Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Chương 39: Giao dịch
Ở nhà nghỉ ngơi liền hai ngày, thứ Hai hôm đó đúng dịp lớp học piano của Chử Tích được nghỉ, Hà Quất mới ra ngoài cùng Chử Tích đi dạo phố.
Trời nóng, hai người mua đồ uống lạnh xong, loanh quanh dạo vài vòng, không chọn được bộ nào vừa ý, đành quay về nhà họ Hà.
Vừa vào cửa, Hà Tiêu liền thò đầu từ trong bếp ra.
Thấy là hai người họ, anh cười cười bưng từ bếp ra nửa quả dưa hấu đã cắt sẵn, còn cắm thêm thìa bên trên.
"Sao cậu biết mà vừa đúng lúc bọn tôi về, lại vừa đúng lúc dưa hấu cắt xong luôn vậy!" Chử Tích nghi ngờ liếc nhìn Hà Quất, cười cười đầy ẩn ý: "Hay là có ai báo trước cho cậu, nói bọn tôi sắp về rồi?"
Lúc trên đường về đã thấy Hà Quất cầm điện thoại nhắn tin, giờ nghĩ lại chắc là đang nhắn với Hà Tiêu.
"Hai người các cậu..." Chử Tích kéo dài âm cuối, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người: "Không phải là đang quen nhau đấy chứ?"
Hà Quất không đáp, chỉ nhận lấy nửa quả dưa từ tay Hà Tiêu, thay dép rồi đi đến sofa ngồi ăn.
Hà Tiêu thì lại thừa nhận rất dứt khoát: "Đang quen, hơn một tháng rồi."
"Cái gì?!" Chử Tích hét to như thể có ai giẫm trúng đuôi cô nàng: "Hà Quất, cậu quá không có tình nghĩa rồi đấy! Hai người quen nhau hơn tháng rồi mà cậu không nói với tớ một câu nào! Tớ còn coi cậu là bạn thân nhất cơ mà, chuyện như vậy sao lại không nói cho tớ biết!"
Nhưng Hà Quất thực sự rất ngại nói với người quen, luôn cảm thấy giữa cô và Hà Tiêu như thể một mối quan hệ không thể phơi bày ra ánh sáng.
"Cô ấy ngại, không tiện nói." Hà Tiêu đỡ lời, rồi lại mang từ trong bếp ra hai hộp bánh quy và hai hộp thịt bò khô vừa làm hôm qua: "Hai người cứ ở nhà nghỉ ngơi đi, anh ra cửa hàng trông một chút. Tối muốn ăn gì thì nhắn cho anh."
Câu cuối rõ ràng là nói với Hà Quất.
Hà Quất khẽ "ừ" một tiếng.
Thấy Hà Tiêu rời đi, cửa vừa đóng lại, Chử Tích đã lập tức nhào đến hỏi: "Quen Hà Tiêu cảm giác thế nào? Có phải rất tốt không?"
Hà Quất vừa ăn dưa hấu vừa nghĩ, nước dưa ngọt mát trôi xuống bụng, bao nhiêu nóng bức khi đi ngoài trời cũng tan biến. Gió từ ban công thổi qua làm tóc lay động, cô cúi mắt nhìn phần ruột dưa đỏ au, mãi một lúc mới hờ hững đáp: "Cũng được."
"Cái gì mà cũng được, tốt là tốt, không tốt là không tốt, ai lại trả lời kiểu vậy?"
Chử Tích cắn một miếng dưa to, ngả lưng vào sofa, nghiêng đầu nhìn cô. Vừa nhìn thấy bộ nail mới trên tay Hà Quất, cô nàng lập tức kéo tay cô qua, lại hét ầm lên lần nữa: "Trời ạ! Cậu lại làm móng nữa hả! Hà Quất, bao nhiêu năm rồi cậu không làm móng?"
"Tớ nhớ lần cuối cậu làm là năm hai đại học, còn là kỳ nghỉ đông ấy!"
Cô nàng cầm tay Hà Quất ngắm tới ngắm lui, như thể phát hiện ra lục địa mới.
"Quả nhiên là quen Hà Tiêu rồi khác hẳn nhé, tóc mới uốn nè, móng tay cũng làm rồi... cái này gọi là gì? Gọi là cuộc sống hạnh phúc đấy!"
Giọng hét và những biểu cảm ngạc nhiên của Chử Tích làm Hà Quất không nhịn được, cong môi cười nhẹ, rút tay khỏi tay cô nàng: "Thôi đi, mau ăn dưa đi."
Nhưng với tính cách nhiều chuyện như Chử Tích, sao có thể ngoan ngoãn ăn dưa cho được.
Cô nàng ghé sát lại, mặt đầy hóng hớt: "Hai người có làm chưa?"
Ầm!!!
Đầu óc Hà Quất như nổ tung, cả khuôn mặt đỏ ửng.
"Chử Tích, cậu..."
"Tớ chỉ hỏi thôi mà, người lớn rồi, nói mấy chuyện này cũng chẳng sao cả. Nhưng nhìn phản ứng cậu thế kia, chắc là làm rồi."
Chử Tích ôm lấy cánh tay Hà Quất, làm nũng lắc lắc, "Cảm giác thế nào? Ổn chứ? Có siêu sướng không?"
Hà Quất úp tay vào trán cô nàng, dùng sức đẩy ra xa.
Nhưng mới đẩy ra một chút, Chử Tích lại chồm tới.
"Ái dà, nói chút đi mà, tớ chỉ là tò mò thôi."
Chử Tích rút cánh tay khỏi tay Hà Quất, múc một thìa dưa, vừa ăn vừa nói: "t*nh d*c là một phần rất quan trọng trong mối quan hệ yêu đương, chẳng có gì không thể nói. Quan trọng như ăn cơm ngủ nghỉ vậy đó. Cậu nên cởi mở hơn, thẳng thắn trò chuyện, không có gì phải ngại."
So với Hà Quất, tư tưởng của Chử Tích dường như cởi mở hơn nhiều.
Nhưng thực tế là cô nàng chưa từng yêu đương, chuẩn "độc thân từ trong trứng" luôn.
Hà Quất nghiêng đầu nhìn cô nàng, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Hồi lâu, cuối cùng cũng hỏi ra điều cô thắc mắc: "Cậu chưa từng yêu, sao lại... cởi mở về mấy chuyện này đến vậy?"
"Tớ từ trước tới giờ vẫn rất cởi mở, chỉ là trước kia cậu chưa có kinh nghiệm nên tớ không nói thôi. Với lại độc thân thì cũng có thể có thái độ cởi mở về chuyện t*nh d*c mà, hai chuyện này không mâu thuẫn."
Thìa bạc c*m v** dưa, động tác của Chử Tích đột nhiên khựng lại, khóe mắt liếc nhìn Hà Quất bên cạnh.
Trong mắt thoáng qua một tia do dự, nhưng cũng chỉ do dự hai giây, cô nàng đã thoải mái nói ra: "So với việc l*m t*nh với người khác, tớ thật ra thích làm với bản thân mình hơn."
Hà Quất chưa hiểu, "Với bản thân là sao?"
"Mua đồ chơi nhỏ á!"
"Đồ chơi nhỏ gì cơ?"
"...Hà Quất, bây giờ là năm 2025 rồi đó, mà cậu không biết mấy thứ đó là sao? Cậu còn sống ở thời đại này không vậy!"
Chử Tích gần như cạn lời, mở điện thoại lên một app mua sắm, tìm kiếm đủ loại đồ chơi chuyên dụng cho nữ giới, rồi đưa điện thoại cho Hà Quất sau khi chuyển sang trang sản phẩm.
Vừa nhìn thấy mấy món gọi là "đồ chơi nhỏ" kia, Hà Quất lập tức hiểu ra.
Thì ra đây gọi là l*m t*nh với chính mình!
"Tự mình chiều chuộng bản thân cũng tốt." Hà Quất đưa lại điện thoại cho cô nàng.
Chử Tích vội hỏi: "Có muốn tớ tặng cậu vài cái không, coi như quà mừng cậu và Hà Tiêu quen nhau. Dù sao mấy món này còn giúp tăng tình cảm giữa hai người, nhiều kiểu chơi lắm, vui phết á."
"Ờ... khỏi đi, tớ ứng phó một mình ảnh cũng đủ mệt rồi."
Còn mấy cái trò chơi gì đó, Hà Quất càng không dám nói.
Thằng nhóc đó dạo này đã mê mẩn thử đủ kiểu tư thế rồi, nhưng may là vẫn chưa quá đáng nên cô cũng chiều theo.
Không dám tưởng tượng nếu thêm mấy món đồ chơi kia, Hà Tiêu sẽ điên cỡ nào!
"Vậy là hai người làm rồi nhỉ?!"
Chử Tích bắt được ẩn ý trong lời Hà Quất: "Cảm giác thế nào?"
Hà Quất bị hỏi đến đỏ bừng cả mặt, cúi đầu xúc dưa, nhỏ giọng nói: "Cũng được."
"Sao lại là 'cũng được' nữa?"
Chử Tích vừa định mắng cô nàng trả lời lấy lệ, nhưng ngay sau đó, ánh mắt cô nàng tối lại, như nảy ra ý gì đó, nghiêm mặt hỏi: "Không thoải mái à? Nếu không thoải mái thì phải nói với cậu ta, phải dạy từ từ!"
"Chuyện này rất quan trọng, không thoải mái là phải nói chứ đừng nhịn. Vì nếu nhịn thì có khi cả đời phải nhịn."
Cô nàng y như người từng trải, ra vẻ dạy đời Hà Quất nên làm gì.
Hà Quất bị cô nàng nói đến mức hết cách, đành gật đầu: "Không có không thoải mái, anh ấy rất để ý cảm giác của tớ, nói chung... cũng khá ổn."
Nghe vậy, Chử Tích mới cười hì hì, cuối cùng cũng moi được lời rồi. Thật là khó quá đi mất!
"Cậu thấy ổn là được."
Cô nàng nghiêng đầu tựa lên vai Hà Quất, như thể vẫn chưa yên tâm, còn cố ý dặn dò thêm vài câu: "Người đáng yêu như cậu nhất định không được ấm ức bản thân đâu nha, phải nhớ đặt cảm xúc của mình lên hàng đầu, đừng vì cậu ta mà chịu đựng."
"Hà Tiêu thật ra rất hợp với cậu, tớ cũng nhìn ra được là cậu ấy rất biết chăm sóc cậu, tớ hy vọng cậu ấy có thể luôn luôn như vậy."
Giây tiếp theo, Chử Tích lại ngồi thẳng dậy, nghiêm túc nói: "Cậu cũng đừng lo chuyện của hai người sẽ bị người ta bàn tán, chỉ cần cậu và Hà Tiêu sống tốt với nhau là được, còn ai muốn nói gì thì cứ để họ nói, toàn là kiểu ăn không được nho thì bảo nho chua ấy mà."
"Họ càng bàn tán, hai người càng phải sống thật tốt, tức chết mấy người đó luôn!"
"Dù sao thì tớ cũng ủng hộ cậu! Ba mẹ tớ nhất định cũng sẽ ủng hộ cậu!"
Hà Quất đúng là có lo lắng về những lời bàn ra tán vào đó.
Ít nhất là trên đường trở về huyện Kỳ Viên, đối mặt với những tình huống chưa biết phía trước, cô vẫn luôn canh cánh trong lòng, thậm chí còn suýt nữa vì nỗi sợ đó mà đề nghị chia tay với Hà Tiêu, nhưng lại bị Hà Tiêu chặn trước.
Kỳ lạ là sau khi quay về, trong lòng cô lại dần dần bình ổn, ngay cả những nỗi sợ đó cũng lặng lẽ tan biến.
Có lẽ là vì Hà Tiêu đang âm thầm giải quyết từng chuyện một.
Hoặc cũng có thể là vì cô biết luôn có người ủng hộ họ.
Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Chử Tích, Hà Quất bật cười gật đầu: "Ừ, tớ sẽ cố gắng không quan tâm mấy lời đó nữa, cũng sẽ cố gắng sống thật tốt."
...
Trong tiệm làm tóc Mạn Thao, Hà Tiêu đang ngồi trên ghế, mái tóc ướt sũng. Anh Thao ngồi trên chiếc ghế có bánh xe, vừa cắt tóc cho anh vừa hỏi: "Hơn tháng nay cậu đi đâu rồi? Cửa hàng cũng mặc kệ luôn."
"Đi tìm A Quýt."
"A Quýt?" Cách gọi này nghe không đúng lắm.
Anh Thao dừng tay cầm kéo, xác nhận lại: "Cậu nói là Quýt?"
"Ừ."
Không đúng! Nghe không ổn tẹo nào!
Cùng là đàn ông, anh Thao cực kỳ chắc chắn rằng chuyện này có gì đó kỳ lạ.
Nhưng lại không dám khẳng định ngay, sợ bản thân nghĩ lệch, liền ngẩng đầu nhìn Hà Tiêu trong gương.
Chỉ thấy Hà Tiêu trong gương hơi cong môi, thong thả buông một câu: "Cô ấy không phải chị tôi."
Chỉ một câu đó, anh Thao lập tức tỉnh ngộ, kéo dài giọng "ồ" một tiếng, hoàn toàn hiểu ra rồi. Thu lại ánh mắt tiếp tục cắt tóc cho anh: "Quên mất, ba mẹ hai người sớm đã ly hôn rồi, nói ra thì hai người vốn dĩ cũng không còn là chị em nữa. Nếu thật sự đến được với nhau thì cũng tốt thôi."
Lúc đó là giữa buổi chiều, tiệm nail bên cạnh không có khách.
Chị Mạn mang dép lê, vừa ăn hạt dưa vừa đi sang, vừa vào cửa liền nghe thấy câu sau cùng của anh Thao.
"Ai với ai mà ở bên nhau thì tốt hả?"
Anh Thao ngẩng đầu nhìn chị, Hà Tiêu cũng nhìn vào gương, ánh mắt dừng trên người chị Mạn.
Chị ngồi thẳng xuống ghế bên cạnh, xoay ghế nửa vòng, vắt chéo chân nhìn hai người.
Không nghe thấy ai trả lời, chị Mạn hơi mất kiên nhẫn hỏi lại: "Hỏi cậu đó, ai với ai ở bên nhau thì tốt hả?"
Anh Thao liếc nhìn Hà Tiêu trong gương như đang suy nghĩ xem có nên nói cho chị Mạn biết không.
Dù gì thì chị Mạn cũng nổi tiếng nhiều chuyện.
Chuyện gì trong khu gần như đều là từ chị ấy mà ra.
Hà Tiêu hình như cũng đang suy nghĩ, nhưng sau khi cân nhắc lại mỉm cười hỏi: "Chị Mạn, nếu tôi với Quýt ở bên nhau, chị thấy sao?"
"Cậu với Quýt á?" Mắt chị Mạn trợn tròn: "Hai đứa không phải là..."
Nói được nửa câu thì chị im bặt.
Đột nhiên nhớ ra hai người bây giờ đã không còn là chị em nữa.
Anh Thao tiếp lời: "Ba mẹ của Hà Tiêu và Quýt đã ly hôn từ lâu rồi, hai người họ mà ở bên nhau thì cũng không có gì sai, cho nên anh mới nói là nếu thật sự thành đôi thì cũng tốt."
Nghe anh Thao nói vậy, chị Mạn ngẫm lại hình như cũng có lý.
"Nói thế thì chuyện này... cũng không phải không thể."
Chị Mạn nhíu mày, tay ăn hạt dưa cũng chậm lại: "Chỉ là trước đây hai đứa là chị em, giờ lại thành người yêu thì hơi lạ lạ. Với cả chưa chắc Quýt đã chấp nhận."
"Nhưng tôi thật sự muốn ở bên cô ấy."
Hà Tiêu khẽ giơ tay ra hiệu cho anh Thao ngừng cắt, xoay người lại nói với chị Mạn: "Chị Mạn, chị nổi tiếng lanh lẹ, đầu óc thông minh, lại nhiệt tình, hay mai mối cho người khác..."
"Hay là chị giúp tôi nói với Quýt chuyện này đi, xem có giúp bọn tôi thành đôi được không!"
Một giây trước chị Mạn còn đang đắm chìm trong mấy lời khen ấy, giây sau đã sững sờ.
"Hả? Tôi đi á?"
Chị Mạn không tin nổi, chỉ tay vào mình, thấy Hà Tiêu gật đầu, chị lại làm mặt khó xử: "Cái này... không hợp lắm đâu? Với lại hai người sống chung một nhà, cậu không tự đi nói chuyện với Quýt đi, nhờ tôi là người ngoài làm gì?"
"Chuyện như này tất nhiên phải có người làm mối chứ."
Hà Tiêu không giải thích cụ thể, mà đổi sang một điều kiện khác để trao đổi: "Chị Mạn, chị giúp tôi vụ này đi, vài hôm nữa tôi giới thiệu một người để hai người quen biết. Chị đang muốn cho con gái vào học trường nhất trung huyện Kỳ Viên đúng không? Chỉ cần người đó gật đầu, chuyện này có thể lo xong, không cần tốn tiền, chỉ cần con bé không học quá tệ là được."
Chị Mạn và anh Thao đang đau đầu vì chuyện con gái sắp lên cấp hai sau kỳ nghỉ hè, nghe Hà Tiêu nói vậy thì như thấy được cứu tinh: "Thật á? Không đùa chứ? Cậu quen ai thế? Thật sự không cần tiền hả?"
Tuy trong huyện Kỳ Viên có nhiều trường cấp hai, nhưng nhất trung là trường tốt nhất. Chỉ tiếc là chỉ tiêu có hạn, lại chỉ nhận học sinh học lực khá trở lên.
Trong huyện có rất nhiều người tìm cách nhét con vào đó.
Chị Mạn và anh Thao cũng ngầm hiểu chuyện này không tốn tiền thì cũng tốn công.
Nhưng Hà Tiêu nói: "Không cần, là cậu của tôi. Không cần đưa tiền. Chỉ cần điểm số ổn là cậu ấy lo được."
Bình thường Hà Tiêu hiếm khi liên lạc với người bên nhà mẹ, nhưng gặp chuyện đặc biệt thì họ vẫn sẵn lòng giúp.
Ít nhất chuyện này chỉ cần cậu anh gọi một cuộc điện thoại là xong.
Anh cũng định nhân chuyện này mà ra tay.
Ban đầu chị Mạn còn do dự, nhưng nghe nói con gái mình có thể vào nhất trung, cuối cùng vẫn không cưỡng lại được cám dỗ: "Được, vậy tôi thử xem sao. Nhưng chuyện nam nữ không thể cưỡng cầu, lỡ Quýt thật sự không đồng ý thì tôi cũng bó tay đấy nhé."
Hà Tiêu gật đầu: "Ok, chị Mạn cứ thử là được rồi."
Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Story
Chương 39: Giao dịch
10.0/10 từ 49 lượt.
