Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 12: Hallelujah
Trans: QingFang
Beta: Cyane
Hóa ra đây chính là cái gọi là “máu chó” trong truyền thuyết
“Tôi muốn mời cậu tham gia đoàn làm phim Trên Mây, diễn vai nam chính Thẩm Trác Hàng.”
“Xin lỗi, nhưng tôi hơi tò mò tại sao lại chọn tôi?”
“Bởi vì cậu là người phù hợp nhất.”
Phù hợp, thế nào là phù hợp? Kiều Vũ cảm thấy hoang mang. Mặc dù anh vẫn luôn thích diễn xuất, cũng từng có ý định chọn học chuyên ngành ở đại học, nhưng hiện tại đam mê đó đã nhạt dần. Anh rất hài lòng với cuộc sống theo quy luật như hiện tại, chưa từng nghĩ đến chuyện bước vào giới giải trí. Dù vai nam chính trong Trên Mây có thể xem là một thách thức phá vỡ lối sống thường nhật nhưng rủi ro cũng rất lớn.
Trang Mộng Điệp nhận ra sự do dự của anh, nhẹ nhàng khuyên: “Cậu không cần trả lời tôi ngay, cũng đừng cảm thấy áp lực. Cậu có thể bàn với người thân, bạn bè để xin ý kiến của họ. Dù sao thì, kể cả cậu tham gia rồi, cũng chẳng có gì để mất. Tương lai vẫn có thể lựa chọn: tiếp tục tiến vào giới giải trí hoặc rút lui. Hy vọng cậu có thể nghiêm túc cân nhắc lời đề nghị của tôi.”
Sau khi bà ấy rời đi, mấy cậu bạn cùng câu lạc bộ kéo anh đi dự tiệc mừng buổi diễn thành công, một bữa ăn mỹ mãn.
Tối đến, khi quay lại ký túc xá, Kiều Vũ mới có thời gian nghiêm túc suy nghĩ về lời mời của Trang Mộng Điệp. Anh thò đầu từ giường tầng trên xuống, gọi với sang thằng bạn đang mải chơi game ở giường dưới: “Này mập, mày thấy tao đi đóng phim được không?”
“Hả, vợt muỗi á?” Mập tháo tai nghe xuống: “Giờ này làm gì có muỗi chứ…”
Một cái gối bay vèo tới đập vào đầu Vương Thạc Lượng: “Nói linh tinh cái gì đấy, tao nói là phim điện ảnh! Có người mời tao đi đóng phim, mày bảo tao có nên đi không?”
“Chuyện này có gì mà phải do dự, đi chứ! Dù gì mày cũng thích mấy cái bộ đồ điệu đà rồi trang điểm đậm kia mà, đúng gu của mày luôn.” Mập không sợ chết mà buông lời trêu chọc.
=.= Bàn với thằng mập đúng là sai lầm, anh đúng là ngu mà. Kiều Vũ lặng lẽ rụt đầu lại, trở mình, ngay cả cái gối cũng không buồn nhặt.
Vương Thạc Lượng thấy anh thật sự đang rối trí, cũng không đùa nữa. Cậu ấy đứng dậy nhặt gối lên, nhét lại lên giường tầng trên: “Anh em đừng giận, tao nói đùa thôi mà được chưa? Người ta đưa cơ hội kiếm tiền đến tận tay, không kiếm thì phí quá đi chứ!”
Kiều Vũ cười, giơ tay đấm nhẹ vào vai cậu bạn: “Nói gì mà thật lòng quá. Tao chỉ sợ bố mẹ không đồng ý thôi.”
“Bố mẹ mày hiện đại thế cơ mà, sao mà không đồng ý được?” Mập gãi đầu, không tin, rồi lại quay về ngồi xuống chơi game tiếp.
Được, mình thế nào cũng được, bố mẹ tán thành, bạn bè ủng hộ, 0 so với 3, lần này bản thân khỏi phải do dự nữa rồi.
Thế là, Kiều Vũ thuận lợi gia nhập đoàn phim Trên Mây. Sau này, khi Giáo sư Phương biết chuyện thì vô cùng bất mãn: “Tại sao không đến hỏi thầy? Thầy nhất định sẽ bỏ phiếu phản đối!” Nhưng tiếc là lúc đó bộ phim đã quay xong, cũng đã công chiếu luôn rồi. Kiều Vũ nổi như cồn, thuận lợi bước chân vào giới giải trí, ký hợp đồng với công ty quản lý, khó lòng rút lui được nữa.
Trong chuyện này, Kiều Vũ vẫn luôn cảm thấy mình hơi có lỗi với Giáo sư Phương. Từ một góc độ nào đó, có thể nói là đã phụ lòng dạy dỗ của ông. Vì vậy, về sau dù công việc có bận rộn, mệt mỏi đến đâu, chỉ cần quay lại thành phố C thì anh đều đến thăm thầy. Dù Giáo sư Phương có mặt lạnh, giọng điệu không thân thiện, anh vẫn cứ kiên trì. Lâu dần, cách họ tương tác với nhau cũng thay đổi. Giáo sư Phương thấy anh đến nhà tuy thỉnh thoảng vẫn giận dỗi nhưng cũng không thật sự cấm anh tới. Vợ ông là bà Lưu Ngọc cũng hết cách với tính trẻ con của chồng mình, vì thế mỗi lần Kiều Vũ đến thăm, bà luôn tiếp đãi rất nhiệt tình.
Vốn Kiều Vũ nghĩ, cho dù thầy có tâm trạng gì, theo thời gian trôi qua và nỗ lực của bản thân thì nhất định sẽ có thể cứu vãn được. Thế nhưng, sau một ngày nọ, anh lại cảm thấy có lẽ mình sẽ không bao giờ nhận được sự tha thứ của thầy nữa.
Anh đã thích Phương Đường ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Đó là lần đầu tiên anh gặp Phương Đường. Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, anh bỗng nhớ đến “Trên Mây” – bộ phim đầu tiên mình từng đóng vài năm trước.
Trong bộ phim này có một cảnh kinh điển. Nam nữ chính lần đầu gặp nhau tại một phòng nhạc cũ. Lá phong đỏ thẫm bay lả tả trong buổi chiều thu sâu lắng, nam chính Thẩm Trác Hàng ngồi luyện tập một mình trước cây đàn piano, những nốt nhạc trôi chảy vang vọng trong hành lang tầng hai cũ kỹ, nhẹ nhàng lan ra khỏi tòa nhà dạy học. Nữ chính Tô Cầm tình cờ phát hiện ra phòng học nơi nam chính đang luyện đàn. Cô như một nàng tinh linh lạc vào chốn trần gian, men theo tiếng đàn đinh đinh đang đang khẽ đẩy cánh cửa nặng nề rồi bước vào. Thẩm Trác Hàng không để ý đến sự xuất hiện của cô, mãi cho đến khi một giọng nói dịu dàng dễ nghe bất chợt vang lên bên cạnh: “Bạn học, cậu đang chơi bản “Tạm biệt” của Chopin phải không?” Khoảnh khắc ngẩng đầu lên, ánh mắt anh thoáng hiện lên sự kinh ngạc…
Kiều Vũ không biết khi đó Thẩm Trác Hàng đã nhìn thấy điều gì, chỉ biết nguyên văn trong sách có viết: “… Mái tóc suôn mềm của cô dịu dàng rủ trên bờ vai, gương mặt tròn trĩnh đáng yêu, nụ cười thuần khiết như thiên thần. Lần đầu tiên Thẩm Trác Hàng nhìn thấy cô đã cảm thấy rung động, đó là cảm xúc anh chưa từng trải qua…”
Lúc đó Kiều Vũ vẫn chưa thực sự hiểu rõ cảm giác rung động là như thế nào. Anh luôn tập trung vào học hành và các sở thích của mình, chưa từng yêu sớm. Lúc lên đại học cũng từng có nữ sinh tỏ tình, nhưng khi anh vẫn đang nghiêm túc suy nghĩ có nên chấp nhận hay không thì đã nghe nói cô gái ấy đã có bạn trai mới. Kinh nghiệm yêu đương gần như bằng không, anh tham gia câu lạc bộ kịch của trường chủ yếu diễn những vở kịch nghệ thuật phi tình cảm, mang tính đại chúng thấp. Dù thỉnh thoảng có diễn vở kịch lãng mạn thì anh cũng chưa từng được giao vai chính.
Lúc đó, nữ diễn viên diễn cùng Kiều Vũ trong vai Tô Cầm tên là Hà Mai Mai – một cô gái có ngũ quan sắc nét, vẻ ngoài xinh đẹp rạng rỡ, là con lai với gương mặt búp bê. Cảnh quay này là phân đoạn duy nhất trong phim mà Kiều Vũ phải quay đi quay lại nhiều lần. “Trên Mây” chủ yếu kể về bốn cô gái lớn lên cùng nhau, vì theo đuổi ước mơ, tình cảm và tình yêu mà cùng nhau nỗ lực sống nơi thành thị. Trong thể loại thanh xuân đau thương này, nam chính là hình tượng nam thần khó với tới, là tiêu điểm của ánh nhìn, là phần ký ức chung trong lòng bốn cô gái, là bí mật chỉ thuộc về họ và cũng mãi mãi không thể là duy nhất của ai cả. Thực tế, trong toàn bộ câu chuyện, vị trí của Thẩm Trác Hàng luôn ở trạng thái siêu nhiên, vượt ngoài thực tại. Anh chỉ xuất hiện qua những đoạn hồi tưởng chớp nhoáng, những cái nhìn say đắm từ xa. Ngoài sự mập mờ ra, cảnh đối diễn cụ thể với ai đó thật ra rất ít. Cảnh trong phòng nhạc ấy là một trong số hiếm hoi thể hiện cảm xúc một cách tr*n tr** và rõ ràng nhất. Trong khi đó, những phân đoạn đối diễn cụ thể giữa nữ chính, nữ phụ với các nam phụ đều phân bố ở những phần khác của phim như các đoạn về công việc và xã hội.
Vì bản thân không hề có tình cảm gì đặc biệt với Hà Mai Mai, Kiều Vũ gặp khó khăn trong việc nhập vai. Đạo diễn đề nghị hai người nên tiếp xúc nhiều hơn ngoài đời, đồng thời chuyển sang quay những cảnh khác trước. Cuối cùng, sau vô số lần thử – ngẩng đầu, ngẩng đầu, rồi lại ngẩng đầu, đến mức cổ anh đau nhừ thì anh mới tìm ra một cách hiệu quả: tưởng tượng Hà Mai Mai là món giò heo Đông Pha mà mình thích ăn nhất, cuối cùng cũng thành công chỉ trong vài giây.
Hôm đó, khoảnh khắc anh mở cửa, ký ức xấu hổ về việc quay đi quay lại chỉ để thể hiện một ánh mắt mập mờ trong “Trên Mây” như bay vút lên tận chín tầng mây. Kiều Vũ cảm thấy mình như đang đứng trong một thế giới chân không, nơi đó chỉ có anh và Phương Đường đang đứng trước mặt. Hàng trăm đóa hoa không lời lặng lẽ nở rộ quanh anh, những cánh hoa bay lượn, không ngừng va vào khuôn mặt sững sờ của anh. Một vài thiên thần nhỏ đập cánh bay ngang qua đỉnh đầu anh, cao giọng hát vang: “Hallelujah! Hallelujah!”
Từ khoảnh khắc gặp cô, khóe miệng anh không kìm được mà cong lên, xương hàm như muốn nổ tung. Hóa ra đây chính là cái gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên. Trong khoảnh khắc ấy, trong đầu chỉ vang vọng một âm thanh duy nhất: “Thích cô ấy, thích cô ấy!”
“Anh là ai?” Giọng nói có chút cảnh giác của cô gái kéo anh từ vũ trụ nhỏ bé trong đầu mình quay trở về thực tại.
Chắc lúc đó trông mình ngu ngốc lắm, sau này nghĩ lại, Kiều Vũ vẫn không khỏi tiếc nuối và thở dài. Hôm đó, Phương Đường nhỏ nhắn dễ thương, khuôn mặt ngọt ngào như trái táo, trong mắt anh tựa như nàng tiên giáng trần. Giống như lần đầu Thẩm Trác Hàng nhìn thấy Tô Cầm, khi thấy cô mở cửa phòng âm nhạc, mỉm cười bước đến bên anh và nhẹ nhàng nói: “Bạn học, cậu đang chơi bản “Tạm biệt” của Chopin à?”
Cảm giác đó như thể bước ra từ trong một bộ phim điện ảnh, khiến anh xúc động mãi không nguôi. Sau này biết Phương Đường còn nấu ăn rất ngon, anh lại càng thêm quyết tâm.
Anh muốn có được Phương Đường, cho dù lần này Giáo sư Phương có đánh gãy chân anh, anh cũng sẽ không lùi bước. Lần đầu tiên trong đời anh có một cảm xúc mãnh liệt đối với một người khác giới, khát khao, trông ngóng, chiếm hữu, không thể kiềm chế được bản năng hành động của mình. Khi gặp Phương Đường trong chương trình ẩm thực, anh không thể không đến gần cô. Anh chủ động đề nghị làm bạn đồng hành trong cuộc thi, đứng bên cạnh cô. Dù không có nhiều cơ hội, nhưng anh cũng nắm bắt mọi cơ hội giúp hai người trở nên thân thiết hơn.
Sự thân mật không hề che giấu ấy lập tức bị người dày dạn kinh nghiệm như Lưu Tương Linh – một “bà mối” chính hiệu nhìn ra, nhưng Phương Đường lại dường như chẳng hề hay biết.
Làm sao mới có thể khiến cô ấy chú ý đến mình? Kiều Vũ suy nghĩ.
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Story
Chương 12: Hallelujah
10.0/10 từ 39 lượt.
