Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Chương 32: Người yêu
Hà Tiêu nói Hà Quất sẽ không vì mất anh mà buồn.
Câu đó sai rồi.
Ít nhất Hà Quất rất rõ ràng cảm nhận được, khi tượng Ngọc Quan Âm bị nhét vào tay cô, khi Hà Tiêu quyết tâm dứt khoát với cô, khi cô tận mắt nhìn anh xoay người rời đi mà không hề quay đầu lại, ngực cô như bị ai bóp chặt, suýt chút nữa nghẹt thở.
Cô giống như vừa đánh mất một thứ vô cùng quý giá, nhưng lại không thể níu giữ được, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, cảm giác đau đớn tê dại lan ra đến tứ chi.
Bây giờ, tiếng nấu nướng từ bếp truyền đến, lại khiến cô cảm thấy an lòng.
Cảm giác an lòng này, cô cũng không rõ rốt cuộc là vì hơi thở khói bếp, hay là vì Hà Tiêu.
Hà Quất nằm nghiêng trên giường, cửa phòng ngủ khép hờ, thậm chí có thể thấy rõ nét mặt u ám của Hà Tiêu lúc đi tới đi lui giữa phòng khách và nhà bếp.
Anh vừa tức giận, vừa nấu cơm cho cô.
Hai chuyện này hoàn toàn không ảnh hưởng nhau.
Ngay giây tiếp theo, Hà Tiêu đã gọi to: "Ra ăn trái cây!"
Hà Quất đang nằm liền ừ khẽ một tiếng, vén chăn xuống giường, đi ra ngoài.
Hà Tiêu cũng vừa lúc bưng một dĩa anh đào đã rửa sạch từ bếp đi ra, "Ăn chút anh đào trước đi, lát nữa là có cơm. Nhưng trước khi ăn, em nghĩ kỹ cho anh, rốt cuộc hai đứa mình là muốn tiến thêm một bước hay là dứt khoát cắt đứt. Trong lúc ăn, cho anh một câu trả lời."
"Anh không muốn chơi trò mèo vờn chuột nữa."
Giọng anh gắt gỏng, nghe có phần nghiêm túc, nói xong thì đặt đĩa trái cây xuống trước mặt cô, rồi quay người vào bếp.
Anh đào cam đỏ óng ánh, căng mọng ngọt ngào, là loại trái cây Hà Quất cực kỳ thích.
Cô tựa vào sofa, vừa ăn anh đào vừa ngửi mùi sườn xào chua ngọt thơm nức.
Còn về chuyện Hà Tiêu bảo cô suy nghĩ về mối quan hệ của hai người ấy hả...
Đáng tiếc là đầu óc cô hiện giờ trống rỗng, chỉ nghĩ đến mỗi việc được ăn sườn xào chua ngọt.
Dù sao cả ngày hôm nay cô chưa được ăn uống tử tế, không lấp đầy bao tử thì làm sao đầu óc hoạt động được?
Cho đến khi Hà Tiêu dọn hai món một canh lên bàn, rồi bưng thêm hai bát cơm trắng, Hà Quất càng triệt để tự động bỏ qua ánh mắt của Hà Tiêu, hoàn toàn quên béng lời anh nói trước bữa cơm, trong mắt chỉ còn khao khát với đồ ăn ngon.
Còn Hà Tiêu thì chẳng có tí khẩu vị nào, ngồi đối diện cô, mặt mày u ám nhìn bộ dạng ăn uống ngon lành của cô, nhưng vẫn phải mở miệng nhắc lại chuyện quan trọng: "Chuyện anh vừa nói, em nghĩ thế nào rồi?"
Hà Quất căn bản không nghĩ đến, giờ bị hỏi đến, lập tức chột dạ, càng không biết nên nói gì, nhưng động tác ăn cơm thì không hề ngưng lại.
Cô không nói lời nào, ngược lại lại cho Hà Tiêu cơ hội: "Em im lặng tức là đồng ý tiến thêm một bước. Từ hôm nay trở đi chúng ta là người yêu. Cách sống chung sau này cũng là kiểu người yêu."
Hả? Nhanh vậy luôn hả?!
Hà Quất kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh, nghĩ nghĩ rồi vẫn mở miệng: "Hà Tiêu, hai tụi mình..."
Cô ấp úng như thể muốn từ chối.
Sắc mặt Hà Tiêu càng thêm khó coi, "Nếu giờ em dám nói là vì từng là chị em nên không thể làm người yêu, anh cũng không ngại mang danh chị em mà hôn em. Như vậy càng k*ch th*ch hơn đúng không?"
Hà Quất: "......"
Tên này đúng là quá hư rồi!
Nhưng mà bị anh nói vậy, hình như cũng có chút k*ch th*ch, chỉ là cô không tiếp nhận nổi thôi.
Cô lại cúi đầu im lặng.
Một lần nữa im lặng, hiển nhiên là đồng ý không lời.
Hà Tiêu bên kia lặng lẽ thở phào, suýt nữa tưởng cô sẽ từ chối mình.
May là cô xem như đã đồng ý rồi.
Cho dù là anh ép buộc mà có được, nhưng chỉ cần tiến thêm một bước, thì trái dưa ép này anh cũng nhất định ăn bằng được!
......
Sau bữa cơm, Hà Tiêu đi rửa chén, lúc ra thì Hà Quất đã vào phòng ngủ.
Anh lục ra mấy món đồ vệ sinh cá nhân mua lúc đi siêu thị, mang vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, còn tắm luôn một trận. Sau đó thay bộ đồ ngủ mang theo, rồi bước vào phòng ngủ một cách đương nhiên.
Hà Quất đang nằm trên giường bắt đầu thấy buồn ngủ, thấy anh vào, cơn buồn ngủ lập tức biến mất, hơi căng thẳng nhìn anh.
"Hà Tiêu, tụi mình, tụi mình có phải là......" quá nhanh rồi không?
Đoán được cô nghĩ lệch hướng, Hà Tiêu trực tiếp vén chăn nằm xuống bên cạnh, cánh tay dài quàng qua, từ sau ôm cô vào lòng: "Bây giờ không làm gì cả, ngủ trước đi. Anh lái xe suốt chặng đường, hơi mệt. Em muốn làm thì để tối."
Cái gì mà cô muốn làm chứ?!
Hà Quất phản bác: "Em không có muốn."
"Vậy thì là anh muốn." Hà Tiêu cười khẽ, hôn lên sau tai cô: "Anh muốn làm với em, muốn từ lâu rồi."
Anh cúi đầu chôn vào hõm cổ cô hít sâu một hơi, mùi hương quen thuộc này giống như mùi trái cây hỗn hợp, sau nhiều năm ngấm vào người cô, lưu lại hương thơm trên cơ thể cô.
Hà Tiêu thường cảm thấy cô như bị ướp đẫm trong hương trái cây.
Dù cô đã rời khỏi tiệm trái cây ba tháng rồi, nhưng kỳ lạ thay, anh vẫn có thể ngửi được hương thơm này trên người cô.
"Bây giờ em làm công việc gì?"
Hà Quất chớp mắt đầy chột dạ, lí nhí đáp: "...Làm quản lý ở một tiệm trái cây."
Hà Tiêu đột ngột ngẩng đầu, nhìn cô đầy ngạc nhiên.
Ba giây sau lại nằm xuống, sắc mặt sa sầm.
Chả trách trên người cô vẫn còn mùi trái cây!
Hà Tiêu suýt nữa tức đến bật cười: "Em bỏ mặc tiệm nhà mình, chạy đến thành phố Tụng Khánh làm quản lý cho tiệm trái cây nhà người ta, anh sớm muộn cũng bị em chọc tức mà chết mất."
"Ban đầu em định tìm việc làm kế toán, nhưng thử làm ở hai chỗ rồi, đi làm được mấy hôm cảm thấy rất khó chịu nên bỏ việc. Cuối cùng loanh quanh một hồi lại về làm ở cửa hàng trái cây." Chính bản thân Hà Quất nghĩ đến cũng cảm thấy buồn cười.
Lúc rời khỏi huyện Kỳ Viên, cô chưa từng nghĩ mình sẽ đi làm quản lý tiệm trái cây.
Nhưng thực tế là vậy, người trẻ đi tìm việc, rất nhiều khi chẳng thể tự quyết định. Cuối cùng cô vẫn thỏa hiệp, chọn vào làm ở tiệm trái cây.
Nghĩ đến cửa hàng của nhà mình, Hà Quất hỏi: "Anh khi nào về? Ngày mai hả?"
"Em về lúc nào thì anh về lúc đó... Anh đã dặn chị Lỵ với mọi người rồi, thời gian này tạm thời ngưng nhập hàng, cứ bán tạm chỗ trái cây còn lại trong tiệm. Nửa tháng sau toàn bộ trái cây sẽ giảm giá, bán hết rồi thì cho chị Lỵ với mọi người nghỉ phép. Đợi tụi mình về rồi mới nhập hàng lại. Lương của chị Lỵ vẫn sẽ được trả đầy đủ, dì Lâm với chú Lâm cũng sẽ giúp để ý tiệm, em không cần lo lắng."
Ít nhất là trước khi rời khỏi huyện Kỳ Viên, anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần đánh trận dài hơi.
Anh đã quyết tâm phải đưa Hà Quất quay về!
Hoặc nếu cô muốn sống ở một thành phố khác cũng được.
Hà Tiêu hỏi: "Em định bao giờ về?"
"Cho dù bây giờ viết đơn nghỉ việc thì cũng phải một tháng sau mới đi được, đây là thỏa thuận trước khi vào làm, phải bàn giao công việc."
Bàn tay dưới chăn bị anh nắm chặt, cô khẽ giãy nhẹ hai cái nhưng không giãy ra, bèn mặc kệ để yên.
Cô quay lưng về phía anh, không nhìn thấy nụ cười lặng lẽ trong mắt anh.
Xem ra bây giờ cô vẫn có thể chấp nhận anh!
Nhưng giây tiếp theo, Hà Quất lại hỏi: "Hà Tiêu... anh thật sự muốn tiếp tục với em sao?"
Vừa dứt lời, Hà Tiêu đã hơi hé môi định trả lời, nhưng Hà Quất lại nói tiếp: "Anh đừng vội trả lời, để em nói hết đã."
Hà Tiêu đành nuốt hai chữ "đương nhiên" vào lại, lặng lẽ lắng nghe cô nói.
"Thật ra anh cũng biết mà, em vốn dĩ không can đảm lắm, nhất là trong chuyện của tụi mình, em luôn là người rút lui. Em sợ... sợ người ta bàn tán, sợ ánh mắt của thế tục, sợ ánh mắt mọi người nhìn anh sẽ trở nên khác thường."
Hai người ở bên nhau, đương nhiên cả hai đều phải chịu đựng ánh nhìn của thế tục.
Cô thường nghĩ, cô như vậy rồi, người khác nhìn cô thế nào cũng chẳng sao.
Nhưng Hà Tiêu thì không giống!
Điểm thi đại học của anh không tệ, chuyên ngành chọn cũng tốt, thu nhập cũng tạm ổn.
Cô biết Hà Tiêu có thể xem là người xuất sắc, trong thâm tâm vẫn luôn nghĩ Hà Tiêu hoàn toàn có thể tìm được một người tốt hơn, ít nhất là tốt hơn cô.
Cho nên cô tránh né, muốn dập tắt ý nghĩ của anh.
Nhưng có một số chuyện thật sự nằm ngoài dự đoán...
Ít nhất là trong ba tháng chia xa, cô cảm nhận rõ ràng tình cảm cô dành cho Hà Tiêu hình như không còn đơn thuần là tình cảm chị em, mà là tình yêu.
Cô xem Phùng Việt là mẹ ruột, vì Phùng Việt thương cô, nên cô cũng yêu thương lại, và từ đó mới quan tâm đến Hà Tiêu.
Nhưng từ sau nụ hôn năm anh hai mươi tuổi, tình cảm vốn bắt nguồn từ kiểu yêu ai yêu cả đường đi ấy, rốt cuộc đã thay đổi, chỉ là cô không nhận ra mà thôi.
Lần chia xa này, cô mới thực sự cảm thấy có gì đó sai sai.
Hà Quất khẽ cắn môi, vẫn không chắc chắn lắm, nhỏ giọng hỏi anh: "Anh thật sự muốn ở bên em sao? Nếu sau này có người bàn tán tụi mình, đến lúc đó anh thật sự chịu đựng được à?"
"Điều duy nhất anh không chịu được là em cứ trốn tránh anh."
Hà Tiêu dùng sức kéo cô vào lòng, môi mỏng áp sát tai cô, thì thầm: "Mấy chuyện khác chẳng có gì là không thể chịu được... Còn những lời bàn tán, anh sẽ cố gắng để chúng ít đi đến mức thấp nhất."
Lúc anh nói, yết hầu lăn nhẹ, hơi thở nóng hổi phả sau tai cô.
Hà Quất theo phản xạ muốn tránh đi, nhưng anh ôm quá chặt, cô hoàn toàn không tránh được. Đến khi cảm giác được có gì đó vượt khỏi tầm kiểm soát, cô mới hoảng hốt nhận ra.
Anh từ sau tai cô hôn dần xuống cổ.
Tay cô bị anh nắm chặt trong lòng bàn tay, căn bản không thể ngăn cản, chỉ có thể nói: "Hà Tiêu... anh nói rồi là không làm mà..."
"Anh chỉ hôn em thôi, không làm."
"Nhưng... nhưng anh... anh có vẻ không ngoan chút nào..."
"Anh không ngoan chỗ nào?" Hà Tiêu cố ý hỏi lại.
Hà Quất không nói nổi một câu, chỉ cảm thấy mình như con tôm chín đỏ, từ trong ra ngoài toàn thân nóng ran.
Lồng ngực nóng hổi dán vào lưng cô, môi mỏng lướt qua sau cổ, khiến Hà Quất khẽ rùng mình.
Cô th* d*c, đang định lên tiếng ngăn lại, thì nghe Hà Tiêu trấn an: "Anh chỉ hôn em thôi, không làm gì khác đâu, em thả lỏng chút đi."
Nhưng tình huống như vậy thì sao mà thả lỏng được chứ?
Cô chỉ hận không thể úp mặt vào gối, rõ ràng cảm nhận được từng đợt rùng mình từ môi anh để lại trên cổ, tay thì nắm chặt lấy vỏ gối, cắn môi không dám phát ra tiếng.
Cúc áo ngủ đã sớm bị anh lặng lẽ cởi ra.
Miệng thì nói chỉ hôn thôi, nhưng cuối cùng ngoài quần áo lót còn nguyên, thì những chỗ khác sớm đã bị anh hôn qua hết một lượt.
Tiếng th* d*c của hai người, một nhẹ một gấp, quyện lấy nhau, khiến người nghe mặt đỏ tim đập.
Cả hai đều biết rõ, bọn họ sẽ chẳng thể quay về làm chị em được nữa.
Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Story
Chương 32: Người yêu
10.0/10 từ 49 lượt.
