Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi

Chương 46: Ngoại truyện 4: Tiểu Chanh Tử


"Hôm nay em muốn ăn gì?"


"Cá cay anh làm hôm qua ngon lắm, em muốn ăn nữa."


"Lần đầu tiên nhìn thấy cái váy này, anh đã cảm thấy nó thuộc về em, thế là tiện tay mua luôn."


"Trùng hợp ghê, em cũng mua cho anh một chiếc áo sơ mi."


"Vợ ơi, trời lạnh rồi, đừng ra ngoài nữa."


"A Tiêu, trời lạnh rồi anh nhớ mặc ấm vào, đừng để bị lạnh đấy."


"Tiểu Chanh Tử hôm nay có ngoan hơn chút nào không?"


"Không có đâu, con bé chẳng ngoan chút nào, như đang múa thái cực trong bụng em vậy. Đoán đại thì chắc chắn là một đứa nhóc nghịch ngợm đấy."


...


Hà Quất vẫn luôn cảm thấy cuộc sống là do từng việc lặt vặt như ăn mặc ở dùng chồng chất tạo thành.


Giữa cô và Hà Tiêu, chẳng qua là vừa hay làm được việc biết nói chuyện, biết giao tiếp, cố gắng để câu nào cũng có hồi đáp, vì thế cuộc sống mới không có nhiều sóng gió, mà lại là sự bình yên trong mơ.


Điểm khác biệt duy nhất, là sau khi kết hôn, họ đã có con gái của riêng mình - Hà Chanh.


Sự ra đời của Tiểu Chanh Tử không nghi ngờ gì chính là việc đẩy cuộc sống của hai người sang một giai đoạn mới.


Con bé không giống vẻ dịu dàng của Hà Quất, cũng chẳng giống sự âm thầm bụng dạ thâm sâu của Hà Tiêu, ngược lại lại là một cô nhóc có cái miệng biết nói lời ngọt, thường xuyên chọc cho hàng xóm cười đến không khép được miệng.


Nhưng đôi khi cũng nghịch ngợm, thấy Hà Quất giận thì sẽ lon ton chạy tới dỗ mẹ.


Đối diện với Tiểu Chanh Tử, Hà Quất thường xuyên dở khóc dở cười, thật sự là không có cách nào với cô nhóc này.


Chớp mắt đã ba năm rưỡi sau kết hôn, Tiểu Chanh Tử cũng đã hơn hai tuổi.


Tết Nguyên Tiêu năm nay, Hà Quất dẫn theo Tiểu Chanh Tử và Dưa Hấu tới tiệm.


Vừa bước vào cửa đã thấy Chử Tích đang đứng ở quầy, hình như đang bàn bạc gì đó với Hà Tiêu.


"Dì Chử Tích~~"


Tiểu Chanh Tử giờ đã phát âm rõ ràng, mới chỉ thấy bóng lưng của Chử Tích thôi đã nhận ra rồi, ngọt ngào gọi một tiếng.


Gọi đến mức tim gan Chử Tích như muốn tan chảy, quay đầu lại liền chạy tới, bế bổng cô bé lên: "A chà, Tiểu Chanh Tử của chúng ta tới rồi nè!"


Cục bông nhỏ trong lòng mềm mềm, thơm thơm, khuôn mặt trắng hồng nõn nà, khiến Chử Tích không kìm được thơm liên tiếp hai cái lên má con bé.


"Có nhớ dì không nào?"



Bình thường nói chuyện với người khác thì to tiếng, mà đối với Hà Chanh thì giọng của Chử Tích liền chuyển sang giọng mũi mềm nhẹ như kẹp giấy, Hà Quất nhìn mà không dám mở lời, dắt Dưa Hấu đi về phía quầy thu ngân.


"Có nhớ chứ, dì Chử Tịch lâu rồi không tới thăm con! Có phải dì bận kiếm tiền không?"


"Phải rồi, kiếm tiền để mua váy xinh cho Tiểu Chanh Tử mặc, chịu không nào?"


"Mẹ nói kiếm tiền vất vả lắm, bảo con sau này không được để dì mua đồ cho con. Tiền của dì nên để dành mua váy cho chính dì mặc cơ."


Nghe vậy, Chử Tích lập tức quay sang lườm Hà Quất một cái, ánh mắt đầy bất mãn, nhỏ giọng trách: "Đừng nói với con nít mấy chuyện kiếm tiền vất vả này nọ, con bé còn nhỏ thế mà cậu đã để nó biết mấy chuyện này rồi là không tốt đâu. Với lại mỗi lần đều là tớ muốn mua cho con bé, đâu phải là nó đòi. Tiểu Chanh Tử của chúng ta xinh như vậy, mặc gì cũng đẹp, sao tớ lại không muốn mua cho nó chứ?"


Nhưng sự thật là cô nàng cực kỳ mê mua quần áo cho Hà Chanh.


Chỉ cần ra ngoài mà lướt qua cửa hàng quần áo trẻ con, thấy có bộ nào đẹp là tiện tay mua ngay cho Hà Chanh.


Thậm chí còn mua nhiều hơn cả Hà Quất.


Chuyện này khiến Hà Quất rất đau đầu.


Dù sao thì quần áo trẻ con cũng chẳng rẻ. Ở thị trấn nhỏ, đồ mùa hè loại rẻ nhất cũng cả trăm, loại mắc thì ba bốn trăm, năm sáu trăm không thiếu, mùa đông áo phao cả ngàn là chuyện thường.


Mà mỗi lần Chử Tích mua đồ cho Hà Chanh, đều là chọn cái đẹp mà mua, Hà Quất thật sự xót tiền giúp cô nàng.


Thậm chí từng thử dúi tiền trả lại, nhưng Chử Tích không nhận.


Không còn cách nào khác, cô đành nói với Hà Chanh mấy lần, không ngờ đứa nhỏ này lại nhớ kỹ như vậy.


"Quần áo trẻ con cũng đắt lắm, cậu đừng cứ suốt ngày mua cho nó nữa. Hơn nữa nó lớn nhanh, mấy bộ đồ đó chẳng mặc được bao lâu đâu. Cậu tiết kiệm tiền chút, để dành mà tiêu cho bản thân."


"Không!"


Chử Tích hất cằm lên, cái tính cứng đầu bốc lên rồi, ai cũng không cản được cô nàng: "Tớ muốn mua cho con bé thì cứ mua, cậu đừng cản tớ. Mua váy xinh, mua giày xinh cho nó."


Cô nàng nhẹ nhàng lắc lắc Hà Chanh trong lòng, ánh mắt tràn đầy yêu thương.


"Đừng nghe mẹ con nói, dì đây thích tiêu tiền cho Tiểu Chanh Tử lắm! Tiểu Chanh Tử mặc đồ đẹp, dì nhìn là thấy vui rồi!"


Vừa nói xong thì đã bế Hà Chanh đi khỏi cửa hàng trái cây.


Hà Quất vội dặn với theo một câu: "Đừng mua thêm quần áo giày dép cho nó nữa, nó có nhiều lắm rồi."


Chử Tích bế Hà Chanh ra ngoài, lớn tiếng đáp lại: "Đồ nhiều thì sao, đâu có là nhiều! Đợi con bé lớn chút nữa, tớ còn mua cả túi xách cho nó nữa cơ!"


Hà Quất: "......"


Từ sau khi có Tiểu Chanh Tử, cô như thể bị Chử Tích "thất sủng" hoàn toàn vậy.


Ít nhất thì mỗi lần gặp mặt, ánh mắt của Chử Tích đều là dành cho Tiểu Chanh Tử.


Chị em bạn dì á? Sao bằng được con gái của chị em bạn dì cơ chứ.



Quay đầu lại, Hà Quất ngẩng đầu nhìn Hà Tiêu: "Không lạnh."


Cô cúi mắt nhìn Dưa Hấu đang ở giữa hai người, nhỏ giọng nói: "Tiểu Chanh Tử nắm lông của Dưa Hấu, nó quát con bé một tiếng, kết quả là Tiểu Chanh Tử khóc, Dưa Hấu cũng chạy tới mách với em."


"Một người một chó cãi nhau, em thật không xử lý nổi nên dứt khoát dắt cả hai đi ra ngoài."


Nghĩ tới cảnh hai đứa nhỏ cãi nhau, Hà Tiêu cũng không nhịn được mà bật cười.


Nhưng cô cũng không muốn chen vào chuyện đó đâu, dù gì Dưa Hấu với Tiểu Chanh Tử cũng xem như lớn lên cùng nhau, cô với Hà Tiêu mà lỡ bênh một bên là y như rằng bên kia sẽ nhảy ra bảo vệ. Kết quả là hai đứa nó quay đầu làm lành, còn họ lại thành lắm chuyện.


"Không quản nữa, đâu phải lần đầu chúng nó cãi nhau đâu." Hà Tiêu nắm tay cô đi về phía quầy thu ngân.


Trên người Dưa Hấu có dây dắt, nên nó chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo, nhưng lại vừa đi vừa ngoái đầu nhìn ra cửa, rõ ràng là đang tìm Tiểu Chanh Tử.


Hà Tiêu cúi người tháo dây dắt trên người nó, Dưa Hấu liền chạy đến cửa ngồi, y như một con sư tử đá, ngồi im không nhúc nhích, lặng lẽ nhìn ra bên ngoài.


Hà Quất ngồi lên ghế cao sau quầy, vừa định kiểm tra doanh thu mấy ngày gần đây, thì Hà Tiêu cũng kéo một cái ghế khác ngồi xuống bên cạnh, giọng nói dịu dàng vang lên: "Chử Tích dự định sắp tới sẽ đi chơi một chuyến, cô ấy muốn rủ em đi cùng. Anh thấy em cũng lâu rồi không đi đâu chơi đàng hoàng, hay là đi với cô ấy đi."


Dù hai người sau khi kết hôn năm nào cũng có đi du lịch, nhưng ngay năm đầu cưới nhau Hà Quất đã mang thai, sau đó mỗi lần đi đâu chơi đều phải dắt theo Tiểu Chanh Tử với Dưa Hấu, tâm trí của cô phần lớn đều đặt ở con và chó, hầu như chẳng còn lòng dạ nào mà ngắm cảnh.


Hà Tiêu khi biết Chử Tích muốn rủ Hà Quất đi chơi, cũng rất muốn cô đồng ý, biết rõ cô lo chuyện gì nên chủ động nói trước: "Anh có thể chăm sóc tốt Tiểu Chanh Tử và Dưa Hấu. Em cứ đi với Chử Tích đi, chơi lâu một chút cũng được, đừng vội về. Nếu nhà có chuyện gì, anh sẽ gọi điện cho em."


Nhưng Hà Quất vẫn lo lắng: "Anh còn phải trông tiệm, lại còn phải chăm Tiểu Chanh Tử với Dưa Hấu, chắc không kham nổi đâu?"


"Thật sự nếu không kham nổi, lúc đó anh sẽ gọi cho em, em về trong đêm cũng chưa muộn mà."


Thấy cô vẫn không yên lòng, Hà Tiêu đổi hướng thuyết phục: "Chử Tích chắc cũng lâu rồi không đi đâu chơi, giờ cô ấy chủ động đến bàn với anh chuyện này, chắc chắn là thật sự muốn đi chơi với em. Em cứ xem như đi bầu bạn với cô ấy đi."


Dưới sự thuyết phục liên tục của Hà Tiêu, Hà Quất bắt đầu dao động.


Trầm ngâm vài giây, cô hỏi: "Chử Tích có nói là muốn đi lúc nào chưa?"


"Chắc tầm mười ngày nữa. Đến lúc đó lớp piano của cô ấy cũng bớt bận, có thể tạm đóng cửa một thời gian, học sinh thì cô ấy cũng sẽ báo trước. Hoặc là đưa chìa khóa cửa hàng cho dì giúp việc, nhờ dì ấy mỗi ngày đến mở cửa, như vậy cũng không ảnh hưởng đến việc học sinh đến luyện tập."


Lớp piano của Chử Tích gần như quanh năm không nghỉ, mỗi tuần chỉ nghỉ một ngày. Mấy năm nay vì kiếm tiền, cô nàng đúng là chẳng nghỉ ngơi được mấy lần.


Lần này hiếm khi thấy cô nàng muốn đi chơi, Hà Quất dĩ nhiên ủng hộ, chỉ là nghĩ đến con và Dưa Hấu, cô vẫn thấy không yên tâm.


Cân nhắc kỹ lưỡng, Hà Quất nói: "Em đi với Chử Tích, đến lúc đó nếu anh bận quá thì nhờ dì Triệu hoặc dì Lâm bên cạnh giúp đỡ một tay. Thật sự không xoay xở được thì để Dưa Hấu ở nhà, mỗi ngày anh về nấu cơm thì tiện dắt nó xuống dưới đi một vòng."


"Nó cũng đâu cần vận động nhiều, đi quanh khu là được rồi."


Cô sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện liên quan đến Tiểu Chanh Tử và Dưa Hấu, vậy mà Hà Tiêu lại nhìn cô đầy ẩn ý.


Hà Quất đưa tay lên sờ mặt mình, "Nhìn gì thế?"


"Anh đang chờ xem bao giờ em mới nhớ tới nhu cầu của anh."


Chó còn được em nhớ đến nhu cầu, thế mà chồng em thì không.



Hà Tiêu giơ tay nhéo nhẹ má cô, ghé sát tai thì thầm: "Em cũng đừng đi lâu quá, không là anh sợ mình nhịn hỏng mất."


Hà Quất lập tức hất tay anh ra, theo phản xạ nhìn về phía cửa, thấy hai nhân viên đang đứng trò chuyện ở đó mới thở phào, vành tai vẫn lặng lẽ ửng đỏ.


Ánh mắt thu về, cô liếc anh một cái, nhỏ giọng trách móc: "Anh có con rồi mà sao vẫn không đứng đắn thế hả?"


"Nếu anh đứng đắn thì sao có thể cưới được em?"


"Anh..."


Hà Tiêu kéo chân cô lên đặt lên đùi mình, lại nhẹ nhàng xoa xoa bắp chân cô, trông thì người vô hại lắm, miệng lại nói: "Tiểu biệt thắng tân hôn mà, anh ở nhà đợi em về."


"Nhưng mà em còn mười mấy ngày nữa mới đi, mười mấy ngày này không bằng chị ráng thương anh nhiều một chút đi."


Dù đã hơn hai mươi lăm tuổi mà đầu óc người này vẫn cứ nghĩ mấy chuyện đó hoài.


Lẽ nào những gì trên mạng nói đều không đúng?


Ít nhất thì hiện giờ Hà Tiêu vẫn cứ mê mệt chuyện l*m t*nh như mọi khi.


Hà Quất mấy lần nghi ngờ anh có phải lén uống thuốc hay không, dạo trước còn lục tung nhà lên để tìm, mà vẫn không thấy chỗ nào cất thuốc cả.


Lúc này bị anh khơi đúng chuyện, Hà Quất dứt khoát hỏi thẳng: "A Tiêu, anh... anh có phải... có phải đang lén uống thuốc không?"


"Thuốc gì?" Hà Tiêu ngơ ngác nhìn cô.


Hà Quất nhìn anh chằm chằm, dù không nói rõ là thuốc gì, nhưng chỉ riêng ánh mắt kia thôi đã khiến Hà Tiêu thấy có gì đó là lạ.


Chưa kịp hỏi cho rõ, Hà Quất đã vội dời mắt đi, lúng túng chữa lời: "Không có gì, chắc em nhớ nhầm."


Ngay sau đó cằm cô bị một bàn tay lớn giữ lấy, buộc cô phải ngẩng lên nhìn anh.


Hà Tiêu liếc ra cửa một cái, thấy không có ai mới nhỏ giọng hỏi: "Nói rõ xem nào, em nghi anh uống thuốc gì?"


"Em đâu có nghi ngờ gì đâu, chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi."


Nếu Hà Tiêu mà tin nổi câu này, mới là thật ngốc.


Trong đầu vụt qua một suy nghĩ chẳng hay ho gì, anh hạ giọng: "Em đang nghi ngờ anh uống cái loại thuốc đó hả?"


Anh đã đoán ra rồi, Hà Quất cũng không quanh co nữa, nói thẳng: "Vậy anh có uống không?"


Hà Tiêu: "?!"


Cô thật sự nghi anh uống thuốc à!


Hà Tiêu tức đến nỗi sắc mặt thay đổi, nghiến răng nói: "Không có! Ở trước mặt em, anh cần gì phải uống thuốc? Chúng ta ở bên nhau bao lâu rồi, Hà Quất, em đúng là chẳng hiểu gì về anh cả."


Thấy anh giận dỗi như vậy, Hà Quất cũng biết mình nghĩ quá rồi, vội nắm lấy tay anh, dịu giọng dỗ dành: "Thôi nào thôi nào, em lo anh uống thuốc không tốt cho sức khỏe nên mới hỏi vậy thôi, đừng giận mà."



"Rồi lại mua thêm ít bánh trôi, hôm nay là Tết Nguyên Tiêu mà, tối về ăn bánh trôi."


Cô nhẹ nhàng lắc tay anh, "Chúng ta đi mua cùng nhau nha."


Hà Tiêu là kiểu dễ dỗ, bị Hà Quất nói dăm câu đã mỉm cười, nhưng vẫn không quên được thể đòi thêm điều kiện: "Em hôn anh một cái, chuyện này coi như xong."


"Không hôn, có người đang ở đây."


"Vào kho hàng."


"......" Sớm biết vậy đã chẳng hỏi cái vụ thuốc kia làm gì.


Hà Quất rút tay khỏi lòng bàn tay anh, đứng dậy định ra ngoài, nhưng lại bị Hà Tiêu đứng chắn ngay lối ra khỏi quầy thu ngân, còn nhìn cô với vẻ chẳng có ý tốt gì.


Hà Quất tức mình, đá nhẹ một cái vào bắp chân anh: "Anh đừng có quậy nữa, tránh ra mau lên."


Hà Tiêu cũng đứng dậy, vòng tay ôm lấy eo cô, cúi đầu thì thầm bên tai: "Em còn chẳng cho anh ăn no, mà còn nghi anh uống thuốc, giờ hôn một cái thì sao nào?"


Vừa dứt lời, nhân lúc cô không phòng bị liền nhanh chóng hôn nhẹ lên môi cô một cái.


Chỉ là dán lên thôi, không dám hôn sâu giữa nơi đông người, nhưng vẫn khiến mặt Hà Quất đỏ bừng cả lên, hoảng hốt ngó ngay ra cửa.


Thấy không ai nhìn qua, cô mới thì thào như làm chuyện xấu: "Thôi được rồi, là lỗi của em, em không nên nghi ngờ anh. Mau đi mua khoai lang nướng đi, đói rồi."


Nghe cô nói đói, Hà Tiêu mới nắm tay cô bước ra ngoài. Đi ngang qua Dưa Hấu, Hà Quất cúi người bế nó lên, hai người cùng dắt theo Dưa Hấu ra khỏi cửa hàng.


Tết Nguyên Tiêu, dọc hai bên đường ở huyện Kỳ Viên đều treo đèn màu, người ra ngoài mua bánh trôi đông vô cùng, có mấy ông bà còn cầm đèn giấy mua cho trẻ con.


Cách đó không xa đó, Chử Tích đang bế Tiểu Chanh Tử, trong tay còn cầm một chiếc đèn lồng giấy hình thỏ con.


Hà Quất đang thầm cảm khái may quá lần này Chử Tích không mua quần áo với giày dép cho Tiểu Chanh Tử thì đã thấy bà chủ tiệm quần áo trẻ em từ xa đi tới, tay xách hai cái túi, bước về phía tiệm hoa quả.


Thấy Hà Quất , chị chủ tên Hứa Tả vội gọi: "Hà Quất, đây là đồ bạn cô mua cho Tiểu Chanh Tử này, là quần áo với giày dép. Tôi để trong tiệm cho nhé, lúc nào về thì nhớ lấy."


Rồi xong, vẫn không cản được.


Hà Quất cười gật đầu: "Vâng, làm phiền chị Hứa rồi ạ."


"Ôi dào, khách sáo gì chứ, nên mà."


Nhìn chị Hứa xách hai túi đồ vào tiệm hoa quả, Hà Tiêu và Hà Quất cũng tay trong tay đi về phía tiệm hạt khô mới mở gần góc đường. Cô khẽ nói: "Chử Tích đối với Tiểu Chanh Tử, còn tốt hơn cả mẹ ruột của con bé như em, cảm giác Tiểu Chanh Tử chắc sắp sửa đổi cách xưng hô gọi cô ấy là mẹ nuôi được rồi đấy."


"Miễn là Chử Tích chịu, để Tiểu Chanh Tử gọi cô ấy là mẹ nuôi cũng được mà."


Chuyện này hai người cũng từng bàn qua, Hà Quất cũng từng nói với Chử Tích, nhưng Chử Tích lại từ chối, lý do là cô nàng thích được gọi là "dì" hơn.


Hà Quất cũng không ép, nên chuyện nhận mẹ nuôi cứ thế mà bỏ qua.


Hai người đang nói chuyện thì không thấy bóng dáng Chử Tích đâu, mà chỉ trong tích tắc, lúc ngẩng lên lại thì đã thấy Tiểu Chanh Tử đội một cái mũ mới trên đầu, còn là kiểu tai thỏ dài thượt.


Rồi xong, lại thêm một món nữa!


Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Story Chương 46: Ngoại truyện 4: Tiểu Chanh Tử
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...