Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi

Chương 42: Kết cục


Việc anh Thao và chị Mạn đi ăn với cậu họ, Hà Tiêu đã nói với Hà Quất, nhưng Hà Quất không muốn đi. Cô nói là không quen biết, sau này cũng không định qua lại nhiều, đi rồi cũng chỉ chán ngắt thôi, cuối cùng Hà Tiêu đành chỉ dẫn hai người kia đi.


Con gái hai người kia thì không đủ điểm vào Nhất Trung Kỳ Viên, nhưng cũng coi như tạm được, cậu họ cũng đồng ý giúp chuyện đó.


Ra khỏi nhà hàng, ba người nhìn theo xe cậu họ rời đi rồi mới chậm rãi quay về.


Trên đường đi, anh Thao vừa đi vừa nói: "Trước đây sao cậu chưa từng nói là có ông cậu như vậy?"


"Bao nhiêu năm rồi không liên lạc, nói ra cũng chẳng có ý nghĩa gì." Lần này nếu không phải vì muốn giúp chị Mạn với anh Thao một tay, thì anh cũng chẳng nghĩ tới chuyện liên hệ.


Hà Tiêu hơi nghiêng đầu liếc nhìn chị Mạn, nói thẳng: "Chi Mạn, tôi với A Quýt ở bên nhau rồi."


"Hả? Thật á?"


"Thật, nhưng mà..."


Chưa kịp nói xong, xe đi ngang qua bóp còi inh ỏi, tiếng chói tai át hẳn lời Hà Tiêu. Đợi xe đi qua rồi, ba người mới nhanh chân băng qua đường. Tiếng còi vừa dứt, Hà Tiêu đang định nói tiếp thì đã thấy chị Mạn mặt mày rạng rỡ, còn phảng phất vẻ đắc ý.


Chị ấy siết nắm tay, thấp giọng hô lên một tiếng: "Yes! Cuối cùng cũng ghép đôi thành công!"


Hà Tiêu vội vàng giải thích: "Không phải, tôi với A Quýt là..."


Anh Thao liếc mắt ra hiệu, như bảo anh đừng nói nữa, thế là Hà Tiêu im bặt.


Anh Thao đột nhiên hỏi chị Mạn: "Hai đứa nhỏ có phải nhờ em mua đồ dùng học tập không, em mua chưa?"


"Chao ôi! Suýt nữa quên béng mất!" Chị Mạn đảo mắt nhìn quanh, vừa hay thấy cách đó mấy bước có tiệm văn phòng phẩm, liền đeo túi đi nhanh tới, còn quay đầu nói vọng lại: "Hai người cứ đi trước đi, tôi vô mua ít đồ cho hai đứa nhỏ rồi về sau."


Anh Thao ừ một tiếng, cùng Hà Tiêu tiếp tục đi.


Đi được một phút, anh Thao quay đầu nhìn về phía tiệm văn phòng phẩm, chắc chắn chị Mạn vẫn chưa ra, anh ấy mới hạ giọng hỏi: "Cậu với Quýt có phải đã ở bên nhau từ mấy hôm trước rồi không?"


"Đúng vậy. Hôm đó tới tiệm anh cắt tóc, thật ra là để thăm dò thử phản ứng của hai người về chuyện này, kết quả là đúng lúc chị Mạn cũng có mặt, tôi mới nghĩ ra cái cách đó."


Ít nhất nhờ có màn "ghép đôi" lần này của chị Mạn, chuyện giữa anh và Hà Quất xem như đã công khai quang minh chính đại.


Dù sao với cái tính "loa phát thanh" của chị Mạn, chuyện này sẽ nhanh chóng lan ra ngoài, thậm chí còn được kể thành do chị ấy làm mối thành công.


Giữa bọn họ mà để người ta nghĩ là do có người làm mai mới thành đôi, khi đồn ra ngoài thì lời bàn tán sẽ ít hơn.


"Thật ra là muốn mượn miệng chị Mạn truyền ra chuyện này, tiện thể để người khác nghĩ là nhờ chị ấy ghép đôi." Hà Tiêu nói thẳng.


"Chuyện nhỏ thôi mà, không cần giải thích với cô ấy đâu."


Tính tình bà xã mình thế nào, anh ấy biết rõ.


Anh Thao quả quyết nói: "Cổ mà biết cũng không giận đâu, nhưng cái miệng đó không biết sẽ biến tấu câu chuyện thành cái dạng gì, nên tốt nhất là khỏi giải thích. Mình là hàng xóm láng giềng, có chuyện thì giúp nhau một tay, cứ làm bạn mà sống, vậy là tốt rồi."


Nghe anh Thao nói vậy, Hà Tiêu cũng đành từ bỏ ý định nói thật.


....


Mọi chuyện đúng như Hà Tiêu dự đoán, chưa đến nửa tháng sau, cả ba con phố quanh tiệm trái cây đều biết anh với Hà Quất đang quen nhau.



Có người nói là hai người tự âm thầm qua lại, cũng có người bảo là do chị Mạn làm mai, cuối cùng thì câu chuyện thứ hai hoàn toàn lấn át câu đầu.


Chị Mạn cực kỳ tự hào đi đâu cũng kể là mình làm mai cho Hà Tiêu với Hà Quất, lại còn hết lời khen hai người đẹp đôi.


Gần một tháng sau, tiệm trái cây mở cửa kinh doanh lại, toàn bộ trái cây đều giảm giá 20%, mà Hà Tiêu và Hà Quất còn nhập thêm một xe sầu riêng lớn, cả một xe đầy ắp sầu riêng cũng bán giảm giá 20%. Trong cái thị trấn nhỏ này, những ai mê sầu riêng hầu như đều kéo đến xếp hàng mua.


Từ cửa tiệm trái cây kéo dài đến tận tiệm cắt tóc của anh Thao, dài hơn chục mét, ai cũng xách sầu riêng đã chọn xong, xếp hàng chờ tính tiền.


Lúc đó, tiệm chị Mạn không đông khách, chị ấy đứng tựa cửa ăn bắp rang, vừa nhìn sang bên tiệm trái cây.


Đúng lúc trông thấy Hà Tiêu xách hai trái sầu riêng đi tới.


"A Quýt nói chị Mạn thích ăn sầu riêng, dặn tôi mang hai trái to sang tặng, coi như cảm ơn chị Mạn đã làm mai cho tụi tôi."


"Vậy không được đâu, hai đứa kinh doanh buôn bán mà, sao lại tặng chị được, kiếm tiền quan trọng hơn! Mang đi bán kiếm lời đi!"


Chị Mạn nói gì cũng không chịu nhận: "Hai trái sầu riêng này cũng mấy trăm bạc đó, chị không thể lấy được!"


Hà Tiêu liền đặt thẳng hai trái sầu riêng trước cửa tiệm: "A Quýt dặn rồi, tôi không làm trái được. Với lại nếu không có chị Mạn làm mai, hai tụi tôi cũng không ở bên nhau được, tặng hai trái sầu riêng có đáng gì đâu. Tiện thể thử xem lô hàng lần này có ngon không, ngon thì mấy hôm nữa nhập thêm."


Nghe vậy, chị Mạn cười tít mắt, kiêu hãnh hất cằm lên: "Cũng đúng, hai đứa cưng thành đôi đúng là nhờ chị làm mai mà."


"Vậy thì hai trái sầu riêng này chị nhận, cậu về nói với Quýt, đợi khi nào rảnh thì qua tiệm chị làm móng, chị làm miễn phí cho."


"Được, vậy tôi đi làm tiếp đây. Có dịp lại tám tiếp."


Chị Mạn liên tục gật đầu, còn vẫy tay tạm biệt Hà Tiêu.


Thấy anh chạy về lại tiệm trái cây, chị ấy không nhịn được bật cười cảm thán: "Hai đứa này đúng là đẹp đôi thật đó... Vẫn là mình lợi hại, có thể ghép đôi cho hai đứa này, không đi làm bà mai thì đúng là phí của trời."


Vừa hay anh Thao cũng từ tiệm cắt tóc đi ra, hai tay đút túi, đi về phía chị ấy, nghe thấy liền cố ý chọc ghẹo: "Hay là em dán thêm câu khẩu hiệu lên cửa tiệm làm móng, nói là từ giờ kiêm luôn bà mai?"


Chị Mạn trề môi: "Anh tưởng em không dám chắc? Ngày mai em dán thật cho coi! Biết đâu làm bà mai còn kiếm được bộn tiền ấy chứ!"


"Không dán vào thì em là cháu trai!"


"Anh mới là cháu trai! Cùng lắm em là cháu gái thôi!"


"Được, không dán vào em là cháu gái."


Người đang xếp hàng mua sầu riêng cách đó hai ba mét nghe thấy hai vợ chồng đấu khẩu, ai nấy đều bật cười trộm.


Anh Thao cũng thấy, nhưng coi như không thấy gì, chỉ nhìn đống sầu riêng dưới đất nói: "Chỗ sầu riêng này em không thấy thu về thì thiệt hả?"


"Không thiệt, em thu về là hợp lý." Chị Mạn hất cằm nói đầy lý lẽ: "Em là bà mai se duyên cho hai đứa nó, thu có gì sai?"


"Được rồi, coi như tiền công bà mai."


Anh Thao giơ tay khoác lên vai vợ, siết cổ kéo người vào lòng, khẽ nói bên tai chị: "Cháu gái à, mấy hôm nữa dẫn hai đứa nhỏ đi chơi đi, bao nhiêu năm rồi chưa đi đâu chơi, mình đi vòng quanh đâu đó ha?"


"Được thôi, cháu trai, em cũng muốn đi chơi từ lâu rồi!"


Cãi nhau là sở trường của chị Mạn, không bao giờ nhận thua, đắc ý ngoảnh lại nhìn anh ấy, còn gọi thêm một tiếng: "Cháu trai."


Vừa dứt lời, anh Thao liền bất ngờ hôn lên mặt chị một cái!



Chị Mạn trợn tròn mắt.


Từ khi sinh con trai út tới giờ, mấy năm nay hai người gần như chẳng còn tiếp xúc thân mật gì, mà giữa thanh thiên bạch nhật thế này thì càng là chuyện hiếm.


Anh Thao nhỏ giọng nói: "Đi chơi một chuyến, tiện thể hâm nóng lại tình cảm vợ chồng."


Dù đã là vợ chồng lâu năm, nhưng nghe anh ấy nói vậy, mặt chị Mạn vẫn đỏ lên, bốc một hạt bắp rang trong thùng đưa đến miệng anh ấy.


Anh Thao cúi đầu ăn, còn khen: "Vợ ngoan quá!"


Trời nóng như đổ lửa mà bị anh ấy ôm trong lòng, chị Mạn dẫu có thấy nóng cũng không nói buông ra. Nhìn về phía tiệm trái cây, chị vừa ăn một hạt, lại đút cho chồng một hạt. Bắp rang ngọt ngào như vậy, ngọt đến tận tim.


...


Tiệm trái cây đông khách nườm nượp, trước cửa chật kín người nhưng không ai để ý thấy bên kia đường có một bóng dáng quen thuộc, là Chu Nguyên.


Anh ta đứng đối diện tiệm mà mãi không bước tới, người phụ nữ bên cạnh lại kéo tay muốn qua đường, Chu Nguyên sống chết không chịu đi.


"Anh không thích ăn sầu riêng sao? Em cũng thích ăn mà, mình mua nhiều một chút mang về đi."


Người phụ nữ đoán được anh ta đang khó chịu điều gì, bực bội nói: "Em còn chẳng để ý anh từng hẹn hò với bà chủ tiệm kia, anh để ý cái gì nữa?"


Hai người là do người quen mai mối dịp Rằm tháng Giêng, chưa đầy một tháng đã đính hôn, nhân dịp lễ 1/5 thì tổ chức đám cưới. Hôm nay đặc biệt đi đăng ký kết hôn, giờ là vợ chồng hợp pháp.


Cô ta biết Chu Nguyên từng qua lại với Hà Quất, nhưng cũng chẳng ngăn được sự hấp dẫn của sầu riêng giảm giá.


Chỉ tiếc Chu Nguyên sĩ diện không muốn đến: "Mình đi tiệm khác mua đi."


"Sầu riêng giảm giá mà không mua, còn phải chạy đi chỗ khác, em ngu chắc?"


Người phụ nữ buông tay anh ta ra: "Anh đứng đây đợi, em đi mua."


Nhìn cô ta băng qua đường, Chu Nguyên cũng không ngăn nổi, đành đứng yên bên này nhìn về tiệm trái cây phía đối diện.


Rốt cuộc là có duyên không phận, nếu không thì giờ tiệm kia đã là của anh ta, còn kiếm được cả một căn nhà.


Đáng tiếc thật.


...


Tiệm mới khai trương nên khách đông, mãi đến hơn mười giờ tối khách mới thưa dần.


Chị Lỵ và mọi người cũng chuẩn bị tan ca, Hà Tiêu đặc biệt chọn hai quả sầu riêng lớn cho họ mang về. Đợi nhân viên rời khỏi, Hà Tiêu và Hà Quất cùng nhau dọn dẹp, quét tước sơ rồi mới đóng cửa.


Hà Quất khóa cửa tiệm lại, bỏ chìa khóa vào túi. Vừa quay đầu lại đã thấy Hà Tiêu chìa tay ra chờ cô nắm lấy.


Nhìn hai bên đường không thấy ai quen, cô mới đặt tay vào lòng bàn tay anh, mười ngón đan vào nhau, nắm thật chặt.


Đêm hè dẫu đã hơn mười giờ, nhưng phố xá thị trấn nhỏ vẫn còn đông người. Đặc biệt là các quán nướng, gần như đều có người tụ tập uống bia, ăn đồ nướng.


Hai người nắm tay nhau chậm rãi đi về khu chung cư, trên đường chạm mặt dì Lý và dì Triệu đang dắt trẻ đi dạo, đẩy theo xe nôi, bên trong là Nhất Nhất đang ngủ say.


Vừa thấy người quen, Hà Quất theo bản năng muốn buông tay.


Dù giờ đã công khai yêu nhau, nhưng cô vẫn chưa quen thể hiện tình cảm trước mặt người quen.



Nắm tay, ôm, hôn, đều không được.


Hà Tiêu cứ nghĩ cô sẽ như mọi lần, nên khi cô buông tay, anh cũng buông theo.


Nhưng khi tay mười ngón đan chưa buông hết, Hà Quất lại bất ngờ nắm chặt lại!


Dưới ánh đèn đường, Hà Tiêu cúi nhìn cô, cảm nhận được cô siết nhẹ tay anh, anh cũng siết tay cô lại thật chặt.


Lần này không ai buông tay ai.


Cô chủ động chào hỏi: "Cô Lý, dì Triệu ạ."


"Hà Quất, Hà Tiêu à, nghe nói hôm nay tiệm trái cây nhà mấy đứa đắt hàng lắm, đồng nghiệp trường cô ai cũng tới mua sầu riêng, ai cũng khen ngon." Cô Lý dừng lại, dì Triệu cũng dừng xe nôi lại.


"Mới khai trương lại có khuyến mãi, khách đông là phải. Mọi người toàn đến vì sầu riêng. Chỉ là đông người quá, không biết ai là đồng nghiệp cô, nếu biết đã tặng thêm ít trái cây." Hà Tiêu khách sáo đáp.


"Không cần, mấy đứa buôn bán làm ăn, kiếm tiền là chính."


Cô Lý vừa nói vừa khom lưng xem đứa trẻ trong xe nôi, thấy vẫn ngủ say mới yên tâm thở ra, nói nhỏ: "Ở nhà nó không chịu ngủ, cứ đòi ra ngoài, phải đẩy xe mới chịu. Giờ mới ngủ, tụi cô còn phải đẩy nó đi thêm nửa tiếng nữa cho ngủ sâu rồi mới dám về."


Dì Triệu cũng than thở: "Trẻ con giờ khó dỗ quá."


Thấy hai người nắm tay nhau, lại biết là đang về nhà, vội nói: "Hai đứa chắc mệt cả ngày rồi, về nghỉ sớm đi, tụi cô còn dạo thêm một vòng nữa."


"Dì Triệu, hai người đợi chút, con đi lấy cái này." Hà Tiêu nói rồi rút chìa khóa từ túi Hà Quất, sải bước quay về tiệm trái cây.


"Thằng bé làm gì vậy..."


Hà Quất nhìn anh đi xa, đoán được ngay: "Trước đó Lý Tham từng nói dì Triệu thích ăn sầu riêng, chắc anh ấy nhớ ra nên muốn lấy cho dì."


Cô quay lại hỏi: "Ở nhà có ai không ạ? Để bọn cháu mang về giúp luôn."


"Buôn bán mà còn tặng nữa, sầu riêng đâu có rẻ, không thu tiền là dì không dám lấy đâu!"


Hà Quất đã đoán được, hỏi ngược lại: "Bọn cháu ăn thịt bò rim dì làm bao nhiêu năm nay, từ nhỏ đến lớn, dì có lấy tiền bọn cháu không? Với lại trước cô Lý còn dạy thêm cho tụi cháu cũng đâu có thu phí."


Nhắc đến chuyện hồi nhỏ, lại có chuyện để nói.


Từ chuyện ăn uống đến học thêm, từ thành tích lại nói tới chuyện đại học, rồi lại đến công việc.


Chuyện nhà cửa cứ thế mà nói vài câu, Hà Tiêu đã quay lại, xách hai quả sầu riêng đưa cho hai người: "Hàng xóm xung quanh gần như ai cũng được tặng cả rồi, dì Lâm, chị Mạn cũng có."


"Mọi người đều nhận cả, hai người đừng khách sáo."


Hà Quất hỏi thêm: "Tôn Trinh có ở nhà không ạ? Bọn cháu giúp mang về?"


Dì Triệu và cô Lý vốn đã ngại, nghe vậy lại càng ngại hơn, đành nhận lấy.


Cô Lý nói thêm: "Không thể nhận không như vậy được, mai bảo Lý Tham mời hai đứa ăn một bữa! Phải chọn quán xịn!"


"Cô mà nói vậy, tụi cháu sẽ không khách sáo đâu, lần sau để Lý Tham mời thì tụi cháu sẽ chọn toàn món đắt nhất!" Hà Tiêu đùa.


Dì Triệu cười nói: "Được, chọn món đắt nhất!"


"Hai đứa cũng mệt cả ngày rồi, về nghỉ đi, sau này tiệm có gì cần giúp thì cứ nói."



"Dạ, vậy tụi cháu về trước ạ."


Chia tay xong, mỗi người một ngả.


Dì Triệu và cô Lý đi được mấy bước lại đồng loạt ngoái đầu nhìn.


Dì Triệu nói nhỏ: "Hai đứa nhỏ này cũng khổ. Sau này nếu có con cái, mình cũng giúp tụi nó chút."


Cô Lý cũng nói: "Tôi cũng nghĩ vậy."


Dưới ánh đèn đường, hai người già đẩy xe, xách sầu riêng, đi về phía công viên.


Ngược lại, Hà Tiêu và Hà Quất nắm tay nhau đi đến một quán nướng. Lúc ra, Hà Tiêu xách theo đủ thứ đồ nướng, còn có một thùng bia.


Hai người nắm tay nhau chen qua đám đông, đi về phía chung cư.


Đoạn đường này từ nhỏ tới lớn họ đã đi không biết bao nhiêu lần.


Trước kia có ba mẹ đi cùng, giờ chỉ còn hai người họ, sau này có thể sẽ dẫn con cái đi cùng, nhưng thứ không đổi là luôn có nhau bên cạnh.


Cuộc đời dài đằng đẵng mà cũng ngắn ngủi này, họ còn mấy chục mùa xuân hạ thu đông sẽ đi qua cùng nhau.


Hà Quất nghĩ, kiếp này của cô có Hà Tiêu bên cạnh, cuộc sống cũng không còn khó khăn đến thế.



[Lời tác giả]
Chính văn đến đây là kết thúc ~~ Ngoại truyện sẽ đăng vào thứ Năm, mấy hôm nay cần sắp xếp lại nội dung.
Ngoại truyện sẽ viết về việc hai người sẽ có con - Hà Chanh, bé Cam Nhỏ . Nếu không thích nội dung có con cái thì đến đây dừng lại cũng được ~~


Cảm ơn mọi người đã đồng hành và bao dung trong suốt thời gian qua. Chúc mọi người mọi chuyện thuận lợi, vạn sự như ý, mỗi ngày đều vui hơn một chút


[Lời lảm nhảm của A Chi]
Thật ra viết truyện này không mấy suôn sẻ. Tám chương đầu phải viết lại từ đầu, chỉnh lại cốt truyện và viết lại toàn bộ phần đầu. Nguyên nhân chủ yếu là vì tính cách nữ chính ?


Đến giờ mình vẫn không tìm được từ nào miêu tả chính xác con bé. Dịu dàng? Trầm lặng? Hết nhiệt huyết? Dịu dàng mà mất đi ý chí? Có vẻ đúng, mà cũng có vẻ không.


Cô ấy không còn khao khát gì nữa, cũng không còn dũng khí hay sức để trèo cao, hai từ "dũng cảm" không còn liên quan gì tới một cô gái từng mất cả cha mẹ như Hà Quất. Cô chỉ muốn sống mơ màng qua ngày.


Nhưng cô cũng từng rất hoạt bát và nhiệt tình, tiếc là tất cả đều ở trước năm hai mươi tuổi. Sau hai mươi, cô không thể quay lại được nữa, dù sau này có bên nam chính, cô cũng không thể quay lại là chính mình như xưa.


"Khí chất là thứ không thể tái tạo." - Mình thấy câu này trên mạng, rất hợp với nhân vật nữ chính.


Trước khi quyết định viết kiểu nhân vật này, mình đã lo lắng sẽ có người không thích, nhưng vẫn muốn viết một kiểu người bình thường mà vẫn đặc biệt.



Còn nam chính dưới ngòi bút của mình, nhất định sẽ là người phù hợp với nhu cầu và sở thích của nữ chính. (Xin lỗi nhé, tác giả chính là kiểu người thích sắp xếp cho con gái mình một chàng rể tử tế, hạnh phúc của con gái là quan trọng nhất!!)



Dù Hà Tiêu và Hà Quất chỉ là nhân vật ở thế giới khác, vẫn hy vọng Hà Quất ở thế giới đó sẽ vui vẻ hơn một chút.


Mèo cam × Cún trắng, Quýt × Bưởi.


Trong ngoại truyện, họ sẽ có bé Cam Nhỏ ~~


- HOÀN CHÍNH VĂN -


Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Story Chương 42: Kết cục
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...