Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi

Chương 34: Không hối hận


Ngày mưa, ánh sáng u ám xuyên qua khe rèm chiếu vào phòng ngủ, cách âm của căn nhà không tốt, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng động phát ra từ trong bếp.


Hà Quất mơ mơ màng màng mở mắt, sờ lấy điện thoại, màn hình sáng lên, đã hơn mười giờ rồi. Cô đoán chắc Hà Tiêu đang ở trong bếp nấu cơm, nên mới từ từ ngồi dậy, vén chăn xuống giường, chậm rãi mở cửa phòng ngủ bước ra ngoài.


Cửa bếp đang đóng, Hà Quất dứt khoát đi đánh răng rửa mặt trước.


Nhìn gương mặt quen thuộc trong gương, ánh mắt cô lại bất giác dừng ở dấu vết đỏ nhàn nhạt trên xương quai xanh, là tối qua Hà Tiêu để lại trên người cô.


May mà cổ không có, chỉ có xương quai xanh, còn những chỗ khác trên người chắc cũng có.


Vừa nghĩ tới chuyện tối qua, đầu óc Hà Quất liền không kiểm soát được mà nghĩ tới mấy câu bẩn thỉu Hà Tiêu nói đêm qua.


Sao mà lên giường rồi là anh cứ thích nói mấy câu bậy bạ vậy chứ?


Cô vội vàng lắc đầu, chỉ muốn lắc bay hết mấy ký ức đó ra khỏi đầu. Cầm lấy bàn chải đánh răng, bóp kem lên, đối diện với gương bắt đầu đánh răng.


Cho đến khi trong gương bất ngờ xuất hiện một bóng người quen thuộc, cô lại cụp mắt xuống, cúi đầu nhìn bồn nước tiếp tục đánh răng.


Hà Tiêu với vẻ mặt thỏa mãn từ phía sau ôm lấy cô, cúi đầu, cằm vừa khéo gác lên hõm vai cô, má dán lên gò má và vành tai nóng bừng của cô.


Anh nhẹ giọng hỏi: "Có đau không?"


Hà Quất vừa mới vứt bỏ xong những suy nghĩ bậy bạ trong đầu, lại bị một câu này của anh kéo về.


Cô vừa đánh răng vừa không nói được lời nào, chỉ có thể phát ra hai âm từ trong cổ họng.


Hà Tiêu nghe ra được, cô muốn nói không đau.


"Nếu thấy không thoải mái thì phải nói với anh." Hà Tiêu nghiêng đầu, gần như cả khuôn mặt vùi trong hõm cổ cô, hít sâu mùi hương trên người cô: "Quýt à, sau này em đừng hòng mà vứt bỏ anh!"


Chóp mũi cọ cọ vào cổ cô, Hà Quất chỉ thấy nhột, co rụt cổ lại né tránh anh.


Miệng ngậm kem đánh răng, giọng nói cũng mơ hồ không rõ: "Nhột quá à..."


Chữ "quá" không phát âm rõ ràng, nhưng Hà Tiêu vẫn nghe ra, bật cười hôn một cái lên gáy cô, sau đó mới ngoan ngoãn ôm lấy cô, cằm gác lên vai nhìn hai người trong gương.


Đến lúc này Hà Quất mới có thời gian súc miệng.


Bọt kem từ môi đỏ của cô nhè ra, một lần, hai lần, ba lần... cho đến khi nhổ ra nước trong, cô mới nói: "Anh buông em ra trước đi, em phải rửa mặt."



"Anh rửa giúp em."


"Hà Tiêu, đừng quậy nữa, mau đi trông đồ ăn đi."


Hà Tiêu dù không nỡ buông cô ra, nhưng nghĩ đến đồ ăn trong bếp, vẫn hôn một cái lên má cô: "Được rồi, em rửa mặt từ từ, anh đi trông bếp, sắp ăn được rồi."


Anh buông tay, xoay người đi về phía bếp.


Hà Quất lén thở phào nhẹ nhõm, rửa mặt thật nhanh rồi trở lại phòng bôi đồ dưỡng da. Thời tiết dần oi bức, cô thường chỉ vỗ chút nước hoa hồng, còn sữa dưỡng hay kem thì cô thấy bôi lên hơi nhờn dính, nên chỉ dùng vào mùa thu đông.


Nhưng có lẽ là do da trời sinh đã đẹp, dù không dùng sữa hay kem, làn da cô vẫn trắng mịn, đều màu.


Chỉ là da đẹp thế, càng khiến vết đỏ trên xương quai xanh thêm nổi bật.


Cô vừa định đứng dậy đi ra ngoài, quay đầu lại thì thấy Hà Tiêu không biết từ lúc nào lại đứng ở cửa phòng ngủ!


Tim cô giật thót, giơ tay vỗ vỗ ngực, buột miệng hét: "Anh hù chết em rồi đấy! Sao không có chút tiếng động gì vậy?"


Cô nhấc chân bước lại, nhưng cửa bị anh chắn, không ra được.


"Không phải bảo anh trông đồ ăn à? Sao lại chạy đến đây?"


"Muốn nhìn em."


Hà Quất không phải chưa từng nghe mấy lời ngọt ngào.


Ít nhất lúc trước khi còn bên Trần Khiêm cũng từng nghe qua.


Nhưng mấy câu nói ngọt đó dường như còn không bằng một câu này của Hà Tiêu.


"Chúng ta ở chung một căn nhà, nhìn em mãi có gì đâu, mau đi nấu cơm đi." Tai Hà Quất bắt đầu ửng đỏ, thúc giục anh đi vào bếp.


"Anh nấu xong rồi, hút mùi trong bếp cũng tắt rồi."


Bàn tay to nâng lấy khuôn mặt cô, cẩn thận nhìn từng đường nét, đôi mắt đen nhánh nhìn thẳng vào ánh mắt trong veo của cô, Hà Tiêu dường như buông bỏ hết vẻ xấu xa, mang theo chút lo lắng nói: "Anh cứ thấy không thật."


"Gì mà không thật?"


"Chuyện mấy hôm nay, cứ như nằm mơ."


Dù là anh ép cô đồng ý, anh biết rõ Hà Quất chưa chắc đã thực lòng muốn bên anh. Nhưng anh vẫn vui, vẫn phấn khích vì sự thay đổi mối quan hệ giữa hai người. Ngay cả những tiếp xúc thân mật mấy hôm nay cũng khiến anh cảm thấy không thật, cứ như đang mơ vậy.



Dù tối qua họ đã thân mật nhất, nhưng anh vẫn thấy như không phải thật.


Anh sợ, sợ nếu giấc mơ này tan biến, mọi thứ sẽ quay về như cũ.


Hà Tiêu nhìn vào mắt cô, dè dặt hỏi: "Chuyện tối qua... em có hối hận không?"


Bàn tay đang ôm lấy mặt Hà Quất cảm nhận rõ ràng hai má cô nóng bừng.


Giọng cô nói ra nhẹ bẫng, mềm đến mức như sợ anh nghe thấy: "Không hối hận."


Cô giơ tay đẩy tay Hà Tiêu ra, giọng lập tức cao hơn: "Hà Tiêu, em đói rồi, ăn cơm trước đi."


Cô không hối hận!


Hà Tiêu phấn khích đến mức đột ngột bế bổng cô lên.


"Anh làm gì đấy?" Hà Quất hoảng hốt ôm chặt lấy cổ anh.


Trong giọng Hà Tiêu mang theo niềm vui, trong đầu toàn là câu "không hối hận" của cô, giọng nói đầy hân hoan: "Bế em ra ghế sofa ngồi!"


Nhà nhỏ, chưa tới một phút Hà Quất đã được đặt xuống ghế sofa thật vững vàng.


"Ngồi đây, không được động đậy, anh đi bưng cơm." Anh gần như ra lệnh, xoay người đi về phía bếp, còn không quên cúi xuống hôn một cái lên mặt Hà Quất.


Sau đó mới nhẹ chân chạy đi, cả người tràn ngập vui mừng sung sướng.


Hà Quất dở khóc dở cười, nhìn Hà Tiêu vào bếp rồi cũng đứng dậy đi theo để giúp bưng cơm, đúng lúc nghe thấy giọng Hà Tiêu vọng ra từ trong bếp: "Đã nói em không được nhúc nhích, đúng là không nghe lời chút nào."


Sao anh biết cô sẽ nhúc nhích?


Hà Quất ló đầu nhìn vào bếp, rất tò mò: "Sao anh biết em sẽ đi vào?"


"Vì anh hiểu em."


"Hà Tiêu, rõ ràng em mới là chị, sao lại cứ thấy anh giống như anh trai hơn thế?"


Hà Quất thật ra từ rất lâu trước đã cảm thấy như vậy rồi, trên người Hà Tiêu có sự chín chắn vượt qua tuổi tác, nhưng cũng có lúc trẻ con, nóng nảy như thiếu niên, nhưng cũng chỉ là thi thoảng.


Phần lớn thời gian Hà Tiêu đều như một người anh trai, luôn chăm sóc cô.


Hai người lần lượt mang đồ ăn ra bàn nhỏ trước ghế sofa.



Nhưng anh chỉ bảo vệ một mình Hà Quất.


Anh đưa đũa cho cô, lại cố ý trêu chọc: "Bây giờ anh nghi ngờ nghiêm trọng là không biết ai mới là con ruột của mẹ nữa, sao mà giống như em mới là con ruột, còn anh thì giống thằng con rể ở rể vậy!"


"Khụ khụ khụ!"


Cô cười phì ra thành tiếng, lại bị nước bọt sặc đến ho liền mấy cái.


Hà Tiêu vỗ nhẹ sau lưng cô, đợi cô dịu lại mới tiếp tục nói: "Em nghĩ kỹ mà xem, từ nhỏ đến lớn tiền tiêu vặt của em lúc nào cũng nhiều hơn của anh. Mẹ mua đồ cho em, tuy không đắt lắm nhưng toàn là đồ hãng. Còn của anh thì toàn đồ vỉa hè, một cái váy của em ba bốn trăm, bốn năm trăm là bình thường. Còn áo thun mẹ mua cho anh toàn loại ba mươi chín tệ chín, bốn mươi chín tệ chín, hiếm khi vượt quá năm mươi tệ."


Đương nhiên mấy lời oán trách kiểu này anh cũng từng than với Phùng Việt.


Nhưng Phùng Việt lại trả lời rằng: "Con trai mặc đồ hao lắm, không biết giữ gìn như con gái đâu. Chị con một bộ đồ có khi mặc được rất lâu ấy chứ."


Nhưng thực tế là, năm nay Hà Tiêu vẫn mặc lại đồ năm ngoái, chỉ khi nào chật lắm rồi Phùng Việt mới vội vàng mua cho vài món mới, mà cũng toàn là hàng chợ.


Còn cái gọi là "quần áo của Hà Quất mặc được rất lâu" mà Phùng Việt nói, hoàn toàn là nói dối. Sự thật là mỗi năm bà ấy đều sắm thêm đồ mới cho Hà Quất, viện lý do: Quần áo năm ngoái không xứng với Hà Quất của năm nay.


Hà Tiêu chẳng biết phản bác thế nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn mẹ ruột của mình đối xử tốt với Hà Quất hơn.


Sau đó còn bị Phùng Việt dạy dỗ: sau này phải biết nhường nhịn chị, bảo vệ chị!


Giờ thì hay rồi, anh và Hà Quất từ chị em thành người yêu luôn rồi.


Nếu Phùng Việt có linh thiêng trên trời, không biết sẽ nghĩ gì?


Hà Tiêu nghiêm túc nghĩ ngợi: "Nếu mẹ biết chúng ta ở bên nhau, chắc chắn sẽ nói anh không xứng với em."


"Không đâu, mẹ vẫn thương anh mà. Chẳng qua vì em với mẹ không có quan hệ máu mủ nên mẹ mới phải nghiêng về phía em một chút, để tránh ba có ý kiến." Hà Quất càng nói càng thấy ngượng.


Hai người cùng gọi là ba mẹ, nghe sao cũng thấy giống chị em mà cũng giống người yêu, thật kỳ cục.


Hà Quất vội vàng đổi chủ đề: "Thôi, không nhắc mấy chuyện này nữa."


Nói xong liền húp một thìa canh bí đao trứng, rồi gắp chiếc bánh áp chảo nhân tam tiên do Hà Tiêu dậy sớm làm, bỏ vào miệng.


Hà Tiêu không vội ăn, mà chăm chú quan sát sắc mặt cô. Thấy Hà Quất có vẻ hài lòng với món bánh, anh mới gắp một cái lên ăn theo.


"Lát nữa anh ra ngoài mua ít tôm hùm đất, trưa nay làm món cay Tứ Xuyên cho em ăn, hoặc sốt tỏi cũng được, em thấy sao?"


Được đó!"



Có người nấu ăn cho, cô tất nhiên vui.


"Trời mưa em đừng đi nữa, để anh đi một mình là được. Em cứ ở nhà chờ anh về. Nhân tiện nghĩ xem còn muốn ăn gì nữa, anh mua luôn." Nói xong còn đẩy đĩa bánh lại gần cô: "Ăn nhiều vào."


Hà Quất gật đầu.


Hà Tiêu bất chợt chuyển chủ đề, nhắc tới một chuyện khác: "Có một việc anh muốn hỏi trước."


"Chuyện gì?"


"Về chuyện con cái. Nếu em không muốn có con, nhân lúc anh đang rảnh có thể đi triệt sản. Còn nếu em muốn có con, vậy thì anh chưa làm vội, đợi có con xong rồi đi cũng được."


Đột ngột nhắc đến chuyện này khiến Hà Quất hơi bất ngờ.


Nhưng hai người đã xảy ra quan hệ, giờ nói ra cũng chẳng phải chuyện lạ.


Cô nghĩ vài giây, rồi nghiêm túc nói: "Em muốn có con gái."


Hà Tiêu: "......"


Sao còn chọn cả giới tính nữa chứ?


Tất nhiên anh cũng muốn có con gái.


Nhưng chuyện này thì đâu thể muốn là được.


"Anh... anh sẽ cố gắng vậy."


"Hà Tiêu, em còn muốn ăn cá chép sốt chua ngọt nữa, lớp sốt bọc bên ngoài rất ngon ấy. Với lại mua thêm ít mì, nước sốt tôm hùm trộn mì cũng ngon."


Hà Tiêu còn đang nghĩ đến chuyện con cái, còn Hà Quất lại chỉ nghĩ đến đồ ăn.


Cô vốn thích ăn ngon, nhưng vì trước đây sống một mình nên toàn ăn qua loa, sống tạm bợ.


Nhưng bây giờ có Hà Tiêu bên cạnh, mọi chuyện đã khác.


Ít nhất Hà Tiêu có thể nấu cho cô ăn, còn có thể đưa cô đi ăn ngoài.


Điều khác biệt là trước giờ cô chưa từng chủ động nói mình muốn ăn gì, đây là lần đầu tiên.


Hà Tiêu lập tức đồng ý: "Được, anh đi mua! Trưa nay nấu cho em ăn!"


Phải nuôi Hà Quất no trước, anh mới có thể no được.


Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Story Chương 34: Không hối hận
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...