Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Chương 13: Lập kế chạy trốn.
Bị chất vấn bất ngờ, sắc mặt Kỷ Tân lập tức tái nhợt. Khóe mắt cậu không ngừng liếc về phía sau người đàn ông, nhưng chẳng còn thấy bóng dáng dây leo nào nữa, hẳn đã bị hắn thu giấu đi rồi.
Trong lòng thầm nghĩ: Chỉ cần là con người, không mù thì nhìn thấy thứ kia sau lưng anh cũng chẳng thể nào không sợ được!
Hồn vía vẫn còn chưa yên, cậu thực sự không chịu nổi hậu quả nếu lại chọc giận Cố Luật Trì. Đành phải điều chỉnh hô hấp, gắng gượng nhếch môi lên, làm ra vẻ bình tĩnh đáp:
“Làm sao có thể chứ, tình ý của em, Luật Trì anh vẫn luôn biết rõ mà—”
Những lời yêu thương nửa thật nửa giả còn chưa kịp thốt ra, cậu đã bắt gặp ánh mắt u ám khó lường của đối phương dán chặt lên mình. Cái nhìn kia như thể bất cứ lúc nào cũng có thể vạch trần lời nói dối, khiến Kỷ Tân sợ đến mức môi mấp máy vài lần, rốt cuộc chẳng thốt nổi một chữ.
Xong rồi, lời ngon tiếng ngọt chẳng còn tác dụng.
Mà chẳng phải “Cố Luật Trì” trước mắt này quá thông minh rồi sao, rõ ràng trước đây còn khá dễ dỗ cơ mà...
Nghĩ tới đây, Kỷ Tân chợt nhớ lại những lần bản thân ở nhà một mình mà vẫn cảm thấy có ánh mắt lén lút dõi theo. Cậu thoáng ngẩn ra, rồi bỗng phản ứng, cuối cùng cũng dám nhìn thẳng vào mắt Cố Luật Trì.
Lông mày đối phương hơi nhíu, màu đen trong mắt đặc quánh không tan, như thể giây tiếp theo có thể dùng ánh mắt đâm thủng một lỗ trên người cậu.
Dù vậy, Kỷ Tân vẫn không cách nào bỏ qua bờ môi bị ướt ánh nước của người đàn ông. Cậu khẽ thở dài trong lòng, nơi đuôi mày khóe mắt lại hiện lên đường cong tươi sáng, hóa thành một vẻ bất đắc dĩ đầy cưng chiều.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, chàng trai lại đưa tay vòng qua cổ hắn, ngẩng đầu mạnh mẽ hôn lên—
Quả nhiên, cho dù những cơ bắp dưới bàn tay cậu có căng cứng đến đâu, Cố Luật Trì từ đầu đến cuối vẫn không hề né tránh. Khi hơi thở của người đàn ông ngày càng nặng nề, Kỷ Tân ngẩng mắt nhìn lên.
Ánh mắt lạnh lùng của Cố Luật Trì quả thật đã có dấu hiệu dao động.
Nhưng vẫn chưa đủ để xóa bỏ khủng hoảng niềm tin.
Trong khoảnh khắc ấy, Kỷ Tân có cảm giác thứ mình đang ôm chặt không phải là một sinh vật cacbon nào đó chưa rõ chủng loại, mà là một quả bom có thể phá hủy cả tòa nhà bất cứ lúc nào. Cậu dứt khoát nhắm mắt, cắn răng, chủ động buông lỏng khớp hàm.
Ngay tức thì, khi đầu lưỡi run rẩy như bị điện giật, khoang miệng cậu hoàn toàn thất thủ.
Môi lưỡi hòa quyện, trong lúc đầu óc hỗn loạn, Kỷ Tân gắng gượng nuốt xuống tiếng kêu kinh ngạc. Từng ngón chân cậu cuộn tròn lại, hận không thể dồn cả vào lòng bàn chân. Khi tiếng nuốt nặng nề của người đàn ông vang vọng bên tai, Kỷ Tân cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, cảm giác cuối cùng cũng thoát khỏi sự nghi ngờ.
Ngoài ra, cậu còn lặng lẽ nhúc nhích bàn chân phải, dù môi lưỡi đối phương vẫn tàn nhẫn xâm chiếm chẳng có dấu hiệu buông tha. Cậu ráng giữ một tia tỉnh táo, xác nhận được phát hiện trọng yếu của mình.
Mà phát hiện này, lại là then chốt cho kế hoạch tiếp theo.
*
Đợi đến khi mây đen tan hết, sắc trời dần sáng, Kỷ Tân đã thay xong bộ quần áo ướt sũng.
Cậu cùng “người chồng” của mình ngồi ở hai đầu bàn ăn, trước mặt mỗi người là bữa tối vừa mới nấu xong, lặng lẽ đối diện không lời.
Gương mặt Cố Luật Trì phẳng lặng không chút gợn sóng. Trong tay hắn là dao nĩa, chẳng biết đang suy nghĩ điều gì.
Còn về việc tại sao Kỷ Tân biết rõ dưới lớp da người hào nhoáng của đối phương rất có thể ẩn chứa những sợi dây leo có hình dáng kỳ dị, mà vẫn không quản vất vả chuẩn bị bữa tối.
Cậu chỉ có thể tự nhủ rằng, một khi Cố Luật Trì chưa xé bỏ lớp vỏ ngụy trang, vẫn còn muốn tiếp tục diễn vai “người chồng nhân loại đã chết” kia, thì người vợ là cậu tuyệt đối không có lý do gì để kết thúc sớm màn kịch này.
Ít nhất, không phải là lúc này.
Nhìn lại Cố Luật Trì, mặc dù bề ngoài tỏ ra bình tĩnh đường hoàng, nhưng ánh mắt hắn lại thỉnh thoảng lướt qua thức ăn, dán chặt vào môi của Kỷ Tân. Dao nĩa trong tay va chạm nhau, dường như chỉ khi nhìn vào chút nước lấp lánh trên môi Kỷ Tân, hắn mới có thể miễn cưỡng nuốt nổi món ăn của loài người.
Kỷ Tân: “……”
Cậu gắng gượng nén sự xấu hổ, cố kiềm chế xúc động muốn hất đổ đĩa thức ăn vào mặt đối phương.
Lần trước chọc giận Cố Luật Trì, cái giá phải trả là một nụ hôn.
Lần tới sẽ là gì, cậu không dám tưởng tượng…
Sự hài hòa hiếm hoi trên bàn ăn lúc này đến từ sự thầm hiểu của cả hai về những gì đã xảy ra trong ngày.
Ít nhất, trước khi phát hiện ra những sợi dây leo đen ngòm đang rục rịch dưới tấm khăn trải bàn, Kỷ Tân đã nghĩ như vậy.
Còn hiện tại, mí mắt cậu giật liên hồi. Cậu có thể miễn cưỡng duy trì được vẻ ngoài dịu dàng của một người vợ hiền hoàn toàn là nhờ cậu đang liều mạng nén lại một hơi.
Dưới chiếc bàn dài, ánh sáng tối mờ lay động không ngừng.
Tựa như có một thứ gì đó khổng lồ đang chậm rãi ngọ nguậy, không chỉ một, mà hàng chục con. Kỷ Tân quá rõ về hình dạng cụ thể và cấu trúc bề mặt của chúng. Chỉ cần nghĩ đến chuyện đám thứ ấy cách mình chẳng đến vài centimet, cậu giống như đã nghe thấy âm thanh sột soạt do bề mặt thô ráp của chúng ma sát với tấm thảm.
Những âm thanh đó rõ ràng như có thực thể, tựa hồ giây tiếp theo sẽ quấn lấy chân cậu, men dần lên trên, để lại trên làn da khô ráo, sạch sẽ của con người những vệt nước ẩm lạnh, dính nhớp.
Thế nhưng, ngoài ánh mắt như có như không kia, vẻ mặt của Cố Luật Trì lại điềm nhiên đến kỳ lạ.
Có mấy giây, Kỷ Tân thậm chí sinh ra một loại ảo giác rằng đám dây leo đen sì dưới gầm bàn kia và người đàn ông này không hề thuộc về cùng một thể, cậu kinh ngạc tự hỏi không biết liệu hắn có phải đang sở hữu hai bộ não — nếu không, sao có thể cùng lúc điều khiển hai gương mặt hoàn toàn khác biệt như vậy?
Ngay khi toàn thân cậu dựng hết lông tơ, cảm nhận rõ rệt một luồng khí lạnh đang đến gần, tiếng sột soạt rợn người kia đột nhiên biến mất, như thể chúng chưa từng xuất hiện.
Dù vậy, Kỷ Tân vẫn kịp liếc thấy tấm thảm đã bị cọ đến nhăn dúm, nhưng lại cảm thấy hoang mang:
Là Cố Luật Trì đã thu chúng về sao?
Một mặt nghĩ ngợi, một mặt quan sát sắc mặt người đàn ông, cậu lờ mờ bắt gặp đường viền quai hàm căng chặt. Trong khoảnh khắc, một suy đoán vừa mâu thuẫn vừa kỳ lạ vụt lóe lên trong đầu — Cố Luật Trì dường như… không thích chúng lại gần mình.
Nhưng… nếu cậu không nhìn lầm, chẳng phải chúng vốn là một thể với hắn hay sao?
Kỷ Tân: “…”
Cậu suýt nữa thì không nhịn được mà sỉ vả, miệng cũng đã hôn rồi, giờ lại muốn giữ khoảng cách nữa à?
Đúng là thần kinh có vấn đề!
Cậu đang định ngồi thẳng lại chỗ cũ thì nhận ra người đàn ông kia vẫn còn đang rối rắm, chỉ là đôi mắt sâu thẳm kia lại cố định ở phần dưới gương mặt cậu, ánh nhìn chứa đầy ẩn ý.
Kỷ Tân khựng lại. Cái nhìn ẩn ý này… chẳng phải cậu mới vừa trải qua không lâu trước đó sao?
Theo phản xạ, cậu lùi một bước lớn, đưa tay che kín miệng mình.
Lần này lại đến lượt Cố Luật Trì tràn đầy khó hiểu:
“Không muốn à?”
Hàng mày nhíu chặt của hắn đã nói rõ tất cả, từ trước đến nay, trong từ điển của hắn chưa bao giờ tồn tại hai chữ ‘từ chối’.
Động tác đẩy xe lăn rút lui của Kỷ Tân bỗng khựng lại. Lần này, cậu thề rằng mình tuyệt đối không nhìn nhầm, dưới đáy đôi mắt vốn luôn u ám, thất thường của Cố Luật Trì ẩn giấu một tia đỏ rực!
Ánh sáng đỏ ấy lóe lên, giống như một loại tín hiệu nguy hiểm, làm thời gian như đông cứng lại, chỉ còn nỗi hoảng loạn, bồn chồn và bất an bị thứ ánh sáng đó dồn nén vào tận xương tủy.
Tựa hồ như đang cảnh cáo cậu—
Kết cục của việc dám chống lại hắn, tuyệt đối không tốt đẹp.
Lần này cậu rốt cuộc đã hoàn toàn chắc chắn, ẩn náu trong máu thịt của Cố Luật Trì là một sinh vật lạnh lùng, cường đại và kiêu ngạo… còn bản thân cậu chẳng qua chỉ là thú tiêu khiển trong chuyến hành trình của kẻ ấy nơi thế giới loài người. Từ đầu đến cuối, cậu vẫn luôn là một sự tồn tại hèn mọn và thấp kém, chỉ có thể bị khinh miệt hoặc bị thao túng — giống hệt như từng mảnh đời pháo hôi đã được định sẵn kết cục.
Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, trong mắt chàng trai chỉ còn lại nụ cười gượng gao, trống rỗng.
Cậu cố nén sự phản kháng và bực bội trong lòng, Kỷ Tân đưa ánh nhìn trở lại trên người Cố Luật Trì, từ trên xuống dưới chậm rãi lướt qua, cuối cùng dừng lại nơi ống tay áo — chỗ cổ tay áo sơ mi vốn sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi lại vương một vết bẩn nhỏ cỡ hạt mè. Cậu phát hiện ra điều này khi bàn tay kia vươn tới giữ cằm cậu để thuận tiện cho nụ hôn.
Trên gương mặt Cố Luật Trì lướt qua một thoáng nghi hoặc, hắn đưa cổ tay áo lên trước mặt, lông mày lập tức nhíu chặt lại thành một chữ xuyên.
Kỷ Tân càng có lý do tin tưởng vào mình.
Nhìn thấy mũi người đàn ông hơi nhăn lại, vẻ mặt đầy ghét bỏ chứng thực phỏng đoán của cậu:
Vết bẩn nhỏ không đáng chú ý này, có lẽ không chỉ đơn giản là làm bẩn tay áo.
Từ vẻ khinh bỉ trên khuôn mặt người đàn ông, cậu đoán rằng có lẽ nó còn lẫn lộn với thứ gì khác, không ngoài khả năng là máu hoặc cặn mô người... tất cả đều là dấu vết còn sót lại khi hắn xử lý mẹ con Phó Linh Linh.
Khung cảnh thảm thiết khôn cùng lóe lên trong đầu, khiến cậu thoáng chốc hoảng hốt, cảm thấy ánh nhìn băng lạnh của Cố Luật Trì xa lạ đến cực điểm.
Thế nhưng, nụ cười trên môi vẫn không đổi:
“Để em chuẩn bị nước nóng cho anh tắm nhé?”
Giây tiếp theo, người đàn ông kia lại dùng hành động thô bạo trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài, chỉ trong chớp mắt đã l*t s*ch áo sơ mi trên người. Theo từng mảng trắng tinh rơi xuống, Kỷ Tân rốt cuộc cũng nghe thấy câu trả lời mà mình mong đợi.
“Tùy em.”
Trong đáy mắt cậu, một tia sáng sắc bén bất giác lóe lên rồi tắt phụt.
…
Trong phòng tắm, hơi nước mờ ảo lan tràn.
Cố Luật Trì ngồi ngâm mình trong bồn, hai phần ba cơ thể chìm trong làn nước, hắn cúi đầu nhìn những bọt khí không ngừng nổi lên từ dưới thân, sắc mặt thoáng chốc hiện vẻ bực bội.
Hắn vốn dĩ không phải con người, đương nhiên chẳng cần rập khuôn theo cách làm sạch của loài người.
Nhốt đám dây leo vào trong chiếc bồn chật hẹp, mặc cho nước nóng bịt kín lớp màng vảy dày đặc của chúng, chẳng khác nào tự chuốc lấy khó chịu.
“…”
Hơn nữa, lẽ ra ngay lúc Kỷ Tân quay xe lăn rời khỏi phòng tắm, hắn đã có thể giải thoát những sợi dây leo kia khỏi nước. Thế nhưng cho đến khi tiếng bánh xe lăn khuất dần nơi cuối hành lang, hắn vẫn không hề hành động.
Cố Luật Trì chăm chú nhìn đám phân thân đang co giãn, uốn éo dưới đáy nước, cố gắng lý giải vì sao bản thân lại có loại hành vi trái ngược như thể đang tự hành hạ chính mình. Hắn chỉ biết rằng, khi con người thử nhiệt độ nước cho mình, dùng đầu ngón tay khuấy động làn nước trong bồn, lồng ngực hắn lại được lấp đầy bởi cảm giác vừa nhẹ nhàng vừa nặng trĩu.
Phiền muộn cùng mệt mỏi chồng chất, Cố Luật Trì lựa chọn khép mắt lại.
Không ngờ, sau khi nhắm mắt, đầu óc hắn ngay lập tức bị nhấn chìm bởi cảm giác từ đôi môi của con người dâng trào mạnh mẽ hơn.
Rất mềm, còn rất... ngọt.
Cố Luật Trì nhận ra đây là lần thứ hai hắn dùng từ này miêu tả cảm giác mà Kỷ Tân mang lại cho mình, một từ trái nghĩa với đắng, được loài người dùng để diễn tả vị ngọt của đường hoặc mật.
Đôi mắt dưới lớp mí mỏng khẽ chuyển động, hắn buộc phải thừa nhận:
Việc dung túng để Kỷ Tân sống sót dường như không còn khó chấp nhận đến vậy nữa.
Mùi hương, nước bọt và khoang miệng của chàng trai... gần như đều có thể mang lại cho hắn sự thỏa mãn.
Tuy nhiên, ngay khi Cố Luật Trì dần quen với cảm giác được bao bọc bởi nước ấm, đám dây leo chìm trong bồn lại phát cuồng, vặn vẹo dữ dội đến mức tưởng như muốn phá nát cả bồn tắm.
Cuối cùng, cùng với một tiếng “òa” vang dội, nước bắn tung tóe.
Đám dây leo vốn nên tuyệt đối phục tùng “Cố Luật Trì” lại làm ra việc phản nghịch bản thể đầu tiên trong hàng vạn năm:
Chúng phá tan gông xiềng của bồn nước, gần như hoảng loạn mà vặn vẹo thân thể, để mặc từng giọt nước còn sót lại lăn dài xuống từ lớp màng vảy đang mở khép, trông hết sức thảm hại —
“Kỷ Tân! Kỷ Tân! Kỷ Tân!”
“Cậu ấy muốn chạy, muốn chạy, muốn chạy——”
“Giữ cậu ấy lại! Giữ cậu ấy lại! Giữ cậu ấy lại!!”
Cố Luật Trì bật dậy khỏi bồn tắm, đồng tử trong mắt ngay lập tức chuyển thành một đường thẳng dọc.
Nhưng tốc độ lao xuống lầu của hắn rõ ràng vẫn chậm hơn một bước.
Tiếng động cơ xe gầm vang từ gara truyền tới, tầm mắt hắn dõi theo chiếc mui trần xanh lam đang xóc nảy trên con đường rời khỏi khu biệt thự.
Hắn gắt gao khóa chặt vào cái gáy quen thuộc kia, gương mặt u ám hệt như bầu trời trước cơn giông.
Ngay sau đó, khi trong đầu thoáng hiện lên nguyên lý lái xe, đồng tử dọc của Cố Luật Trì liền bùng phát ánh đỏ dữ dội, như thể lửa giận chất chồng trong lồng ngực đã bùng cháy đến tận đáy mắt hắn.
Ngay giây tiếp theo, toàn bộ thân thể con người hóa thành một làn sương đen vô hình, tiếng gầm giận dữ như sấm sét nổ tung:
Toàn là nói dối!
Toàn là nói dối!!
Kỷ Tân — người vợ của hắn, hoàn toàn không yêu hắn!!
Kỷ Tân — con người của hắn, ngay cả đôi chân tàn phế cũng chỉ là giả!!
Cố Luật Trì không ngừng dùng làn sương đen phác họa dấu vết chạy trốn của con người, bản thể vốn chẳng có ranh giới rõ ràng cuộn trào thành từng đám khói đen ngùn ngụt.
Trái tim bị bao bọc trong đó, xen lẫn những đợt chua xót và sưng phồng không rõ nguyên do, từ lâu đã mất đi nhịp đập bình thường.
Nhịp đập đang dồn dập bỗng khựng lại, Cố Luật Trì đột nhiên không dám nhìn thêm nữa, nhưng trong đầu hắn lại vang lên vô số tiếng gầm khàn khàn, hỗn loạn nối tiếp nhau:
—— Cố Luật Trì, con người của ngươi, hắn không cần ngươi nữa!!!
—-------
Lời tác giả
Kỷ Tân: Không ngờ chứ, đôi chân tàn phế là giả đấy~
Cố Luật Trì: ……
Dây leo A: Hắn không cần ngươi nữa.
Dây leo B: Còn không mau đuổi theo!
Dây leo C: Cố Luật Trì, vợ ngươi chạy rồi!!
Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Đánh giá:
Truyện Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Story
Chương 13: Lập kế chạy trốn.
10.0/10 từ 11 lượt.
