Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Chương 36: Thận tốt
Đàn ông sau khi khai trai, chỉ biết được đằng chân lại lân đằng đầu, vô độ không chừng mực. Câu này đặt lên người Hà Tiêu, quả thật là đúng không sai chữ nào.
Bao cao su mỗi lần mua đều là mua vài hộp liền, mỗi lần Hà Quất nhìn thấy mấy cái hộp đó là có thể tưởng tượng ra được vẻ mặt kinh ngạc của thu ngân, bởi bình thường có ai lại mua nhiều như thế đâu?
Vì vậy Hà Quất cảm thấy Hà Tiêu rất không bình thường. Anh đặc biệt nghiện chuyện đó, mỗi ngày đều phải kéo cô ra mà quấn quýt.
Hà Quất chỉ có thể liên tục tự nhủ trong lòng: Không sao, qua hai mươi lăm tuổi chắc anh sẽ yếu thôi.
Trải qua tròn một tháng sống chẳng biết xấu hổ, đến ngày trước khi chuẩn bị quay về huyện Kỳ Viên, hai người thu dọn hành lý xếp vào xe, sáng hôm sau đợi chủ nhà đến kiểm tra nhà xem có hư hại gì không, xác nhận không vấn đề gì rồi mới lái xe rời đi.
Nhưng ngay từ lúc ngồi lên xe, Hà Quất đã mơ hồ cảm thấy bất an, suốt dọc đường chẳng gượng nổi một nụ cười.
Đi được nửa chặng, xe rẽ vào trạm dừng nghỉ.
"Lại lo lắng về việc bị người ta bàn tán sau khi quay về à?" Hà Tiêu sao có thể không nhận ra sự khác lạ của cô, giọng điệu tùy ý, ngay cả trong tiếng nói cũng mang theo ý cười, như thể hoàn toàn không để tâm tới chuyện đó.
Hà Quất quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nhíu mày. Trong xe yên tĩnh một lúc lâu, cô mới nhỏ giọng "ừ" một tiếng: "Ở ngoài thì tạm thời không cần nghĩ những chuyện đó, nhưng về rồi thì lại khác."
Rời khỏi huyện Kỳ Viên, cô như thoát khỏi cái lồng giam của chính mình, ít nhất cũng có thể ngắn ngủi tận hưởng chút tự do.
Ở nơi đó với Hà Tiêu, cô có thể buông lỏng bản thân đôi chút, không cần lo hai người sẽ bị dị nghị, dù gì ở đó cũng chẳng ai biết họ từng là chị em.
Nhưng một khi quay về huyện Kỳ Viên, mọi chuyện lại không còn như vậy. Dù Hà Tiêu từng nói, chắc cũng chẳng ai bàn ra tán vào, nhưng Hà Quất vẫn không ngừng lo, không ngừng sợ.
Cô quay lại nhìn Hà Tiêu, vừa chạm phải ánh mắt anh, đôi môi đỏ khẽ mấp máy, lắp bắp nói: "Hà Tiêu, hay là... hay là chúng ta vẫn nên..."
"Đã ngủ với nhau rồi, em nghĩ còn có thể quay lại làm chị em được chắc?" Hà Tiêu cau mặt, lạnh giọng cắt lời cô.
Thấy Hà Quất im lặng không phản bác, anh lại tiếp lời: "Nếu em dám vì chuyện này mà nói chia tay, anh cũng không ngại gọi điện ngay bây giờ, nói cho tất cả mọi người biết quan hệ hiện tại của chúng ta!"
Hà Quất khẽ cắn môi, chột dạ không nói gì thêm. Thật ra, cô cũng đang muốn nói chia tay.
Đối diện với những điều chưa biết, nỗi sợ trong lòng cô phóng đại đến mức bao trùm hết mọi ngọt ngào của tháng ngày vừa qua.
Nhưng bị Hà Tiêu dọa kiểu đó, cô cũng chẳng dám nói nữa.
Thấy sắc mặt cô không tốt, Hà Tiêu biết mình lỡ lời, giọng hơi quá, bèn vội vã xin lỗi: "A Quýt, xin lỗi, anh không định quát em... anh chỉ là không muốn chia tay thôi."
Tháo dây an toàn, anh nghiêng người tới gần, Bàn tay to nhẹ nhàng vuốt lên gò má cô, khẽ hôn một cái lên đôi môi ấm mềm, chỉ chạm nhẹ rồi dừng.
Ánh mắt anh mơn man theo từng đường nét khuôn mặt cô, gần như đang dỗ dành: "Những chuyện em lo, anh sẽ lo liệu hết."
"Về tới nơi, em cứ ở nhà nghỉ ngơi, anh đi sắp xếp việc sửa sang lại cửa hàng. Đợi khi việc đó ổn thỏa rồi anh sẽ đưa em tới nhà ông bà ngoại, tổ chức lại sinh nhật cho bà, lúc đó em cứ ở lại vài hôm, bầu bạn với hai người."
"Mọi chuyện khác cứ để anh xử lý, em chỉ cần ở bên bà là được."
Tính cách vốn là như vậy, cùng một chuyện, Hà Quất sẽ chọn trốn tránh, còn Hà Tiêu lại chọn giải quyết.
Hà Quất hơi ngẩng mắt, trong mắt ánh lên chút đỏ, ánh nhìn mềm mại.
Nhưng khi cô nhìn anh với đôi mắt đỏ hoe như thế, Hà Tiêu lại vô thức nuốt một ngụm nước bọt. Trong đầu anh chỉ còn một câu cô khóc đẹp thật đấy.
"Em gặp chuyện gì cũng chỉ biết trốn tránh, có phải rất vô dụng không?"
"Sao lại thế được? Hoàn cảnh của chúng ta khác nhau. Em là con gái, lại là chị, nếu thật có lời ra tiếng vào, người chịu thiệt nhiều nhất cũng là em. Em muốn tránh né cũng hợp lý thôi."
Ngón tay anh khẽ vuốt má cô, ánh mắt dịu dàng: "A Quýt, anh từng nói rồi, chỉ cần chúng ta không chia tay, mọi chuyện khác cứ để anh lo. Em chỉ cần làm những gì em muốn."
"Nhưng em phải cho anh cơ hội thì anh mới có thể lo liệu được, đúng không?"
Anh biết Hà Quất muốn co mình trong cái vỏ, vậy thì anh sẽ cầm dao gác ngoài vỏ, bảo vệ cô. Ít nhất, anh không muốn ép cô phải chui ra.
Có lẽ vì cảm động, trong mắt Hà Quất đã lấp lánh nước. Dù cô khóc rất đẹp, nhưng Hà Tiêu vẫn không thích thấy cô khóc, trừ khi là ở trên giường.
Thế nên anh bỗng đổi đề tài: "Về nhà rồi, anh làm bò nhúng nước cho em ăn, thêm cả cánh gà coca nữa. Mùa hè mà, anh muối thêm ít dưa chuột với ớt sợi, được không?"
Hà Quất thích ăn cay, nhưng không chịu nổi quá cay, mỗi lần ăn cay là lại phải uống nước ừng ực. Nhưng Hà Tiêu vẫn luôn mỗi bữa nấu cho cô một món cay, một món ngọt để cô chọn.
Những món anh vừa nói đều là những món cô thích.
Nhắc đến ăn, nước mắt của Hà Quất cũng bị anh dọa cho chạy mất.
Cô gật đầu: "Được."
"Vậy thì về nhanh thôi, về tới nhà còn phải dọn dẹp. Quét dọn trong ngoài, nấu cơm ăn, ăn xong là tới lượt em cho anh ăn no. Làm từng đó chắc lại đến nửa đêm mất."
Hà Tiêu nói nhanh như gió, vừa nói vừa khởi động xe, rõ ràng là không đợi thêm được nữa.
Nhưng Hà Quất vẫn nghe được câu phải "cho anh ăn no". Mà Hà Tiêu vốn là con sói đói, cô thật sự không bao giờ nuôi nổi anh.
Dĩ nhiên sau màn thao thao bất tuyệt đó của anh, trên suốt quãng đường còn lại, trong đầu Hà Quất không còn nghĩ đến chuyện chia tay nữa. Trong đầu cô chỉ còn hai chuyện: những món ngon mà anh vừa kể và chuyện "phải cho anh ăn no" kia.
...
Hai người xuất phát lúc hơn mười giờ sáng, giữa đường dừng lại ăn chút gì đó, tới khi về đến huyện Kỳ Viên thì đã gần bốn giờ chiều.
Giờ đó mọi người đều đang làm việc, đi học, trên đường về nhà không gặp ai quen. Đến nhà, Hà Tiêu đi lên đi xuống mấy lượt, mang hết hành lý vào.
Sau khi đồ đạc đã được mang hết vào nhà, hai người lại bận rộn dọn dẹp, sắp xếp lại mọi thứ mang từ ngoài về.
Hà Tiêu làm việc nhanh gọn, chỉ hơn một tiếng là dọn dẹp sạch sẽ đâu vào đó. Chưa kịp ngồi nghỉ đã lại chạy ra ngoài mua đồ ăn chuẩn bị bữa tối.
Còn Hà Quất thì bị anh sắp xếp nằm dài trên sofa xem phim, trước mặt là đĩa dưa hấu đã cắt sẵn.
Trong bếp, hai bếp ga đều bật, hai cái chảo cùng lúc sôi ùng ục. Mùi thức ăn thơm nức lan ra, Hà Quất ngẩng đầu nhìn về phía bếp, bụng cồn cào thèm ăn, liền đứng dậy đi vào.
Máy hút mùi đang bật, lúc Hà Tiêu nghe thấy tiếng bước chân thì cô đã đứng trong bếp rồi. Anh quay đầu thấy cô, lập tức biết cô muốn nếm thử món ăn.
Đáng tiếc là cả hai món đều chưa xong, còn dưa chuột và ớt muối đang để trong tủ lạnh chưa ngấm vị, có nếm cũng chẳng ngon.
Anh bước lại gần, hai tay nâng mặt cô lên, chẳng do dự cúi xuống hôn.
Hà Quất chớp mắt, hơi ngây ra. Cô vốn chỉ muốn vào nếm thử món, bình thường Hà Tiêu đều đưa đũa cho cô, hôm nay sao lại khác vậy?
Trên bếp vẫn còn món đang xào, anh không dám hôn lâu, chỉ khẽ chạm rồi rời ra: "Món chưa chín, thứ em có thể nếm được bây giờ chỉ có anh thôi."
Cái miệng anh càng ngày càng trơn tru rồi!
Nhưng Hà Quất vẫn bị anh nói cho bật cười, hai tay chống nhẹ vào eo anh, khẽ đẩy: "Đừng quậy nữa, mau nấu tiếp đi."
"Chút nữa là ăn được rồi, đói thì ăn chút đồ vặt trước." Hà Tiêu vừa nói vừa đảo chảo.
Hà Quất khẽ "ừ" một tiếng, biết điều mà ra khỏi bếp.
Tháng Năm ở huyện Kỳ Viên đã sang hạ, nhiệt độ thường ở khoảng hai ba chục độ. Dưới tầng là con phố nhỏ ngoài khu dân cư, dưới bóng cây có mấy chiếc xe ba bánh chở đầy trái cây đang bán hàng. Sáu giờ hơn, mặt trời vẫn chưa lặn, người tan làm, tan học về đông dần, con phố nhộn nhịp, ai đi ngang quầy dưa hấu cũng tiện tay mua một quả mang về.
Dưa hấu ở huyện Kỳ Viên rẻ lắm, một quả chỉ vài đồng. Hà Quất nhớ ở nhà ông bà cũng có trồng mấy luống dưa hấu nhưng không nhiều, chỉ đủ ăn.
Cô đứng ở cửa sổ ban công nhìn xuống, vừa lúc Hà Tiêu đang đứng ở cửa bếp nhìn cô.
Cô mặc chiếc váy xanh nhạt mà hai người từng cùng đi mua, dây thắt lưng buộc hờ hững, nhưng vẫn nhìn rõ vòng eo nhỏ đến mức không nắm nổi của cô.
Dù giờ cô có hơi đầy đặn hơn trước, cũng chỉ ở mức bình thường, thậm chí còn hơi gầy một chút.
Dù sao trước đây cô gầy quá, chỉ là trùng hợp đúng vào mùa đông, áo khoác phồng che đi hết sự gầy gò ấy.
Hà Tiêu lấy điện thoại ra từ túi quần, chụp một tấm lưng cô từ phía sau.
Trong ánh chiều tà rực rỡ như lửa, cô nghiêng mặt, tóc dài buộc hờ có vài sợi rũ bên tai, khóe môi lộ ra nụ cười dịu dàng đến lạ thường, ngay cả ánh hoàng hôn cũng thiên vị cô hơn phần nào, ánh sáng và bóng đổ vừa khéo tôn lên những đường nét nghiêng mặt cô dưới ánh nắng.
Hà Tiêu thuận tay cài luôn bức ảnh đó làm hình nền điện thoại.
...
Cơm anh nấu vẫn ngon như mọi khi, Hà Quất cũng đã sớm quen với việc bị tài nghệ nấu nướng của anh chinh phục.
Cô ăn đến no căng, sau bữa cơm liền vào phòng tắm rửa. Đến khi bước ra, vừa hay thấy cửa phòng ngủ chính đang mở, Hà Tiêu đang cầm nén hương cúi đầu vái ba bức di ảnh của người thân.
Chờ nén hương được c*m v** lư hương, Hà Quất cũng vừa vặn lau tóc ướt bước vào.
Khăn tắm nhẹ nhàng lau tóc, cô vừa đi vừa nói: "Anh đi tắm đi."
Cô cũng muốn nói chuyện với ba người một chút.
Hà Tiêu đoán được ý cô, liền về phòng lấy quần áo sạch đi tắm.
Hà Quất tiến lên nhìn ba tấm di ảnh, ánh mắt cô vô thức dừng lại ở di ảnh của Phùng Việt.
Khi rời Kỳ Viên, cô đã mang theo sợi dây chuyền và tượng Phật bằng ngọc mà Phùng Việt mua tặng. Đó là những món quà quý giá với cô, đều là do bà mua cả.
"Mẹ, con... con và Hà Tiêu đang quen nhau." Giọng cô nhỏ đến mức chính mình cũng khó nghe thấy, cúi đầu khẽ nhìn vào di ảnh, trông cứ như một đứa trẻ vừa làm sai điều gì đó.
Cô không biết nếu Phùng Việt biết chuyện này thì sẽ vui hay buồn. Có lẽ sẽ thấy bất ngờ, dù sao cũng chẳng ai ngờ được hai đứa họ lại thành đôi.
Ánh mắt cô chuyển sang di ảnh của ba và mẹ ruột, cô lại lặp lại lần nữa: "Ba mẹ, con và Hà Tiêu đang quen nhau."
"Anh ấy chăm sóc con rất tốt, nấu ăn rất ngon, toàn nấu những món con thích. Mấy việc ở cửa hàng trái cây anh ấy cũng rành, sau này chắc có thể giao cửa hàng cho anh ấy."
"Ông bà ngoại bên kia cũng rất ổn, ba mẹ đừng lo."
Im lặng vài giây, nghe tiếng nước từ vòi sen trong phòng tắm vẫn còn chảy, biết chắc Hà Tiêu chưa ra ngay được.
Cô mới yên tâm thì thầm tâm sự với ba người: "Ba mẹ, thật ra con cũng không biết ở bên Hà Tiêu là đúng hay sai... Nhưng dù sao thì con cũng lơ ngơ mà đồng ý với anh ấy rồi."
"Thời gian này con cũng từng nghĩ, tụi con bên nhau có khi là sai."
"Nhưng con cũng biết rõ, có lẽ con sẽ chẳng tìm được ai tốt với mình hơn Hà Tiêu nữa, anh ấy thật sự chăm sóc con rất tốt."
Có lẽ, bản thân con cũng ích kỷ.
Hà Quất không chỉ một lần nghĩ như vậy.
Cô biết rõ giữa cô và Hà Tiêu là không thể, nhưng vẫn tham luyến sự dịu dàng của anh dành cho cô. Cô thậm chí cảm thấy cái cách Hà Tiêu dồn cô đến chân tường rồi bắt cô đưa ra quyết định bằng sự cứng rắn, đối với người như cô có khi lại là điều tốt.
Dù sao nếu không có sự cứng rắn đó của Hà Tiêu, thì cô chắc chắn sẽ không dám bước qua ranh giới này.
Hà Quất không ít lần tự soi lại chính mình, cô cũng hiểu được phần nào tính cách của bản thân. Ít nhất có nhiều chuyện, cô cần người khác ép thì mới dám bước qua.
Nếu không có ai ép, có lẽ cô sẽ cứ thế mà sống một đời bình bình ở Kỳ Viên.
Chỉ là trùng hợp, Hà Tiêu luôn là người ép cô bước tới.
Cũng trùng hợp, Hà Tiêu có thể chăm sóc cô, lại biết cách đòi hỏi từ cô.
Ở một góc độ nào đó, cô thật sự rất khó để tìm được người thứ hai như Hà Tiêu, vừa biết chăm sóc cô, vừa có thể khiến cô quyết định, mà còn đủ khả năng xử lý phần lớn chuyện bên ngoài thay cô.
Có lẽ bọn họ thật sự là hợp nhau. Hà Quất nghĩ vậy.
...
Cô đứng trước ba tấm di ảnh nói chuyện rất lâu, cho đến khi tiếng nước trong vòi sen trong phòng tắm ngừng hẳn, cô mới quay về phòng mình.
Hà Tiêu từ phòng tắm đi ra, không vội đi tìm cô, mà bận rộn giặt đồ, phơi lên cho tử tế, đợi mọi chuyện xong xuôi mới thẳng tiến sang phòng của Hà Quất. Nhưng hôm nay lại không giống mọi hôm, không nằm xuống bên cạnh cô, mà ngay sau khi vén chăn lên liền trực tiếp bế cô lên.
Hà Quất giật nảy mình, vội vàng ôm lấy cổ anh: "Anh làm gì vậy?"
"Về phòng anh làm. Xong rồi lại về phòng em ngủ."
"Hà Tiêu, anh lái xe mấy tiếng đồng hồ rồi không mệt à?"
Anh nào chỉ lái xe mấy tiếng, về đến nhà còn lo chuyển hành lý, làm việc nhà, nấu cơm tối. Gần như không nghỉ ngơi chút nào, Hà Quất cứ tưởng tối nay anh sẽ ngủ sớm.
Thế mà lại còn nghĩ đến chuyện đó nữa?
Không ngờ Hà Tiêu lại nói: "Không mệt chút nào! Hơn nữa bây giờ anh còn rất hưng phấn, tối nay có khi không chỉ một lần đâu."
Lần đầu tiên được làm ở chính ngôi nhà của bọn họ.
Anh sao mà không hưng phấn cho được?
Lại còn là căn nhà cả hai cùng sống từ nhỏ đến lớn, Hà Tiêu không biết đã bao nhiêu lần mơ thấy cảnh l*m t*nh với cô ở đây.
Chỉ là giấc mơ đó hôm nay cuối cùng cũng thành hiện thực.
Hà Quất thầm kêu không ổn, có cảm giác tối nay hai lần cũng khó mà khiến anh thỏa mãn. Cô rón rén hỏi: "Hà Tiêu... anh làm thường xuyên thế, thận có còn tốt không? Có cần hôm nào đi bệnh viện kiểm tra không?"
"Thận anh tốt hay không em không biết à?!"
Hà Tiêu cao giọng, bước vào phòng mình, ngẩng đầu xem nhiệt độ điều hòa, xác nhận ổn rồi lại nhìn thấy bao cao su chuẩn bị sẵn ở đầu giường, lúc này mới không chút do dự ném cô lên giường lớn.
Trước khi đè người xuống còn không quên nói một câu: "Thận anh tốt cực! Chỉ là chị luôn không cho anh đủ no thôi!"
Không đủ no cái gì chứ?!
Ngoại trừ mấy ngày đèn đỏ ra thì ngày nào cũng làm, như thế còn chưa đủ sao?
Hà Quất một lần nữa xác định, Hà Tiêu chính là một con sói đói vĩnh viễn không bao giờ được cho ăn no! Căn bản là không thể!
Nhưng cô vẫn như mọi khi tự an ủi bản thân: Không sao, đàn ông qua hai lăm là không trụ nổi nữa đâu, Hà Tiêu hè năm sau là hai lăm rồi, chắc cũng chỉ còn trụ được một năm thôi.
Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Story
Chương 36: Thận tốt
10.0/10 từ 49 lượt.
