Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi

Chương 35: A Quýt


Ngày mưa, nằm trong chăn xem phim, trong bếp có người đang chuẩn bị bữa ăn, lại còn là những món cô thèm muốn đã lâu, đây có lẽ chính là kiểu hạnh phúc mà Hà Quất từng mơ đến.


Xem được nửa bộ phim, ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn, tâm trí Hà Quất đã bay đến tận phòng bếp.


Cô vứt điện thoại sang một bên, ngồi dậy bước vào bếp. Hà Tiêu đã làm xong món tôm hùm cay, thấy cô đến liền biết ngay cơn thèm ăn trong bụng cô đã bị mùi thơm câu ra ngoài.


Hà Tiêu đang cầm đuôi cá, thấy cô đứng ngoài cửa liền nói: "Em mang tôm hùm ra ngoài ăn trước đi, anh làm xong cá chua ngọt rồi ra liền."


Thấy Hà Tiêu chuẩn bị chiên cá, Hà Quất lập tức bưng tôm hùm rời khỏi bếp.


Đúng lúc đó chuông điện thoại vang lên, là điện thoại của Hà Tiêu, người gọi đến là Lý Tham.


Hà Quất quay đầu nhìn vào trong bếp, nghe thấy tiếng cá chiên lép bép bên trong, liền cầm điện thoại đi ra phòng khách.


Sợ bị dầu bắn lên người, cô chỉ đứng ngoài cửa bếp, ló đầu vào nói: "Lý Tham gọi nè."


"Em nghe giùm anh đi, hỏi xem có chuyện gì." Hà Tiêu không ngoảnh đầu lại.


Nghe vậy, Hà Quất cầm điện thoại ra ghế salon trong phòng khách rồi bấm nghe. Còn chưa kịp mở miệng hỏi, đầu bên kia đã vang lên giọng nói quen thuộc: "Hà Tiêu, tôi chỉ ra ngoài điều tra vụ án có chút xíu, quay về thì thấy tiệm trái cây của cậu sắp bán sạch hàng rồi! Là sao vậy? Không định làm nữa à?"


"Lý Tham, là tôi, Hà Quất đây."


"Hử? Chị Quýt à?"


Lý Tham như bị bất ngờ lắm, giây sau liền kéo dài giọng một cách hiểu ý: "Ồ~ tôi hiểu rồi, thế thì không sao đâu. Hai người ra ngoài chơi chơi cũng tốt, tiệm trái cây có thể để đó, để sau tính cũng được, không gấp đâu."


"À đúng rồi, tiệc đầy tháng của Nhất Nhất chị còn chưa uống đâu đó, đợi hai người về, tôi mời riêng hai người ăn một bữa!"


Hà Quất cười: "Ăn riêng thì khỏi đi, đợi đến sinh nhật một tuổi rồi ăn luôn."


Cô quay lại liếc nhìn vào bếp, thăm dò hỏi: "Cậu tìm Hà Tiêu có việc gì không? Hay lát nữa tôi kêu anh ấy gọi lại cho?"


"Không cần không cần, không có gì quan trọng đâu, tôi chỉ lo lắng tiệm trái cây bị gì thôi, không sao là được... Vậy nhé, hai người cứ làm việc đi, tôi không làm phiền nữa, tôi cúp máy đây!"


"Ừ."


Cúp máy xong, Hà Quất đặt điện thoại về chỗ cũ.


Cô ngoan ngoãn ngồi trước bàn trong phòng khách, mắt dán chặt vào thau tôm hùm to tướng kia, nhưng vẫn chưa đụng đũa. Đến khi Hà Tiêu mang cá chua ngọt ra, hai người mới cùng nhau ăn.


"Lý Tham không có việc gì đâu, chỉ thấy tiệm trái cây sắp hết hàng nên gọi hỏi tình hình chút thôi."


"Không sao là được rồi."


Con cá chua ngọt đầu hai bên cong lên, nước sốt sánh mịn rưới lên trên. Hà Quất gắp một miếng nhỏ, đúng chuẩn hương vị cô muốn ăn, vừa đủ ngọt, vừa đủ chua, không lệch vị, vừa miệng đến kỳ lạ.


Hà Quất tò mò hỏi: "Anh từng học ở nhà hàng lớn nào à? Sao nấu ăn giỏi vậy?"


"Chắc do có chút thiên phú với chuyện nấu nướng. Đây là lần đầu tiên anh làm cá chua ngọt, lên mạng coi công thức một cái là biết làm luôn."


Nói rồi anh cũng gắp một miếng nhỏ ăn thử, tự mình cũng hài lòng gật đầu: "Vị không tệ."


"Anh nấu được vậy mà không mở nhà hàng thì uổng ghê."


"Không mở được đâu, anh nấu đều là dựa theo khẩu vị và sở thích của em."


Anh chỉ tình nguyện nấu cho mỗi mình Hà Quất mà thôi.



Ngày mưa, hai người vừa xem phim vừa ăn cá chua ngọt và tôm hùm, món nào cũng ăn sạch sành sanh. Hà Quất còn thường xuyên được Hà Tiêu bóc sẵn tôm rồi đút cho ăn. Ăn xong hai món đó, lại luộc ít mì rồi trộn vào nước sốt tôm hùm.


Mì dai cay nồng, ăn hoài không chán.


Kết quả không ngoài dự đoán, Hà Quất ăn đến no căng bụng.


Ăn xong liền rơi vào trạng thái buồn ngủ vì no tinh bột, được Hà Tiêu ôm trong lòng, nghe tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ, mọi thứ đều trở thành thuốc ru ngủ tuyệt vời.


Đợi Hà Quất ngủ rồi, Hà Tiêu mới tranh thủ gọi lại cho Lý Tham, xác nhận là thật sự không có chuyện gì, rồi đi đánh răng, sau đó quay lại nằm bên cạnh cô. Một tay chống thái dương, lặng lẽ nhìn cô ngủ.


Chỉ mới mấy ngày, sắc mặt của Hà Quất đã tốt lên nhiều so với khi mới gặp nhau ở Tụng Khánh, nhìn cũng tròn trịa hơn một chút.


Tinh thần cả người cũng có vẻ khởi sắc hơn.


Có thể tự tay chăm cô tốt thế này, Hà Tiêu thấy có một cảm giác thành tựu lạ kỳ.


Tay anh khoác ngang eo cô không chịu yên, lén xoa eo cô một cái, thầm nghĩ nếu có thêm tí mỡ thì càng tuyệt.


Hà Quất thấy nhột, trở mình né tay anh, nhưng dù có trở người thì vẫn nằm gọn trong lòng anh.


Cô lẩm bẩm: "Đừng nghịch..."


Hà Tiêu cố ý kề sát tai cô hỏi: "Quýt ơi, em biết anh là ai không?"


Anh luôn muốn xác nhận, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, hoặc trong hoàn cảnh đặc biệt, cô có nhận ra anh không.


Anh tha thiết muốn nghe chính miệng cô gọi tên mình, lại hỏi: "Anh là ai, hửm? Em biết không?"


"Hà Tiêu... em buồn ngủ quá..."


Nghe được chính tên mình, Hà Tiêu đã mãn nguyện rồi.


Ngực anh dán sát lưng cô, dễ dàng ôm trọn cô vào lòng, nhắm mắt lại, hôn lên sau gáy cô, khẽ gọi đầy tình ý: "Quýt..."


Vừa gọi xong, trong đầu như có tiếng "đinh" vang lên, cái xưng hô này không ổn.


Ai cũng gọi cô như vậy, anh không muốn giống với người khác.


"Hà Quất?" Hà Tiêu đổi cách gọi.


Gọi cả họ lẫn tên, nghe chẳng giống cách người yêu gọi nhau gì cả.


Không được, không được!


Anh không muốn gọi cạn tình như thế!


Hà Tiêu nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nghĩ ra một cách gọi khác: "A Quýt..."


Nghe cũng ổn đấy.


Ít nhất chưa ai gọi cô như vậy.


Quyết định thế nhé!


Hà Tiêu mỉm cười, lại khẽ gọi: "A Quýt."


Anh mò lấy điện thoại Hà Quýt để bên cạnh, mở khóa dễ dàng, vào khung trò chuyện giữa hai người, đổi phần ghi chú mà Hà Quýt lưu mình thành "Tiêu Cún".


Rồi cũng đổi phần ghi chú Hà Quất trong điện thoại anh thành "Quýt Mèo".



Một cún một mèo, một Tiêu một Quýt, quá xứng đôi.


Sau này sinh thêm một Trái Cam nữa.


Hà Tiêu hoàn toàn chìm trong ảo tưởng của mình, ôm lấy Hà Quất, ngay cả khi ngủ trưa, khóe môi anh vẫn khẽ cong lên.


...


Ngày mưa nên trời tối rất sớm, mới hơn năm giờ mà bên ngoài đã gần như đen kịt. Hà Quất tỉnh dậy, vừa cầm điện thoại xem giờ thì người đang ôm cô từ phía sau cảm nhận được ánh sáng, nửa mê nửa tỉnh hỏi: "Còn muốn ngủ nữa không?"


"Không thể ngủ thêm được, không thì tối lại mất ngủ."


Mặc dù Hà Quất vẫn còn muốn ngủ, nhưng nghĩ đến việc tối nay sẽ trằn trọc, cô đành tùy tiện mở vài ứng dụng: Meituan, WeChat, mấy app video ngắn...


Cô như một "người đi tuần", mở từng cái một, dù chẳng xem nổi nội dung nhưng làm vậy cũng đủ khiến mình tỉnh táo.


Giọng Hà Tiêu vang lên bên tai cô: "Ngủ không được thì làm chút chuyện khác đi. Anh cho em ăn no rồi, mà em còn chưa cho anh no đâu."


Vừa nói, anh đã rút chiếc điện thoại trong tay cô ném qua một bên gối, bàn tay to khẽ kẹp lấy cằm cô, giọng trầm thấp thì thầm bên tai: "Anh đã đánh răng sau khi ăn rồi... nên bây giờ chúng ta có thể hôn nhau chưa, A Quýt?"


Cách gọi lạ lẫm ấy, cùng lời xin phép được hôn, lại còn chủ động "chuẩn bị trước" khiến trái tim Hà Quất nhói lên một nhịp.


Trong căn phòng tối om, Hà Quất không nhìn rõ mặt anh, chỉ có thể lần theo hơi thở nóng hổi ấy mà nhìn về phía đó.


"A Quýt?"


Lần đầu tiên có người gọi cô như vậy.


"Thế nào, có thích cách gọi mới này không? Sau này em gọi anh là A Tiêu." Anh cúi đầu hôn nhẹ lên vành tai cô, rồi men theo d** tai mà hôn xuống từng chút một, bàn tay thì không yên phận luồn vào trong áo cô.


Anh khẽ cười nói: "Nhưng mà trên giường anh lại thích gọi em là 'chị'. Em gọi anh là 'anh trai' được không?"


Cái gì mà loạn xì ngầu thế này chứ!


Hà Quất còn chưa kịp nói rõ chuyện xưng hô, thì đã nhận ra tình hình sắp vượt khỏi tầm kiểm soát.


"Hà Tiêu, bây giờ mới năm giờ mấy thôi, anh... anh không thể đợi tối hẵng làm à?"


Nói nghiêm túc thì giờ vẫn tính là ban ngày, chỉ là do trời mưa nên sẫm hơn bình thường. Ban ngày mà làm chuyện này... Hà Quất đột nhiên nghĩ đến bốn chữ "bạch nhật tuyên dâm".


Thế mà Hà Tiêu lại chỉ kéo tay cô dẫn xuống dưới, giọng lười biếng mà dụ dỗ: "Nhưng nó không đồng ý đợi đến tối. Hay là... làm một lần nhé? Chỉ một lần thôi, anh nói được là làm được. Xong rồi anh dẫn em ra ngoài mua đồ. Gần đây có tiệm quần áo đang bày hàng hè, có cái váy xanh nhạt rất hợp với em."


"Lát anh dẫn em đi thử."


"Rồi tiện mua thêm vài bộ đồ lót nữa, anh muốn mua cho em mấy bộ thật đẹp."


"Không cần đâu, em không thiếu đồ với đồ lót."


"Nhưng anh muốn nhìn em mặc." Hà Tiêu lật người đè lên cô, đầu mũi cọ vào xương quai xanh, môi mỏng vô tình lướt qua làn da cô.


Sợ Hà Quất hiểu lầm, anh còn cố giải thích: "Không phải kiểu quần áo kỳ quái gì đâu, là những bộ rất hợp với em, anh muốn mua cho em mặc."


Anh say mê "nuôi dưỡng" Hà Quất.


Từ việc cho cô ăn ngon, đến chuyện mặc đẹp, anh đều muốn lo cho cô chu toàn từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới.


Nhưng anh cũng say mê việc l*m t*nh với cô.


Thứ cảm giác hai người sau khi xác nhận quan hệ, từ tâm hồn đến thể xác đều hòa vào nhau ấy khiến anh không thể nào buông tay.



Cúc áo ngủ đã được tháo hết, anh mới nói câu đó.


Hà Quất cắn môi, gần như phải cố hết sức mới thốt ra được một tiếng "ừ" nhỏ.


...


Tiếng mưa ngoài cửa sổ dần ngừng, chỉ còn lại hơi thở dồn dập trong phòng, cùng giọng nói trầm thấp của Hà Tiêu: "Chị có thích làm với anh không?"


"Chị thở nghe sao mà dễ nghe thế này?"


"Chị... chị à..."


Bình thường chẳng bao giờ nghe anh gọi một tiếng "chị", thế mà khi ở trên giường, miệng anh mở ra khép lại đều là "chị".


Bị anh gọi đến nỗi tim run lên, thân thể trong khoảnh khắc ấy hoàn toàn mất khống chế, chỉ còn lại phản ứng bản năng, lý trí dường như bị tắt hẳn, chỉ còn tiếng "chị" kia lặp lại trong đầu, đầy k*ch th*ch và khiến người ta mê loạn.


Bàn chân cô căng cứng, bắp chân gần như co rút vì chuột rút, lại bị bàn tay to vừa nhẹ vừa mạnh x** n*n. Lực đạo ấy khiến toàn thân Hà Quất mềm nhũn.


Cẳng chân cô vốn rất nhột, bị bàn tay to ấy giữ lấy mà xoa, cô giãy mấy lần không thoát, càng bị k*ch th*ch đến run rẩy, lưng khẽ cong lên, bật ra tiếng run rẩy: "Hà Tiêu, đừng..."


"Đừng cái gì?"


"Đừng... đừng sờ chân..."


"Được thôi, em gọi anh một tiếng 'anh trai', anh sẽ không sờ nữa."


Hà Quất càng không cho anh chạm, anh lại càng cố tình trêu. Ngay cả lực bóp nắn cũng vừa phải, như để cố ý k*ch th*ch cô.


Anh cúi thấp người, giọng cười xấu xa vang bên môi cô: "Em gọi khẽ thôi, để mình anh nghe là được."


Hai tay cô bấu chặt vai anh, kiên quyết không chịu gọi, giọng trách khẽ: "Không phải nói đi mua quần áo sao? Nhanh lên đi!"


Biết Hà Quất thật sự ngại không gọi được chữ "anh trai", Hà Tiêu cũng không làm khó cô nữa. Anh sợ cô giận, sau này còn bị cấm vận "giường chiếu", liền ngoan ngoãn đổi giọng: "Thế thì gọi anh là A Tiêu đi, anh sẽ nghe lời em."


"A Tiêu..."


"Ngoan lắm."


...


Mãi cho đến khi kết thúc hẳn, Hà Quất mới đi tắm rửa, còn Hà Tiêu lại bận rộn thay bộ drap giường. Đợi cô tắm xong bước ra, nhìn bóng lưng Hà Tiêu, trong mắt hiện lên vài phần nghi hoặc.


Quỷ thật, sao anh cứ như có sức lực dùng hoài không hết vậy? Ít nhất nhìn bây giờ thì vẫn chưa hề có dấu hiệu mệt mỏi nào cả.


Nhưng Hà Quất vẫn khẽ khàng ho một tiếng: "Khụ! Sau này... sau này đừng làm nhiều quá nữa."


"Vì sao? Em thấy không thoải mái à?" Mặt Hà Tiêu đầy căng thẳng.


Hà Quất đỏ bừng cả mặt như trái anh đào chín, né tránh ánh mắt nóng rực của anh, nhỏ giọng nói: "Không phải, em chỉ thấy làm nhiều quá... cũng không hay lắm."


Lúc cô nói câu đó, vừa đúng lúc bị Hà Tiêu ép sát vào bàn trang điểm, hai tay anh chống lên mặt bàn, vây chặt cô trong lòng.


Hà Tiêu nghiêm túc đáp: "Bình thường đi làm thì một đến hai lần một ngày, em nghỉ thì chúng ta làm nhiều hơn một chút."


Hà Quất tròn mắt kinh ngạc chớp chớp, nghi ngờ bản thân nghe nhầm.


Một ngày một đến hai lần?! Chuyện đó có thể làm hằng ngày sao?


"Ý anh là... muốn làm mỗi ngày?"



"Ý anh là trừ kỳ kinh ra, những ngày khác đều phải làm?"


"Ừm!" Giọng Hà Tiêu cực kỳ kiên định.


Hà Quất lặng lẽ nuốt nước bọt, nhưng nghĩ kỹ lại thì chắc là vì mới khai trai, nên anh mới đam mê chuyện này đến vậy. Có khi qua một thời gian là chán rồi.


Dù gì trên mạng cũng nói đàn ông qua hai mươi lăm là không còn mạnh nữa. Anh hai mươi tư rồi, chắc cũng sắp không được nữa rồi nhỉ?


Nghĩ tới nghĩ lui, Hà Quất ngại, cảm thấy nói chuyện kiểu này cũng hơi mất mặt nên không tranh luận nhiều với anh. Dù sao cô cũng không thể giống Hà Tiêu, thoải mái thốt ra hai chữ "l*m t*nh" như chẳng có gì.


...


Sau cơn mưa, thành phố Tụng Khánh vào ban đêm có chút lạnh. Hai người thay đồ xong, Hà Quất còn đặc biệt khoác thêm áo khoác, rồi cùng Hà Tiêu ra ngoài.


Anh nói muốn đưa Hà Quất đi mua quần áo, liền dẫn cô đến thẳng cửa hàng kia. Một chiếc váy liền thân phong cách đơn giản màu xanh nhạt, phần eo có dây buộc nhẹ, vừa vặn tôn lên vóc dáng cô.


Chỉ vừa nhìn thấy chiếc váy ấy, Hà Quất đã biết chiếc váy này hợp với cô, và cũng là gu cô thích.


Cô vào thử xem có vừa không, xác định kích cỡ ổn, Hà Tiêu liền dứt khoát trả tiền, rồi nói muốn dẫn cô đi mua giày.


Vào một tiệm giày gần đó, vừa bước vào là anh đã nhìn trúng đôi giày da mềm màu trắng ngà. Anh ngồi xổm xuống giúp cô xỏ vào, rồi ngẩng đầu nhìn: "Sao rồi? Đôi này phối với cái váy kia chắc cũng ổn chứ?"


Hà Quất hài lòng gật đầu: "Được đấy." Cùng là tông sáng, phối lại với nhau rất đẹp.


Cô đứng lên đi vài bước, là giày đế bệt, lại còn đế mềm, mang cũng thoải mái, "Lấy đôi này đi."


Cô không thích đi so giá nhiều, thấy hợp là mua liền.


Hà Tiêu cũng vậy, thanh toán xong là vội vã kéo cô đi mua nội y. Hà Quất chọn hai bộ, đến khi mua đủ đồ rồi, hai người mới đi ăn tối gần đó.


...


Bóng hai người dưới đèn đường kéo dài rồi lại thu ngắn, ánh sáng ấm áp chiếu lên thân thể họ, ít nhất khoảnh khắc này, trông họ không khác gì những cặp đôi bình thường, đang tận hưởng một cuộc sống yên bình của riêng mình. Anh vừa kể những món ngon quanh đây, vừa cúi đầu liếc cô không ngừng, bàn tay đan chặt lấy tay cô.


Tay kia xách theo vài cái túi, bên trong toàn là đồ mua cho Hà Quất.


Gió ở Tụng Khánh thổi lướt qua hai người, dù đang độ cuối xuân đầu hè, nhưng vừa mưa xong nên vẫn có chút lạnh. Anh giơ tay ôm lấy vai cô, gần như bao trọn cô vào lòng mà bước đi.


Hà Quất ngẩng lên nhìn anh, bốn mắt giao nhau, anh nhẹ nhàng nói: "Lát nữa về, anh cũng ủ cho em ít rượu mơ, hoặc rượu vải nhé."


"Anh biết làm mấy loại rượu này sao?"


"Chỉ cần em thích, anh có thể học." Lúc trước đưa cô đi ăn, cô từng uống một ít rượu mơ, Hà Tiêu nhìn là biết cô thích.


Chỉ cần là thứ cô thích, anh không ngại học đâu.


Dưỡng hoa mà, sao có thể không bỏ công chăm sóc được?


"Anh cố gắng nuôi em thật tốt, em chỉ cần đừng né tránh anh, đừng đẩy anh ra là được."


Hà Tiêu nghiêm túc dặn cô: "Nè, giờ mình là người yêu nhau rồi, sau này em càng không được trốn anh, nghe chưa?"


Hà Quất đáp rất khẽ: "Nghe rồi."


Nhưng nhắc tới chuyện này, cô mới nhớ ra một việc băn khoăn bấy lâu: "Sao anh biết em ở Tụng Khánh? Lại còn tìm ra được cả khu nào, tòa nào, tầng mấy?"


Hà Tiêu cố tình ra vẻ thần bí: "Đây là bí mật, không thể nói cho em biết."


Nhỡ đâu sau này cô lại tránh mặt anh, anh còn có thể dùng lại chiêu cũ.


Giờ thì tuyệt đối không thể nói ra!


Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Story Chương 35: A Quýt
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...