Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi

Chương 47: Ngoại truyện 5: Không nỡ


Chấp nhận lời hứa đi chơi với Chử Tích, Hà Quất đã nói là làm. Hai người bàn bạc trước những nơi muốn đi, còn sớm soạn cả kế hoạch du lịch chi tiết, chuẩn bị trước mười ngày cũng đủ để sắp xếp xong xuôi mọi việc trước ngày khởi hành.


Hà Quất còn bắt đầu giải thích trước với Tiểu Chanh Tử từ vài hôm trước. Dù con bé mới hai tuổi mấy, nhưng Hà Quất và Hà Tiêu gần như chưa từng xem con là một đứa trẻ nhỏ. Mỗi khi có chuyện gì liên quan đến con, họ đều nhẫn nại, nghiêm túc trao đổi.


Chỉ là Tiểu Chanh Tử dường như vẫn chưa hiểu thế nào là "chia tay".


Hà Quất kiên nhẫn giải thích: "Mai mẹ phải đi chơi với dì Chử Tích của con mấy ngày, nên mấy ngày này con sẽ không gặp được mẹ. Mấy ngày này con ở nhà với ba có được không?"


Tiểu Chanh Tử chớp mắt nhìn cô, bộ đồ ngủ lông xù càng làm nổi bật vẻ đáng yêu, nhìn chẳng khác gì một con thú bông nhỏ.


Dưa Hấu đang nằm bên cạnh Tiểu Chanh Tử cũng nhìn chằm chằm Hà Quất.


Hà Quất vội nói thêm: "Còn có Dưa Hấu chơi với con nữa mà."


"Thế mẹ thì sao ạ?"


"Mẹ đi chơi vài ngày nữa sẽ về." Thực ra là nửa tháng, nhưng với một đứa bé hai tuổi, từ "nửa tháng" thật khó hiểu, nên Hà Quất dứt khoát nói là chỉ vài ngày: "Nếu trong mấy ngày đó con nhớ mẹ, cứ bảo ba gọi điện cho mẹ, được không?"


Tiểu Chanh Tử gật đầu ra vẻ hiểu, nhưng khuôn mặt mơ màng lại khiến người ta cảm giác con bé chưa hiểu gì cả.


May mà Hà Quất rất kiên nhẫn, gần như ngày nào cũng nhắc lại chuyện này với Tiểu Chanh tử. Nói không được bằng lời thì dùng hành động để giúp bé dần tiếp nhận việc "chia tay".


Cô dẫn Tiểu Chanh Tử đến cửa hàng trái cây, giao bé cho Hà Tiêu. Lúc mới bắt đầu, chỉ cần nhìn thấy bóng lưng Hà Quất rời đi là Tiểu Chanh Tử đã khóc đến ngất trời. Nhưng sau này, khi hai mẹ con xa nhau hai tiếng, con bé cũng không còn khóc nữa.


Hà Quất nghĩ, chắc con bé đã quen dần với việc mẹ vắng nhà.


Nhưng đến ngày thật sự chia tay.


Hà Quất và Chử Tích đến sân bay, hai người kéo vali bước xuống xe, không dám ngoảnh lại, sợ nhìn thấy Tiểu Chanh Tử đang khóc.


Rõ ràng đã tập dượt với Tiểu Chanh Tử bao nhiêu lần, Hà Quất hết lần này đến lần khác muốn con bé quen với chuyện tạm xa mẹ, ít nhất đừng khóc quá dữ khiến cô mềm lòng mà hủy luôn chuyến đi.


Vậy mà đến giây phút này, người không nỡ lại chính là cô.


Chân như đeo đá, mỗi bước đi đều nặng nề, đến vành mắt cũng hơi đỏ.


Chử Tích nhận ra sự khác thường, nhẹ giọng nói: "Nếu cậu không nỡ thì đừng đi cũng được. Tớ đi một mình cũng không sao. Tự nhiên tớ thấy giống như mình đang chia rẽ gia đình người khác ấy..."


Hà Quất bị câu nói đó chọc cười: "Cái gì mà chia rẽ gia đình, là mình hẹn nhau đi chơi mà."


Cô hơi nghiêng đầu như thể đang nhìn Chử Tích, nhưng khóe mắt vẫn len lén nhìn về phía sau. Chỉ là đã đi xa rồi nên không nhìn rõ Tiểu Chanh Tử và Hà Tiêu đâu nữa.


Cô đành thôi nhìn, bình thản nói: "Lâu lắm rồi tớ chưa ra ngoài chơi, nhân dịp này đi thư giãn cũng tốt."


Chử Tích nghe vậy mới yên tâm, nhưng vẫn quay đầu lại nhìn.


Sợ lúc Hà Quất xuống xe Tiểu Chanh Tử sẽ khóc ảnh hưởng các xe khác, nên họ không dám lái thẳng đến cổng sân bay, chỉ dừng ở khoảng cách gần đó.


Hà Tiêu bế Tiểu Chanh Tử đứng cạnh xe, nhìn theo bóng lưng hai người đang bước vào sân bay. Tiểu Chanh Tử mắt đỏ hoe, môi mím chặt, nước mắt lưng tròng nhưng cố không để rơi xuống.


Hà Tiêu cúi đầu nhìn bé, nhẹ nhàng dỗ dành: "Mẹ chỉ đi chơi thôi. Ở ngoài mẹ sẽ rất vui, mà Tiểu Chanh Tử cũng muốn mẹ vui chứ, đúng không?"



Tiểu Chanh Tử nghẹn ngào "vâng" một tiếng, nhưng khi thấy bóng mẹ và dì Chử Tích càng lúc càng xa, con bé không nhịn được nữa, gục đầu vào vai Hà Tiêu khóc òa, không kìm nổi mà òa lên nức nở.


Nghe tiếng con khóc, Hà Quất và Chử Tích cũng quay đầu lại.


Chử Tích hỏi lại lần nữa: "Giờ phải làm sao? Hay là... cậu đừng đi nữa?"


Nhưng chỉ còn một bước nữa là vào đến cửa sân bay, Hà Quất cũng không muốn quay lại. Cô không nỡ nhìn Tiểu Chanh Tử khóc, nhưng cũng không muốn từ bỏ chuyến đi đã hứa với Chử Tích.


Đang phân vân, Hà Tiêu giơ tay lên, khẽ ra hiệu bảo hai người cứ tiếp tục đi.


Lần đầu tiên kể từ khi Tiểu Chanh Tử chào đời, Hà Quất mới tạm xa hai ba con.


Bọn họ đều không nỡ rời nhau.


Chử Tích nhìn cảnh đó, lại nói: "Nếu cậu không nỡ thì tớ đi một mình cũng được. Thật đấy, tớ không sao đâu, chỉ là thấy Tiểu Chanh Tử còn nhỏ quá, xa mẹ như thế tớ cũng lo."


"Không sao đâu, đi thôi."


Hà Quất cũng giơ tay vẫy về phía Hà Tiêu, rồi cùng Chử Tích bước vào sân bay. Tiếng khóc dần xa, nhưng lòng cô lại như bị mèo cào, bứt rứt khó chịu.


Dù gì cũng đã nhận lời với Chử Tích, không thể đứng ngay cửa sân bay mà quay đầu hủy chuyến.


Vả lại cô cũng muốn đi chơi thật.


Đợi hai người đã vào sân bay, Hà Tiêu mới ôm Tiểu Chanh Tử quay về xe.


Cửa xe đóng lại, tiếng khóc vang vọng trong khoang xe càng rõ hơn, càng nghe càng thấy tủi. Nước mắt ướt đẫm áo lông vũ của Hà Tiêu, loang thành một mảng lớn. Anh vỗ nhẹ lưng con, tiếp tục dỗ: "Mẹ đi chơi về nhất định sẽ mang quà về cho Tiểu Chanh Tử. Con đoán xem, mẹ sẽ tặng gì nào?"


"Dắt... dắt anh về..."


"... Cái đó thì không được rồi. Mẹ con không thể dắt anh trai về được đâu."


Nếu thật sự dắt về một đứa thì sao mà chịu nổi?


Hà Tiêu đưa tay lau nước mắt trên mặt con: "Vậy con muốn quà gì nào?"


Lông mi cô bé vẫn còn đọng nước mắt, nhưng đã bị chuyện "quà" thu hút. Cái miệng nhỏ hé ra, giọng ngọt ngào non nớt: "Con muốn Peppa."


"Peppa à~"


Hà Tiêu kéo dài giọng, rút điện thoại nhắn cho Hà Quất: Lúc về nhớ mang cho Tiểu Chanh Tử một con búp bê Peppa nhé.


"Mẹ sẽ mang Peppa về cho con, giờ mình về nhà chơi với Dưa Hấu nhé?"


Vừa nghe nhắc đến Dưa Hấu, sự chú ý của Tiểu Chanh Tử lại bị phân tán, dù trên mặt vẫn còn vệt nước mắt nhưng đã không khóc nữa, nhẹ nhàng gật đầu.


Thế nhưng ánh mắt của Hà Tiêu lại xuyên qua lớp kính nhìn ra cửa sân bay, bóng dáng của Hà Quất đã không còn thấy đâu nữa. Khoé mắt anh liếc đến màn hình điện thoại sáng lên, là tin nhắn của Hà Quất: Biết rồi.


Mới chỉ vừa chia tay, anh đã cảm thấy không quen rồi.


Có lẽ anh vốn không nên để Hà Quất đi cùng Chử Tích.


Nhưng anh cũng biết, ở nhà chăm sóc Tiểu Chanh Tử và Dưa Hấu, dù Hà Quất có thấy hạnh phúc thì đầu óc cô vẫn luôn căng như dây đàn. Nhất là việc chăm con chưa bao giờ là chuyện nhẹ nhàng, dù mỗi ngày anh đều về nhà nấu cơm, nhưng Hà Quất vẫn mệt mỏi.



Mỗi lần cả nhà đi chơi, rất hiếm khi cô có thể hoàn toàn thả lỏng.


Nếu muốn cô thư giãn thật sự, có lẽ chỉ có cách để cô đi chơi với bạn bè thôi. Hà Tiêu thầm nghĩ.


Thế nhưng anh vẫn phải thừa nhận, chia xa đúng là chuyện tồi tệ nhất trên đời!


Ngón tay thon dài gõ nhanh trên màn hình, anh gửi cho Hà Quất một loạt tin nhắn:


Ra ngoài phải tự chăm sóc mình, chú ý an toàn


Anh và Tiểu Chanh Tử đợi em về


Nếu có chuyện gì, dù là nửa đêm cũng phải nhớ gọi cho anh, điện thoại của anh luôn bật 24/24


...


Trong sân bay, Hà Quất nhìn tin nhắn Hà Tiêu gửi đến, khóe mắt không tự chủ được mềm lại.


Chử Tích ngồi bên cạnh, liếc thấy thì nhỏ giọng trêu: "Tớ độc thân mà đi du lịch cũng phải ăn cơm chó, thật là. Sớm biết vậy đã không đi cùng cậu, khỏi phải nhìn hai vợ chồng cậu dính lấy nhau."


"Thôi, không nói nữa."


Nhanh chóng trả lời một chữ "Ừm" rồi cất điện thoại đi, Hà Quất nói: "Ra ngoài chơi thì chơi cho vui đi, mặc kệ anh ấy, dù sao Hà Tiêu cũng chăm được cả Tiểu Chanh Tử lẫn Dưa Hấu."


Tuy miệng thì nói vậy, nhưng đứng từ xa nhìn về phía cửa sân bay, Hà Quất đã bắt đầu thấy nhớ họ rồi.


Không biết Hà Tiêu có thật sự chăm được Tiểu Chanh Tử và Dưa Hấu không...


Tuy nhiên nỗi bịn rịn khi chia xa cũng chỉ dừng lại ở sân bay.


Khi lên máy bay rời khỏi Minh Xuyên, cùng Chử Tích đến điểm du lịch, hai người liền bận rộn làm theo kế hoạch du lịch, chạy khắp nơi chơi bời, nếm đủ loại đặc sản, ngắm bình minh, ngắm hoàng hôn, thăm thú từng danh thắng, vô cùng tự do thoải mái. Dù vẫn nhớ Hà Tiêu, Tiểu Chanh Tử và Dưa Hấu, nhưng niềm vui khi ra ngoài chơi vẫn lớn hơn nỗi nhớ nhiều.


Cô chỉ nhắn tin cho Hà Tiêu vào sáng và tối mỗi ngày.


Tối đến hai người sẽ gọi video cho nhau, cũng xem như là cách giải tỏa nỗi nhớ. Nhưng hầu hết đều đợi sau khi Tiểu Chanh Tử ngủ mới gọi, sợ con bé thấy cô rồi lại khóc mãi không thôi.


Hà Tiêu cũng sẽ cầm điện thoại vào phòng Tiểu Chanh Tử, để cô nhìn con bé lúc ngủ.


Mấy ngày chơi liên tục, đến khi hai người cùng ăn lẩu bên ngoài vào buổi tối, Chử Tích cuối cùng không nhịn được mà hỏi: "Mấy ngày cậu xa bọn họ, có hối hận vì đi chơi không? Có muốn về sớm không?"


"Không hối hận, đã ra ngoài rồi thì phải chơi cho đã, tớ không muốn vừa chơi vừa hối hận, thế thì chẳng có gì vui."


"Thế thì..." Chử Tích kéo dài giọng, cười như có ẩn ý, bất chợt nhỏ giọng hỏi: "Cậu có từng hối hận vì đã ở bên Hà Tiêu không?"


Cô hỏi bất ngờ khiến Hà Quất sững người, rồi mới nghiêm túc suy nghĩ. Thấy vẻ mặt cô như thế, Chử Tích khá kinh ngạc: "Không phải thật sự hối hận đấy chứ? Tớ thấy Hà Tiêu đối xử với cậu và Tiểu Chanh Tử rất tốt mà."


Cô nàng vốn nghĩ Hà Quất sẽ không hối hận, nhưng có vẻ không hoàn toàn như cô nàng nghĩ.


Quán lẩu ồn ào náo nhiệt, Hà Quất không trả lời ngay, chỉ cười cười nói: "Ăn xong ra ngoài rồi nói."


Nghe vậy thì tám chín phần là thật sự từng hối hận.


Chử Tích không hỏi thêm nữa, chỉ nhẹ nhàng gật đầu rồi tiếp tục ăn lẩu.



Trong lúc đó Hà Tiêu cũng nhắn tin đến, hỏi Hà Quất đã về khách sạn chưa, sợ cô chơi khuya không an toàn.


...


Khi hai người ra khỏi quán lẩu, mỗi người xách túi của mình, dưới sự dẫn đường của Hà Quất cùng nhau đến trung tâm thương mại gần đó.


Dưới ánh đèn đêm, Hà Quất vừa đi vừa nói: "Hà Tiêu đối xử với tớ rất tốt, chuyện gì cũng nghĩ cho tớ. Tớ hay nghĩ, nếu không ở bên Hà Tiêu, có lẽ cả đời này tớ cũng chẳng gặp được người đàn ông thứ hai tốt với tớ như thế."


"Nhưng tớ vẫn từng hối hận vì đã ở bên anh ấy."


Trong thành phố sôi động, ánh đèn rực rỡ, cây hai bên đường vẫn còn treo đèn lồng từ Tết Nguyên Tiêu, bên đường cũng có nhiều sạp hàng ăn vặt.


Không chỉ trong quán lẩu ồn ào, bên ngoài vẫn rất náo nhiệt.


Hà Quất lấy điện thoại ra, chụp một tấm ảnh chợ đêm gửi cho Hà Tiêu.


Sau khi qua đường, cô lại tiếp tục nói: "Nhưng tớ chỉ hối hận trong một vài thời điểm đặc biệt."


"Khi có người xung quanh bàn tán, khi Dụ Hằng nói ra hai chữ 'loạn luân', và mỗi lần chúng tớ đi tảo mộ... tớ đều cảm thấy tớ không nên ở bên anh ấy."


"Nhưng thay vì nói là hối hận, chi bằng nói là tự trách."


Cô nghiêng đầu nhìn Chử Tích, trong mắt toàn là tự trách: "Tớ luôn cảm thấy mình là chị, lẽ ra phải dạy dỗ tốt cho anh ấy. Khi phát hiện tình cảm của Hà Tiêu đã thay đổi, lẽ ra tớ phải dứt khoát từ chối, rồi dạy anh ấy không nên như vậy."


"Nhưng tớ đã không làm được."


Dù cô từng từ chối Hà Tiêu, nhưng lại không dứt khoát như tưởng tượng.


Thời điểm ấy tâm trạng của cô rất tệ, ngay cả lời từ chối cũng mềm yếu không đủ mạnh mẽ. Ít nhất là không đủ quyết đoán.


Giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó cô đã một nửa thân rơi vào vực sâu, là Hà Tiêu liều mạng kéo cô lại.


"Nhưng phần lớn thời gian tớ lại thấy may mắn vì đã ở bên Hà Tiêu."


Hà Quất cong môi cười: "Hơn nữa, được ở bên Hà Tiêu..."


Cô hơi ngừng lại, ngẩng đầu nhìn lên trời. Dù cảnh đêm ở thành phố hoa lệ nhưng cũng chẳng thể đẹp bằng bầu trời đầy sao.


Cô nhìn những vì sao, nghiêm túc cảm thán: "Ở bên Hà Tiêu thật sự rất hạnh phúc. Nếu có kiếp sau, tớ vẫn muốn ở bên anh ấy."


Nghe được những lời này từ miệng Hà Quất, Chử Tích cũng không lo lắng nữa.


Ít nhất cô nàng nhìn ra được, cuộc sống hiện tại của Hà Quất là hạnh phúc.


Còn cái gọi là "hối hận", chắc cũng chưa đến một phần trăm.


"Xem ra Hà Tiêu cũng có bản lĩnh thật đấy, lại khiến cậu nói ra được những lời này."


Ánh mắt Chử Tích lấp lánh ánh bát quái: "Tớ cược là cậu chưa từng nói những lời này với Hà Tiêu đúng không?"


"Chưa, tớ chưa từng nói với anh ấy."


Trước mặt Hà Tiêu, cô thật sự không thể nào mở miệng được.



Bởi vì chưa nói thì Hà Tiêu đã vênh váo lắm rồi, nói ra thì không biết anh sẽ kiêu ngạo đến mức nào nữa.


Cô chẳng muốn nói với anh mấy lời sến súa này đâu.


Tới cửa trung tâm thương mại, Hà Quất bỗng kéo tay Chử Tích lại: "Không nói mấy chuyện này nữa. Vào trung tâm thương mại đi dạo chút, chọn ít quà, xem như quà sinh nhật tặng cậu sớm. Cứ chọn thoải mái, tớ mua hết."


"Mỹ phẩm, trang sức, quần áo gì cũng được."


"Hả? Sao tự nhiên lại nhớ đến tặng quà cho tớ vậy?"


"Muốn tặng thôi, không được à?"


"Cậu không phải là vì tớ mua giày mua quần áo cho Tiểu Chanh Tử, nên mới muốn bù đắp cho tớ đấy chứ?"


Chử Tích cau mày nghiêm túc thái quá: "Tớ nói cho cậu biết nhé, nếu thật sự là như vậy là tớ sẽ giận đấy! Cậu đừng có giở cái trò cân bằng gì với tớ! Chúng ta quen nhau gần hai chục năm rồi, đừng chơi kiểu đó!"


"Không phải mà."


Hà Quất lập tức khoác tay cô nàng: "Trước khi Hà Tiêu quay về Kỳ Viên, cậu là người luôn ở bên cạnh tớ. Nhưng lúc đó tâm trạng tớ tệ, nên cũng không nói cảm ơn cậu được."


"Giờ tặng quà cũng chưa muộn, coi như bù đắp."


"Nhưng cậu cũng có thể hiểu là chúng ta quen nhau lâu như vậy, tớ chỉ muốn tặng cậu quà thôi, giống như cậu thích tặng đồ cho Tiểu Chanh Tử vậy đó, tớ cũng muốn tặng cậu."


Nói rồi liền kéo cô nàng đến quầy trang sức.


"Đi mua dây chuyền đi, sắp hè rồi, mặc váy phối với dây chuyền là hợp nhất. Lát nữa lại mua cho cậu một bộ mỹ phẩm, quần áo thì đi dạo tiếp, thấy bộ nào hợp thì mua tặng luôn."


Dù lý do cô đưa ra có vẻ hợp lý, nhưng Chử Tích biết rõ Hà Quất không muốn nợ cô nàng vì chuyện Tiểu Chanh Tử.


Hà Quất là kiểu người không thích nợ ai điều gì.


Với cô thì nợ là một loại gánh nặng.


Yêu đương thì vậy, làm bạn bè cũng thế.


Chử Tích hiểu tính cách Hà Quất, cũng biết cô để tâm điều gì, cho nên dù đoán được lý do, cô nàng vẫn nhượng bộ, cùng Hà Quất vào quầy trang sức.


Hai người đi dạo hết mấy tầng trung tâm thương mại, chọn cho Chử Tích một sợi dây chuyền, mua một bộ mỹ phẩm, còn chọn thêm một bộ quần áo. Đi ngang qua tiệm thú bông, còn ghé vào mua cho Tiểu Chanh Tử một con Peppa. Ghé qua cửa hàng quần áo nam, lại vào mua cho Hà Tiêu một bộ đồ.


Lúc vào tay không, lúc ra thì hai người mỗi người tay xách nách mang.


Chử Tích nhìn đi nhìn lại, thấy có gì đó sai sai: "Cậu mua quà cho chúng tớ hết rồi, sao không mua cho mình? Không phải là hết tiền rồi đấy chứ?"


"Sao có thể chứ?"


Hà Quất cúi mắt nhìn túi đồ trong tay: "Mấy người các cậu với tớ mà nói, chính là món quà quý giá nhất rồi."


Chử Tích, Hà Tiêu, Tiểu Chanh Tử, còn có Dưa Hấu, thậm chí là những hàng xóm đã từng nhiệt tình giúp đỡ cô.


Tất cả đều là món quà ông trời ban tặng cho cô.


Còn mấy món quà mua được bằng tiền ấy à, cô không coi trọng lắm. Khi nào muốn mua thì tự nhiên sẽ mua thôi.


Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Story Chương 47: Ngoại truyện 5: Không nỡ
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...