Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Chương 41: Chính xác
Sáng hôm sau, Hà Tiêu liền lái xe chở Hà Quất đến nhà ông bà ngoại.
Xe chạy được nửa đường, Hà Tiêu mới bảo Hà Quất gọi điện cho hai cụ, còn đặc biệt dặn không cho ông bà đi chợ vì bọn họ đã mua hết rồi.
Nửa tiếng sau, xe dừng lại trước cổng nhà ông bà ở thôn Trần Gia.
Hai cụ nghe thấy động tĩnh, từ trong sân đi ra thì thấy Hà Tiêu đang chuyển đồ từ xe xuống.
Gà, vịt, cá, bò, đủ loại thịt, còn có không ít rau củ. Trong cốp xe là hoa quả, rượu, thực phẩm chức năng mang biếu hai cụ. Cuối cùng mới lấy ra máy massage tặng bà và hộp trà tặng ông.
Y như lần trước, chỉ riêng việc chuyển đồ từ trong xe ra cũng đủ chất đầy cả trước cổng nhà.
Bà ngoại nhìn đống đồ, lời trách móc đầy vẻ xót ruột: "Con xem con này... haiz, đúng là không nghe lời, lần nào đến cũng mua đồ. Thanh niên kiếm tiền không dễ dàng gì, sau này có tiền thì để dành, đừng mua cho ông bà nữa."
Ngay cả ông ngoại cũng nói theo: "Vất vả lắm mới kiếm được tí tiền, tiêu vào hai ông bà già này thì phí quá. Lần sau mà còn thế, thì đừng có mơ ăn cơm trưa ở đây."
Mấy lời này dĩ nhiên chỉ để dọa Hà Tiêu.
Chứ làm sao mà không cho ăn trưa được chứ?
Hà Tiêu cũng cười: "Vâng, lần sau con đến tay không, nhất định không mua gì nữa."
Đúng lúc ba người đang nói chuyện, bà Trịnh hàng xóm cũng từ sân nhà đi ra, thấy trước cổng nhà ông bà Hà chất đầy đồ, liền đùa: "Ối giời ơi! Nhiều đồ thế này, ông bà già nhà họ Trần mở sạp bán ở trấn cũng đủ rồi đấy, mở tiệm tạp hóa được luôn ấy."
"Đang nói hai đứa nó đấy, lần trước đến mua mấy món vẫn còn chưa ăn hết, giờ lại mua nữa." Bà ngoại lườm hai đứa một cái, trách yêu: "Kiếm tí tiền mà tiêu cả vào hai ông bà già này, tiếc chết đi được."
Ba ông bà còn đang nói chuyện, Hà Tiêu đã từ xe ôm ra một con thú nhồi bông cao đến nửa người.
"Cháu rể đến nhà ngoại thì phải mua nhiều một tí chứ!"
Một câu nhẹ hều như thế coi như tuyên bố công khai mối quan hệ giữa hai người trước mặt ba người lớn. Anh còn đưa thú nhồi bông về phía bà Trịnh: "Đây là đồ A Quýt nói muốn tặng cho Hàm Hàm."
"Đúng lúc bà Trịnh sang, cháu khỏi phải mang tận nhà nữa."
"Tặng cho Hàm Hàm hả?"
Bà Trịnh không ngờ cháu gái nhà mình lại được nhận quà từ họ.
Đảo mắt nhìn từ trên xuống dưới, dù không biết con thú này là loại gì nhưng vẫn cười nói: "Con thú này trông cũng xinh đấy chứ."
Thú nhồi bông màu tím, tai dài dài như thỏ.
Bà Trịnh liền phủi phủi người, sợ bụi bám vào thú, rồi mới nhận lấy: "Bà thay Hàm Hàm cảm ơn hai cháu nhé."
Nói xong quay sang nhìn hai ông bà đang cười tươi roi rói.
"Cháu rể đến chơi rồi, trưa nay nhất định phải đãi tử tế vào. Nhà tôi còn ít lạp xưởng, ngon lắm, để lát tôi mang sang cho."
"Thôi thôi, đồ ăn thế này đủ nhiều rồi." Bà ngoại xua tay từ chối, vội nói thêm: "Lát bà dẫn Hàm Hàm sang ăn cơm luôn đi, làm nhiều cũng ăn không hết, mấy người sang cho vui cửa vui nhà."
Đến cả Hà Quất nãy giờ im thin thít cũng phụ họa: "Đúng rồi ạ, bà với Hân Hân cùng sang đi, cháu cũng lâu rồi không gặp Hàm Hàm."
Thường thì ông Trần nhà bên không về ăn trưa, bận bán hàng ở trấn, phần lớn là bà Trịnh ở nhà với Hàm Hàm ăn cơm.
Ông ngoại cũng đùa: "Đến thì không được tay không nhé, hái cho tôi hai quả dưa hấu nhà bà đi, tôi nghe Hàm Hàm bảo dưa nhà bà ngon lắm, hôm nay tôi phải nếm thử xem có ngon bằng dưa nhà tôi không!"
Cả thôn Trần Gia nhà nào cũng trồng dưa, chỉ là ít hay nhiều thôi.
Hai nhà cũng trồng, nhưng chỉ để ăn trong nhà.
Nghe ông ngoại nói vậy, bà Trịnh bật cười: "Được được được, tôi đi hái luôn đây, lát dắt Hàm Hàm sang... tôi về xem con bé trước, mấy người cứ nói chuyện tiếp, lát nữa tôi quay lại."
Ông bà ngoại gật đầu đồng ý, thấy bà Trịnh định về, bà ngoại liền chỉ hai thùng hạt khô và sữa trên đất, nhỏ giọng dặn: "Mang hai thùng này sang cho bà ấy luôn."
"Dạ!"
Hà Tiêu liền xách đi về phía nhà bà Trịnh.
Ông bà ngoại và Hà Quất thì từ từ dọn đồ vào sân. Bên kia vọng sang tiếng bà Trịnh, toàn là từ chối không muốn nhận, nhưng Hà Tiêu đã nhận lệnh rồi, nhất quyết phải đưa cho bằng được.
Bà ngoại nghe thế thì quay sang Hà Quất, cười nói nhỏ, có vẻ không tin lắm: "Thật là ở bên nhau rồi hả?"
"Vâng." Trước mặt bà ngoại, Hà Quất cũng không định giấu.
Nhưng vẫn lo lắng hỏi: "Bà ơi, con với anh ấy bên nhau, hàng xóm láng giềng có bàn tán gì không ạ?"
"Bàn tán á? Hứ! Để xem ai dám bàn tán, dám mở miệng là bà xé xác ra!"
Ông ngoại cũng nói: "Quýt à, con yên tâm đi, chuyện này chẳng mấy ai bàn tán đâu, nếu có thì cũng là chuyện khác."
Câu nói đó có vẻ như có ẩn ý gì đó, bà ngoại liền ghé vào tai Hà Quất thì thầm: "Mấy bữa con không về, không biết chuyện làng này rồi... đầu thôn có cặp vợ chồng mới cưới chưa đến nửa năm, bố của cô dâu với cô của chú rể dính vào nhau đấy, mà hai người đó đều đã có bạn đời rồi, dạo này cả làng rầm rầm chuyện ấy cả lên."
"Chuyện của hai đứa thật ra chẳng là gì hết, chuyện nhà kia mới thực sự là to chuyện ấy chứ."
"Ba của bên gái và thím của bên trai qua lại với nhau á?!"
Quả bom chấn động này khiến đầu óc của Hà Quất gần như quay cuồng, suýt nữa không tiêu hóa nổi.
Nhưng điều không thể phủ nhận là so với chuyện đó, thì chuyện giữa cô và Hà Tiêu đúng là chẳng đáng gì!
"Đúng vậy đấy, chuyện này còn liên lụy tới tận ba nhà cơ mà. Chú của bên trai ấy, tính theo vai vế thì con cũng phải gọi là cậu, mấy hôm trước còn suýt vác dao tới tìm người ta."
Bà ngoại thở dài: "Con nói xem, sao lại loạn đến mức ấy chứ?"
"Loạn đến mức ba nhà đều không yên thân!" Ông ngoại thuận miệng tiếp lời, rồi lại quay ra ngoài sân để tiếp tục khuân đồ.
Hà Tiêu cũng đã quay trở lại, phụ ông ngoại chuyển đồ vào sân, sau đó cầm mấy món rau và thịt đi thẳng vào bếp. Bà ngoại vừa từ trong nhà ra đã thấy cậu vào bếp, vội bước nhanh qua, chẳng còn tâm trí đâu mà tám chuyện làng xóm với Hà Quất nữa.
Vào bếp thì thấy Hà Tiêu đã xắn tay áo sơ mi trắng lên, rõ ràng là đang định nấu ăn.
"Sao có thể để cháu rể vào bếp được chứ, để bà, để bà nấu cho! Mau đi uống trà đi, chỗ này để bà lo!" Bà ngoại vừa nói vừa muốn đuổi anh ra.
"Bà ngoại, để con làm đi, con nấu ăn ngon lắm mà."
Ngẩng đầu lên thì thấy Hà Quất cũng đã đi vào bếp, anh hơi nâng cằm lên, giọng mang chút khoe mẽ: "A Quýt thích ăn đồ ăn con nấu mà."
Đã là mùa hè rồi, nhưng để trông cho chỉn chu một chút, anh vẫn cố ý mặc áo sơ mi dài tay, chắc là nóng lắm nên đã tháo cúc trên cùng, để lộ ra phần xương quai xanh bên trong.
Tay áo cũng xắn lên, lộ ra cánh tay cơ bắp rõ ràng. Làn da màu lúa mạch, gân xanh nổi rõ.
Đúng là đã mắt, Hà Quất bất giác nghĩ đến từ này.
Một người đàn ông cao gần mét chín mặc sơ mi trắng, quần tây, đầu đinh, vai rộng eo thon chân dài, như thế mà không "đã mắt" thì còn ai nữa?
Cô bật cười rồi bước vào bếp, phụ họa theo: "Bà ngoại, Hà Tiêu nấu ăn ngon lắm, để anh ấy nấu đi. Bà với ông ra xem tivi đi, con sẽ ở lại phụ bếp."
Câu này trúng tim Hà Tiêu ghê gớm!
"Đúng rồi, để A Quýt làm phụ bếp, bà ngoại ra ngoài xem tivi đi."
"Không được không được, cháu rể đến chơi mà để con nấu ăn thì sao được?"
Bà ngoại cứ không chịu, ông ngoại cũng đi vào. Ông vừa hay nghe thấy lời bà, nhưng lại không nói đỡ cho bà mà ngược lại: "Bà cứ để tụi nó làm đi, Hà Tiêu đâu phải người ngoài, khách sáo gì nữa."
Nói xong liền kéo tay bà ngoại ra ngoài bếp.
Ra đến cửa, ông mới nhỏ giọng: "Tụi nhỏ có lòng hiếu thảo thì mình đừng giành làm với nó, hơn nữa tay nghề của Hà Tiêu cũng tốt, để nó nấu đi."
Nghe ông nói vậy, bà ngoại lại quay đầu nhìn vào bếp, cuối cùng cũng chịu để tụi nhỏ nấu. Nhưng vừa quay người lại đã nói: "Đi hái ít trái cây để tụi nó mang về, dưa hấu ngoài ruộng hái nhiều chút, rồi đi coi đào có chín chưa, chọn quả đỏ mang về ít... Thôi thôi, tôi đi với ông luôn, không yên tâm để ông đi một mình."
Tiếng ve kêu giữa mùa hè cực kỳ chói tai, như thể ở ngay trên mấy cái cây ngoài cổng. Thỉnh thoảng lại nghe tiếng chó sủa, chó nhà bà ngoại không biết chạy đi đâu rồi. Đôi khi còn có tiếng ai đó trong làng gọi con về ăn cơm.
Giữa cái khung cảnh ồn ào đó, lòng người lại cảm thấy yên tĩnh hơn bao giờ hết.
Hà Quất ngồi trên ghế nhỏ nhặt rau.
Hà Tiêu thì bận rộn cắt thịt, ướp thịt.
"Làm món vịt om bia, thêm món gà xào, cá thì kho nhé, ông bà bị tiểu đường, không ăn được cá chua ngọt. Còn bò thì em muốn ăn kiểu gì?" Anh cúi đầu hỏi cô.
Hà Quất ngẩng đầu: "Làm món đơn giản thôi, trời nóng, ở bếp lâu cũng mệt."
"Vậy làm món bò trộn ngò rí nhé?"
"Được."
Rau đã nhặt xong, mang đi rửa sạch, đặt lên bếp, đang chuẩn bị ra ngoài thì nghe Hà Tiêu gọi: "Lại đây."
Hà Quất đi đến bên cạnh anh, Hà Tiêu thấp giọng hỏi: "Công khai quan hệ thế này, em thấy sao, có thấy không thoải mái không?"
Trên đường đến đây Hà Tiêu đã nói sẽ nói rõ chuyện của hai người với ông bà ngoại. Nhưng không ngờ lại trùng hợp gặp bà Trịnh nên anh cũng nói luôn ngay trước mặt bà ấy.
Sợ Hà Quất thấy khó xử, anh mới đặc biệt hỏi.
Hà Quất lấy khăn giấy nhỏ trong túi ra, rút một tờ, giơ tay lên.
Hà Tiêu thấy vậy thì bật cười cúi đầu, ra hiệu bảo cô lau mồ hôi giúp mình.
Cô khẽ nói: "Không thấy khó chịu, thấy cũng được mà."
Có lẽ thật sự là bị chuyện mà bà ngoại kể làm chấn động, cô đột nhiên cảm thấy chuyện giữa cô và Hà Tiêu thực sự chẳng tính là gì.
Nhìn đôi môi đỏ khẽ mấp máy, yết hầu của Hà Tiêu chuyển động lên xuống, thường ngày hôn nhau thành quen, giờ lại muốn hôn tiếp. Nhưng vì đang ở nhà người khác, anh vẫn liếc mắt ra cửa xem hai ông bà có về chưa, rồi mới nhỏ giọng nói: "Em có thể chủ động hôn anh một cái không?"
Hà Quất như bị điện giật, rút tay lại ngay, chẳng thèm lau mồ hôi nữa, quay người bỏ đi: "Nấu cơm cho tử tế vào."
Xong phim, hôn cũng không được, người cũng đi rồi.
Hà Tiêu nhìn bóng lưng cô, cố tình than thở: "Không biết đến khi nào mới đợi được người nào đó chủ động đây!"
Giọng nói vừa đủ to, lọt hết vào tai Hà Quất.
Biết là đang cố tình nói cho cô nghe.
...
Buổi trưa, Hà Tiêu đích thân xuống bếp nấu tám món, bốn mặn bốn chay, xem như là giúp bà ngoại bù tiệc sinh nhật. Bà Trịnh cũng dắt bé Hàm Hàm tới ăn cơm, còn mang theo năm sáu quả dưa hấu. Ông bà ngoại cũng hái thêm vài quả dưa hấu và đào, định cho hai đứa mang về.
Cho đến khi Hà Quất nói muốn ở lại vài hôm, ở với ông bà mấy ngày, thì hai cụ lần đầu tiên kiên quyết từ chối.
"Ở lại với ông bà làm gì, về với Hà Tiêu đi, sau này rảnh lại ghé chơi. Lái xe cũng chỉ bốn năm chục phút, không cần phải ở lại, muốn thì trưa nào ghé ăn cơm cũng được, chiều về với Hà Tiêu."
Hà Quất: "..."
Trước đây lúc cô không nói muốn ở lại thì hai ông bà còn đòi cô ở lại, sao bây giờ lại không muốn cô ở nữa rồi?
"Vợ chồng trẻ không nên xa nhau, ở cạnh nhau nhiều hơn thì tốt." Bà ngoại nói chắc như đinh đóng cột.
Câu này đúng là nói trúng tim Hà Tiêu!
Anh vội tiếp lời: "Bà ngoại nói đúng, tụi con nghe lời bà. Đi thì đi cùng, ở thì ở cùng, không chia ra."
Tóm lại là không tách!
"Với lại người trẻ các con với tụi già bọn bà, sinh hoạt giờ giấc khác nhau lắm, ở lại sẽ thấy không thoải mái, cứ về với Hà Tiêu đi." Bà ngoại lại tìm thêm lý do.
Trước đây ông bà thường giữ Hà Quất ở lại vài hôm, chẳng qua là muốn bồi bổ cho cô, nhìn cháu gái gầy thế, ai mà không xót.
Nhưng bây giờ nhìn mặt cháu gái có chút đầy đặn hơn lần trước, cuối cùng bà ngoại cũng yên tâm.
Biết tụi nhỏ lo lắng, bà ngoại cố ý giơ tay vung vẩy trước mặt Hà Quất: "Ông bà còn khỏe lắm, đừng lo. Nếu có chuyện gì thật, ông bà sẽ gọi cho các con."
Thấy ông bà kiên quyết như vậy, Hà Quất cũng đành bỏ ý định ở lại mấy hôm, đồng ý về cùng Hà Tiêu.
...
Ăn xong, cắt bánh sinh nhật, mỗi người ăn một miếng nhỏ.
Chờ bà Trịnh và bé Hàm Hàm về rồi, ông ngoại mới hỏi: "Hai đứa định bao giờ cưới?"
Hà Tiêu quay đầu nhìn Hà Quất: "Chuyện này A Quýt quyết, con khi nào cũng được ạ."
Hà Quất thật sự chưa nghĩ đến chuyện này, chỉ thấy mới yêu nhau, cưới xin chưa cần gấp: "Để vài năm nữa đi ạ, bây giờ chưa vội."
Nhưng nếu hai người có cưới, có lẽ cũng sẽ không tổ chức lễ cưới.
Cha mẹ hai bên, giờ chỉ còn ba ruột của Hà Tiêu còn sống, mà cũng hơn mười năm không liên lạc.
Trong tình cảnh này, thà không tổ chức còn hơn.
Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Story
Chương 41: Chính xác
10.0/10 từ 49 lượt.
