Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia

Chương 43: Món ăn kèm cay kho


Edit: Khanh Lam


Beta: Lam Lam


Âm thanh của nỗi nhớ


Phương Đường cầm điện thoại, chần chừ không biết có nên nói cho Kiều Vũ biết chuyện mình đã phát hiện hay không. Việc bị chụp lén có thể nghiêm trọng, cũng có thể chẳng đáng là bao. Với người nổi tiếng, bị quay chụp vốn là chuyện như cơm bữa. Dù cô không phải minh tinh, nhưng hiện tại cũng coi như có dính dáng. Nếu vì chuyện này mà vội vàng tìm Kiều Vũ bàn bạc liệu có phải đang làm quá lên không? Cô khẽ nhíu mày, mặt đầy băn khoăn.


Nếu là những cặp đôi bình thường gặp chuyện như vậy, họ sẽ xử lý thế nào? Có gì nói thẳng vốn là tính cách của Phương Đường, nhưng đây là lần đầu tiên cô do dự vì yêu đương. Không biết từ lúc nào, Kiều Vũ đã chiếm một vị trí đặc biệt trong lòng cô, vì quan tâm nên mới do dự, vì coi trọng nên mới đắn đo. Nghĩ đến những cuộc gọi đều đặn mỗi ngày của Kiều Vũ, có lẽ cô nên tin tưởng anh hơn.


Cuối cùng, Phương Đường vẫn quyết định hỏi Kiều Vũ. Cô mở điện thoại, chậm rãi gõ từng chữ vào tin nhắn: [Đàn anh Kiều, dạo gần đây hình như có khá nhiều fan của anh đứng quanh cửa tiệm gia truyền nhà họ Phương…]


Gần như ngay khoảnh khắc cô nhấn gửi, tiếng “ting” thông báo vang lên – có tin nhắn mới: [Anh biết rồi.]


Thế này… là ý gì? Phương Đường nhìn tin nhắn trả lời gần như tức thì của Kiều Vũ mà sững người. Giờ này chẳng phải anh đang bận quay phim sao, sao lại trả lời nhanh như vậy?


Cô còn chưa kịp hoàn hồn thì lại một tiếng “ting” nữa vang lên.



[Anh đã hỏi anh Cường rồi. Lúc trước anh từng nói với anh ấy chuyện này rồi, anh ấy bảo đã xử lý xong. Tối anh sẽ gọi cho em, yên tâm nhé :)]


Đã xử lý xong rồi… Phương Đường nhìn biểu tượng mặt cười ở cuối tin nhắn, chợt hiểu ra bài đăng kêu gọi mà cô từng thấy trên diễn đàn là chuyện gì. Thảo nào hôm trước cô gái trú mưa kia lại nói rằng cô sẽ sớm biết thôi, xem ra việc những người đó xuất hiện quanh cửa hàng nhà họ Phương không phải ngẫu nhiên. Hơn nữa, từ việc họ không tiếp xúc trực tiếp với cô thì có thể đoán được đội ngũ PR của Kiều Vũ đã làm công tác trấn an fan từ trước. Vì thế, hội trưởng hậu viện hội ở thành phố C của Kiều Vũ mới đặc biệt lên bài nhấn mạnh rằng, dù là để bảo vệ chuyện tình cảm của thần tượng, cũng xin đừng quấy rầy cuộc sống bình thường của Phương Đường.


Vậy thì có phải cô có thể tin rằng, khi cơn sốt hóng chuyện qua đi, mọi thứ sẽ dần trở lại yên bình?


Có sự đảm bảo của Kiều Vũ, sau khi xâu chuỗi được toàn bộ sự việc, cuối cùng Phương Đường cũng yên tâm. Cô cất điện thoại vào túi, khoan thai quay lại bếp. Khi gánh nặng trong lòng được trút bỏ, việc nấu nướng cũng trở nên trôi chảy và nhẹ nhàng hơn. Dáng vẻ vừa làm vừa khe khẽ ngân nga của cô khiến hai người còn lại chú ý.


Thôi Tiểu Hoa che miệng, kéo nhẹ vạt áo Đoạn Hựu Nhất, thì thầm hỏi: “Đàn chị sao thế? Lúc nãy còn phiền não vô cùng, sao giờ lại vui vẻ vậy?”


Đoạn Hựu Nhất nghĩ một chút rồi nhỏ giọng nói: “Có lẽ vừa vào phòng nghỉ gọi điện cho anh Kiều rồi. Người yêu mà, cũng bình thường thôi.”


Có lý! Thôi Tiểu Hoa mở to đôi mắt long lanh, gật đầu lia lịa.


“Mấy đứa nói gì thế? Giúp chị lấy mấy hũ thủy tinh ở dưới tủ lại đây.”


“Dạ!” Thôi Tiểu Hoa làm mặt quỷ với Đoạn Hựu Nhất, lè lưỡi rồi chạy đi.


Thực đơn để ship luôn có món chính đi kèm món phụ, thường là hai ba món mặn chay kèm thêm một món ăn kèm cho vừa miệng. Về món ăn kèm hôm nay, Phương Đường chọn làm món cay kho mà phần lớn mọi người đều yêu thích. Đồ cay kho ăn với cháo trắng thì ấm bụng dễ chịu, ăn với cơm dẻo thơm cũng được ưa chuộng chẳng kém gì dưa muối hay đồ chua. Những hũ mà cô vừa bảo Tiểu Hoa lấy chính là các loại gia vị không thể thiếu: đinh hương, đậu khấu, hoa hồi, vỏ quế, trần bì, cam thảo, sơn nại, thảo quả.



Cô bảo Tiểu Hoa cho hoa tiêu, hồi hương, sa khương, trần bì… vào túi gia vị đã khâu sẵn, còn mình thì phi thơm gừng, hành, tỏi với dầu. Sau đó cho xì dầu, nước, ớt và đường phèn vào, đun sôi rồi hạ nhỏ lửa hầm từ từ. Kho đi kho lại nhiều lần để có được nước kho thanh thanh, rồi cho chân giò heo, lưỡi vịt đã sơ chế vào nấu cùng. Khi mùi hương dần lan tỏa, Phương Đường vớt thịt kho ra để ráo, tiếp tục cho rau vào nồi: lát củ sen, tàu hũ ky, rong biển sợi, váng đậu, miến, trứng cút…


“Thơm quá!”


Bị mùi thơm mê người hấp dẫn, Thôi Tiểu Hoa và Đoạn Hựu Nhất đứng hai bên bếp, nuốt nước bọt liên hồi. Phương Đường nhìn động tác đồng loạt của hai người mà bật cười, múc hai bát nhỏ đưa tới trước mặt họ: “Thưởng cho hai đứa.”


“Đàn chị…” Đoạn Hựu Nhất vừa cảm động vừa ngại ngùng, trong giờ làm mà ăn uống thế này trông có vẻ không được chuyên nghiệp cho lắm.


Thôi Tiểu Hoa thì không khách sáo gì, vui vẻ nhận bát: “Cứ trừ vào lương của em đi ạ! Em chưa từng ăn cay kho ở thành phố C bao giờ, đàn chị tốt quá! A a a… ngon thật!”


“Không sao đâu, việc cùng hòm hòm rồi, không cần câu nệ quá đâu. Coi như là phúc lợi nhân viên của tiệm đi.” Một tiệm nhỏ muốn làm ăn suôn sẻ, ngoài tay nghề của đầu bếp còn cần sự tận tâm của nhân viên.


Đoạn Hựu Nhất vốn còn do dự, thấy Thôi Tiểu Hoa ăn ngon lành cũng không nhịn được: “Vậy phần của em cũng trừ vào lương nhé.” Nói rồi bưng bát lên ăn ngấu nghiến.


“Ha ha, không cần đâu.” Có hai nhân viên hoạt bát thế này, Phương Đường cảm thấy vô cùng hài lòng. Vừa giảm bớt áp lực công việc, lại còn được chứng kiến những cảnh tượng thú vị, quá đáng giá!


Như để chứng minh suy đoán của Phương Đường là đúng, vài ngày sau đó, số fan của Kiều Vũ đến quán gia truyền nhà họ Phương ngày càng ít, đến một tuần sau thì gần như không còn thấy bóng ai nữa. Cô gái từng được Phương Đường giúp đỡ trước đó dường như cũng nảy sinh hứng thú với quán ăn, còn đặc biệt đặt trước một bữa chính.


“Hì. Em làm việc ở Thành phố C. Nghe nói Kiều Vũ có bạn gái nên tò mò quá, thế là rủ bạn bè đến xem thử.” Cô gái tóc dài thướt tha, phong thái duyên dáng tự xưng là A Điềm. Cô ấy gắp một miếng đồ ăn kèm, chỉ sang người bên cạnh giới thiệu: “Quên chưa giới thiệu, em là phó hội trưởng phân hội ở Thành phố C, còn đây là hội trưởng của bọn em. Fan của cậu chủ Kiều ở đây đông lắm, lại có nhiều người là nữ, mấy hôm nay em và A Triết tranh thủ ghé qua quan sát tình hình. Sau vụ công kích trên SNS lần trước, anh Trương Cường đã nhờ quản trị viên kiểm soát từ sớm rồi. Nói thật là ban đầu em cũng không phục, nhưng sau khi gặp chị ngoài đời thì em đã đổi ý ngay.”



Người đàn ông tên A Triết xen vào: “Tôi tin vào mắt nhìn của Kiều Vũ.”


“Đúng vậy, ngày mưa còn đội mưa mang ô ra cho bọn em nữa, chắc chắn là người tốt.” A Điềm cười xua tay, nói tiếp: “Chị yên tâm, hậu viện hội đã đăng bài nhắc mọi người đừng làm phiền cuộc sống của chị rồi. Fan của Kiều Vũ không có nhiều người mù quáng đâu. Anh ấy đã diễn nhiều năm như vậy, những người còn ở lại đều là fan chân chính, hiểu được khoảng cách với thần tượng. Nhân tiện, em xin đại diện fan nói một câu, hãy trân trọng cậu chủ Kiều của bọn em nhé!”


Vậy là… được chấp nhận rồi sao? Phương Đường nhìn nụ cười rạng rỡ của A Điềm, cũng mỉm cười theo. Có lẽ cô nên cảm ơn vì phần lớn fan của Kiều Vũ đều lý trí và đáng yêu. Vì người họ thích yêu cô, nên họ cũng bao dung và chấp nhận cô, dù ban đầu chưa thể hiểu, nhưng vẫn lặng lẽ ủng hộ.


“Cảm ơn, chị sẽ làm vậy mà.”


Từ khoảnh khắc ấy, Phương Đường cảm thấy những lời chỉ trích từng phải chịu trên mạng cũng không còn nặng nề nữa, như thể trưởng thành thêm một bước, cô thật sự nghe thấy những âm thanh ủng hộ và yêu thương trong cuộc sống, rõ ràng và chân thực hơn bất kỳ sự hoài nghi nào.


Tiễn A Điềm và A Triết đi, Phương Đường gói đồ cho dì khách quen đến lấy đồ ăn trưa mang về. Dì cười hỏi mấy hôm trước cửa tiệm có hoạt động gì à mà thấy khá nhiều bạn trẻ tụ tập trước cửa. Phương Đường mỉm cười giải thích chỉ là vài người bạn đến ủng hộ thôi.


“Con bé mới tuyển này được đấy.” Dì chỉ vào Thôi Tiểu Hoa, khen: “Trông dễ thương, miệng lưỡi lanh lợi ngợt xớt. Hôm đó gặp dì trên đường còn chào hỏi rất lễ phép, hỏi han mấy câu, còn bảo dì nhớ ủng hộ tiệm mình. Giờ trong khu bọn dì ai cũng nói tiệm con chắc chắn sẽ ngày càng phát đạt!”


Phương Đường nghe mà cười cong cả mắt. Được rồi, lát nữa sẽ tăng lương cho Thôi Tiểu Hoa.


Tan ca buổi tối, Phương Đường một mình thong thả đi về nhà. Bầu trời đêm được ánh đèn đường từ xa nhuộm sáng, như nền xanh đậm được rắc lên những mảng màu rực rỡ. Từ đầu xuân, tiết trời dần ấm, làn gió lướt qua tai cũng dịu dàng như một vần thơ du dương. Cô vừa đá nhẹ mũi chân, vừa nói chuyện điện thoại với Kiều Vũ. Giọng nói của anh vang lên rõ ràng trong khuôn viên yên tĩnh, trầm thấp và ấm áp, khẽ vang bên tai phải của cô – đó là âm thanh của nỗi nhớ.


“Lúc về anh muốn ăn gì?” Phương Đường vụng về hỏi. Là người mới yêu, cô không thể nói thẳng nỗi nhớ trong lòng, chỉ có thể gửi gắm vào sự ăn ý ngầm – anh muốn ăn gì, em đều sẽ nấu cho anh, bởi vì đó là anh.



“Muốn uống cà phê. Dạo này toàn uống cà phê nguyên vị, không có Phương Đường thì biết làm sao đây.”


“… Ra ngoài mua.”


“Không được, anh phải uống ít nhất nửa bát thế này cơ, quanh đây không có chỗ bán đâu.” Giọng cười trêu chọc của Kiều Vũ mang theo chút tê dại.


Phương Đường đỏ mặt, lặng lẽ chuyển đề tài: “Hôm nay hội trưởng hậu viện hội của anh đến tiệm em ăn cơm, còn động viên em nữa.”


Kiều Vũ nghe vậy cũng không ngạc nhiên: “Ừ, thực ra anh Cường khá thân với quản lý mấy khu vực lớn, lần này cũng nhờ họ giúp đỡ. Từ lúc anh mới debut đến giờ đúng là nợ fan nhiều lắm, nhưng không sao, vì là em, nên anh thấy công khai cũng không vấn đề gì.”


Được bạn trai tin tưởng như vậy, tim Phương Đường lại đập mạnh, mặt đỏ bừng như quả cà chua chín.


“Khụ… Em tới cửa khu rồi.” Từ sau khi bị bố phản đối kịch liệt, cô thường đứng dưới nhà nói chuyện điện thoại xong mới lên. Thông minh như Kiều Vũ dĩ nhiên đã sớm nhận ra, nhưng anh cũng không muốn ép cô.


“Ừ, lên sớm đi. Ngủ ngon, mơ đẹp nhé.” Giọng anh dịu lại: “Nhớ mơ thấy anh.”


“… Ngủ ngon.”


Đèn hành lang lần lượt sáng lên theo bước chân cô, sau đó, từng ngọn đèn cũng dần chìm vào yên tĩnh.


Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Story Chương 43: Món ăn kèm cay kho
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...