Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Chương 37: Cam kết
Mùa hè trời sáng rất sớm, hơn bảy giờ Hà Tiêu đã dậy nấu bữa sáng, đợi đồ ăn làm xong, Hà Quất vẫn còn đang ngủ.
Anh đi sang phòng Hà Quất, cúi người xuống hôn lên mặt cô một cái: "Anh ra cửa hàng xem tình hình chút, em cứ ngủ ngon, trưa anh về nấu cơm cho em."
Hà Quất mơ màng ừ một tiếng, mắt vẫn nhắm nghiền.
Anh lại cúi xuống hôn lên khóe môi cô một cái nữa rồi mới thoả mãn rời đi. Ăn sáng đơn giản xong, anh liền thẳng tiến đến cửa hàng trái cây.
Trái cây trong cửa hàng đều đã bán hết, ngoài cửa dán một tờ giấy in sẵn, trên đó viết: Cửa hàng nâng cấp cải tạo, chọn ngày khai trương lại!
Đây là tờ giấy Hà Tiêu nhờ chị Lỵ và mọi người đi in ở tiệm gần đó, dán lên cửa để mấy khách hàng cũ biết rằng cửa hàng trái cây này vẫn sẽ tiếp tục hoạt động.
Cửa mở ra, bên trong đã được chị Lỵ và mấy người khác dọn dẹp sạch sẽ, nhưng chắc do để không một thời gian, lại đóng kín cửa, bên trong có phần oi bức. Như thể mùi trái cây nhiều năm bị ủ lại lên men tạo thành mùi khó chịu.
Hà Tiêu đi một vòng trong cửa hàng, lúc ra ngoài thì đúng lúc dì Lâm từ quán cơm bên cạnh đi ra, tay còn cầm một củ tỏi đang bóc vỏ.
Thấy Hà Tiêu, dì Lâm mừng rỡ: "Dì nói sao hình như nghe thấy động tĩnh, thì ra là Hà Tiêu về rồi à! Cuối cùng cũng về rồi, bao lâu rồi không thấy Quýt, cũng chẳng thấy cháu, thiệt là nhớ muốn chết luôn á!"
Nghe tiếng, chú Chu cũng từ quán cơm đi ra, tay cầm dao thái, trên dao còn dính tí hành lá băm nhỏ.
"Đúng là Hà Tiêu rồi! Chú cứ tưởng cháu không định quay lại nữa chứ, chú với dì Lâm còn tính, nếu cháu với Quýt không quay lại, thì hai vợ chồng chú thuê luôn mặt bằng nhà cháu, mở tiệm trái cây luôn, biết đâu còn được hưởng chút phúc từ cửa hàng cũ của hai đứa, mấy khách quen còn ghé mua!"
Chú Chu cười hề hề, vốn đã thật thà giờ lại càng thêm chất phác.
Dì Lâm nghe vậy cũng cười toe toét: "Nhưng mà nhà dì cũng bận tối mắt với cái quán cơm này rồi, thêm tiệm trái cây nữa là lo không xuể. Vẫn là hai đứa cháu quay lại mở tiệm là tốt nhất, chúng ta còn có thể vừa làm vừa trò chuyện cho vui."
Vừa nói vừa bóc được vài tép tỏi, vỏ tỏi được nhét vào túi tạp dề.
Dì như nhớ ra chuyện gì, nụ cười trên mặt liền thu lại, ngẩng đầu nhìn về phía Hà Tiêu: "Quýt về chưa?"
"Về rồi."
Nhắc đến Hà Quất, gương mặt Hà Tiêu dịu dàng như mặt hồ gợn sóng, từ từ lan tỏa: "Cô ấy hơi mệt nên đang nghỉ ngơi ở nhà. Đúng lúc mấy ngày tới cửa hàng còn phải sửa sang lại, chưa mở cửa bán được, cô ấy cũng không cần qua đây, nên cháu bảo cô ấy mấy hôm nay đừng tới."
Dì Lâm gật đầu: "Phải rồi, bên này để cháu trông là được. Trời nóng, Quýt đừng chạy qua chạy lại nhiều nữa."
Hà Tiêu cười trêu: "Dì Lâm nói vậy là thiên vị rồi. Trời nóng thì cháu trông được, sao cô ấy lại không trông được?"
Dì Lâm liếc mắt cười khẩy: "Cháu thì khác gì, dì còn lạ gì cháu nữa!"
"Trước kia hai đứa cùng trông tiệm, bận tới vậy cháu còn không nỡ để con bé động tay động chân, ngày nào cũng về nhà nấu cơm cho nó, ba mẹ lo cho con cũng chưa chắc được như vậy đâu!"
Dì vừa nói xong đã quay đầu lườm chú Chu: "Ông nhìn Hà Tiêu kìa, rồi nhìn lại ông đi! Tôi sáng dậy sớm tối về khuya làm việc cực khổ, mà tới giờ cũng chưa từng được ông nấu cho một bữa cơm!"
Chú Chu là đầu bếp của quán, chỉ nấu cơm cho khách, chưa bao giờ nấu cho người nhà ăn, từ trước đến nay vẫn vậy.
Bị đem ra so sánh, chú Chu biết mình sai, bèn mím môi chẳng nói lời nào, lại xách dao quay vào quán tiếp tục thái hành.
Hà Tiêu cúi đầu cười: "A Quýt từ nhỏ đến lớn chưa từng làm việc gì cả, giờ đương nhiên là cháu không nỡ để cô ấy làm."
Dì Lâm bên kia nghe thấy hai chữ "A Quýt", lập tức ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt có vài phần dò xét. Chỉ trong vài giây, ánh mắt đã thay đổi mấy lượt, như thể đã nhìn thấu Hà Tiêu.
Dì hạ giọng hỏi: "Hai đứa... ở bên nhau rồi?"
"Ừm." Hà Tiêu cũng chẳng định giấu dì Lâm, sảng khoái thừa nhận.
Dì Lâm kích động gật đầu liên tục, khoé miệng muốn nứt đến mang tai, trong ánh mắt tràn đầy vui mừng: "Tốt quá! Tốt quá! Hà Tiêu, sau này cháu phải đối xử thật tốt với Quýt đấy, đừng có bắt nạt nó."
"Dì yên tâm, cháu không nỡ bắt nạt cô ấy đâu."
Trong lòng thì nghĩ: trêu chọc trên giường chắc không tính là bắt nạt đâu ha...
Dì Lâm hài lòng gật đầu: "Vậy là tốt rồi."
Bóc xong tép tỏi cuối cùng, dì thở phào một hơi, ngẩng đầu nhìn Hà Tiêu cảm khái: "Nói thật chứ hai đứa cũng coi như là dì nhìn lớn lên từng ngày. Cháu nhỏ hơn Quýt, nhưng trong lòng lại biết suy nghĩ hơn. Quýt thì khác, từ lâu trái tim con bé đã vỡ vụn. Dì với chú Chu cũng từng lo lắm, không biết sau này Quýt sẽ gặp được người thế nào."
"Giờ thì tốt rồi, hai đứa ở bên nhau, dì cũng không lo nữa! Sau này phải đối xử thật tốt với nó, sống cho thật tốt!"
Dù dì Lâm chỉ là hàng xóm bên cạnh, không hề có chút huyết thống nào với hai người. Nhưng quen biết bao năm nay, Hà Tiêu và Hà Quất đều xem dì như bậc trưởng bối.
Cửa hàng cần sửa sang lại, Hà Tiêu liên lạc với người quen gần đó, hỏi có thợ nào rảnh nhận sửa chữa không. Lý Tham nghe điện thoại xong liền lập tức giới thiệu vài người, hai tiếng sau đã dẫn người đến.
Hà Tiêu nói ra ý tưởng trang trí đã bàn trước với Hà Quất, sau khi ước tính chi phí, thấy không vấn đề gì liền bắt đầu thi công.
Sắp xếp xong xuôi việc ở cửa hàng thì cũng đã gần trưa, anh và Lý Tham cùng nhau quay về.
Trên đường, Lý Tham hỏi chuyện giữa anh và Hà Quất: "Cậu với chị Quýt là ở bên nhau rồi đúng không?"
"Ừ, ở bên nhau rồi."
"Tôi đã nói mà, sao tự dưng cậu lại bỏ cửa hàng không lo, thì ra là đi yêu đương rồi!"
Lý Tham nhướng mày cười: "Tối nay đi ăn một bữa không? Mấy anh em tụi mình thôi."
"Không đi. A Quýt không thích ra ngoài ăn cơm."
"Chà! Gọi A Quýt luôn à, Hà Tiêu cậu bây giờ đúng là trọng sắc khinh bạn rồi đó!"
"Không phải bây giờ. Tôi đã trọng sắc khinh bạn từ lâu rồi."
Hà Tiêu nói xong thì đi thẳng vào siêu thị, Lý Tham cũng theo vào.
Vừa đi vừa lén quan sát sắc mặt Hà Tiêu, kiểu như muốn được khen, nói: "Dạo trước tôi có hỏi ba mẹ tôi thử, cũng coi như thăm dò ý họ, xem họ nghĩ thế nào về chuyện cậu và chị Quýt ở bên nhau."
"Nhưng mà tôi không nói hai người đã ở bên nhau, chỉ là giả thiết thôi, để thăm dò xem phản ứng sao."
Siêu thị tầng hầm bán đủ loại đồ dùng sinh hoạt. Hà Tiêu đẩy xe, bỏ vào đủ loại rau củ tươi mới, vừa như tiện miệng hỏi: "Họ nói gì?"
Nói rồi đẩy xe đến trước mặt Lý Tham, ý bảo anh ta đẩy giùm, còn mình thì đi chọn thịt.
Lý Tham đẩy xe theo sát bên: "Họ nói cũng được mà, dù sao thì cũng đâu có quan hệ máu mủ gì. Thật sự ở bên nhau cũng là chuyện tốt, ít nhất là biết rõ gốc gác."
"Thật ra mọi người cũng không phản cảm lắm đâu. Dù gì thì ba mẹ hai người cũng ly hôn rồi, chẳng có gì là không chấp nhận được cả."
Thịt bò, gà tam hoàng, thăn heo...
Chọn xong các loại thịt, anh lại bận rộn đi mua nguyên liệu làm món tráng miệng.
"Xem như cậu giúp tôi thăm dò tin tức, chiều tôi gửi cho cậu một hộp khô bò. Trưa tôi tính hầm gà cho A Quýt, làm thêm món sườn xào chua ngọt, lát nữa mua thêm con cá, về làm cá sốt chua ngọt. Dù sao cũng làm nhiều, cậu có thể dẫn theo Tôn Trinh tới ăn ké."
"Toàn là món mặn à? Không có món chay nào à?"
"Xào rau muống, thêm món đậu hũ sốt cà, A Quýt thích ăn."
Lý Tham: "..."
Cảm giác nghiêm trọng là dù có dẫn theo Tôn Trinh đi nữa thì hai người họ cũng chỉ là bóng đèn thôi!
Nhưng mà không cưỡng lại được sự hấp dẫn của mấy món ăn mà Hà Tiêu vừa nói!
"Đi! Hai đứa tôi trưa nay tới nhà cậu ăn!"
Ra khỏi siêu thị, hai người mỗi tay đều xách đầy các loại rau củ, trái cây, cùng với đủ loại nước uống.
May mà cả hai sống cùng một tòa nhà, tầng trên tầng dưới, Lý Tham giúp mang mấy thứ đó lên tầng ba.
Sau khi mở cửa, hai người mang đống đồ vừa mua vào nhà.
Không thấy bóng dáng Hà Quất đâu, Lý Tham cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ nói: "Tụi tôi mười hai giờ hơn sẽ quay lại, cần giúp gì thì gọi tôi."
"Mười hai rưỡi hãy lên."
Lý Tham giơ tay làm dấu OK với anh, sau đó xuống tầng.
Sau khi cửa đóng lại, Hà Quất mới ngáp dài đi từ trong phòng ra, như thể vừa mới tỉnh ngủ.
Ngủ đến tận mười một giờ hơn, cũng không trách cô được, chủ yếu là vì tối qua Hà Tiêu đặc biệt hưng phấn, kéo cô làm đến ba lần.
Cuối cùng Hà Quất chỉ có thể để mặc anh ôm đi rửa sạch người.
Ngủ đến giờ này cũng nằm trong dự đoán của Hà Tiêu.
Hà Quất đúng là còn hơi buồn ngủ, chỉ vì nghe thấy tiếng mở cửa nên mới dậy.
Nhưng đã hơn mười một giờ rồi, cô cũng không định ngủ tiếp nữa, chỉ là cơn buồn ngủ vẫn chưa tan, cô nằm rũ trên vai Hà Tiêu, nhắm mắt, lẩm bẩm nói: "Không cần, để họ đến đi."
Vừa mở miệng mới phát hiện giọng cô đã khản đặc.
Hà Quất hơi cau mày, tất nhiên biết rõ là vì sao.
Hà Tiêu lại cố tình giả ngu: "Sao chị lại khàn giọng vậy?"
Hai chữ "chị" vừa thốt ra, trong đầu Hà Quất như có dây thần kinh giật mạnh một cái, lập tức tỉnh táo lại.
"Anh còn mặt mũi mà hỏi!" Hà Quất nhỏ giọng trách móc.
Hà Tiêu bế cô vào phòng ngủ, má áp sát tai cô, giọng xin lỗi vừa trực tiếp vừa dứt khoát: "Anh sai rồi, tối nay nhất định sẽ không hành em như vậy nữa."
Đặt cô lên giường, lại kéo chăn hè đắp cho cô.
Trong phòng điều hoà mát vừa đủ, anh dịu dàng nói: "Em ngủ thêm nửa tiếng đi, lát nữa anh gọi dậy rửa mặt."
Hai tay chống hai bên người cô, giọng nhẹ nhàng: "Dì Lâm biết chúng ta ở bên nhau rồi, dì bảo anh phải đối xử tốt với em, còn nói sau này đừng bắt nạt em... Lý Tham cũng biết rồi, ta còn giúp anh thăm dò ý thầy Lý và dì Triệu, hai người họ cũng thấy hai đứa mình ở bên nhau rất tốt."
Ít nhất hiện tại chưa ai phản ứng quá gay gắt chuyện bọn họ ở bên nhau.
Nỗi lo trong lòng Hà Quất cũng dần được xoa dịu.
Bàn tay to nhẹ nhàng vén tóc rối trên trán cô, ngón tay xoa xoa giữa chân mày đang nhíu lại: "A Quýt, em đừng sợ, có anh đây, chuyện gì cũng có thể từ từ giải quyết, chỉ cần cho anh thêm chút thời gian nữa là được."
"Thật sự chuyện gì cũng có thể giải quyết sao?"
Nghe giọng cô không đúng, Hà Tiêu lập tức cảm thấy bất an, vội vàng thêm điều kiện: "Trừ mấy chuyện trên giường ra, những chuyện khác đều có thể bàn, anh sẽ cố gắng giải quyết!"
"..." Hà Quất im lặng lật người, thì thầm: "Thôi kệ, anh cũng gần hai mươi lăm tuổi rồi, muốn sao thì tùy vậy."
Hai mươi lăm tuổi thì sao? Có ẩn ý gì khác nữa không?
Hà Tiêu không hiểu câu này của cô có ý gì.
Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Story
Chương 37: Cam kết
10.0/10 từ 49 lượt.
