Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Chương 5: Ám chỉ
Tối hôm đó, Hà Quất trằn trọc mãi vẫn không sao ngủ được.
Đến tận hai giờ sáng, khi dậy đi vệ sinh, vừa mở cửa liền thấy khe cửa phòng của Hà Tiêu hắt ra một tia sáng, bên trong truyền đến tiếng động rất nhỏ nhưng nhịp nhàng, giống như tiếng gõ bàn phím.
Không phải đã nghỉ việc rồi sao? Sao còn gõ bàn phím? Hay là đang chơi game?
Nhưng ấn tượng trước giờ, Hà Tiêu chưa từng chơi game. Chẳng lẽ bây giờ thay đổi rồi?
Theo nguyên tắc "ít chuyện thì hơn", Hà Quất coi như không nghe thấy gì, đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Thế nhưng khi trở ra, cửa phòng Hà Tiêu đã mở. Anh đang mặc bộ đồ ngủ màu cà phê nhạt năm xưa Hà Quất mua cho, dựa người ở cửa phòng mình.
"Có muốn ăn chút gì không?"
Hà Quất lắc đầu: "Không cần." Nói xong định quay về phòng.
"Ăn chung với tôi đi, tôi đói rồi."
Giọng nói của Hà Tiêu truyền đến từ phía sau, có chút lười nhác mệt mỏi, lại xen lẫn một tia nũng nịu khó gọi thành tên.
Bước chân Hà Quất khựng lại, hơi bất ngờ. Nhưng nghĩ tới tiếng bàn phím phát ra từ phòng anh, cô vẫn quay đầu lại hỏi: "Em đang chơi game à? Hay là..."
"Làm thêm. Giúp người ta cắt video, viết kịch bản, soạn copy, viết bài gửi tạp chí."
Hà Quất thoáng ngẩn ra, anh vậy mà làm nhiều việc bán thời gian đến thế ư?
"Em thiếu tiền lắm sao?"
"Ừ, tại muốn mua nhà."
"Nhưng cũng không đến mức phải liều mạng thế chứ? Chị có thể đưa cho em một ít, chắc đủ tiền đặt cọc."
"Tiền của chị cứ để dành đi, chuyện mua nhà tôi tự giải quyết."
Hà Tiêu cắm tay vào túi quần đi thẳng ra phòng khách: "Chị nấu cho tôi bát mì đi, tôi đói quá."
Nói xong liền thả người xuống sofa, trông như đã mệt rã rời.
Đã hơn hai giờ sáng rồi, nếu bận rộn đến tận lúc này, sao mà không mệt được chứ?
Hà Quất đành đi vào bếp. Dù sao từng sống một mình nên nấu một bát mì với cô mà nói chẳng khó gì. Bật bếp, chiên hai quả trứng, thêm nước, thả rau đã rửa sạch vào, đang định lấy mì từ tủ lạnh ra thì vừa quay người lại. Không biết Hà Tiêu đã đứng ở cửa bếp từ lúc nào.
Người hù người, hù chết khiếp thật đấy!
Tim Hà Quất giật thót, toàn thân nổi da gà, vội xoa xoa ngực, "Sao em đi không có tiếng động gì thế?"
Vừa nói vừa lấy mì ra khỏi tủ lạnh.
Hà Tiêu nghiêng đầu tựa vào khung cửa, khóe môi hơi cong, ánh mắt in rõ bóng dáng cô.
Anh thiếu tiền, muốn mua nhà nên mới làm việc điên cuồng.
Nhưng nếu không làm việc điên cuồng, vậy cái ý niệm cuồng loạn kia trong lòng, anh lấy gì để đè nén xuống đây?
-
Nấu mì xong, Hà Tiêu bưng ra bàn ăn, lại lấy thêm một cái bát. Anh gắp chút mì, múc ít canh sang bát đó.
Hà Quất nói: "Chị không ăn."
"Ăn cùng đi, chỉ hai miếng này thôi." Hà Tiêu nói xong đã đặt bát mì ngay trước mặt cô: "Ăn không hết thì cứ để đấy, lát nữa tôi ăn nốt."
Bị anh nói vậy, Hà Quất nào còn dám bỏ thừa.
May mà thực sự chỉ có hai miếng.
"Ngày mai buổi sáng tôi đi lấy hàng rồi mở cửa tiệm, khoảng mười giờ về, sau đó đưa chị sang nhà ông bà ngoại. Mấy năm nay chị cũng chưa thật sự ở bên họ, lần này thì ở lại thêm mấy hôm đi. Có chuyện gì cứ gọi cho tôi."
"Thực ra em không cần tiễn đâu, chị có thể tự bắt xe mà."
"Xe khách chỉ đưa chị đến thị trấn thôi, lúc đó chị còn phải gọi ông ra làng đón, ông lại phải chạy xe ba bánh ra rước, phiền phức lắm."
Hà Tiêu ngẩng lên nhìn cô, gắp quả trứng rán bỏ vào bát của Hà Quất:
Ông bà ngoại của Hà Quất sống ở làng. Hà Tiêu trước đây cũng từng được đưa theo đến gặp ông bà vài lần. Trong ấn tượng của anh, hai người già hiền hậu vô cùng, đối xử với lớp trẻ rất tốt. Dù như anh không có chút quan hệ huyết thống nào, họ vẫn luôn xem anh như cháu ruột mà thương yêu.
Hà Tiêu nói muốn đến thăm ông bà, Hà Quất cũng không thấy có gì lạ. Chỉ là nghĩ tới việc anh đã bận rộn như thế rồi mà còn phải chạy tới chạy lui, cô vẫn không khỏi lo lắng: "Hay là thôi đi, sắp tới Giáng Sinh rồi Tết Tây nữa, lỡ như tiệm đông khách, ba người các em không kham nổi thì sao. Để qua đợt rồi chị tới cũng được."
"Nếu thực sự không kham nổi, tôi sẽ nói với chị."
Dưới lời thuyết phục của Hà Tiêu, Hà Quất mới gật đầu đồng ý.
Sáng sớm hôm sau, Hà Tiêu đi nhập hàng, còn Hà Quất ở nhà thu dọn hành lý. Anh luôn là người có khái niệm thời gian rõ ràng, đúng 9:50, xe đã đỗ dưới nhà.
Anh lên lầu gọi cô, một tay xách vali xuống trước.
Hà Quất theo sau, bị anh dắt thẳng đến trước chiếc xe đỗ dưới tầng.
Một chiếc SUV màu trắng, biển số vẫn còn là biển tạm.
Hà Quất thuận miệng hỏi: "Xe này bao nhiêu tiền vậy?"
"Hơn mười lăm vạn."
Hà Tiêu cất vali vào cốp sau, quay sang nói: "Lên xe đi."
Vì chỉ có hai người, Hà Quất đành phải ngồi ghế phụ.
Vừa thắt dây an toàn, cô quay đầu lại thì thấy ghế sau chất đầy trái cây, sữa, đủ loại thực phẩm bổ dưỡng.
Dù cô có muốn ngồi sau, cũng chẳng còn chỗ mà chen.
Nhưng nhìn đống đồ đạc kia, Hà Quất không khỏi tò mò: "Sao chở nhiều thứ thế? Em lấy xe này để đi lấy hàng à?"
"Không. Mấy thứ ở ghế sau là đem cho ông bà."
"Nhiều vậy luôn?!" Hà Quất không kìm được bật thốt lên.
Thật sự không thể trách cô kinh ngạc, hơn chục thùng đồ nhét chật kín cả hàng ghế sau.
Có ai đi thăm người lớn tuổi lại mang nhiều đồ như vậy chứ?
Thế mà Hà Tiêu lại nói rất đương nhiên: "Họ đối xử tốt với tôi, tôi tất nhiên cũng phải mang nhiều chút."
Xe khởi động, lùi ra, quay đầu, rời khỏi khu nhà.
Trên đường đi, Hà Quất lại quay đầu nhìn về phía sau, ánh mắt lần lượt lướt qua từng thùng một, bất giác nảy sinh một câu hỏi kỳ lạ, sao cái gì cũng có hai thùng vậy?
Sữa, quýt mật, táo đông lạnh, hạt dinh dưỡng... tất cả đều là hai thùng.
Ở huyện Kỳ Viên, chỉ khi nhà trai đến nhà gái bàn chuyện đính hôn, mới cần mang lễ vật nhiều đến vậy, mà mỗi món nhất định phải có hai phần, lấy ý nghĩa "song hỷ lâm môn".
Nhưng trong lễ đính hôn còn phải có thuốc lá và rượu nữa.
May mà anh không mang theo hai thứ đó, nếu không thì giống thật rồi.
Cảm giác kỳ lạ trong lòng Hà Quất tạm thời được đè xuống.
Thế nhưng khi xe dừng lại trước cửa nhà ông bà ở thôn Trần Gia, ông bà cười tươi ra đón, Hà Tiêu vừa mở cửa sau xe, lại vòng xuống cốp sau ôm ra hai thùng rượu: "Ông ơi, biết ông không hút thuốc nên con chỉ mua bốn thùng rượu, ông uống từ từ nhé, uống hết con lại mang tới cho."
Nghe anh nói vậy, Hà Quất liền nghiêng người nhìn vào cốp sau.
Quả thật còn lại hai thùng rượu chưa lấy ra, tổng cộng bốn thùng!
Mấy năm gần đây, ở huyện Kỳ Viên cũng có trường hợp chỉ tặng rượu không tặng thuốc, nhưng bắt buộc phải quy đổi theo số lượng, vốn là hai thùng rượu hai cây thuốc, nếu không tặng thuốc thì phải đưa đủ bốn thùng rượu.
Số lượng này khớp hoàn toàn luôn đó!
Hà Quất không khỏi nghi ngờ, anh có ý đồ gì không đấy?!
"Ấy chà, mang nhiều đồ thế này làm gì, tốn tiền quá trời."
"Lâu rồi con không tới thăm ông bà, lần này đến phải mang cho nhiều một chút."
Hà Tiêu vừa nói lời khách sáo, đã ôm hai thùng rượu vào phòng khách.
Lúc quay lại, lại bắt đầu dỡ những thứ khác xuống.
Dù ông bà có ra sức can ngăn, nói không cần nhiều như vậy, bảo anh mang bớt về, nhưng Hà Tiêu vẫn kiên quyết: "Mấy thứ này vốn là con mua cho ông bà mà, sao có thể mang về được."
Thế nhưng càng chuyển càng thấy có gì đó sai sai.
Bà ngoại nhẹ nhàng huých khuỷu tay ông, khẽ liếc về đống đồ dưới đất.
Tính cả bốn thùng rượu, tổng cộng mười sáu thùng đồ.
Ở huyện Kỳ Viên, kiểu tặng lễ thế này chỉ xuất hiện khi nhà trai đến nhà gái bàn chuyện đính hôn.
Mà Hà Tiêu lại bê cả combo đến tận cửa.
Đây là trùng hợp? Hay là cố ý?
Ông bà thật sự không đoán ra được.
Bà ngoại còn len lén nhìn sang Hà Quất, ánh mắt như đang hỏi: Rốt cuộc có chuyện gì vậy con gái?!
Nhưng Hà Quất cũng ngơ ra rồi, đến giờ vẫn còn chưa hoàn hồn nổi vì màn "dồn ép tặng lễ" của Hà Tiêu.
Chỉ có Hà Tiêu là cười tươi rói, đầy vẻ thản nhiên: "Lâu lắm không gặp ông bà, con mừng quá nên mua hơi nhiều một chút."
Anh nói thế, ông bà cũng chỉ đành cho là anh vô tâm mà thôi.
......
Đúng lúc đến giờ cơm trưa, ông bà liền giữ Hà Tiêu lại ăn cơm.
Nhưng ngay cả đến lúc này, Hà Tiêu vẫn nhiệt tình đề xuất được tự tay vào bếp nấu.
Dù ông bà có ngăn cản, anh cũng kiên trì muốn đích thân nấu cho ông bà một bữa cơm.
Lý do đưa ra khiến ông bà không thể từ chối: "Ông bà nếm thử tay nghề của con xem sao, lần sau con lại tới, đến lúc đó con ăn cơm ông bà nấu."
Dưới sự kiên quyết của Hà Tiêu, bà ngoại đành đồng ý để anh nấu.
Ba người còn bị anh đuổi ra khỏi bếp.
Ngồi ở phòng khách nhìn mười sáu thùng lễ kia, nghe tiếng xào nấu vang lên từ nhà bếp, bà ngoại càng nghĩ càng thấy sai sai.
Sao lại có cảm giác như cháu rể đến nhà ra mắt thế này nhỉ?!
Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Story
Chương 5: Ám chỉ
10.0/10 từ 49 lượt.
