Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Chương 31: Gặp lại
Sắp xếp ổn thỏa mọi việc ở tiệm trái cây xong, buổi chiều Hà Tiêu liền lái xe chạy thẳng đến thành phố Tụng Khánh.
Từ thành phố Trà Xuyên đến Tụng Khánh gần bốn trăm cây số, anh lái xe hơn bốn tiếng mới tới nơi.
Xe dừng trong bãi đỗ gần khu Xuyên Nguyên Cư, đỗ xong, anh đi bộ vào khu.
Khu chung cư hơi cũ kỹ, ngoài cổng có mấy ông bà già đang ngồi trò chuyện.
Anh đi qua cổng chính, hỏi bảo vệ đường tới tòa số ba, rồi bước nhanh về hướng đó.
Tầng một là cửa hàng, không có người ở.
Từ tầng hai trở lên mới là khu căn hộ, nhưng từ đó trở đi, cầu thang đã chất đầy giấy carton và chai lọ rỗng.
Đã dặn đi dặn lại, bảo cô phải thuê nơi nào môi trường tốt một chút, ít nhất là tương đối an toàn.
Kết quả vẫn chọn một khu cũ kỹ nát tươm như thế này.
Hà Tiêu vừa giận lại vừa thương.
Không biết từ lúc nào đã lên tới tầng bốn, anh đứng giữa căn hộ phía đông và phía tây, lại không chắc Hà Quất ở căn nào.
Rút điện thoại ra, anh gọi cho cô.
Hai bên đều không nghe thấy tiếng chuông reo, chẳng lẽ đi làm rồi sao?
Nhưng buổi sáng không đi làm, chiều lại phải đi à?
Chưa tới mười giây, Hà Quất đã bắt máy: "Có chuyện gì vậy?"
Giọng cô mang theo chút lười nhác như vừa mới ngủ dậy.
Biết cô không đi làm, Hà Tiêu hạ thấp giọng hỏi: "Em đang đi làm à?"
"Không, hôm nay đúng ca nghỉ, chị không đi làm."
Vừa lúc cô nói xong, từ căn hộ phía đông vọng ra tiếng chuông điện thoại của một chiếc máy cũ.
Xem ra Hà Quất ở căn phía tây!
Hà Tiêu cúp điện thoại, giơ tay gõ cửa căn phía tây, rồi đứng né sang một bên, tránh để Hà Quất nhìn thấy mình qua lỗ nhòm.
Không lâu sau, cánh cửa hé mở một khe, rồi từ từ mở rộng hơn.
Hà Quất cảnh giác ló đầu ra.
Trong hành lang tối và ẩm, Hà Tiêu đứng ở bậc thang, hai tay đút túi.
Anh đứng ở bậc cao hơn, cúi mắt nhìn xuống cô.
Ánh mắt ấy khi vừa nhìn thấy cô liền trở nên tối lại.
Nhất là khi thấy gương mặt Hà Quất nhợt nhạt, sắc mặt không tốt, thậm chí rõ ràng gầy đi, thì cơn tức trong lòng anh càng bùng lên.
Về huyện Kỳ Viên lâu như thế, anh mới khổ sở nuôi cho cô béo lên được chút.
Kết quả cô trốn anh hơn ba tháng, lại tự làm mình gầy đi!
Cô thật sự chẳng biết tự chăm sóc bản thân chút nào!
Một lần nữa, Hà Tiêu lại được xác nhận rằng cô đúng là như vậy.
Mà Hà Quất khi nhìn thấy anh, cả người như bị sét đánh, hai mắt trừng trừng, nhìn chằm chằm anh không chớp.
Đúng là gặp quỷ rồi!
Sao lại nhìn thấy Hà Tiêu ở đây chứ!
Ánh mắt hai người chạm nhau, ai nấy đều im lặng.
Đôi môi không còn chút máu khẽ mở ra rồi khép lại, cô vẫn không nói được gì.
Cuối cùng vẫn là Hà Tiêu mở miệng trước: "Không định giải thích gì à?"
Đã bị bắt gặp rồi, còn có thể giải thích gì nữa?
Hà Quất mở rộng cửa, giọng nhỏ đi: "Vào trong đi."
Hà Tiêu vẫn hai tay đút túi, bước theo cô vào nhà.
Tuy là khu cũ kỹ, nhưng căn hộ bên trong được dọn dẹp khá sạch sẽ, có thể thấy chủ nhà là người biết giữ gìn.
Anh quan sát một vòng, sau khi chắc chắn nơi ở của cô vẫn tạm ổn, ánh mắt mới lần nữa dừng trên người cô.
Rồi bắt đầu "tính sổ".
"Vì muốn tránh mặt anh nên em nói dối là đến công ty dì nhỏ làm kế toán. Anh nói muốn đi thuê nhà giúp, em lại bảo muốn tự thuê, còn nói rằng việc gì cũng phải có lần đầu. Hà Quất, anh thật sự tin mấy lời nói dối của em đấy, nghĩ rằng em thật sự muốn ra ngoài rèn luyện, hoặc muốn học cách tự lập... Kết quả thì sao"
Kết quả là anh hoàn toàn không ngờ Hà Quất lại dám lừa anh!
Có vẻ như ngay cả dì nhỏ cũng bị lừa, bằng không dì cũng chẳng nói là cô đi chơi.
Rất có thể đến giờ dì vẫn nghĩ cô đang trông tiệm trái cây ở huyện Kỳ Viên!
"Có phải em nói với dì nhỏ là không muốn đi làm kế toán, muốn tiếp tục trông tiệm trái cây không?" Giọng Hà Tiêu nghiêm khắc chất vấn.
Hà Quất không nói gì.
Rõ ràng lại bị anh đoán trúng!
Cái lời nói dối to tướng này, cô thật sự đã che giấu được mọi người!
Hà Tiêu bật cười, cơn giận dồn lên tới cực điểm.
Anh giơ tay tháo sợi dây chuyền có mặt ngọc Quan Âm trước ngực xuống: "Chỉ để tránh mặt anh mà bày ra trò này, không cần thiết. Hà Quất, thật sự không cần... Em chỉ cần nói với anh vài câu thật cay nghiệt cũng đủ khiến anh rời đi rồi, cần gì phải tự làm khổ mình thế này"
"Nhưng giờ thì thôi đi. Em đã không muốn dây dưa với anh nữa, anh cũng chẳng ép."
Anh kéo cổ tay cô, đặt miếng ngọc Quan Âm vào lòng bàn tay cô, rồi ép các ngón tay cô khép lại, khiến nó nằm gọn trong tay cô, sau đó lại dùng bàn tay to của mình bao lấy.
"Ngọc Quan Âm trả cho em. Về sau anh sẽ dọn ra ngoài, cũng sẽ không đến tiệm trái cây nữa. Từ nay về sau, chúng ta đừng gặp lại."
Giọng anh khẽ run như vừa trút bỏ được gánh nặng: "Em cũng không cần trốn anh nữa, anh đi thật xa là được."
Nói xong anh quay người mở cửa, không quay đầu lại mà bước thẳng ra ngoài.
Hà Quất theo phản xạ chạy tới cửa định gọi anh, nhưng lại không biết phải nói gì.
Anh thật sự như muốn cắt đứt mọi thứ giữa hai người.
Lần này cô mới thật sự hoảng.
Thấy anh đang xuống cầu thang, cô gần như theo bản năng gọi to: "Hà Tiêu"
Nhưng dù cô có gọi, Hà Tiêu vẫn tiếp tục bước xuống.
Anh dường như đã quyết rồi, phải rời đi, phải cắt đứt hoàn toàn mọi quan hệ với cô.
Tất cả mọi chuyện đến quá đột ngột. Hà Quất không ngờ Hà Tiêu lại tìm đến, càng không ngờ Hà Tiêu lại dứt khoát muốn cắt đứt sạch sẽ với cô như vậy.
Ngay cả nước mắt của cô cũng rơi xuống một cách bất ngờ đến không kịp trở tay.
Trước mắt mơ hồ, giọt nước mắt "tách" một tiếng rơi xuống sàn.
Tiếng bước chân xuống cầu thang càng lúc càng xa, cho đến khi hoàn toàn biến mất. Hà Quất hiểu rõ, lần này e rằng Hà Tiêu thật sự muốn cắt đứt với cô rồi.
Anh sẽ không còn dây dưa với cô nữa.
Cô cũng sẽ không còn phải khổ sở vì mối quan hệ mơ hồ kỳ lạ giữa hai người nữa.
Lẽ ra đó phải là một chuyện đáng mừng.
Nhưng nỗi buồn lại dễ dàng lấn át niềm vui.
Thậm chí cô chẳng cảm thấy chút vui nào cả.
Tay đặt lên tay nắm cửa, mãi vẫn chưa đóng lại, chỉ lặng lẽ nhìn về phía đầu cầu thang.
Một phút... hai phút... ba phút...
Cô đứng yên ở cửa như một pho tượng, trong tay vẫn đang nắm chặt miếng ngọc Quan Âm. Trên đó dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm từ cơ thể Hà Tiêu.
Mãi đến khi nghe thấy tiếng bước chân đang đi lên cầu thang, Hà Quất mới cho rằng là hàng xóm cùng tầng quay về, vội lau đi nước mắt, đưa tay định đóng cửa.
Nhưng đúng khoảnh khắc sắp khép lại, cô lại thấy bóng dáng quen thuộc ấy một lần nữa.
Là Hà Tiêu!
Anh mang theo một thân lửa giận xông lên, một bước ba bậc, gần như là lao thẳng lên lầu!
Khí thế như gió bão cấp mười ập đến.
Hà Quất theo phản xạ lùi nửa bước, nhưng ngay lập tức nghe thấy anh quát lên: "Em dám lùi thêm nửa bước nữa thử xem!"
Cô còn chưa kịp phản ứng, Hà Tiêu đã xông vào nhà!
Anh bước từng bước tiến sát về phía cô, tốc độ nói vừa nhanh vừa dồn dập, như muốn trút hết mọi giận dữ và ấm ức lên người cô: "Hà Quất, sớm muộn gì anh cũng bị em chọc cho phát điên!"
"Em mãi mãi đều như vậy! Vĩnh viễn sẽ không chủ động, cũng không bao giờ vì mất đi anh mà buồn lòng... Anh nhìn ra được mà, trong lòng em, anh chẳng là cái thá gì cả! Em căn bản không quan tâm đến anh!"
Anh dường như thật sự sắp bị cô chọc cho phát điên rồi.
Ngọn lửa trong ngực như muốn bốc lên tận cổ họng bỏng rát như đang thiêu đốt.
Anh cần một bát nước lạnh để dập tắt ngọn lửa ấy.
Hai tay anh nâng lấy gương mặt cô, mắt đỏ hoe: "Anh thậm chí chẳng cần em bước tới gần anh, nếu giữa chúng ta cách nhau một trăm bước, thì anh có thể bước hết một trăm bước đó... Chỉ cần em đứng yên tại chỗ. Chỉ cần em đừng lùi lại..."
Thế nhưng cô lại cứ mãi mãi lùi bước!
Hà Tiêu chỉ cảm thấy mình thật sự sắp phát điên rồi, bị chính Hà Quất đẩy đến bước này.
Trong ba phút lúc ở dưới lầu, đầu óc anh không ngừng nghĩ, một người có tính cách như Hà Quất, rốt cuộc là kiểu đàn ông nào mới phù hợp với cô?
Anh hoàn toàn không thể tưởng tượng ra được.
Hà Tiêu như mất hết sức lực, cúi đầu, khom lưng ôm lấy cô vào lòng, giọng nói đầy bất lực: "Hà Quất... anh thật sự không biết phải làm sao với em nữa... Nếu em có thể gặp được một người đàn ông tốt hơn anh, thì có lẽ anh sẽ chịu buông tay. Dù chỉ là em có thể tự lo cho bản thân, anh cũng sẽ chịu rời đi. Nhưng em như thế này... anh phải làm sao đây"
Anh đã thử hết mọi cách, vậy mà vẫn không thể khiến Hà Quất hiểu rằng tránh né chẳng giải quyết được gì.
Giờ đây, anh đã hoàn toàn hết cách rồi.
Ngay cả việc ép bản thân từ bỏ, anh cũng đã thử, nhưng chẳng thể làm được!
Muốn thử đẩy cô một lần xem sao, kết quả là cô vẫn chẳng giữ anh lại, chỉ nhẹ giọng gọi một tiếng "Hà Tiêu"...
Ngoài ra chẳng có hành động nào khác.
Giọng Hà Tiêu dần dịu xuống, gần như là khẩn cầu trong yếu đuối: "Hà Quất, anh không phải người giỏi yêu đương, em dạy anh... anh nên làm gì với em đây?"
Anh nên làm gì với cô mới được đây?
Hà Quất cũng không biết, ngay chính cô cũng chẳng hiểu được bản thân mình.
Nhưng không hiểu sao cô lại có cảm giác mất mà tìm lại được, trong lòng cũng như được lấp đầy.
Cô nâng tay lên, nhẹ nhàng kéo mép áo sơmi của anh. Trên ban công có gió thổi tới, gợi lên sợi dây đỏ ở Ngọc Quan Âm. Sợi dây hồng đó lung lay, đung đưa giữa hai người.
Cô dựa vào trong ngực Hà Tiêu, có lẽ vì mới khóc xong nên trong giọng nói còn khẽ nức nở: "Hà Tiêu... em, em muốn ăn sườn heo chua ngọt anh làm."
Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Story
Chương 31: Gặp lại
10.0/10 từ 49 lượt.
