Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi

Chương 14: Nhịp tim rối loạn.


 


Cùng lúc đó, Kỷ Tân đang nắm chặt vô lăng, đường nét gương mặt sạch sẽ, thanh tú dưới ánh trăng sáng tỏ càng thêm rõ ràng, đẹp đến mức khó tin.


Chân cậu đạp ga, đầu ngón tay thỉnh thoảng gõ nhè nhẹ lên tay lái. Rõ ràng đang trong thời khắc bỏ trốn để sống còn, vậy mà khóe môi vẫn nhịn không được khẽ bật ra một tiếng cười khinh miệt.


Trong đầu nghĩ, đợi đến khi Cố Luật Trì bước ra khỏi phòng tắm, sắc mặt hắn sẽ khó coi đến mức nào? Liệu có phải ngay lập tức không kìm được mất kiểm soát mà lộ ra bộ mặt thật đã che giấu bấy lâu?


Nghĩ đến đây, trong lòng cậu thoáng dấy lên chút tiếc nuối: … Tốt xấu gì cũng coi như từng làm “vợ chồng” một thời gian, chuyện nên làm hay không nên làm thì ít nhiều cũng trải qua, vậy mà đến cuối cùng, ngay cả thân phận thật sự của đối phương cũng chưa từng thấy rõ.


Về phần những sinh vật hình dây leo màu đen kia, Kỷ Tân tin chắc và khẳng định: Chúng chỉ là một phần trong “cơ thể quái vật” của Cố Luật Trì, có thể tách khỏi bản thể, hóa thành vô số con mắt ẩn giấu trong bóng tối, lặng lẽ theo dõi cậu.


Nhưng đồng thời, chúng cũng trở thành yếu tố giúp cậu có thể thuận lợi thoát thân lần này —— Cố Luật Trì quá tự phụ. Bao nhiêu lần cậu cố tình hoặc vô tình thăm dò ngay trước mắt hắn, vậy mà hắn hoàn toàn không mảy may phát giác.


Nghĩ đến đây, trên mặt chàng trai bất giác ửng đỏ.


Đợi đến khi hơi nóng trên da dần hạ xuống bởi làn gió đêm, Kỷ Tân mới đưa ra kết luận cuối cùng: Cố Luật Trì tự cho rằng chỉ cần cùng cậu sống dưới một mái nhà, bản thân đã nắm toàn bộ cục diện, nên hoàn toàn buông bỏ việc giám sát. Nhưng nguyên nhân gần sát với sự thật hơn, e rằng là —— đối phương… vốn dĩ khinh thường việc giám sát cậu.


… Khinh thường sao?


Kỷ Tân siết chặt vô lăng, lưng thẳng tắp bất ngờ đập “bịch” một tiếng vào ghế da bò thủ công phía sau, âm thanh theo gió đêm gào thét vang lên trong tai cậu như một khúc khải hoàn ca.


Cuối cùng, tự do rồi!


Mặc dù, sự tự do này chỉ là tạm thời.


Sau khi tận mắt chứng kiến những điều bất thường tuyệt đối không phải của loài người trên người Cố Luật Trì, Kỷ Tân đã ngay lập tức chụp lại hình ảnh trong võng mạc truyền về hệ thống, thúc giục chủ hệ thống tiến hành tự kiểm tra lỗi bug trong thế giới này.


Giờ đây, chứng cứ đã rành rành trước mắt.


Bất luận kết quả cuối cùng của chủ hệ thống là gì, cậu cũng có quyền và nghĩa vụ tận dụng khoảng thời gian đệm này để bảo đảm an toàn cho bản thân.


Dù sao, nhờ đối tượng nhiệm vụ mà hễ nhắm mắt lại, trong đầu cậu toàn là cảnh tượng rùng rợn trong khu rừng kia, máu tanh đến mức khiến người ta đau thắt ruột gan. Nói không sợ, đó là nói dối. Nhưng nếu tiếp tục ở bên cạnh Cố Luật Trì, cậu e rằng đến bản thân đã chọc giận đối phương thế nào, chết ra sao cũng chẳng hay biết!


Ngay lúc xe sắp băng qua ngã tư thứ ba, đèn đường bất chợt lóe sáng một cái.


Rõ ràng trong lòng như đang bốc lửa, vậy mà Kỷ Tân lại cảm thấy trên người thoáng lạnh.


Ngẩng đầu lên, cậu phát hiện vầng trăng tròn khi nãy chẳng biết từ lúc nào đã khuyết đi một nửa, biến thành một lưỡi liềm lạnh lẽo treo lơ lửng trên cao. Nhìn kỹ lại, ngoài một đám mây đen bất ngờ dừng giữa trời, không thấy điều gì khác lạ.


Vẻ mặt Kỷ Tân không đổi, nhưng chân cậu lại vô thức đạp mạnh chân ga, sau tiếng rít gào chói tai, chiếc xe thể thao màu xanh lam biến thành một vệt mờ ảo…



Trên không trung, Cố Luật Trì lơ lửng như một bóng ma trong màn đêm, đôi mắt dõi theo vệt đèn sau màu đỏ kéo dài trên con đường, cuối cùng dán chặt vào phần th*n d*** của người trong xe — nơi bị bảng điều khiển che khuất.


Trong mắt hắn, hai chân thẳng tắp, cân đối và hoạt động tự nhiên của Kỷ Tân đại diện cho sự lừa dối và sỉ nhục vượt qua cấp bậc loài. Mỗi lần xương cốt và cơ bắp cậu phối hợp để đạp ga hay phanh đều khiến hắn thấy chướng mắt vô cùng!


Chỉ cần nghĩ đến cảnh người đó đứng lên khỏi xe lăn một cách dễ dàng bằng đôi chân của mình, cộng thêm vô số những lời ngon tiếng ngọt trong ký ức như đổ thêm dầu vào lửa, Cố Luật Trì không thể kiềm chế được toàn thân co giật, và cũng không thể ngăn được sát ý bùng lên như lửa dữ trong lòng –


Giết cậu ta! Giết cậu ta!


Kỷ Tân tuyệt đối không được thoát,


— Cậu ta phải do chính tay hắn kết liễu!


Dưới ánh đèn mờ ảo, Kỷ Tân liếc nhìn hàng cây bên đường, luôn có cảm giác những bóng cây với hình thù kỳ quái đó như các bóng ma nối tiếp nhau lùi lại nhưng vẫn dồn dập tiến tới.


Khóe miệng cậu khẽ nhếch một nụ cười mơ hồ.


Phải chăng vì sống chung dưới một mái nhà với Cố Luật Trì quá lâu, nên nhìn đâu cũng thấy không ổn?


Sau một cú bẻ lái ngoạn mục, Kỷ Tân gạt bỏ sự tự giễu trong lòng, con đường phía trước bằng phẳng đến mức có thể nhìn thấy tận cùng. Đôi mắt cậu sáng lên, nụ cười rạng rỡ nở trên môi, chân ga đạp hết cỡ, sau một tiếng rít sảng khoái, cậu dường như đã thấy được một cuộc đời tự do và thênh thang.


Ở một bên khác, khi Kỷ Tân rẽ qua khúc cua cuối cùng, Cố Luật Trì đã đuổi kịp.


Ý định ban đầu của hắn là dùng cơ thể mình nuốt chửng toàn bộ chiếc xe thể thao, cùng với con người bên trong, để cả hai bị xé nát thành tro bụi bởi những phân thân đang cuồng loạn, đan xen chằng chịt trong cơ thể.


Thế nhưng đúng lúc đó, ánh mắt hắn vô tình chạm vào gương chiếu hậu.


Trong tiếng gầm rú của động cơ không ngừng dâng cao, ánh mắt Cố Luật Trì bất ngờ chạm phải khuôn mặt đang nở nụ cười phóng khoáng, tự tại.


Mọi tiếng ồn ào dường như biến mất trong khoảnh khắc, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong cơ thể trở nên rõ ràng bất thường.


Trong mắt Cố Luật Trì, Kỷ Tân lúc này cười rất khác.


Mái tóc lòa xòa bị gió thổi rối che khuất đôi mắt tinh tế, xinh đẹp, nhưng vẫn không thể che giấu sự tươi tắn, sống động trên khóe mắt, đuôi lông mày. Trong mắt Kỷ Tân lấp lánh nụ cười bất tận, khóe môi cong lên kiêu hãnh cũng trở nên đầy đặn và rõ nét hơn. Cả người cậu giống như một cái cây nhỏ đang vươn mình đón gió, sức sống mãnh liệt đến kinh ngạc.


Rất khác so với Kỷ Tân ở trong biệt thự, người luôn mỉm cười nhưng lại e dè, sợ sệt.


Người trước mang vẻ đẹp hoang dã, còn người sau giống như một bông hoa giấy không mang theo bất kỳ hương thơm nào.


Trong một khoảnh khắc, Cố Luật Trì như bừng tỉnh, nuốt hết mọi cảm xúc bạo ngược xuống.


Ảnh phản chiếu trong gương tụ lại thành những điểm sáng, kéo theo những cảm xúc hỗn loạn trào dâng từ sâu thẳm trái tim, vụt nổ rồi bùm trong đầu như một đóa pháo hoa.


Lần đầu tiên hắn thấy loài người nhỏ bé, hèn mọn này, lại có thể cười đẹp đến thế.



Tựa như có ma lực… hút hồn, khiến hắn không kìm nổi khao khát được tiến lại gần, chiếm lấy và có người ấy.


Chỉ cần nghĩ đến việc sắp sửa nuốt chửng Kỷ Tân vào cơ thể, từ nay về sau vĩnh viễn chiếm hữu thể xác con người này cho riêng mình, hơi thở của Cố Luật Trì đột nhiên trở nên dồn dập và nặng nề, cơ thể vốn không có hình dạng cố định lại vô thức mô phỏng động tác nuốt nước bọt đầy vội vã của loài người.


Nhưng hắn tuyệt đối không định để quá trình nuốt chửng Kỷ Tân diễn ra dễ dàng.


Những lừa dối và che giấu tr*n tr** đó vẫn không thể tha thứ!


Chỉ trong nháy mắt, kính chắn gió trước mặt Kỷ Tân bỗng tối sầm lại, tất cả nguồn sáng trong tầm nhìn đều biến mất. Tai cậu chỉ còn nghe thấy tiếng động cơ nặng nề, như bánh răng đang quay với tốc độ cao bỗng bị hòn đá chèn cứng.


Thế nhưng, tiếng gió bên tai chẳng hề giảm, vẫn cuộn xoáy thành những đợt gào thét giận dữ.


Điều này hoàn toàn không bình thường!


Kỷ Tân như thể bị dội cả thùng nước lạnh lên đầu, đầu óc tức khắc trống rỗng.


"Cạch..."


Trong lúc vội vã định mở cửa xe lao ra ngoài, cậu chợt nghe thấy tiếng tay nắm cửa tự động khóa lại.


Sau đó, Kỷ Tân cuối cùng cũng nhìn rõ, sở dĩ kính chắn gió tối sầm không phải vì đèn đường tắt, mà là toàn bộ chiếc xe đã bị bao phủ bởi một làn sương mù đen đặc, kín mít và cực kỳ ngột ngạt.


Tim cậu chùng xuống, một kết luận tồi tệ nhất, bản thân không muốn tin, lại cứ thế trồi lên:


—— Cố Luật Trì, hắn đuổi kịp rồi!


Nhìn thoáng quanh, không hề thấy dấu vết những xúc tu, dây leo quái dị nào đang bò trườn. Kỷ Tân nín thở, cẩn thận hết mức, cố tìm kiếm cơ hội cuối cùng trước khi kẻ kia bộc lộ bản thể.


Cơ bắp toàn thân cậu căng cứng, cố gắng hết sức rút chân ra khỏi bảng điều khiển một cách lặng lẽ. Cơn đau nhói bất ngờ truyền đến từ mắt cá chân suýt nữa đã biến thành một tiếng hét thất thanh.


Kỷ Tân nghiến răng chịu đựng, phát hiện ra làn sương mù đen kịt như mực kia không biết từ lúc nào đã quấn quanh chân cậu, mỗi khi nó áp sát thêm một chút, một cơn đau buốt tận xương lại xộc thẳng l*n đ*nh đầu. Khi đầu ngón tay cậu cũng vì đau mà trắng bệch, toàn thân không tự chủ run rẩy, cứ như thể làn sương mù đen đó được tạo thành từ vô số sinh vật gặm nhấm, đang gặm nhấm da thịt cậu từ bàn chân trở lên.


Đến khi vị máu tanh tràn ngập khoang miệng, tiếng rì rầm ồn ào mới chậm rãi ùa đến:


“——Kỷ Tân, Kỷ Tân, Kỷ Tân, Kỷ Tân… cậu đang run rẩy sao?”


“Kỷ Tân, Kỷ Tân, Kỷ Tân, Kỷ Tân… cậu không nên rời khỏi hắn.”


“Kỷ Tân, Kỷ Tân, Kỷ Tân, Kỷ Tân… toàn thân cậu… thơm quá!!”


“——Rất nhanh thôi, cậu và hắn sẽ hòa làm một, vĩnh viễn không thể trốn thoát!”


Đau đớn đã khiến chàng trai hoàn toàn mất đi khả năng mắng chửi, hàm răng nghiến chặt đến cực hạn, tưởng chừng chỉ một khắc nữa sẽ vỡ tung. Đến lúc này, Kỷ Tân cuối cùng cũng đã xác định tất cả những thống khổ bị áp đặt lên cơ thể mình, đều là màn báo thù được Cố Luật Trì sắp đặt từ lâu.



——Hắn muốn để cậu chết dần chết mòn trong tận cùng của tra tấn!!


Ngay khi ý chí của Kỷ Tân sắp hoàn toàn bị bóng tối và tuyệt vọng nuốt chửng, lớp sương đen đặc quánh kia bất ngờ cuộn lên từ dưới bảng điều khiển. Tiếp đó, hơi thở lạnh lẽo, ẩm ướt phả xuống, vương trên tóc và vành tai cậu, mục đích không cần nói cũng rõ ràng:


Đây là khen thưởng cho sự tự giác của con người.


Kỷ Tân: “……”


Quả nhiên không đoán sai, đám sương đen mịt mờ không nhìn rõ ngũ quan kia mới chính là bản thể thật sự của Cố Luật Trì!


Cậu mặc cho khuôn mặt mình co giật một cách khó khăn, nhưng vẫn không hề lên tiếng.


Sự tĩnh lặng bất thường này ngược lại khiến làn sương mù đen kia lượn lờ trước mặt cậu rất lâu, im lặng quan sát, cố gắng đọc được những cảm xúc khác ngoài sự sợ hãi từ đôi mắt im lặng bất thường của con người.


Con người tứ chi cứng đờ, như bị chôn chặt trên ghế lái, ánh mắt vốn trong trẻo long lanh giờ chỉ còn như hai viên thủy tinh mất hết ánh sáng.


Ngay khoảnh khắc Cố Luật Trì lầm tưởng đối phương đã buông xuôi mọi giãy giụa, cam tâm tình nguyện chấp nhận trừng phạt, thì động cơ chiếc xe thể thao bỗng vang lên một tiếng gầm rú khác thường. Âm thanh biến đổi này giống như một tín hiệu —— từ trong mắt Kỷ Tân, hắn rõ ràng bắt gặp một tia sáng lóe lên rồi vụt tắt.


Mà phía sau ánh sáng ấy, lại là một niềm hưng phấn không hợp thời điểm, quái dị đến khó hiểu.


Lần này lại là vì sao?


Hắn tuyệt không cho rằng sức chịu đựng đau đớn của con người có thể trong thời gian ngắn dẫn đến thần kinh hỗn loạn. Nhưng hắn lại thấy rất rõ ràng:


Trong đôi mắt tĩnh lặng như nước hồ của Kỷ Tân, một lần nữa dấy lên gợn sóng.


Cả người Cố Luật Trì chìm trong sương đen, ánh sáng đỏ không ngừng chập chờn cuộn trào. Hắn cực kỳ chán ghét sự chênh lệch này —— rõ ràng con mồi kề ngay trước mắt, nhưng lại khó lòng nắm bắt. Mà hậu quả nghiêm trọng do cảm giác mất kiểm soát mang đến chính là, cùng với những tia đỏ trong màn sương cuồn cuộn kia liên tục lóe sáng, một làn sóng đau đớn càng kịch liệt, càng nóng bỏng thấu tim phổi lại bị cưỡng ép áp xuống người Kỷ Tân.


Lần này, không chỉ là đôi chân… mà là toàn thân.


Thế nhưng, đôi mắt của Kỷ Tân sau khi bị tơ máu phủ kín, lại càng khiến đồng tử thêm đen thẳm, sáng rực khác thường. Trong lòng Cố Luật Trì phẫn nộ, cuồng nhiệt cùng si mê quấn chặt vào nhau, hòa thành một loại h*m m**n chiếm hữu tham lam gần như điên cuồng.


Mãi đến khi hắn bắt gặp trong mắt con người kia phản chiếu lại ngọn lửa rừng rực…


Trong khoảnh khắc hoảng thần, hắn ngỡ ngàng phát hiện trên gương mặt Kỷ Tân lại thấp thoáng một nụ cười mãn nguyện.


Đợi đến lúc phản ứng kịp thì, theo tiếng nổ “ầm” rung trời của động cơ, cả chiếc xe đã bị biển lửa dữ dội bao trùm.


Nhiệt độ chung quanh bỗng chốc tăng vọt. Rốt cuộc Cố Luật Trì cũng hiểu ra sự hưng phấn ẩn sâu trong nụ cười nơi khóe mắt của Kỷ Tân:


Con người của hắn đang khao khát!


So với bị hắn nuốt chửng và dung hợp, con người của hắn càng khao khát được chìm trong biển lửa vô tận!



Trong khoảnh khắc, trái tim Cố Luật Trì bị một lực vô hình giằng xé, một cảm giác chua xót và hoảng loạn khó hiểu chợt dâng lên, khiến suy nghĩ của hắn trở nên hỗn loạn. Cho đến khi một góc áo bị ngọn lửa đốt cháy bay qua trước mắt, sự bồn chồn, hoảng loạn đột ngột dâng trào đến đỉnh điểm, tự tiện biến thành một cảm giác đau đớn thấu tim.


Ngay khi cả người Kỷ Tân sắp bị biển lửa nhấn chìm, Cố Luật Trì cuối cùng cũng hiểu ra:


Con người yếu ớt của hắn bất cứ lúc nào cũng có thể hóa thành tro bụi trong biển lửa ngập trời.


Mà tro bụi đồng nghĩa với biến mất.


Chỉ vừa nghĩ đến hai chữ “biến mất”, thân thể vốn vô hình của hắn lại run rẩy phát ra những tiếng “rắc rắc” như xương va chạm, hòa cùng cơn bạo ngược điên cuồng, biến thành một loại cảm xúc cực kỳ xa lạ, cực kỳ khó chịu.


Khiến Cố Luật Trì nảy sinh một loại cảm giác mà hàng vạn năm qua hắn chưa từng trải qua —— lo âu và phẫn nộ.


Hắn lạnh lùng dõi nhìn con người đang dần nhắm mắt, trong khoảnh khắc gương mặt Kỷ Tân bị lửa chiếu sáng rõ nét.


Ngay ngực hắn, một vùng lớn bỗng sụp xuống.


Khoảng trống khổng lồ ấy khiến hắn run lên một cái, xác nhận rằng loại cảm xúc lạ lùng kia còn khó chịu đựng hơn cả những năm tháng cô độc bị chôn vùi trong bụi đất.


Thế nên, hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài biến trở lại hình dáng con người, lao vào biển lửa cúi người ôm lấy Kỷ Tân đã mềm nhũn ngay sau khi vào vòng tay hắn.


Động tác ôm siết cứng ngắc, nhưng ngay khi cảm nhận được nhiệt độ cơ thể chân thực của con người trong lòng, thân hình cao lớn của hắn lại khựng lại giữa làn khói dày đặc…


Khoảng trống nơi lồng ngực dường như rốt cuộc cũng được lấp đầy.


Cố Luật Trì hít sâu vài hơi, ánh mắt dần dần trượt xuống, chăm chú nhìn người con người thuộc về mình.


Đến tận lúc này, hắn gần như có thể khẳng định, những xúc cảm vừa trào dâng, sôi sục trong tim mình không phải là thứ khác:


Không phải h*m m**n chiếm đoạt vì thèm khát nuốt chửng.


Không phải cơn phẫn nộ vì muốn b*p ch*t sinh mạng.


Mà là sự để tâm —


Hắn kinh ngạc phát hiện, chẳng rõ từ khi nào, chính mình lại bắt đầu để tâm đến sự sống chết của một con người.


…Sự sống chết của con người thuộc về hắn.


—----------


Lời tác giả


Cuối tuần vui vẻ nhé tung hoa hoa


—-------


Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi Truyện Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi Story Chương 14: Nhịp tim rối loạn.
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...