Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Chương 6: Ngọc Quan Âm là cho chị
Hà Tiêu nấu ăn rất nhanh, hương vị cũng ngon. Món gà hầm hạt dẻ khiến bà ngoại vô cùng yêu thích, ông ngoại cũng vui, đặc biệt mở một chai rượu, vừa uống vừa khen rượu Hà Tiêu mang đến ngon. Hà Quất nhìn bốn thùng Ngũ Lương Dịch kia, trong lòng tò mò, không biết bốn thùng rượu này đáng giá bao nhiêu tiền.
Ăn cơm xong mới mười hai giờ rưỡi, Hà Tiêu ngồi bên cạnh trò chuyện thêm vài câu với ông bà.
Nhưng nói chuyện chưa được mấy câu đã bắt đầu ngáp.
Bà ngoại thấy vậy liền nói: "Hà Tiêu, nếu con buồn ngủ thì đi ngủ một lát đi, nhà mình còn nhiều giường lắm."
"Đúng đúng! Ông với bà ngoại con có cái giường lớn, con cứ đến đó nằm một lát." Ông ngoại cũng phụ họa.
Nghe vậy, bà ngoại lập tức trừng mắt với ông: "Người già trên người có mùi, người trẻ chưa chắc đã không chê đâu."
Bà quay đầu lại nói với Hà Tiêu: "Con lên phòng phía tây tầng hai đi, đó là phòng dọn sẵn cho Quýt, vừa mới thay bộ chăn ga gối mới, con lên đó ngủ một lát nhé."
"Không cần đâu ạ, lát nữa con còn lái xe về huyện, không ngủ nữa." Nói thì nói vậy, nhưng Hà Tiêu lại ngáp thêm một cái.
Hà Quất chợt nhớ đến tối hôm qua anh còn bận đến tận hơn hai giờ sáng, sáng sớm sáu bảy giờ đã đi chở hàng, tổng cộng chẳng ngủ được bao nhiêu, giờ này xem ra đúng là buồn ngủ thật rồi.
Cô nhẹ giọng nói: "Em mà lái xe về thế này thì không an toàn, lên lầu ngủ một lát đi. Ngủ một tiếng rồi đi huyện cũng không muộn."
Từ thôn Trần Gia Trang chạy ra cửa hàng trái cây ở huyện, nhiều nhất cũng mất bốn mươi phút đi đường.
Ngủ một tiếng, đến cửa hàng cùng lắm cũng hai giờ rưỡi, không tính là muộn.
Hà Tiêu nhìn thời gian trên điện thoại, rõ ràng là còn đang do dự.
Bà ngoại lại nói: "Đi đi, ngủ một chút mới có tinh thần."
Dưới sự khuyên nhủ của ba người, Hà Tiêu mới ngáp dài đứng dậy: "Vậy con lên lầu nghỉ một lát, ngủ một tiếng rồi con đi."
Nói rồi đi thẳng lên tầng hai, cho đến khi nghe thấy tiếng đóng cửa phòng trên lầu, ánh mắt bà ngoại mới từ cầu thang chậm rãi thu về, rơi xuống mười sáu thùng đồ đặt trong phòng khách.
Bà nhỏ giọng hỏi: "Quýt, con với Hà Tiêu... "
Lời nói còn chưa hết, bà lại hạ thấp giọng hơn: "Có phải đang yêu nhau không?"
"Cái gì ạ!"
Sợi dây trong đầu Hà Quất như căng đứt ra, lập tức nổ tung, vội vàng nói: "Bà ngoại, sao bà lại ghép đôi lung tung thế ạ? Con với cậu ấy căn bản là không thể nào!"
Khóe môi bà ngoại mím chặt, vẻ mặt không mây tin tưởng. Bà quay sang nhìn ông ngoại.
Ông ngoại tuy có uống rượu nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo. Ông nhìn bốn thùng Ngũ Lương Dịch kia, nói: "Bà ngoại con chưa chắc đã nói lung tung đâu. Nhưng ông thì lại thấy, thật ra... cũng không phải không thể."
Ngay cả bà ngoại cũng nói: "Đúng đấy, hai đứa vốn đâu có quan hệ máu mủ gì, cậu trai này cũng khá, biết rõ gốc gác. Nếu con thật sự ở cùng nó, bà nói câu này nghe khó lọt tai... sau này con cũng chẳng phải lo chuyện mẹ chồng nàng dâu."
Dù sao mẹ của Hà Tiêu đã mất rồi.
Hà Quất đưa tay ôm trán: "Bà ngoại, cậu ấy là em trai con, con với cậu ấy sao có thể được chứ?"
"Sao lại không thể? Bà thấy cậu trai này rất được, vừa biết nấu ăn, lại cao ráo đẹp trai. Hơn nữa bây giờ vẫn còn chuyện chồng mất rồi chị dâu tái giá với em chồng đấy thôi. Hai đứa con thật ra cũng có thể mà." Bà ngoại gần như như bị mê hoặc mà khuyên nhủ.
Ngay cả ông ngoại cũng phụ họa: "Đúng vậy, gặp được người hợp không dễ, thật sự có thể nghĩ đến đó."
Hà Quất bị ông bà nói đến mức phải bật cười: "Con thấy bữa trưa nay món gà hầm hạt dẻ với mấy thùng rượu này, là đã hoàn toàn mua chuộc được ông bà rồi. Con thực sự coi cậu ấy là em trai, sao có thể nghĩ đến chuyện khác được?"
Nghe giọng điệu của Hà Quất kiên quyết, ông bà cũng không khuyên thêm nữa.
Chỉ là mơ hồ cả hai đều cảm thấy, hình như Hà Tiêu có chút tâm tư khác.
-
Nói là ngủ một tiếng, nhưng thật ra mới ngủ nửa tiếng là Hà Tiêu đã dậy, thu dọn chuẩn bị rời đi. Ông bà ngoại ra tiễn, Hà Quất cũng đi theo sau, tiễn người ra tận cửa.
Quýt - đây là lần đầu tiên Hà Tiêu gọi cô như thế ngay trước mặt ông bà ngoại.
Hà Quất sững người.
Sao anh có thể gọi cô như thế được? Dù thế nào cũng phải gọi một tiếng chị chứ?
Hà Tiêu lúc này đã ngồi trong xe khởi động máy, thấy Hà Quất gật đầu, anh mới vẫy tay chào ông bà ngoại. Cửa kính xe kéo lên, khóe miệng anh khẽ nhếch, nụ cười trong mắt dần dần lan rộng.
Nhưng Hà Quất đứng bên ngoài xe lại chẳng cười nổi.
Sự bất an trong lòng cô như sóng ngầm cuồn cuộn, nhưng trên mặt vẫn bình thản như thường.
Cả buổi chiều cô đều không yên lòng, sợ ông bà ngoại lại nói ra những lời vượt quá sức tưởng tượng của mình, dứt khoát trốn lên tầng hai đọc sách. Nhưng đọc mãi cũng không yên, sách cầm trên tay mà chẳng vào đầu.
Dứt khoát gấp sách lại, xoay người định ngủ.
Ngón út lại như vướng phải một sợi dây, chăn hơi nhấc lên, cô cúi đầu nhìn.
Một sợi dây đỏ quấn quanh ngón út một vòng.
Kéo sợi dây ra, từ dưới gối bất ngờ lôi ra một tượng Ngọc Quan Âm.
Cô giơ tay lên cao, Ngọc Quan Âm lắc lư trong không trung.
Ngọc Quan Âm này chất ngọc không phải loại quý hiếm, chỉ là loại thường thường ở tiệm ngọc, chừng hai ba trăm tệ một miếng nhỏ. Sợi dây đỏ trên đó rõ ràng vừa mới được thay, đỏ hơn cả dây tơ hồng của Nguyệt Lão.
Cô nhận ra ngay, đây chính là Ngọc Quan Âm của Hà Tiêu.
Năm cô mười lăm tuổi, Phùng Việt mua cho hai người mỗi người một miếng ngọc, nói là để cầu bình an, còn nghe nói đặc biệt mang đi chùa khai quang rồi.
Cô nhận được là một tượng Ngọc Phật, còn Hà Tiêu thì là Ngọc Quan Âm.
Cô nhớ rất rõ, hôm nhận được, Hà Tiêu khi đó mới mười hai tuổi đã nói: "Thứ này sau này phải để lại cho vợ em."
Phùng Việt trêu: "Ối, thằng nhóc ranh mới tí tuổi đầu đã nghĩ đến chuyện lấy vợ, còn muốn giữ cái này cho vợ? Sao, định truyền cho con cháu đời sau à?"
"Mà mẹ không phải nói nó giữ bình an sao? Vậy thì cho vợ con, để vợ con bình an chứ!"
Mười hai tuổi, khuôn mặt Hà Tiêu còn non nớt, má còn chút mũm mĩm trẻ con, nhưng lời nói lại vô cùng nghiêm túc.
Phùng Việt cười, đưa ngón tay trỏ chọc vào trán cậu: "Thằng nhóc thối, nhỏ xíu đã biết thương vợ, được lắm, là chuyện tốt đấy! Để lại cho vợ con, chỉ cần vợ con không chê là được!"
Hà Quất cất Ngọc Quan Âm đi, gửi tin nhắn cho Hà Tiêu:Ngọc Quan Âm của em để quên ở đây rồi, chị giữ hộ em trước nha, sẽ không làm mất đâu.
Hơn năm giờ chiều, lại đúng cuối tuần, cửa hàng trái cây đang lúc bận rộn, mãi một tiếng sau Hà Tiêu mới nhắn lại:Ngọc Quan Âm là cho chị.
Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Story
Chương 6: Ngọc Quan Âm là cho chị
10.0/10 từ 49 lượt.
