Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi

Chương 40: Tác hợp


Đã đồng ý rồi thì đương nhiên phải nói được làm được.


Sáng hôm sau, chị Mạn liền hẹn Hà Quất tới tiệm nail, ban đầu nói là muốn làm móng cho cô, sau lại biết cô mới làm móng mấy hôm trước, liền đổi giọng bảo lâu rồi không gặp, nhớ cô một chút.


Tóm lại là tìm cớ để hẹn cô ra ngoài gặp mặt.


Cúp máy xong, Hà Quất vẫn thấy khó hiểu: "Không lẽ có chuyện gì à?"


"Ai gọi đó?"


Hà Tiêu từ phòng ngủ bước ra, trên người còn mặc bộ đồ ngủ Hà Quất mới mua cho mấy hôm trước. Vừa đi đến bên cạnh cô, cánh tay đã quàng lấy eo cô một cách rất tự nhiên.


"Chị Mạn gọi nói là nhớ em. Mà em cứ thấy kỳ kỳ, chắc là có chuyện gì đó."


"Có gì thì đến đó rồi biết, tiện thể ra ngoài đi dạo, xem tiến độ sửa sang tiệm trái cây luôn."


Hà Tiêu cúi người lại gần, hôn lên má mềm mềm của cô một cái: "Anh đi đặt bánh kem trước, mai đưa em về nhà ông bà ngoại, tiện thể mừng sinh nhật muộn của bà ngoại."


Nói xong lại nâng mặt cô lên hôn thêm một cái, còn làm bộ ngờ nghệch hỏi: "Mặt chị sao mà mềm dữ vậy? Người cũng mềm mềm thơm thơm."


Anh cúi đầu xuống, dí mũi vào hõm cổ cô hít sâu một cái.


Hà Quất sớm đã quen với mấy trò này của anh, lúc ngủ thì ôm riết không buông, ngủ dậy thì dính người, ôm hôn đủ kiểu. Hôn má, hôn cổ, hôn xương quai xanh, thậm chí hôn môi cũng là chuyện thường.


"Trước tính cho em ở bên ông bà ngoại thêm mấy ngày, giờ anh đổi ý rồi... không được ở lâu đâu, nhiều nhất ba ngày thôi, không thì anh phát điên mất." Hà Tiêu bày ra vẻ tội nghiệp.


Nếu không phải vì tiệm trái cây đang sửa, cần người trông coi thường xuyên, thì anh cũng muốn theo luôn.


Chỉ tiếc là không thể bỏ mặc cửa tiệm.


"Nhiều nhất ba ngày, ba ngày sau anh sẽ đến đón em." Hà Tiêu nhấn mạnh lại lần nữa.


Ánh mắt anh nhìn từ trên xuống dưới, lướt qua từng đường nét khuôn mặt cô, cuối cùng dừng lại nơi đôi môi đỏ, lưu luyến không rời: "A Quýt, hay là... mấy ngày này tối anh lái xe qua nhà ông bà ngoại ngủ luôn đi, như vậy buổi tối còn được gặp em."


Dù gì cũng gần, lái xe tầm hơn bốn mươi phút.


Ngủ ở nhà ông bà ngoại cũng không sao, sáng hôm sau lại quay về huyện là được.


"Không được."


Hà Quất từ chối thẳng, "Anh ngủ bên đó không tiện."


Về việc "không tiện" chỗ nào, Hà Tiêu tự biết trong lòng: "Anh có thể nhịn, ở nhà ông bà không làm."


"...Anh nhịn được hả?"


Hà Quất căn bản không tin anh có thể nhịn khoản đó.


Trước kia thì còn có thể, chứ từ lúc "phá giới" rồi thì anh chẳng nhịn nổi tí nào.


Ngay cả Hà Tiêu cũng rơi vào trạng thái nghi ngờ bản thân.



Có vẻ thật sự... không nhịn được.


Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Hà Tiêu cũng đành từ bỏ ý định: "Thôi được rồi, mấy ngày này anh không qua nữa, ba ngày sau đến đón em."


"Nhiều hơn ba ngày là anh điên mất đó!"


Hà Quất bị câu này chọc cười. Trước đây đâu thấy anh bám cô dữ vậy, giờ thì như thể muốn dán cả người lên cô cho xong.


Ba ngày ở nhà ông bà ngoại cũng đủ rồi.


"Được, em đi ba ngày, sau này có thời gian sẽ thường xuyên ghé chơi." Cô đẩy tay anh ra, nhẹ giọng nói: "Em đi sang chỗ chị Mạn một chút, còn vụ đặt bánh thì nhờ anh. Có gì nhắn em."


"Đừng đi lâu quá, trời nóng lắm, về sớm nha."


"Ừ."


...


Ra khỏi nhà, một người đi thẳng tới tiệm bánh kem, một người đi đến tiệm nail.


Hà Quất nghĩ chắc chị Mạn có việc gì khó nói qua điện thoại, nên vừa đi vừa rảo bước, gấp gáp đến nơi. Cửa tiệm vừa mở ra, chuông gió phía sau cửa đã reo lên.


Chị Mạn nghe tiếng liền ngẩng đầu lên nhìn.


Thấy là Hà Quất thì lập tức cười tươi như hoa: "Quýt tới rồi à, mau ngồi mau ngồi!"


Mới mười giờ sáng nên trong tiệm chưa có khách.


Hà Quất ngồi xuống đối diện chị, đúng lúc điện thoại cũng reo lên.


Là tin nhắn của Hà Tiêu: Anh nói với chị Mạn rồi, nhờ chị ấy tác hợp cho bọn mình, nên phần còn lại giao cho em nhé.


Tác hợp cho bọn họ?!


Hà Quất nhất thời không hiểu nổi tin nhắn này là gì.


Họ đang yêu nhau đàng hoàng rồi cơ mà!


Không lẽ Hà Tiêu bị mất trí nhớ? Nếu không thì tại sao lại bảo người khác tác hợp?


Nhưng lúc ra khỏi nhà đâu thấy gì bất thường?


Ít nhất cũng không giống kiểu người bị mất trí.


Đang còn mông lung, thì chị Mạn đối diện bỗng hỏi: "Quýt, em thấy Hà Tiêu thế nào?"


"Hửm?"


Hà Quất đơ ra.


Câu này nghe không khác gì kiểu muốn tác hợp hai người vậy.


Giống y như kiểu muốn giới thiệu đối tượng.



Chị Mạn thấy cô không nói gì, tưởng câu hỏi không rõ ràng, liền nói thẳng luôn: "Chị với anh Thao mấy hôm nay suy nghĩ rồi, thấy em với Hà Tiêu thật ra rất hợp nhau, quen biết lâu như vậy rồi, tính cách và thói quen của nhau cũng rõ. Mà nhìn điều kiện của em thì tìm người như Hà Tiêu là hợp nhất rồi."


"Ý chị là, em có thể cân nhắc thử yêu Hà Tiêu xem sao."


Hà Quất: "..."


Cực kỳ nghi ngờ chị Mạn bị Hà Tiêu gài bẫy!


Cúi đầu liếc nhìn điện thoại, lại ngẩng lên nhìn chị Mạn, trong mắt đầy nghi hoặc và khó hiểu. Nhưng dù chưa đoán được ý đồ của Hà Tiêu, cô vẫn quyết định không vạch trần anh.


"Để em suy nghĩ thêm." Hà Quất cười gượng.


Chị Mạn nghe xong thì sốt ruột hẳn: "Chậc! Nghĩ gì nữa, thử yêu thôi mà, hợp thì yêu tiếp, không hợp thì chia tay."


"Quýt, em chắc là còn khúc mắc trong lòng đúng không? Cứ cảm thấy Hà Tiêu là em trai mình?"


Cũng không hẳn, ít nhất giờ thì không còn.


Từ lúc yêu nhau đến giờ, ngày nào cũng bị Hà Tiêu ôm hôn âu yếm các kiểu, giờ mà còn coi là em trai thì đúng là quá giả tạo.


Nhưng trước mặt chị Mạn, Hà Quất chỉ đành thuận theo: "Có lẽ là hơi vậy thật."


"Hai đứa đâu có quan hệ máu mủ gì, ba mẹ cũng ly dị lâu rồi, thật ra em không cần coi nó là em nữa. Với lại, Hà Tiêu điều kiện thế kia, đẹp trai, dáng đẹp, cao mét tám mấy, trai trong phim nhiều thằng còn không bằng!"


Chị Mạn y như kiểu "bà mai chuyên nghiệp".


Hà Quất suýt nữa bật cười.


Có lẽ trên mặt cô thật sự nở nụ cười, nên chị Mạn cũng thấy yên tâm hơn, càng nói càng hăng: "Quýt, nghe chị một câu, thử quen với Hà Tiêu đi. Không được thì chia tay, thử có mất gì đâu."


"Chị Mạn." Hà Quất cười hỏi: "Hà Tiêu trả chị bao nhiêu thế? Nhìn chị y như mấy bà mối chuyên đi khen nam chính sau khi nhận tiền vậy đó!"


Chị Mạn bị câu này chọc cười đến ra tiếng, Hà Quất nghe xong cũng cười vang.


Đúng lúc đó, anh Thao vừa đi đến cửa nghe thấy tiếng cười trong phòng, liếc qua lớp kính, thấy Hà Quất cũng đang ở đó, mà vợ mình còn cười nghiêng ngả, anh ấy cũng bất giác bật cười rồi quay về tiệm tóc bên cạnh. Trước khi bước vào còn lẩm bẩm: "Cái bà ngốc này!"


Trong tiệm nail, chị Mạn cười đến nỗi nước mắt chảy ra, vừa lau nước mắt vừa nói: "Quýt, nghe em nói mà chị đúng là thấy mình y như mấy bà mối được thuê để tâng bốc người ta vậy, buồn cười chết mất!"


Chị ấy đưa tay lên lau khóe mắt, rồi mới khẽ nghiêm mặt lại, kéo chủ đề về đúng hướng: "Nhưng mà nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài, thật đó, em có thể thử với Hà Tiêu xem sao. Chị không nói đùa đâu."


Chị Mạn rút một tờ giấy bên cạnh, lau khô nước mắt trên mắt và tay, rồi lại xoa xoa hai má đang cứng vì cười.


Lần này, sắc mặt chị hiếm khi trở nên nghiêm túc: "Thật ra trước đây chị chưa từng nghĩ tới chuyện tác hợp hai đứa bây. Là hôm qua Hà Tiêu qua bên anh Thao cắt tóc, chị nghe ảnh nói, cảm giác nó hình như có ý với em. Sau đó nó bảo chị giúp, muốn chị thử tác hợp hai đứa xem có được không."


"Tối qua về chị cũng suy nghĩ kỹ, thấy hai đứa bây thật ra có thể thử một lần."


Giấy trong tay chị Mạn được gấp làm đôi, rồi lại gấp tiếp, cứ thế từng lần từng lần, cho đến khi tờ giấy không thể gấp thêm nữa, chị mới cầm lên lau mép bàn trước mặt.


Câu cuối cùng, chị vẫn nói lại: "Hợp hay không hợp thì phải thử mới biết. Không hợp thì chia tay, hợp thì tiếp tục."


"Chị Mạn."


Chị ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt cẩn trọng của Hà Quất. Hà Quất khẽ hỏi: "Chị thật sự không thấy chuyện em và Hà Tiêu ở bên nhau... hơi kỳ lạ à?"



"Kỳ lạ? Ờ... chắc cũng không hẳn là kỳ lạ đâu." Chị Mạn nghĩ một lát, rồi cúi đầu ngắm bộ móng của Hà Quất mà nói: "Chắc là kiểu không quen thôi, chỉ là giai đoạn đầu sẽ hơi thấy lạ. Giống như em quen làm mấy bộ móng màu nhạt này, mà một ngày chị bắt em làm móng đỏ chót hay đen tuyền, em cũng sẽ thấy không quen. Nhưng nhìn lâu rồi, dần dần cũng quen thôi."


"Quen dần..."


Hà Quất bỗng cảm thấy, lời nói của người phụ nữ học không cao như chị Mạn, lại bất ngờ có đạo lý.


Ít nhất nếu đem hai chữ quen dần này đặt vào mối quan hệ giữa cô và Hà Tiêu thì thật sự quá đúng.


Quan hệ đã thay đổi thì phải cho bản thân, cho đối phương và cho cả người xung quanh một khoảng thời gian để thích nghi. Thời gian đủ lâu, rồi mọi người cũng sẽ quen với điều đó thôi.


Cô cúi đầu nhìn vào màn hình điện thoại, dường như cũng đã đoán được lý do vì sao Hà Tiêu lại lừa chị Mạn.


Cho dù màn tác hợp này chỉ là bề ngoài, thì với họ, nó vẫn là một cái bậc thang. Vừa hay có thể giúp họ đi xuống một cách êm đềm, cũng có thể mượn lời chị Mạn để khiến những người xung quanh dần dần biết, rồi chấp nhận mối quan hệ này.


Chỉ là nghĩ đến việc lợi dụng chị Mạn như vậy, Hà Quất vẫn thấy hơi áy náy.


Điện thoại lại sáng lên, cô mở khóa. Vẫn là tin nhắn của Hà Tiêu:Anh đã đồng ý với chị Mạn là sẽ giúp con gái chị ấy vào trường Nhất Trung Kỳ Viên.
Nếu em đoán được tình hình rồi thì có thể chọn nói thật với chị ấy, hoặc giống anh, mượn cái bậc này để từ từ công khai chuyện của chúng ta.


Anh y như đang xem được camera trong tiệm nail, biết rõ hai người đã nói tới đoạn nào, còn đoán trúng cả suy nghĩ của cô.


Hà Quất nhìn chằm chằm tin nhắn của Hà Tiêu ba giây, rồi ngẩng đầu mỉm cười với chị Mạn: "Chị Mạn, chuyện này em sẽ suy nghĩ kỹ, dù sao cũng cảm ơn chị đã quan tâm chuyện của bọn em như vậy."


"Haiz, hàng xóm với nhau, chuyện nên làm thôi mà!"


Thấy Hà Quất đứng dậy, chị Mạn cũng theo đó đứng lên: "Về liền hả?"


"Đi xem thử bên tiệm trái cây sửa tới đâu rồi. Cũng lâu rồi em chưa ghé, tiện xem luôn."


"Được, vậy chị không tiễn. Nhưng nhớ là phải nghĩ kỹ chuyện đó đấy nha!"


"Vâng, em sẽ suy nghĩ nghiêm túc."


Hà Quất đáp lại, rồi rời khỏi tiệm nail.


Ra ngoài, nụ cười trên môi cô dần tan, mang theo chút áy náy mà bước đến trước cửa hàng trái cây.


Cửa tiệm đang trong quá trình sửa sang, tường được sơn màu cam đỏ, còn đặc biệt thuê thợ vẽ những quả quýt chất thành đống trên tường. Ngay quầy thu ngân còn có hàng chữ dễ thương: "Tiệm Trái Cây của Quýt".


Phong cách trang trí giản dị mà ấm áp đúng kiểu Hà Quất thích.


Cả công trình chủ yếu chỉ là sơn lại tường, dọn dẹp bên trong lẫn bên ngoài, chỗ nào hỏng thì sửa, dùng toàn sơn thân thiện với môi trường.


Đợi thi công xong, vẫn cần mở cửa thông gió một thời gian để bay hết mùi sơn, sau đó mới có thể khai trương.


Tính ra tầm một tuần nữa là hoàn thiện, khoảng một tháng sau là tiệm có thể mở lại được rồi.


Sau khi kiểm tra mọi thứ ổn thỏa, Hà Quất ghé sang chào dì Lâm và chú Chu bên cạnh, rồi mới về nhà.


...


Khi về tới nơi, Hà Tiêu đang chuẩn bị bữa trưa.


Nghe tiếng mở cửa, anh ló đầu ra khỏi bếp: "Anh mua bánh ngọt cho em đó, để trên bàn, ăn tạm đi, cơm sắp xong rồi."



Hà Tiêu đang cắt rau, không quay đầu lại, nhưng chỉ nghe bước chân là đã nói chắc như đinh đóng cột: "Em thấy khó chịu vì chuyện lợi dụng chị Mạn đúng không?"


"Ừm."


"Đợi chị ấy tung tin xong, anh sẽ nói thật với chị ấy, rồi mang chút quà sang bù lại. Với tốc độ lan truyền của chị ấy, chắc một tuần là cả khu biết thôi."


Nói xong, anh chẳng nghe cô đáp lại gì. Quay đầu nhìn, thấy cô vẫn một bộ mặt không vui, anh liền đặt dao xuống, rửa tay dưới vòi nước, rồi rút khăn giấy lau khô.


Bước đến trước mặt cô, anh cúi người ngang tầm mắt vớ cô, giọng nhẹ hẫng: "Vẫn thấy khó chịu à?"


Hà Quất ngẩng mắt nhìn anh, trong đáy mắt ngoài áy náy còn có một cảm xúc anh đọc không ra.


Hà Tiêu vẫn luôn biết rất rõ đạo đức của cô cao hơn anh. Những việc kiểu "lợi dụng người khác" như thế này, cô đúng là khó chấp nhận.


Do dự nửa phút, anh nói: "Hay là anh đi nói thật bây giờ nhé?"


"Không cần." Hàng mi dày khẽ rũ xuống, che khuất ánh nhìn trong mắt. Mãi đến lúc này cô mới nói ra điều thật lòng: "Em đang nghĩ... có phải mình quá lo lắng, cũng quá thiếu dũng cảm rồi không..."


Nếu cô có thể dũng cảm như Hà Tiêu, đối mặt thẳng thắn với mọi chuyện, thì anh cũng chẳng cần phải làm những việc này, chẳng cần phải nghĩ cách nhờ vả chị Mạn.


Nhưng ngay sau đó, những ngón tay thon dài khẽ gạt đi sợi tóc lòa xòa trước trán cô, Hà Quất hơi ngước lên, vừa vặn chạm vào ánh mắt dịu dàng mà sâu thẳm của anh.


Giọng anh bình tĩnh mà kiên định: "A Quýt à, đừng quên là anh ép em ở bên anh. Những chuyện đang xảy ra, đều là việc anh nên gánh. Nếu không phải vì anh, em đâu phải chịu mấy rắc rối này. Nên đừng tự đổ lỗi cho bản thân nữa."


"Anh chưa từng muốn em phải dũng cảm. Em chỉ cần sống theo cách em muốn, những việc khác cứ để anh lo."


Anh đặt tay lên vai cô, xoay người cô lại, nhẹ nhàng đẩy ra khỏi bếp.


Rồi cúi đầu khẽ nói bên tai cô: "Anh mua bánh tuyết vị xoài cho em, còn có thêm mấy loại bánh ngọt và bánh quy khác, thử xem em thích cái nào."


Lúc ở tiệm bánh, chỉ cần thấy món bánh tuyết đó, Hà Tiêu đã nhớ ngay tới khuôn mặt mềm mại của cô, cảm giác như da cô cũng mềm mịn chẳng khác gì lớp vỏ bánh ấy.


Thế là anh mua luôn một ít đem về.


Đến phòng khách, anh ấn vai cô ngồi xuống ghế sofa: "Giờ em cứ ăn trước đi, muốn ăn trái cây thì gọi anh, anh nấu cơm đây, lát nữa là xong. Ăn xong mình cùng đi chọn quà sinh nhật cho bà ngoại."


Bàn tay to khẽ xoa l*n đ*nh đầu cô, giọng anh dịu dàng đến mức gần như tan vào không khí: "Đừng gánh hết lỗi lên người mình nữa. Là anh ép em, nên mọi hậu quả cũng để anh chịu."


Hà Quất mím môi không nói thêm gì.


"Em ăn đi, có gì gọi anh." Nói rồi, anh quay lại bếp.


Ánh mắt cô vẫn dõi theo bóng lưng anh, cho đến khi anh biến mất sau cánh cửa, mới chậm rãi thu tầm mắt lại.


Trên bàn, mấy túi bánh ngọt được gói kỹ, trong một túi trong suốt còn kẹp một tấm thiệp.


Cô lấy ra xem, là một bức tranh vẽ đơn giản:


Một con chó và một con mèo, móng vuốt đang khẽ nắm lấy nhau.


Từ sau khi hai người yêu nhau, Hà Quất mới biết Hà Tiêu hóa ra còn biết vẽ tranh minh họa.


Đa phần là vẽ những khoảnh khắc nhỏ giữa hai người, và Hà Quất cũng thật lòng thích chúng.


Mỗi bức cô đều trân trọng cất giữ thật kỹ.


Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Story Chương 40: Tác hợp
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...