Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Chương 15: Món ngon quái dị.
Khi mở mắt ra, Kỷ Tân phát hiện mình không hề ở trong đại sảnh của hệ thống. Trần nhà với phong cách trang trí vừa xa lạ vừa quen thuộc nhắc nhở cậu rằng: người chưa chết, nhiệm vụ cũng chưa kết thúc.
Vậy tức là, mình không bị thiêu chết trong ngọn lửa, cũng không bị Cố Luật Trì giết?
Nguyên nhân tại sao, cậu hoàn toàn không hiểu nổi.
Cố Luật Trì vì sao lại mang mình trở về phòng ngủ chính, cậu càng không muốn nghĩ tới.
Căn phòng nằm ở cuối hành lang tầng hai này vốn là phòng tân hôn của cả hai. Chiếc giường gỗ chạm khắc thủ công của Ý to một cách vô lý, cậu từng lén châm chọc rằng Cố Luật Trì đâu phải cưới một lần mười người tám người, việc gì phải sắm cái thứ chiếm hết cả diện tích như vậy.
Cuối cùng không ngờ có một ngày mình lại nằm trên đó.
Cậu nhíu mày, không có tâm trạng để trải nghiệm chiếc giường chạm khắc đắt tiền này. Tầm mắt đảo quanh căn phòng trống rỗng, rõ ràng chủ nhân căn phòng không có ở đây. Cậu vốn định ngồi dậy ra ngoài dò xét, nhưng ý nghĩ ấy lập tức bị bóp nghẹt—
Lại đến rồi, những ánh mắt giám sát dày đặc không kẽ hở.
Từng tận mắt thấy chân thân của Cố Luật Trì và những thứ ẩn nấp sau lưng hắn, khóe môi Kỷ Tân không tự chủ được mà run run. Đúng là ăn một lần nhớ mãi, ngay cả khi hắn không có mặt, bản thân vẫn bị giám sát từ mọi hướng, không một góc chết.
Chẳng bao lâu, trong mắt Kỷ Tân thoáng hiện lên vẻ lạnh lẽo.
Bởi vì cậu không tìm thấy gì.
Rõ ràng ánh nhìn soi mói đã kín đặc đến mức khiến toàn thân khó chịu, nhưng chỉ bằng mắt thường, cậu lại chẳng thể nào phát hiện ra những thứ tua rua như dây leo kia.
Nghĩ tới thôi cũng khiến cả người nổi da gà.
Ai mà biết được mấy thứ đó có rơi xuống người mình hay không.
“Em tỉnh rồi.”
Ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng nói của Cố Luật Trì, các đường nét trên gương mặt Kỷ Tân lập tức căng chặt. Cậu hoàn toàn không nhận ra đối phương đã lặng lẽ vào phòng từ lúc nào, thậm chí chẳng chắc có nên gọi hắn là “người” nữa hay không.
Hơn thế, khi ánh mắt giao nhau, khoang miệng Kỷ Tân bỗng dâng lên một vị tanh nồng, trong thoáng chốc, cả người như lại bị phủ chụp bởi cơn đau đớn khắc cốt ghi tâm.
“Uống đi.”
Giọng điệu của người đàn ông khi nói vẫn thản nhiên, xa cách như thường, hoàn toàn không tương xứng với động tác đưa ly nước về phía cậu. Giọng điệu của hắn khi khuyên con người uống nước không giống như an ủi, mà giống như ra lệnh hơn.
Da đầu vốn đã căng cứng của Kỷ Tân càng thêm tê rần. Cậu cố ghì ánh mắt như chứa lưỡi dao, chuẩn bị bật ra một tràng cười lạnh thì lại bất chợt nghe thấy những âm thanh xột xoạt trầm đục vang lên:
“Kỷ Tân, cậu phải nghe lời hắn.”
“Kỷ Tân, cơ thể con người cần nước.”
“Kỷ Tân, hắn để tâm cậu.”
Để tâm?
Chàng trai liên tục bị gọi tên đột nhiên nhìn chằm chằm vào trần nhà trống rỗng, đôi mắt sắc bén chưa bao giờ kiên quyết đến thế.
Cậu khinh thường liếc về phía đám tạp âm vang lên, lạnh lùng cười thầm: nếu sự đau đớn khắp cơ thể này chính là bằng chứng cho việc Cố Luật Trì "để tâm" đến mình, thì cậu chỉ có thể nói rằng, loại “để tâm” xuất phát từ một con quái vật chẳng phải người này, cậu không thể gánh vác nổi.
Khi cánh tay Cố Luật Trì đưa ly nước tới gần, Kỷ Tân nghiêng đầu né tránh, dựa nửa người vào đầu giường, khoé môi cong lên vẻ giễu cợt nhìn thẳng hắn.
Thế nhưng, người đàn ông vẫn giữ nguyên động tác một tay đưa ly, ánh mắt chăm chú dán chặt lên gương mặt con người, hàng mi không hề rung động dù chỉ một chút.
Không rõ nghĩ đến điều gì, Kỷ Tân chợt lóe lên tia sáng trong mắt, đón lấy ly nước trong tay hắn, rồi dưới ánh nhìn của đối phương, khẽ nhấp một ngụm.
Nhìn cảnh ấy, gương mặt cứng ngắc của Cố Luật Trì cuối cùng cũng thoáng lộ dấu hiệu buông lỏng.
Ngay giây kế tiếp, Kỷ Tân buông tay, chiếc cốc “choang” một tiếng rơi xuống đất, vỡ vụn thành vô số mảnh.
Trong đôi mắt cong cong như lưỡi liềm, ánh nhìn trêu chọc rực rỡ không chút che giấu. Chính cậu cũng không biết, bản thân lấy đâu ra dũng khí để khiêu khích con quái vật khoác da người này, chỉ dựa vào một cơn tức giận, cậu muốn chọc thủng lớp giả tạo đạo mạo kia để nhìn thẳng vào bản chất tàn nhẫn, xấu xa của hắn.
Điều bất ngờ là, ánh mắt Cố Luật Trì vẫn dừng lại nơi đôi môi còn vương chút ẩm ướt vì nước của Kỷ Tân, khi nghe tiếng thuỷ tinh vỡ, hắn chỉ khẽ nhướng mày.
… Chỉ vậy thôi?
Kỷ Tân thoáng ngẩn ra, khó mà liên kết người đàn ông đang bình tĩnh, độ lượng này với đám sương đen dữ dội từng hận không thể nuốt chửng mình. Khi cậu còn chưa kịp đoán được hắn rốt cuộc đang tính toán gì, Cố Luật Trì đã xoay người bước xuống lầu, như đang có ý định khác.
Đợi đến khi đối phương đẩy cửa phòng vào lần nữa, nhìn thấy đĩa thịt sườn đầy nước sốt trên tay hắn, sợi dây lý trí căng thẳng trong đầu Kỷ Tân đứt phựt.
Cậu không thể kiềm chế được mà nuốt nước bọt tiết ra một cách lộn xộn, kinh ngạc khi thấy tim đập dồn dập như sắp nhảy khỏi lồng ngực.
Ánh mắt cậu hoài nghi nhìn đi nhìn lại giữa khuôn mặt Cố Luật Trì và món ăn trên đĩa. Kỷ Tân không thể tin rằng món thịt mềm mại, hấp dẫn đó, mới ngửi một chút đã khiến bụng cậu cồn cào, lại là do chính tay đối phương làm ra.
Xưa nay chỉ từng nghe quái vật ăn thịt người, chưa từng nghe quái vật biết nấu ăn!
Thế nhưng, mọi tế bào trên cơ thể cậu đều đang kêu gọi được nuôi dưỡng, kêu gào buộc chủ nhân phải buông bỏ kháng cự, cam tâm tình nguyện, chỉ mong sớm được nếm thử món ngon tuyệt vời này, dù chỉ nhanh hơn một giây.
Khi Kỷ Tân hoàn hồn, cả người sững sờ.
Trong đĩa thịt đã thiếu mất một mẩu lớn.
Tiếng ồn ào trong đầu càng lúc càng dày đặc, làm đầu óc cậu hỗn loạn:
“Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân, ngon không? Ngon không? Ngon không?”
“Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân, ăn thêm đi!”
“Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân, đừng ngại.”
Mỗi lần cậu nhai thêm một miếng, những âm thanh kia càng thêm rõ ràng, cuối cùng chồng chất thành từng lớp, từng lớp giai điệu quái dị——
"Đừng ngại! Đừng ngại! Đừng ngại!"
Ngay lúc Kỷ Tân choáng váng đến mức trước mắt gần như có những ngôi sao vàng, cậu đồng thời cảm nhận được không khí xung quanh bị thứ gì đó khuấy động, luồng khí xoáy phả vào sau gáy, khiến từng sợi lông tơ dựng đứng.
Trong chớp nháy, cậu gần như theo bản năng quay đầu nhìn về một góc trần nhà—
Chỉ thấy đầu óc như muốn nổ tung.
Kỷ Tân có cảm giác bản thân rơi thẳng xuống vực sâu, cổ họng bị một bàn tay vô hình siết chặt, hoàn toàn phát không ra tiếng. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng tự an ủi rằng tất cả những gì nhìn thấy đều chỉ là ảo giác.
Nhưng ngay khoảnh khắc mở mắt ra lần nữa, cảnh tượng đập vào mắt khiến lớp phòng bị tâm lý vừa dựng lên lập tức tan vỡ.
Giọng nói của Cố Luật Trì vang lên, nửa cười nửa không:
“Kỷ Tân, cuối cùng em cũng có thể nhìn thấy rồi.”
Cuối cùng cũng nhìn thấy được sự tồn tại của chúng.
Nghe vậy, cơ thể Kỷ Tân phản xạ như bật lò xo, cậu đột nhiên hất tung cả khay thức ăn.
Cùng với tiếng "choang" vang lên, trong tầm mắt của con người, những dây leo to lớn vốn đang chiếm giữ toàn bộ trần nhà, giấy dán tường, tủ đứng và sàn nhà đột nhiên đổ ập xuống với tốc độ không thể tin được, cả phòng ngủ như bị một lớp sơn đen u ám, ngột ngạt bao trùm.
Mặt Kỷ Tân trắng bệch, ánh mắt run rẩy nhìn chằm chằm vào đích đến của những dây leo đang di chuyển nhanh chóng... hóa ra là miếng "thịt sườn" còn sót lại trên sàn, vẫn còn dấu răng của cậu.
Nghĩ đến những thứ mình vừa nuốt vào bụng, khuôn mặt chàng trai lập tức biến sắc.
Một tay cậu bụm chặt miệng, lảo đảo lùi hai bước, mồ hôi ướt đẫm lưng nhanh chóng dán chặt vào thành giường phía sau. Khóe mắt liếc thấy miếng thịt còn sót lại kia bị vô số dây leo ngọ nguậy nuốt chửng trong nháy mắt, Kỷ Tân gắng nhịn cơn buồn nôn đang cuộn trào trong bụng, gương mặt vặn vẹo gần như biến dạng:
"Rốt cuộc... anh đã cho tôi ăn cái gì?!"
Chỉ thấy Cố Luật Trì hơi cụp mắt, cau mày thoáng liếc qua đống hỗn độn trên sàn. Đến khi hắn ngẩng mắt nhìn lại cậu, Kỷ Tân bất giác rùng mình một cái.
Rõ ràng trên gương mặt hắn chẳng có lấy một biểu cảm dư thừa, nhưng trong đầu Kỷ Tân lại như có luồng điện xẹt qua —— một cách kỳ lạ, cậu mơ hồ cảm nhận được tâm trạng đối phương dường như rất tốt.
“Đó là một phần cơ thể của tôi.”
Đối phương sợ cậu nghe không rõ, cố ý dẫn dắt ánh mắt Kỷ Tân nhìn quanh bốn phía, kiên nhẫn giải thích lại:
“Kỷ Tân, tôi đã đem nhánh dây leo khỏe mạnh và cường tráng nhất tặng cho em.”
Môi dưới của Kỷ Tân bị răng nghiến chặt, cậu gắng sức nhẫn nhịn một hồi mới ổn định được cơn co thắt trong bụng, giọng căng cứng đổi cách hỏi:
“Tại sao?”
Chẳng lẽ chỉ muốn mình thấy rõ căn phòng này bị dây leo bò kín, không chừa lấy một kẽ hở?
Không đúng! Tuyệt đối không chỉ là vậy.
Trong đầu chợt lóe lên hình ảnh đám dây leo chen chúc tranh giành thức ăn, tim cậu càng nghẹn lại, bất ngờ phát hiện bản thân có thể đoán chính xác khoảnh khắc Cố Luật Trì sắp mở miệng trả lời.
“Kỷ Tân, em thật thông minh.”
Lời vừa dứt, Cố Luật Trì đột nhiên vươn tay, lòng bàn tay úp xuống móc nhẹ một cái.
Chỉ bằng một động tác, Kỷ Tân lại không tự chủ được mà ngồi dịch về phía hắn.
Đến khi nhận ra, gương mặt con người đã vặn vẹo đến đáng sợ.
——Cậu không chỉ có thể đơn phương cảm nhận được một phần cảm xúc của Cố Luật Trì.
——Mà Cố Luật Trì còn có thể chính xác khống chế, thậm chí thao túng cả bản thân cậu!!!
Kỷ Tân đột nhiên cúi đầu, khiến người ta không nhìn rõ vẻ mặt. Toàn thân cậu ướt đẫm mồ hôi như vừa bước ra từ lồng hấp, hai tay cắm chặt vào ga giường, vì cố nín thở mà gân xanh trên cổ nổi hằn lên, khuôn mặt do thiếu dưỡng khí mà từ đỏ hồng nhanh chóng chuyển sang tái nhợt.
Từ góc nhìn của Cố Luật Trì, hắn chỉ thấy đôi vai cậu bỗng nhiên run rẩy.
Thoạt nhìn giống như là đặc trưng nín cười của con người vốn giàu biểu cảm.
Sắc mặt Cố Luật Trì cuối cùng cũng giãn ra đôi chút, giọng nói bật ra khó giấu sự tham lam và hứng khởi:
“Kỷ Tân, em đang vui đúng không?”
Là con người, Kỷ Tân có thể nhìn thấy phân thân của hắn, cùng chia sẻ cảm xúc, thậm chí phối hợp đạt đến sự ăn khớp hoàn hảo.
Đại đa số sinh vật trên đời đều hướng tới kẻ mạnh.
Cố Luật Trì cho rằng Kỷ Tân cũng không ngoại lệ, vì thế buông lỏng ý thức khống chế, để mặc món đồ thuộc về mình trước mắt tiêu hóa những cảm xúc vô ích nhưng chân thực đó.
Tuy nhiên, khi hắn đang chăm chú ngắm nghía đỉnh đầu với xoáy tóc tinh xảo đáng yêu của con người, lại bỏ qua một cảnh tượng đủ sức phá vỡ toàn bộ giả định trước đó——
Trong đôi mắt bị tóc mái che khuất, Kỷ Tân dồn chứa cơn điên cuồng và phẫn nộ, hòa trộn tới mức khó phân biệt.
Cậu gần như tự ngược đãi, một tay bóp chặt cổ, đồng thời há miệng để ngón trỏ và ngón giữa của tay kia ấn mạnh từ gốc lưỡi, thọc thẳng xuống qua nắp thanh quản.
Dù gân xanh nổi lên, toàn bộ cổ họng mảnh nhỏ gần như bị vật lạ chèn ép tới độ sắp vỡ tung, con người vẫn ra tay tàn nhẫn, ấn sâu vào tận cùng khoang miệng...
Khoảnh khắc tiếp theo, cậu khóc.
Nhìn chằm chằm vào phần “thịt” thừa bị nôn ra, nước mắt sinh lý không kìm được mà tuôn xuống.
Không khí xung quanh lập tức trở nên lạnh lẽo. Lần này, câu hỏi vang lên là giọng nói trầm thấp của Cố Luật Trì: “Tại sao?”
Một con người hèn mọn... làm sao có thể từ chối món quà do kẻ mạnh ban tặng?
Thế nhưng, Kỷ Tân ngẩng đầu nhanh hơn bất cứ lần nào trước đó. Rõ ràng gương mặt cậu trắng bệch, vậy mà đôi môi lại đỏ đến rợn người.
Đợi đến khi đám dây leo đen kịt kia hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, cậu mới miễn cưỡng trả lời câu hỏi của Cố Luật Trì. Chỉ là lúc này, trên gương mặt đã khôi phục vẻ lạnh lùng và chán ghét không còn che giấu.
“Tại sao?” — Hàng mi cậu khẽ cụp xuống, nhưng vẫn không thể giấu đi sự lạnh lẽo và châm biếm trong mắt.
Cậu tìm đến đường quai hàm căng cứng của người đàn ông, rồi càng lạnh lùng cong khóe môi, như thể hoàn toàn bị sự tàn nhẫn ngây thơ đó xúc phạm:
"Anh nghĩ anh là ai? Chồng tôi, người yêu của tôi? Nên tôi phải răm rắp nghe lời anh trong mọi chuyện, thậm chí bị ép nuốt thứ gì đó khó hiểu để bị kiểm soát thì cũng phải cam tâm tình nguyện, không chút oán thán?”
“Đáng tiếc, anh không phải là anh ấy.” Kỷ Tân tựa vào đầu giường, trong sự im lặng của đối phương, hạ mắt buông lời kết liễu:
“Anh không phải Cố Luật Trì…”
“——Anh còn không xứng.”
—-----------
[Lời của tác giả]
Bản thảo sắp hết rồi huhu, đau khổ quá.
Thiên thần đi ngang qua, xin một lượt theo dõi nào ~~ Chụt chụt
Tôi sẽ biểu diễn đập đá trên ngực cho các bạn xem (không phải)
—-------
Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Đánh giá:
Truyện Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Story
Chương 15: Món ngon quái dị.
10.0/10 từ 11 lượt.
