thích nghi với cuộc sống mới, làm quen bạn bè mới, cô ấy còn chưa kịp đi dạo đâu cả. Vì vậy, vào một buổi chiều ngày nghỉ, cô ấy kéo theo Đoạn Hựu Nhất vừa tan ca sáng đến khu phố ẩm thực nổi tiếng trong thành phố. Lúc quay về, trong tay cô ấy đã cầm mấy cây kẹo kéo màu hổ phách.
“Đàn chị! Nhanh nhanh nhanh! Cầm lấy này, sắp chảy rồi!” Cô ấy vừa la lối vừa gọi Phương Đường cùng ăn.
Chà, Phương Đường vội đưa tay đón lấy. Hóa ra là kẹo kéo. Cô bật cười, đúng là đã rất nhiều năm rồi chưa ăn món này.
“Phố ẩm thực vui không?” Cô l**m nhẹ lớp kẹo bên ngoài, vị mạch nha ngon ngọt mềm mại.
“Vui lắm! Đồ ăn vặt ở Thành phố C nhiều ghê, giống miếu Thành Hoàng chỗ bọn em, mà giá lại rẻ hơn nhiều.” Thôi Tiểu Hoa vừa nói vừa vui vẻ xoắn cây kẹo trong tay, chơi đến say sưa.
Đoạn Hựu Nhất xếp từng món đồ mua về vào tủ trữ, nói thêm: “Chị à, mấy thứ cần mua bọn em mua cũng gần đủ rồi, chỉ còn vài món chưa mua được. Ông bán bột khoai hôm nay không thấy đâu. Kẹo kéo này là bọn em thấy một cô bán ở cổng khu đại học, xếp hàng đông lắm.”
Thôi Tiểu Hoa ngậm kẹo trong miệng, gật đầu lia lịa.
“Cảm ơn hai đứa nhé, vất vả rồi.” Phương Đường xoa đầu Tiểu Hoa. Ra ngoài chơi mà vẫn được người khác nhớ đến, thích thật: “Cũng lâu rồi chị chưa ăn món này.”
Cô nhớ hồi nhỏ thường theo sau lưng Phương Nghị, đi qua đi lại giữa những hiệu sách cũ trong các con phố cổ. Mỗi lần đi ngang qua những gánh hàng rong bán đồ ăn vặt, Phương Nghị thương con gái nên cứ dừng lại lấy ví trả tiền. Khi đó, tào phớ thủ công được gánh đi bán khắp phố, rất được ưa chuộng; sương sáo mì lạnh nhà làm thì sạch sẽ, rẻ tiền, chẳng phải lo lắng những vấn đề an toàn thực phẩm như phụ gia hóa học mà nhiều năm sau báo chí mới bắt đầu nhắc tới.
Giờ đây, theo quá trình đô thị hóa của Thành phố C, những cảnh tượng ấy chỉ còn có thể tìm lại trong các khu phố ẩm thực chuyên biệt hoặc chợ đêm sinh viên. Phương Đường vẫn nhớ những ngày ngồi xổm ven đường, cùng bố nâng bát tào phớ xì dầu, thoải mái yên bình đến lạ, những trang sách lưu giữ ký ức tuổi thơ của cô dường như vẫn phảng phất mùi xì dầu nhè nhẹ. Bầu trời xanh thẳm khi ấy, những chiếc lá ngô đồng rơi theo gió ven đường, giờ cũng không còn thấy nữa.
Người làm học thuật phần nhiều đều cố chấp, dù tính tình ôn hòa đến đâu cũng khó che giấu sự thanh cao kiêu ngạo. Phương Nghị chính là người như vậy. Hơn ba mươi năm đứng trên bục giảng, ông đã gặp vô số học trò tài năng, cũng gặp không ít người không có thiên phú nhưng lấy nỗ lực bù đắp. Trong số đó, Kiều Vũ là người khiến ông tiếc nuối nhất.
Cứ nói trong những người thành công thì thiên tài còn nỗ lực hơn người thường gấp bội, nhưng như Kiều Vũ, đã cố gắng sai hướng mà vẫn không chịu quay đầu thì quả thật khó hiểu. Trong lòng Phương Nghị, ông vẫn hy vọng anh tiếp tục con đường nghiên cứu học thuật, bỏ mặc những điều kiện sẵn có của bản thân, không tiếp tục khai phá thật sự rất đáng tiếc. Với người học trò này, ông cho rằng anh đã một chân bước vào ngõ cụt, cứ cố chấp mà không chịu thừa nhận việc tạm dừng học tập để bước vào giới giải trí cũng là một con đường đi đến thành công.
Trái lại, với ý định khởi nghiệp của con gái Phương Đường, ông lại dành sự ủng hộ vô điều kiện. Có thể thấy trong lòng vị giáo sư già ấy, Kiều Vũ ít nhiều cũng có vị trí chẳng khác nào nửa đứa con trai. Vì vậy, khi đột ngột hay tin con gái và đứa con trai ấy ở bên nhau, nội tâm của Giáo sư Phương phải nói là sụp đổ.
Phương Đường dĩ nhiên không hề hay biết gì về những giằng xé này trong lòng của một ông bố già, cô xoay cây kẹo mạch nha trong tay, mỉm cười nhớ lại tuổi thơ hạnh phúc, bỗng nhiên rất muốn được một lần nữa nắm lấy bàn tay to lớn của bố, đi lại con đường năm ấy từng đi qua.
“Đàn chị ơi, trong chương trình radio này có anh Kiều đó!” Đoạn Hựu Nhất đột nhiên gọi cô.
“Chương trình gì vậy?” Phương Đường tò mò bước lại.
Thôi Tiểu Hoa vội đứng dậy nhường chỗ. Ba người ngồi sát nhau quanh chiếc bàn nhỏ cạnh bệ cửa sổ. Đoạn Hựu Nhất chỉ vào chiếc radio kiểu cổ trên bàn, giải thích cho Phương Đường: “Đây là chương trình talkshow giải trí em hay nghe, rất nổi tiếng ở Thành phố Hải đó. Lúc trước radio bị rơi hỏng, chưa kịp sửa, chiều nay đi mua đồ tiện ghé một tiệm ven đường sửa lại, đang thử xem ổn chưa. Không ngờ Thành phố C cũng phát sóng chương trình này.”
Từ radio vang lên một giọng nói rất quen thuộc với Phương Đường.
“Chào buổi chiều mọi người, tôi là Kiều Vũ.”
“Các bạn thính giả có bất ngờ không nào? Đúng vậy! Tuần này, 111 Entertainment rất vinh dự đã mời được các bạn trong đoàn phim Tiếng Gió. Xin chào mừng các bạn!”
MC giới thiệu khách mời rất nhiệt tình, tiếng vỗ tay cũng rộn ràng vang lên trong phần hậu kỳ.
“Cảm ơn Tiểu K, chào mọi người, tôi là Cố Hành Tùng.”
“Tôi là Lệ Oanh.”
“Ây da, đạo diễn Cố đúng là khách quen của chương trình rồi. Nói ra thì đây cũng là lần thứ hai Lệ Oanh đến 111 Entertainment đúng không?”
“Đúng rồi, ha ha ha, mọi người có nhớ tôi không? Moa~~…” Giọng Lệ Oanh trong chương trình hoàn toàn khác ngoài đời, âm cuối vút cao:, “Moa” một tiếng đã ném một nụ hôn gió về phía micro, vẻ nũng nịu của phụ nữ được thể hiện ở mức tối đa. Phương Đường xoa xoa cánh tay đang nổi da gà, khẽ rùng mình, liếc trộm hai đàn em ngồi bên cạnh vẫn thản nhiên như thường. Hóa ra trước mặt công chúng, Lệ Oanh đi theo phong cách nũng nịu sao… Cảm giác như có thứ gì đó vừa sụp đổ vậy.
“Nhớ chứ, đương nhiên là nhớ!” MC Tiểu K cười tiếp lời: “Còn anh chàng siêu đẹp trai Kiều Vũ bên này mới đến chương trình của chúng tôi lần đầu tiên. Gần đây vừa nhờ Tiếng Gió mà anh đã giành lại danh hiệu nam diễn viên hot nhất năm nay. Anh có điều gì muốn nói với các bạn thính giả không?”
“Rất căng thẳng, nhưng nhìn chung cảm giác rất tốt. Cảm ơn MC.” Qua micro, giọng nói trầm ấm, dịu dàng của Kiều Vũ như dòng suối chảy lướt qua tai, chinh phục trái tim của mọi thiếu nữ: “Đây là lần đầu tiên tôi tham gia một chương trình giải trí trên radio, có rất nhiều điều còn chưa biết, cần học hỏi hai vị tiền bối bên cạnh nhiều hơn…”
Dường như rất bất mãn với hai chữ “tiền bối”, Lệ Oanh lập tức phản đối: “Ghét ghê, người ta nhỏ tuổi hơn anh mà!”
“Khụ khụ khụ!” Cố Hành Tùng ho sặc một tiếng, như vừa nghe phải chuyện rất buồn cười khi đang uống nước.
Kiều Vũ không để ý đến phản ứng khoa trương của hai người kia, vẫn điềm tĩnh tiếp lời: “Lần này có thể nhận được danh hiệu nam diễn viên hot nhất, tôi cảm thấy vô cùng vinh dự.”
Tiểu K hỏi “không có ý tốt”: “Xem ra cậu Kiều đúng là rất có tham vọng. Cố gắng thêm chút nữa, biết đâu lần sau sẽ là giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất thì sao. Chỉ cảm ơn mỗi fans và bạn bè thôi sao? Còn muốn cảm ơn ai nữa không?”
“Còn có gia đình tôi, họ là những người luôn âm thầm ủng hộ tôi phía sau.” Hình như Kiều Vũ làm một động tác gì đó bên đầu kia radio khiến ba người còn lại bật cười ha hả: “Tôi biết anh muốn tôi nói gì mà, tất nhiên, người cần cảm ơn nhất còn có bạn gái thân yêu của tôi, Phương Đường. Love you.”
“Trời ạ, cậu Kiều quả là đỉnh nóc! Tỏ tình thẳng trên sân khấu luôn!” MC Tiểu K vỗ tay reo lên như đạt được mục đích: “Đây là vị khách đầu tiên tỏ tình ngay trong chương trình của chúng tôi. Lượng thính giả trực tuyến sắp phá kỷ lục rồi. Sau này cậu Kiều nhớ đến chương trình của chúng tôi thường xuyên nhé ha ha ha!”
“Được chứ, nhưng nếu lần nào anh cũng bắt tôi tỏ tình, thế thì về nhà tôi bị đánh anh phải chịu trách nhiệm đấy!”
“Thôi thôi, tôi không thích đàn ông đâu.”
“Ha ha ha…” Cả trường quay bật cười.
Sau đó, chương trình tiếp tục phỏng vấn các thành viên khác của đoàn phim. Từ lúc nghe thấy giọng Kiều Vũ, Phương Đường đã không còn theo kịp nội dung phía sau nữa. Trong đầu cô chỉ còn ba chữ “Love you” xoay vòng không dứt. Cô che mặt, tim đập loạn nhịp. Chẳng phải anh đang quay phim sao, sao lại lên radio nói linh ta linh tinh thế này cơ chứ!
Đoạn Hựu Nhất thấy Phương Đường ngượng ngùng vậy cũng nhỏ giọng bổ sung: “Chương trình này ở Thành phố Hải là dạng livestream, lên mạng là có thể thấy lượt thống kê người nghe online. Nhưng bản phát sóng là ghi âm.”
Thảo nào.
Phương Đường không biết có nên giữ biểu cảm cạn lời nữa hay không. Phong cách không theo lối thường của người này khiến cô chẳng còn sức để than phiền. Lên chương trình cũng không bàn trước với cô, lỡ chọc giận fans thì sao? Nhưng từ lúc phát trực tiếp đến giờ, bản ghi âm cũng đã phát sóng, cô vẫn chưa bị fans của Kiều Vũ công kích, thế này có phải chứng minh là an toàn rồi không?
Có bạn trai là ngôi sao thì quả thật phải luôn chuẩn bị sẵn một trái tim thật mạnh mẽ mà.
Trái lại, Thôi Tiểu Hoa còn kích động hơn. Vừa nghe thấy tên Phương Đường là đã lắc mạnh vai cô: “Đàn chị, đàn chị ơi! Bạn trai chị gọi tên chị kìa!”
.
Trong lúc cô còn đang thất thần, MC đã kết thúc phần phỏng vấn của bộ phim “Tiếng Gió”, cười nói thông báo họ chuẩn bị một tiết mục biểu diễn mới. Đây là phần cố định của 111 Entertainment, yêu cầu mỗi khách mời phải chuẩn bị một màn trình diễn ngẫu hứng trong vòng một phút. Ai thất bại sẽ phải chịu hình phạt, trả lời những câu hỏi “cay độc” của MC.
Đạo diễn Cố Hành Tùng với tư cách là khách quen của chương trình đứng mũi chịu sào bị điểm tên đầu tiên. Ông ấy thong dong lấy cây saxophone ra, biểu diễn một đoạn độc tấu. Lệ Oanh cũng tự tin kể một câu chuyện cười đã chuẩn bị sẵn, vừa làm nũng vừa kéo dài cho hết thời gian. Cuối cùng, đến lượt Kiều Vũ.
Từ trước đến nay, hình tượng của Kiều Vũ trước công chúng luôn mang vẻ thần bí. Mọi người đều biết anh xuất thân từ “Trên Mây”, là sinh viên đại học ra mắt với tư cách diễn viên thần tượng, cũng biết anh yêu thích kịch nói. Ngoài ra, hầu như không có thêm tin đồn nào khác, hình ảnh cá nhân lành mạnh đến mức không thể lành mạnh hơn.
Vì muốn chuyên tâm vào diễn xuất, anh không mở tài khoản SNS cá nhân như nhiều nghệ sĩ khác, chỉ có studio chính thức cập nhật tình hình công việc. Ngay cả khi năm ngoái tham gia “Tiếng Gió” của Cố Hành Tùng nên bị người có ý đồ công kích, vướng vào tin đồn tình cảm với đàn em nữ, anh cũng bình tĩnh từng bước hóa giải. Ngoài tác phẩm, đời sống riêng tư của anh hiếm khi bị phơi bày. Lần duy nhất khiến Kiều Vũ luôn khiêm tốn tự nhiên “hết khiêm tốn” chính là khi công khai chuyện tình cảm.
Mọi người đều tò mò sau khi công khai yêu đương, Kiều Vũ sẽ làm gì tiếp theo?
“Như mọi người đã biết, cái tên cậu Kiều được các bạn ưu ái gọi không chỉ có ngoại hình tuấn tú, giọng nói hay, diễn xuất xuất sắc mà còn rất tích cực làm từ thiện. Trong bảng xếp hạng “Top 100 nghệ sĩ được phụ nữ trong nước bình chọn là muốn làm bạn trai nhất” do Tuần san Hóng Hớt Tấn Giang khảo sát, anh còn đứng thứ hạng rất cao. Ngay cả tôi cũng sắp thành fan rồi, lát nữa kết thúc chương trình nhất định phải xin chữ ký, không được quên!” MC Tiểu K nói một hơi rồi đổi giọng. “Vậy hôm nay, cậu Kiều đã chuẩn bị tiết mục gì cho các bạn thính giả đây? Nếu thất bại, phải chấp nhận vô điều kiện màn “tra khảo” đã được chúng tôi chuẩn bị kỹ lưỡng đó nhé.”
“Cảm ơn Tiểu K. Tôi có thể mượn một nhạc cụ được không?” Vẫn là giọng điệu chẳng hề bị lay chuyển ấy, hiển nhiên là Kiều Vũ đã tìm hiểu những điểm đáng chú ý của chương trình này từ trước.
“Đương nhiên rồi. Anh muốn loại nào?”
Chỉ nghe thấy tiếng kéo ghế vang lên, tiếp đó là hai tiếng dây đàn khẽ rung.
“Ồ, xem ra cậu Kiều đây đã chuẩn bị từ trước rồi. Đây là tiết mục đàn hát với ghi-ta sao?” Sau khi nhận được lời đáp lại chắc chắn của đối phương, MC Tiểu K giả vờ tiếc nuối: “Ây da, có vẻ như phần nội dung chúng tôi chuẩn bị tỉ mỉ không được dùng đến rồi. Vậy thì xin hãy nói lớn cho chúng tôi biết, anh sẽ biểu diễn tiết mục gì thế?”
“Better Together.”
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Story
Chương 44: Kẹo kéo mạch nha
10.0/10 từ 39 lượt.
